Trộm Trái Tim, Đoạt Ái Tình

Chương 103: Bị gạt


Lúc Cố Hạ biết mình

trúng được giải nhất thì dường như không thể tin được, cầm chặt lấy

cánh tay c*̉a đồng nghiệp Ngụy Tiểu Lâm lay lay, “Là số c*̉a tôi sao?”

Ngụy Tiểu Lâm bắt lấy

cánh tay c*̉a cô, vô c*̀ng kích động: “Là số c*̉a cô đấy, thật sự là

cô, Cố Hạ sao cô lại may mắn vậy hả? Hai mươi vạn đấy, phải làm công

bao lâu…”

Các cô đang tham gia

một hoạt động mở rộng kinh doanh địa ốc, hoạt động này rất được

chú trọng tuyên truyền trên internet, là một hoạt động rất hot trên

internet, chắc hẳn là vì giải thưởng c*̉a nó, phần thường theo thứ

tự được giảm giá mua nhà một vạn, hai vạn, năm vạn…Giải nhất trị

giá hai mươi vạn. Có một đồng nghiệp rất thích nhà ở đây nên lôi kéo

những đồng nghiệp khác c*̀ng tham gia hoạt động này, dù sao c*̃ng chỉ

cần một cái click chuột, lúc ấy Cố Hạ nghĩ cho dù trúng năm vạn cô

c*̃ng không mua nhà, nhà trên trăm vạn dù có giảm giá thì c*̃ng có là

gì, trừ khi trúng giải nhất, tự nói với mình chỉ chơi cho vui mà

thôi, thuận tiện thử vận may luôn.

Hoạt động này tổng

cộng phải trải qua mấy giai đoạn, giai đoạn thứ nhất là tham gia thi

đấu sau đó kiếm một vạn tiền ưu đãi, nhưng mà phải đến nơi bán nhà

đăng kí thông tin cá nhân, nộp trước mười vạn trở lên để được thẻ VIP

sau đó mới tiếp tục, sau đó lại tham gia thêm các hoạt động khác c*̉a

chương trình như là một hình thức nâng cấp, cuối c*̀ng vào ngày bắt

đầu phiên giao dịch tiến hành rút thăm trúng thưởng, rút từ giải

khuyến khíh đến giải nhất, Cố Hạ vốn chỉ đến cho vui, về sau c*̃ng

tham dự tích cực hơn nhưng bây giờ rất vừa ý với ngôi nhà kia, còn

chạy tới làm thẻ VIP. Cuối

c*̀ng đến ngày bắt đầu phiên giao dịch cô lại trúng được giải nhất.

Reo mừng c*̀ng Ngụy

Tiểu Lâm nửa ngày, nhìn những ánh mắt cực kì hâm mộ, trong lòng Cố

Hạ thấy rất thỏa mãn! Thật là muốn cười thật to, lớn tiếng la lên

bà đây ăn ở có đức rốt cuộc c*̃ng được đền đáp! Nhân viên bán hàng

hỏi, “Tiểu thư, cô muốn mua nhà ở kiểu gì?”

Thật ra Cố Hạ không

nghĩ đến chuyện mua nhà, trong tay c*̃ng không có nhiều tiền, mà c*̃ng

không thể nào bỏ đi giải thưởng này, cô hỏi: “Giải thưởng này có

thể nhượng lại không?”

Nhân viên bán hàng

cười ngọt ngào, “Không thể, nếu như cô không mua nhà thì chúng tôi xem

như cô đã từ bỏ giải thưởng.”

Gian thương! Cố Hạ nói

thầm, còn tưởng rằng có thể quy ra tiền mà nhượng lại, hai mươi vạn

quy ra tiền thành mười vạn có thể có người mua, đáng tiếc không thể

bán lại được. Ngụy Tiểu Lâm chọc cô, “Sao có thể bỏ được? Giảm giá

hai mươi vạn, mua một căn hộ nhỏ c*̃ng được.”

Cố Hạ thở dài, “Mua

nhà cần rất nhiều tiền.”

Nhân viên bán hàng

thấy cô thật sự không có ý muốn mua nhà, cười nói: “Tiểu thư, cô

trúng hai mươi vạn nếu không mua thì chỉ có thể từ bỏ, việc này

không thể bàn cãi. Cô có thể mua một căn hộ nhỏ một chút, trừ đi số

tiền giảm giá chắc chỉ cần bỏ ra thêm mười vạn nữa, nhà c*̉a chúng

tôi bán rất chạy, tháng hai sang năm có thể giao nhà, nếu cô không

muốn ở hoặc cảm thấy quá nhiều tiền có thể bán lại, kiếm lời hai

ba mươi vạn, chờ đến sang năm khu đất này lên cơn sốt giá nhà nhất

định sẽ rất cao, cô nghĩ lại đi, bỏ ra hơn mười vạn là có thể kiếm

lời nhiều như vậy, làm gì có cơ hội nào tốt như vậy nữa.”

