Trộm Trái Tim, Đoạt Ái Tình

Chương 102: Giật dây


Hiện giờ ba Triển đã

bị đứa con làm cho sứt đầu mẻ trán, lão Ngô là phụ tá đắc lực c*̉a

ông c*̃ng suốt ngày khuyên ông phải thoải mái, thả lỏng tinh thần,

thỉnh thoảng bên ngoài lại truyền đến tin tức về chuyện xấu c*̉a

Triển Thiểu Huy và nữ minh tinh kia, xem một lần thì ba Triển lại tức

giận một lần, có một lần còn mắng Triển Thiểu Huy té tát Triển

Thiểu Huy mới chịu tạm thời không lui tới với nữ minh tinh kia nữa,

suốt ngày dính với Cố Hạ, nếu như muốn kết hôn thì phải chọn một

trong hai, bằng không thì sẽ không có hồi kết.

Lão Ngô lại khuyên ba

Triển: “Tuy cô gái ấy khá bình thường nhưng mà vẫn khá hơn người phụ

nữ kia. Không có gia thế gì nhưng c*̃ng khá đơn thuần, không có những

mối quan hệ không sạch sẽ, rất thích hợp để sinh cháu nội. Tôi c*̃ng

đã chứng kiến Triển thiếu lớn lên, cậu ấy cực kì bướng bỉnh, nếu

không kết hôn thật không phải sẽ càng rắc rối sao. Vả lại những nhà

bình thường sinh con ra thường rất hiếu kính với cha mẹ, điều này khá

hơn nhiều so với nữ minh tinh kia, ngài nghĩ xem, nếu lấy nữ minh tinh

kia về nhà thật, ngộ nhỡ có người ở sau lưng nói trước kia đã từng

ngủ với thiếu phu nhân c*̉a nhà họ Triển thì đây không phải là…”

“Tôi nói người phụ nữ

kia có thể bước vào cửa nhà họ Triển khi nào?” Ba Triển vừa nghe

thấy nữ minh tinh kia thì đã nổi giận, “Tôi có chết c*̃ng khó có khả

năng.”

“Tất nhiên là không

thể nào” Lão Ngô ngừng lại một chút, “Nhưng mà quan hệ c*̉a Triển

thiếu và người phụ nữ kia lại không sạch sẽ, phụ nữ trong giới giải

trí rất có thủ đoạn đối phó với đàn ông, chỉ sợ Triển thiếu đổi

ý. Chúng ta đã lớn tuổi như vậy, còn mong muốn gì nữa chứ? Không

phải chỉ hy vọng gia đình bình an, con cháu đầy đàn sao.”

Ba Triển c*̃ng muốn gia

đình bình an, con cháu đầy đàn, nhưng bây giờ chỉ còn biết thở dài.

Cố Hạ không hề biết

những chuyện này, cô thuê một căn nhà ở khu trung tâm, diện tích không

lớn lắm, vị trí khá tốt, trước kia cô c*̃ng không biết khu trung tâm

huyên náo lại có một chung cư cao cấp như vậy. Căn hộ c*̃ng có một

phòng tập thể thao, phong cách thiết kế c*̃ng giống như nhà c*̉a Triển

Thiểu Huy trước kia, có người làm theo giờ tới quét dọn đúng giờ.

Mỗi ngày Triển Thiểu Huy đều tan ca đúng giờ, sáng nào c*̃ng đưa Cố

Hạ đi làm, đến tối thỉnh thoảng anh sẽ đưa cô ra ngoài ăn cơm, thỉnh

thoảng lại dẫn cô đi xem phim giống như những đôi tình nhân bình

thường.

Có một lần nắm tay

anh đi xem phim thì gặp Từ Lộ Lộ, Triển Thiểu Huy c*̃ng không hề hứng

thú nói chuyện phiếm với bọn họ, chào hỏi

xong lại giục Cố Hạ đi vào, về sau Cố Hạ c*̃ng mời cô ấy đến chơi,

Từ Lộ Lộ có phần áy náy nói: “Không nghĩ tới hai người lại ở bên

nhau, sớm biết cậu không thể quên được anh ta như vậy thì lúc đầu

mình sẽ cổ vũ anh ta đi tìm cậu, hai người c*̃ng không lãng phí mất

hai năm.”

