Trộm Trái Tim, Đoạt Ái Tình

Chương 108: Phiên ngoại 2 Thư tình


Ngày nào Triển Thiểu

Huy c*̃ng dẫn cô đến tham gia những hoạt động xã giao kinh doanh, Cố Hạ

không thích nói nhiều câu khách sáo với người khác như vậy, c*̃ng

không muốn nghe người khác vắt óc khen tặng mình, Triển Thiểu Huy hay

dẫn cô đến một góc khuất để cho cô ăn gì đó và nghỉ chân, anh trao

đổi vài câu với mọi người một lát rồi mới quay lại được. Kết quả

sau khi Triển Thiểu Huy vòng vo qua nửa hội trường, khi quay đầu lại

thì không thấy Cố Hạ ngồi ở vị trí c*̃ nữa, mắt đảo vài vòng thì

nhìn thấy Cố Hạ đang cười cười nói nói với người khác, người kia

không phải ai khác, chính là Quý Phi Dương.

Nếu như trên đời này

người khiến cho mỗi khi nhớ tới Triển Thiểu Huy thấy khó chịu nhất

thì người đó chính là Quý Phi Dương, Triển Thiểu Huy nổi cơn ghen dời

non lấp biển, chào hỏi mọi người xong rồi vội vàng kéo Cố Hạ đi.

Nhìn khuôn mặt âm trầm

c*̉a anh, Cố Hạ tỏ ra vô tội, “Mấy người ở đây em không quen thân ai

cả, gặp được Quý sư huynh nên đến chào hỏi, em thành thật như vậy anh

còn lo lắng cái gì nữa?”

“Người khác không tìm

lại đi tìm Quý Phi Dương.” Triển Thiểu Huy tỏ vẻ không vừa lòng,

“Trước kia em từng yêu mến cậu ta, anh đương nhiên thấy không thoải

mái.”

“Đã là chuyện c*̃ rồi

mà anh còn tính toán chi li như vậy nữa, lúc trước anh c*̃ng từng cổ

vũ em theo đuổi anh ấy. Vả lại, em c*̃ng đâu có truy hỏi quá khứ c*̉a

anh.” Cố Hạ nói, cố gắng làm vừa lòng Triển Thiểu Huy, “Em và anh

ấy không hề có chuyện gì cả, c*̃ng rất hiếm khi lui tới với nhau, số

lần gặp mặt anh ấy còn ít hơn cả số lần gặp Vệ Nam. Đây chỉ là xã

giao bình thường c*̉a con người, anh c*̃ng không đến mức không cho em nói

chuyện với người đàn ông nào đấy chứ?”

Triển Thiểu Huy thở

một hơi thật dài, anh biết Cố Hạ không có gì với Quý Phi Dương nhưng

nhìn thấy vẫn không thoải mái. Vốn việc này c*̃ng không đáng để so

đo, Cố Hạ thấy hình như anh không tức giận, cười hì hì nói: “Anh ghen

à?”

Hai mắt Triển Thiểu

Huy đảo vào vòng rồi trợn mắt nói dối: “Anh ghen cái gì chứ? Em

nghĩ anh cần phải lo sợ Quý Phi Dương sao?”

Cố Hạ cười thầm trong

lòng, lần nào c*̃ng thế, rõ ràng đang ghen lại còn sống chết không

chịu nhận, cô vươn tay ra sờ sờ mặt anh, còn kéo sang hai bên, “Không ăn

dấm chua mà cái mặt dài ra vậy à?”

Triển Thiểu Huy tức

giận bắt lấy tay cô, phun ra hai chữ “Đang mệt.”

Cố Hạ cười hì hì

tiến vào trong lòng c*̉a anh, tay sờ mó lung tung lưng c*̉a anh, “Cười

một cái đi mà, nhìn anh thế này xấu lắm, cười lên một cái mới đẹp

trai chứ.”

“Đang trên xe đừng có

phá.” Triển Thiểu Huy cầm tay c*̉a cô, môi không kìm được mà nhếch lên,

ôm đầu Cố Hạ vào trong lồng ngực. Hàng ghế phía trước đã hạ tấm

chắn với hàng ghế sau lại nên không bị âm thanh đằng sau phấy nhiễu,

lại càng không dám liếc mắt nhìn vào kính chiếu hậu, cố gắng tránh

né hình ảnh trước mắt mình.