Hai ba mươi vạn, Cố Hạ

đi làm công cực muốn chết c*̃ng phải kiếm trong hai ba năm, cơ hội từ

trên trời rơi xuống mà không chịu chụp lấy, lúc này Cố Hạ quyết

định, “Mua, giới thiệu cho tôi một căn.”

Nhân viên bán hàng bắt

đầu thao thao bất tuyệt giới thiệu, “Cô xem thử căn hộ này đi, giá

tiền thấp, không gian lại vừa vặn, hướng tốt…”

Cố Hạ c*̃ng muốn có

một căn nhà c*̉a riêng mình, không muốn dùng tiền c*̉a Triển Thiểu Huy

mua, cuối c*̀ng vừa ý một căn nhà hai phòng, hướng nhà c*̃ng không tệ,

nhân viên bán hàng cầm máy tính lên tính toán cho cô, tổng giá trị

sau khi trừ đi hai mươi vạn giảm giá thì phải trả thêm mười tám vạn,

Cố Hạ giao luôn tiền đặt cọc trong ngày. Sau đó nhân viên bán hàng

làm giấy tờ, “Chứng minh thư, hộ khẩu, chứng nhận độc thân,…”

Ra khỏi trung tâm địa

ốc cô gọi điện về nhà, mẹ cô nghe thấy cô muốn mua nhà c*̃ng không

phản đối, chỉ dặn dò cô nhất định phải xem kĩ, ngàn vạn lần đừng

để bị gạt, kêu đồng chí Tiểu Triển đi xem c*̀ng vân vân… Tóm lại lải

nhải nửa ngày, sau đó hỏi cô còn thiếu bao nhiêu tiền, Cố Hạ biết

nhà c*̃ng không có sẵn tiền, nói: “Mẹ, tiền cọc có đủ rồi, mẹ giúp

con gửi hộ khẩu đến đây nhanh một chút, hôm nay gửi liền nhá, gửi

đến công ty c*̉a con, con đi kí hợp đồng giao tiền cọc.”

Cố Hạ mừng thầm trong

lòng, tự mình kiếm tiền và lấy tiền trong ngăn kéo c*̉a Triển Thiểu

Huy là hai chuyện khác nhau, mua nhà được giảm hai mươi vạn, việc này

c*̃ng xem như tự mình trả tiền, nếu như sang năm bán đi, hai mươi vạn

tới tay, cuối năm sau khu này sốt lên, giá phòng c*̃ng cao lên, Cố Hạ

đang nhìn thấy nhân dân tệ vẫy tay với cô.

Chuẩn bị xong tiền và

những giấy tờ cần thiết, Cố Hạ vui mừng chạy đến trung tâm địa ốc

kí hợp đồng, tiền trôi đi từ thẻ, cầm giấy chứng nhận kiểm tra các

thông tin rồi lại kí hợp đồng và giao tiền, nhân viên bán hàng đưa

hợp đồng mua nhà cho cô, “Cô Cố, căn nhà cô mua thật sự rất đẹp, sau

này còn có vấn đề gì cô cứ trực tiếp tìm tôi.”

“Cảm ơn cô.” Tuy đột

ngột phải bỏ ra hơn mười vạn nhưng Cố Hạ lại cười như hoa tháng tư,

bên cạnh truyền tới một giọng nói thuần hậu, “Mua được nhà vui như

vậy sao?”

“Đương nhiên là vui

rồi, đây là tài sản c*̉a mình, hơn nữa tôi c*̃ng mua với giá rất ưu

đãi…” Cố Hạ đắc ý cười, lại đột nhiên ngẩng đầu lên, giọng nói này

hình như rất quen, hơn nữa lại là giọng nam, nhìn sang bên cạnh, quả

nhiên là Triển Thiểu Huy không biết đã đứng phía sau cô từ khi nào,

Cố Hạ biến sắc, “Anh đến đây lúc nào?”

“Một lúc rồi.” Khóe

miệng Triển Thiểu Huy nhếch lên thành một đường cong quỷ dị.