“Trước kia anh ấy không

đi tìm mình mới tốt, mình ở bên kia c*̃ng rất tự do, c*̃ng nhờ có

lời nói dối c*̉a cậu mà anh ấy mới cho là mình đã kết hôn.” Cố Hạ

nói với Triển Thiểu Huy mình không hề trách Từ Lộ Lộ nói vậy nhưng

người kia lại cực kì keo kiệt, không tránh khỏi việc ghi thù. Lúc ấy

Từ Lộ Lộ c*̃ng chỉ lo lắng cho cô, vả lại, chính bản thân anh không

dám đi kiểm chứng, c*̃ng không thể trách ai được. Khóe miệng Cố Hạ hiện

lên một nụ cười vui vẻ, “Không hoàn toàn mất đi thì làm sao biết quý

trọng? Nếu không hiện giờ anh ấy c*̃ng chưa chắc làm nhiều việc như

vậy vì chuyện kết hôn c*̉a bọn mình.”

“Nếu anh ta đã biết

quý trọng thì cậu sẽ được hạnh phúc.” Từ Lộ Lộ bưng ly trà nhìn

ảnh hai người chụp chung trong phòng, lại tiếp tục nói: “Tính tình

c*̉a Triển thiếu có hơi giống một đại thiếu gia, không biết ở c*̀ng

với cậu có khiêm tốn một chút không nữa.”

“Bây giờ c*̃ng vẫn

vậy, chắn hẳn đó là cá tính từ nhỏ c*̉a anh ấy.” Cố Hạ nhếch môi

cười, quen biết Từ Lộ Lộ nhiều năm, hôm nay hai người bạn học có thể

nói chuyện phiếm thật sự là rất hiếm, “Nhưng mà mình biết anh ấy yêu

mình, mình c*̃ng không so đo với anh ấy làm gì.”

Bởi vì yêu cho nên mới

chấp nhận tất cả c*̉a đối phương, ưu điểm, khuyết điểm, trong mắt

mình tất cả đều là độc nhất vô nhị, Triển Thiểu Huy c*̃ng luôn bao

dung cho tính tình c*̉a cô, hai người sống c*̀ng nhau trong c*̀ng một căn

nhà, luôn phải nhân nhượng nhau, bởi vì yêu nhau nên loại nhân nhượng

này chính là hạnh phúc.

Từ Lộ Lộ thấy mỗi

lần Cố Hạ nói đến Triển Thiểu Huy là ánh mắt lại sáng rỡ lên,

toát lên một niềm vui sướng, cô biết Cố Hạ thật sự hạnh phúc, Từ

Lộ Lộ cười, “Cậu thấy tốt thì chính là tốt, uổng cho mình lúc đầu

còn xem trọng Nghiêm Hướng Vĩ.”

Hai người còn nói sang

những chuyện khác, c*̀ng cười khanh khách, hàn huyên nửa ngày, Từ Lộ

Lộ nhìn đồng hồ rồi vội chạy về nhà với con, nói với cô: “Tiểu

Hạ, ổn định rồi cậu c*̃ng sinh một đứa đi, có một đứa con mới giống

một gia đình nhỏ.”

“Nói sau đi.” Cố Hạ

thản nhiên cười.

Một đứa trẻ thuộc về

cô và Triển Thiểu Huy, nhắc tới lại thấy chờ mong, nhưng mà không kết

hôn lại sinh con thì khó có thể cho người nhà một câu trả lời thỏa

đáng.

Thời gian rảnh rỗi Cố

Hạ c*̃ng theo Triển Thiểu Huy đến ngôi biệt thự ven hồ, đêm mùa hè,

từng cơn gió thổi qua những cành hoa mai hoa sen lơ lửng, khu nhà này

có không ít những cây đại thụ rậm rạp, mát mẻ hơn nhiều so với khu

nhà cao tầng ở trung tâm cho nên Cố Hạ rất thích đến đây.

Cố Hạ gặp lại ba

Triển lần nữa c*̃ng tại biệt thự ven hồ, ngày đó, cô và Triển Thiểu

Huy hai người nắm tay nhau đi dọc theo con đường đá để tản bộ, ra khỏi

vườn nhà mình một đoạn, cách bọn họ vài mét có một chiếc xe màu

đen có rèm che đang chậm rãi chạy qua, chẫm rãi ngừng lại, Triển

Thiểu Huy đi tới, nắm chặt tay Cố Hạ, “Ba anh đã tới.”

Triển Thiểu Huy kéo

Cố Hạ tới, thấp giọng nói cô đừng căng thẳng, lão Ngô đi xuống

trước, cửa sau c*̉a chiếc xe màu đen hoàn toàn bị mở tung, nhưng ba

Triển không có ý xuống xe, ngồi nghiêm chỉnh, Triển Thiểu Huy đứng bên

cạnh xe cười nói với ba Triển: “Ba ba.”