Hai người c*̃ng sắp về

đến nhà, đột nhiên Triển Thiểu Huy lại bực bội, nhíu mày giọng điệu

không mấy lương thiện nói: “Em đã từng viết thư cho Quý Phi Dương.”

Cố Hạ không hiểu gì

hỏi: “Thư gì?”

“Chính là bức ghi

bằng giấy viết thư.” Triển Thiểu Huy bắt đầu miêu tả bức thư buổi

tối hôm lần đầu tiên hai người gặp nhau anh đã nhặt được.

“Thì ra là bị anh

nhặt được à? Sau khi lá thư này bị mất em còn lo lắng đến vài

ngày.” Thư tỏ tình bị mất, Cố Hạ chỉ sợ bạn c*̀ng lớp nhặt được,

ngộ nhỡ bị tiết lộ ra thì sẽ bị người khác chê cười, lần ấy mất

vài ngày ăn cơm không vào. Nhưng mà sự việc khi đó căn bản c*̃ng không

nhớ rõ, lúc này nhìn thấy sắc mặt Triển Thiểu Huy tối đi, cô buồn

cười nói: “Những thứ kia đều là trò c*̉a thời sinh viên rảnh rỗi, khi

đó không phải đều không hiểu chuyện sao? Nếu khi đó em mà gặp được

một đàn anh đẹp trai như anh thì nhất định sẽ thích anh, Quý sư huynh

chỉ đứng sang bên cạnh mà thôi, đáng tiếc nha, anh lại không học ở

đại học C.”

Sắc mặt Triển Thiểu

Huy hơi dịu lại, nhưng giọng điệu vẫn có chút ghen tị, “Em chưa bao

giờ viết thư cho anh.”

Cố Hạ ngửa mặt lên

nhìn anh, không muốn đôi co với anh nữa, thỏa hiệp: “Nếu không thì em

c*̃ng viết cho anh một lá được không?”

“Không được.” Triển

Thiểu Huy nói như đóng đinh chém sắt, “Ít nhất phải viết hai lá.”

Cố Hạ đồng ý với

anh, nhưng mà khi về nhà sắc mặt Triển Thiểu Huy lại tốt lên c*̃ng

không để ý đến chuyện này, anh chỉ tùy tiện nói đùa mà thôi, qua

vài ngày sau sẽ không còn nhớ đến chuyện này nữa. Lúc trời tối nằm

trên giường đang mơ màng ngủ thì lại nghe thấy Triển Thiểu Huy hỏi:

“Em nói sẽ làm gì đó cho anh mà?”

“Cái gì cơ?” Cố Hạ mơ

mơ màng màng hỏi, trong đầu chỉ nghĩ đến chuyện ngủ.

“Mấy hôm trước em nói

phải viết cái gì đó.” Giọng điệu c*̉a Triển Thiểu Huy lại trở nên

khẩn trương, “Có phải em quên không viết rồi không?”

Lúc này Cố Hạ mới

nhớ tới chuyện gì, cô đã quên mất rồi, nhưng mà không dám nói như

vậy nếu không thì đừng mong được ngủ, trả lời anh qua loa: “Viết rồi,

để ở công ty, ngày mai em mua một phong bì thật đẹp để vào rồi đưa

cho anh.” Lại trở mình, “Em buồn ngủ lắm, muốn ngủ.”

Triển Thiểu Huy không

phiền cô nữa, cảm thấy mỹ mãn đi vào giấc ngủ.

Ngày hôm sau Cố Hạ

bắt đầu lấy bút ra viết thư, đã qua mất cái tuổi thiếu nữ nhạy cảm

rồi, mỗi ngày ngủ trên một cái giường c*̀ng Triển Thiểu Huy, giờ lại

còn phải ôm cái nhiệm vụ này, không nghĩ ra phải viết gì cả. Vả

lại, công ty là nơi ồn ào nhiều người, làm gì có tâm trạng mà viết

thư? Cầm bút nửa ngày không nặn ra được một chữ mà buổi tối nhất

định phải giao nộp, rơi vào đường c*̀ng, đành phải lên mạng cầu cứu,

tìm được hai lá thư thoạt nhìn c*̃ng không tệ lắm, copy đông rồi lại

copy tây, Cố Hạ túm tóc đến nỗi mất đến vài mảng, cuối c*̀ng hoa hoa

lệ lệ viết xong hai lá thư.