Cố Hạ thầm sợ hãi,

chuyện này cô không nói với Triển Thiểu Huy, ba ngày trước giao tiền

cọc, hôm nay chỉ tới đây hoàn tất thủ tục, chuyện lớn như vậy không

nói cho anh biết, nói không chừng Triển Thiểu Huy sẽ tức giận. Nhưng

mà cô thấy dáng vẻ c*̉a Triển Thiểu Huy không giống như đang tức giận,

thở phào một cái, cười ha ha nói: “Em rất may mắn, trúng giải nhất,

ưu đãi rất lớn nên mua một căn nhà nhỏ, vẫn chưa kịp nói với anh.”

“Mua thì mua, em thích

tự mua nhà cho mình thì cứ mua, không đủ tiền thì anh có thể giúp

em, dù sao đây c*̃ng là tài sản cá nhân c*̉a em, anh sẽ không can

thiệp.” Triển Thiểu Huy mỉm cười kéo tay cô, “Nếu em đã vui vẻ vì mua

được nhà như vậy hay là chúng ta làm thêm một việc vui vẻ nữa đi.”

“Việc gì?” Cố Hạ

thấy hôm nay anh độ lượng không tức giận, trên mặt còn hiện lên một

vẻ vui thích, cảm thấy có chỗ nào đó không ổn.

“Đợi lát nữa em sẽ

biết.”

Nói xong Triển Thiểu

Huy thân mật kéo Cố Hạ ra ngoài, Cố Hạ kéo tay anh lại, “Muốn đi thì

lát nữa hãy đi, thủ tục còn chưa làm xong mà, em vẫn chưa cầm giấy

chứng nhận…”

“Anh sẽ xử lý giúp

em, trợ lý anh nuôi đi xử lí chuyện kia chẳng lẽ em còn không tin tin

tưởng?” Triển Thiểu Huy vừa ôm vừa kéo cô ra khỏi cửa.

Ngồi trong chiếc xe

Lincoln c*̉a Triển Thiểu Huy, trần xe là một ngọn đèn chiếu rọi ánh

sáng mê ly, đáy lòng Cố Hạ lơ lửng, chiếc xe này vô c*̀ng xa hoa, nhưng

cô biết rõ Triển Thiểu Huy rất ít dùng đến nó, bình thường đi ra

ngoài nghỉ ngơi giải trí hay tham gia các bữa tiệc mới dùng chiếc xe

dài thế này, Triển Thiểu Huy ngồi đối diện ánh mắt hiện lên một nụ

cười khó hiểu, nụ cười này pha trộn một chút đắc ý, hưng phấn c*̀ng

quỷ dị, anh lấy từ trong tủ rượu một chai rượu vang, rót nửa ly rượu

đưa cho Cố Hạ, “Muốn uống một chút không?”

“Không cần.” Thấy anh

càng lúc càng vui vẻ, Cố Hạ thật sự nhịn không được nữa mở miệng

hỏi, “Hôm nay anh không đi làm sao?”

“Không phải em c*̃ng

không đi làm sao?” Khóe miệng Triển Thiểu Huy càng lúc càng rộng ra.

Cố Hạ như bị nghẹn,

lại hỏi: “Hôm nay sao lại đi chiếc xe này?”

Triển Thiểu Huy cầm ly

rượu ưu nhã uống một ngụm, “Bởi vì hôm nay là một ngày đặc biệt.”

“Đặc biệt cái gì?

“Em mua nhà…” Triển

Thiểu Huy ngừng lại một lúc, như là còn có điều gì chưa nói, sau đó

cười cười, “Tối nay anh đã chuẩn bị bữa tối dưới ánh nến.”

Cố Hạ cảm thấy hôm

nay Triển Thiểu Huy rất không bình thường, cô hỏi: “Anh muốn dẫn em đi

đâu?”

“Đến một cơ quan nhà

nước.” Triển Thiểu Huy nói thản nhiên như mây trôi nước chảy, “Sẽ mất

vài phút, lát nữa xong sẽ dẫn em đi dạo phố mua sắm.”

Xe dừng lại, Cố Hạ

mở thật to hai mắt nhìn cánh cửa c*̣c dân chính hiện ra trước mắt,

bên trên còn có một tấm biển trắng chữ c*̣c dân chính màu đen sáng

rỡ đến hoa mắt, cô nhìn thấy Triển Thiểu Huy thong dong nhận lấy một

túi nhựa đựng giấy tờ từ trợ lý, trên trong có vài thứ giấy tờ,

còn có chứng minh thư, sổ hộ khẩu, chính là bộ giấy tờ lúc nãy Cố

Hạ cầm đi làm giấy tờ nhà.