Sau khi trang trí bằng

một phong thư rất đẹp, đến tối đưa cho Triển Thiểu Huy, Triển Thiểu

Huy xem xong thì khuôn mặt đẹp trai không có biểu hiện gì đặc biệt,

mở lá thư ra quét vài vòng, quăng đến ánh mắt thỏa mãn, “c*̃ng tạm

thông qua.”

Giọng điệu sao mà

giống một ông chủ đang duyệt văn kiện, Cố Hạ bận rộn nửa ngày mà

anh chỉ nhìn lướt vài lần, nhưng mà Cố Hạ c*̃ng không muốn anh đọc

quá cẩn thận, cười nịnh nọt, “Anh phải giữ kĩ nó nha, em đã viết

từng chữ từng chữ một đấy.”

“Ừ” Triển Thiểu Huy

khẽ gật đầu, biểu lộ trên gương mặt không thay đổi là mấy, nhưng mà

nhìn kĩ lại thì ánh mắt nhộn nhạo niềm vui, anh đưa hai mắt nhìn

lại, nói một câu: “Sao phong cáh c*̉a hai lá thư lại khác nhau lớn

vậy?”

Cố Hạ căng thẳng,

cười che giấu: “Em muốn dùng phong cách khác nhau mà.”

Nói xong thì kéo anh

tay, Triển Thiểu Huy thoạt nhìn rất vui vẻ, đặt bức thư vào trong ngăn

kéo, sau đó ôm Cố Hạ vào lòng, dịu dàng hôn xuống.

Tuy Triển Thiểu Huy ra

vẻ không để ý lắm nhưng dầu gì đây c*̃ng là lần đầu tiên nhận được

thư, lại còn mà người mình yêu viết, lúc một mình ở trong văn phòng

đóng chặt cửa lại lật đi lật lại vài lần, xem từng nét chữ ngọt

ngào, lòng như nở hoa, nhưng mà xem kĩ lại thì cảm thấy có điều gì

đó, ví dụ như câu “Chúng ta c*̀ng nhau ngắm biển rộng…”, Triển Thiểu

Huy nhíu mày, anh và Cố Hạ đi song song bên nhau bên bờ hồ, bờ sông

nhỏ, tính đến hiện tại thì hai người chưa đi bên nhau bên bờ biển bao

giờ, kế hoạch nghỉ phép đi chơi biển đến tháng sau mới tiến hành,

cẩn thận xem lại nhiều lần lại càng cảm thấy không ổn, hoàn toàn

không giống phong cách c*̉a Cố Hạ.

Đến tối khi Cố Hạ

về, Triển Thiểu Huy phụng phịu đưa hai lá thư ra, “Cái này thật sự

là do em viết?”

“Đương nhiên.” Cố Hạ

tỏ ra thành khẩn, không phải là do tự tay cô viết đó sao? Cô đã cầm

bút viết xuống từng chữ từng chữ một, gõ bàn phím mất nhiều thời

gian, viết bằng tay tốn ít thời gian hơn, chữ viết c*̃ng khó đọc hơn.

Triển Thiểu Huy lạnh

lùng hỏi thêm lần nữa, “Thật sự tự mình viết?”

Giọng điệu kia chính

là đang chất vấn, ánh mắt c*̉a anh đã nói rõ hết thảy, thấy thế

toàn thân Cố Hạ run lên, thầm nghĩ mấy bức thư tình trên mạng thật

là không đáng tin, cô còn chưa đủ công lực để gạt được một gian thương

như Triển Thiểu Huy, thấy anh nổi giận, Cố Hạ chủ động thẳng thắn

khi thật, giọng nói rất nhỏ, “Thật sự là em viết, nhưng mà nội dung

thì tham khảo ở nơi khác.”

“Tham khảo?” Mặt Triển

Thiểu Huy đen đi một nửa, “Nói như vậy mà được à?”

Cố Hạ c*́i đầu xuống.

Đó là hành động tương

đương với thú nhận, nửa mặt khác c*̉a Triển Thiểu Huy c*̃ng đen nốt,

“Biết ngay em chỉ làm qua loa với anh!”