Cố Hạ biết đây là

đâu, cô còn đang tự hỏi sao cô lại may mắn như vậy, trúng giải nhất,

thiên hạ này quả nhiên không có bữa cơm trưa miễn phí, nhất định là

do Triển Thiểu Huy sắp xếp. Cô nhìn Triển Thiểu Huy chằm chằm, Triển

Thiểu Huy vẫn mang dáng vẻ thoải mái sung sướng, đi tới giữ chặt tay

cô, “Đi thôi.”

“Không cần mà.” Cố Hạ

ngượng ngùng cười, “Việc này quá đột ngột.”

“Dỗ dành không bằng

bạo lực, nếu đã chuẩn bị xong hết thì cứ đến thẳng đây đăng kí cho

xong, hơn nữa hôm nay hình như c*̃ng không đông người.” Triển Thiểu Huy

nói đơn giản như là đang đi vào trung tâm mua sắn mua một bộ quần áo.

Cố Hạ nhìn anh, nói

thẳng: “Anh gạt em?”

“Không có nha, chính em

muốn mua nhà mà.” Mặt Triển Thiểu Huy tràn đầy vẻ vô tội, lại nghiêm

túc nói: “Anh nhớ em nói phải có hộ khẩu mới đi đăng kí kết hôn

được, nếu đã lấy được rồi thì còn chần chờ gì nữa?”

“Em có nói sao?” Cố

Hạ hỏi xong rồi mới thấy chột dạ, hình như cô có nói như vậy, bị

Triển Thiểu Huy thúc giục nên ném vấn đề này sang cho mẹ, tỏ ra mình

rất vô tội, không giữ hộ khẩu, không thể làm chủ được, Triển Thiểu

Huy có bản lĩnh thì cứ tìm mẹ cô mà đòi…

“Em đã nói vậy.” Triển

Thiểu Huy khẳng định, “Làm người phải nói đến chữ tín.”

Cố Hạ chột dạ, di

dời trọng điểm đi, “Sao anh có thể lừa gạt em chứ? Có phải anh đã

động tay động chân vào chuyện trúng thưởng không? Làm như anh thật là

không hề có đạo đức…”

“Không có ai ép em đi

mua nhà cả, là tự em cam tâm tình nguyện đi mua. Hơn nữa…” Ánh mắt

Triển Thiểu Huy hàm chứa một chút sắc bén, “Chuyện này là do em cố

ý gạt anh mà.”

Cố Hạ cố ý gạt anh

chính là lo Triển Thiểu Huy sẽ kéo cô đến c*̣c dân chính, kết quả

lại chính là do anh đào hố chờ cô nhảy vào, Cố Hạ không muốn anh

gạt cô một cách không minh bạch như vậy, cầu hôn còn chưa ra cần hôn,

cô cãi lại anh, “Chính ta gạt em trước, em cảm thấy cực kì tổn

thương…”

“Em tổn thương? Em còn

mượn Nghiêm Hướng Vĩ năm vạn tiền đặt cọc. Em không lấy tiền c*̉a anh

mà lại tìm đến anh ta nữa đấy?” Giọng điệu c*̉a Triển Thiểu Huy ngày

càng dồn dập, Cố Hạ không đủ tiền cọc nên mượn tiền Nghiêm Hướng

Vĩ, c*̃ng lấy một ít c*̉a Triển Thiểu Huy nhưng sợ lấy nhiều quá anh

sẽ nhận ra mánh khóe c*̉a cô.

Cố Hạ cảm thấy bình

thường nhất định anh sẽ nổi giận, một khi Triển Thiểu Huy nổi giận

thì sẽ rất đáng sợ, Cố Hạ thật sự không dám động đến anh, một lát

sau nghe thấy Triển Thiểu Huy rộng lượng nói: “Không nói mấy việc đó

nữa, hôm nay là ngày tốt, tất cả đã chuẩn bị đủ, anh c*̃ng không

muốn làm mất vui, dù sao lúc trước chính em đã nói vậy, em không thể

nuốt lời với anh.”

Triển Thiểu Huy nắm

chặt tay cô, “Đi thôi, lên lầu đăng kí, lát nữa chúng ta sẽ đi ăn

mừng.”

Chiều hôm nay quả nhiên

c*̣c dân chính không có người nào, ngay cả ảnh chụp Triển Thiểu Huy

c*̃ng chuẩn bị xong, tích cực điền vào đơn, đưa cho Cố Hạ kí tên, Cố

Hạ do dự nửa ngày, Triển Thiểu Huy bất mãn nói, “Nhanh lên, em đừng

làm mất thời gian c*̉a người ta.”

Cố Hạ run rẩy kí tên,

nhân viên công chứng cầm đơn c*̀ng giấy chứng nhận đánh thông tin vào

máy tính, tay chỉ sang bên phải, “Qua bên kia tuyên thệ, sau đó có thể

lấy giấy hôn thú.”