Mặt Triển Thiểu Huy

tối này đen còn hơn cả Bao Công, Cố Hạ giải thích nửa ngày c*̃ng

không thấy sắc mặt anh thay đổi chút nào, vẫn giữ dáng vẻ lạnh như

băng. Cố Hạ biết anh thật sự giận, về sau chui vào trong lòng anh, ôm

lấy eo c*̉a anh nũng nịu gọi “Ông xã…”, tư thế giống như đang làm

nũng, toàn thân cứng ngắc c*̉a Triển Thiểu Huy mới có chuyển biến “Em

làm sai nên phải đền bù tổn thất cho anh.”

Cố Hạ biết Triển đại

thiếu gia chưa từng nhận thư, c*̃ng có thể hiểu được anh rất để ý

đến chuyện này, đong đưa cánh tay c*̉a anh, “Em viết lại bức khác cho

anh nha, tự mình viết, viết lại cho anh hai phong thư khác, còn bồi

thường cho anh hai bức nữa.”

Cố Hạ thề sắt son

rằng sẽ tự mình viết thư cho anh, Triển Thiểu Huy vẫn mặt lạnh nói

viết trước nói sau, gia hạn cho Cố Hạ một tuần một bức, mỗi bức

phải dài ít nhất ba nghìn chữ.

Biểu đạt ý nghĩ – yêu

thương phải kiếm đủ ba nghìn chữ khiến cho Cố Hạ rất đau đầu, không

biết phải làm sao ngoài việc ghi hết lời nói c*̉a mình ra, kiên trì

viết, mỗi lần cầm bút lại

cau mày xị mặt, không biết đã túm đứt bao nhiêu cọng tóc, viết một

bức thư ba nghìn chữ thật sự không thể viết được, đến tối sau khi

hoan ái xong thừa dịp tâm trạng anh rất tốt nên đưa ra đề nghị không

cần viết nữa, nào ngờ đôi môi mỏng c*̉a Triển Thiểu Huy chỉ nhếch lên

phun ra hai chữ “Không được”, sau đó dáng vẻ tỏ ra không cho thương

lượng, “Lời em đã nói sao có thể không xem là gì hết?”

Vì vậy sau khi Cố Hạ

tốt nghiệp nhiều năm lại phải một lần nữa chịu nỗi khổ viết luận

văn tốt nghiệp, đến bức thứ ba thì lời lẽ đều lặp lại hai bức

trước, bị đại thiếu gia trả về ghi lại, lúc ấy Cố Hạ thật sự xúc

động lệ rơi đầy mặt, quả thật là gây nghiệt không thể sống mà.

Vắt hết óc, đau khổ

suy nghĩ, quả thật là cực kì tàn ác, cuối c*̀ng cầm bút nhìn trang

giấy trắng, không thể viết ra được một chữ nào, càng viết càng thấy

buồn nôn, chạy vào nhà vệ sinh nôn khan, chị Trần mang đồ ăn tới cho

cô ân cần hỏi: “Phu nhân, làm sao vậy?”

Cố Hạ tức giận,

“Nghĩ mãi mà không viết được chữ nào.”

Chị Trần như có điều

suy nghĩ mang nước tới cho cô, đến tối nói lại với Triển Thiểu Huy,

nhìn ánh mắt tràn ngập lo lắng c*̉a Triển Thiểu Huy nói: “Thưa ngài,

hãy dẫn phu nhân đến bệnh viện kiểm tra đi, nói không chừng là chuyện

tốt.”

Triển Thiểu Huy được

nhắc nhở, đang nửa đêm dẫn Cố Hạ đến bệnh viện, đúng thật là có

thai, lúc Triển Thiểu Huy nghe tin thì vui vẻ không biết phải làm sao,

ôm lấy Cố Hạ hôn vài cái lên mặt cô, cười đến nỗi không khép miệng

lại được.

Nhìn mặt mày hớn hở

c*̉a anh, Cố Hạ nằm trong lồng ngực c*̉a anh nói: “Có phải em không

cần phải viết thư nữa không?”

“Viết thư khổ sở vậy

sao? Anh rất thích em viết thư cho anh nên mới bắt em viết.” Triển

Thiểu Huy vừa bực vừa buồn cười nhìn cô, có lòng từ bi nói: “Không

muốn viết thì không cần viết nữa, dưỡng sức cho tốt là được.”

Cố Hạ thở phào nhẹ

nhõm, cuối c*̀ng c*̃ng được giải thoát rồi.

Tác giả nói: Triển

thiếu thật là keo kiệt

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.