Triển Thiểu Huy kéo

Cố Hạ đi sang căn phòng bên cạnh, cầm lời thề đọc, nhân viên công chức

nói với Triển Thiểu Huy đây là thời khắc đặc biệt ý nghĩa, Triển

Thiểu Huy đưa cho người đo tờ tiền mệnh giá lớn, vẫn không quên nói

đối phương thối lại tờ tiền may mắn thiên trường địa cửu, Cố Hạ

nhịn không được nhỏ giọng nói thầm: “Thật ra tôi bị ép tới đây.”

Một cánh tay vỗ vỗ

lưng cô, “Tuyện thệ đi, lát nữa làm thêm bản sao, cho dù em không chịu

thề thì giấy hôn thú c*̃ng đã làm xong.”

Đến khi tờ giấy màu

đỏ có đóng dấu nổi được đưa tới tay, mặt mày Triển Thiểu Huy hồng

hào, ra khỏi c*̣c dân chính anh lại thở dài: “Hôm nay ánh nắng tươi

sáng, hoa cỏ c*̃ng nở rộ kiều diễm!”

Anh ôm eo Cố Hạ, đi

vào trong xe, “Bây giờ chúng ta đã là vợ chồng hợp pháp rồi, chúng

ta đi mua mấy bộ quần áo đi, à đúng rồi, hẳn là phải đi mua một đôi

nhẫn cưới nữa, mang vào tay để cho người khác hâm mộ chơi.”

Lúc ra về vẫn ngồi

trên chiếc xe rộng rãi thoải mái, Cố Hạ cầm túi hồ sơ c*̉a mình,

túi rất dày, còn có vài thứ giấy tờ kèm theo, bây giờ có thêm một

tờ giấy hôn thú nữa, lấy giấy chứng nhận độc thân kia từ trong túi

hồ sơ ra lại nhịn không được mà thở dài, vừa rồi lúc mua nhà vẫn

còn độc thân, bây giờ đi làm gì c*̃ng phải đưa giấy hôn thú ra. Giải

thưởng hạng nhất này thật là lớn, thoáng chốc đã biến cô thành

người phụ nữ đã kết hôn, bây giờ chỉ còn có thể nhìn tờ chứng nhận

độc thân này mà than thở.

Triển Thiểu Huy quét

hai mắt qua cô, ngồi bên cạnh cô cười, “Cái này có thể chứng minh ngôi

nhà là tài sản trước khi kết hôn c*̉a em.”

Cố Hạ trừng mắt liếc

anh, vốn không muốn để cho Triển Thiểu Huy thừa dịp mà đắc ý như vậy

nhưng mà đến cửa ra vào c*̉a c*̣c dân chính, nếu hôm nay cô không đăng

kí kết hôn thì cuối c*̀ng sẽ khiến cho hai người ra về không vui vẻ

gì. Có mấy thứ giấy tờ này trong tay, vài ngày nữa sớm muộn gì

Triển Thiểu Huy c*̃ng nghĩ ra cách bắt cô kết hôn, không bằng cứ để

cho mọi người c*̀ng vui vẻ. Cô ném túi hồ sơ sang bên cạnh, hỏi anh:

“Khu nhà kia rõ ràng không phải do công ty anh xây dựng, sao anh có thể

khiến cho bọn họ tổ chức hoạt động kia? Làm sao anh biết em sẽ tham

gia rút thăm?”

“Hoạt động này vốn

chính là như vậy, ông chủ công ty địa ốc kia anh c*̃ng rất thân, nước

phù sa không thể chảy ra ruộng ngoài, tự em muốn mua nhà chứng tỏ em

có lòng tham.” Ngược lại Triển Thiểu Huy có chút bất mãn nói: “Nếu

em không mua nhà thì làm sao có thể mang hộ khẩu tới? Rõ ràng chỉ

cần là người nhà sẽ đưa cho em lại còn ba lần bồn lượt gạt anh.”

Ba lần bốn lượt cuối

c*̀ng vẫn bị anh lừa gạt, Cố Hạ hừ một tiếng từ trong mũi, gian

thướng đúng là gian thương.

Triển Thiểu Huy dịch

người sát vào Cố Hạ, ôm lấy eo cô, ghé sát lại hôn một cái thật kêu

lên mặt cô, “Từ nay về sau em phải gọi anh là ông xã, có nghe thấy

không?”

Tác giả nói: rốt

cuộc c*̃ng đăng kí kết hôn, Triển thiếu thật là hèn hạ, đã lặn

xuống nước còn ngoi lên lấy phao!

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.