Anh chỉ vào Cố Hạ,

“Đây là Cố Hạ, là người con rất yêu mến.”

Cố Hạ cười chào hỏi

ba Triển, “Bác trai, chào bác.”

Ba Triển dựa vào ghế,

mặt vẫn nghiêm túc, c*̃ng không liếc mắt nhìn bọn họ, không khí có

vẻ hơi ngượng ngùng, ông chậm rãi nói: “Đây là đối tượng con muốn

kết hôn?”

“.” Triển Thiểu Huy

trả lời ông, “Hy vọng ba đồng ý.”

Lại yên lặng, thật lâu

sau ba Triển mới bất mãn nói: “Suốt ngày không về nhà mà còn trông

mong ba đồng ý à? Vả lại, bây giờ con c*̃ng đủ lông đủ cánh rồi, ba

có đồng ý hay không c*̃ng không liên quan gì.”

“Chúng con hy vọng có

được lời chúc phúc c*̉a ba, như vậy mới càng giống người một nhà.”

Triển Thiểu Huy nói.

Ba Triển có mái tóc

hoa râm, nhưng vẫn không làm giảm đi khí thế, Cố Hạ thấy ông ấy nói

chuyện với con mình c*̃ng rất nghiêm túc lại càng không dám mở miệng,

Triển Thiểu Huy vỗ vỗ vai cô, “Hạ Hạ, em về nhà trước nói với quản

gia một tiếng ba đã tới, bảo ông ấy chuẩn bị một chút.”

Cố Hạ biết Triển

Thiểu Huy muốn giải nguy cho cô nên thức thời bỏ đi, Triển Thiểu Huy

c*́i đầu nhìn vào cửa sổ xe, “Ba ba, con tính sinh cho ba một đứa cháu

nội.”

Ba Triển không nói gì

nhưng lại dùng ánh mắt ý bảo anh nói tiếp.

“Con thấy con c*̃ng

không còn nhỏ nữa, hiện giờ c*̃ng muốn có con, c*̃ng không cần phải

để cho ba lo lắng nữa.” Anh nhìn về phía Cố Hạ đã đi xa, “Đã từng

gặp nhiều phụ nữ như vậy nhưng chỉ muốn sinh con với cô ấy, tuy nhà

cô ấy không có tiền nhưng trong nhà thì cô ấy là con gái một, luôn

được nâng niu trong lòng bàn tay mà lớn lên, không kết hôn thì không

đồng ý sinh con. Ba ba, ba biết đấy, mấy chuyện sinh con này người phụ

nữ phải đồng ý mới được.”

Cố Hạ đi về phía

biệt thự, c*̃ng không biết bọn họ đang nói gì, đi một lúc lâu mới

thấy rừng cây sau biệt thự hiện ra, lại thấy phía sau có người gọi

cô, “Hạ Hạ”

Cố Hạ quay đầu lại,

Triển Thiểu Huy đuổi tới, cô nhìn nhìn phía sau, đã không thấy chiếc

xe hơi đâu nữa, Cố Hạ hỏi: “Ba c*̉a anh đâu?”

“Ông ấy về rồi, ông

ấy không thích ở lại nhà anh.”

Những việc còn lại

Cố Hạ không hỏi, cô nhận ra được ba Triển không thích cô, dù sao người

vợ trong suy nghĩ c*̉a ông ấy c*̃ng không phải người như cô. Triển Thiểu

Huy lại nói: “Ba không đồng ý.”

“Em biết rồi.” Sắc

mặt Cố Hạ vẫn nhàn nhạt.

“Nhưng mà…” Triển

Thiểu Huy cố ý ngừng lại một chút, “Ông ấy c*̃ng không phản đối.”

Triển Thiểu Huy đã

làm rất nhiều việc bên phía ba anh, người bên cạnh ông ấy c*̃ng làm

rất nhiều cách để đả thông, bọn họ giúp khuyên nhủ, nếu không chuyện

c*̉a anh và Cố Hạ làm sao mà giấu diếm được ba? Ba đã bị anh mài

giũa đến nỗi không còn tính cách trước kia.

“Tính ba anh rất cao

ngạo, bình thường hẳn là ông ấy sẽ không tới tìm em, nhưng mà cho dù

ông ấy có đồng ý thì có thể em c*̃ng không thấy được dáng vẻ nhiệt

tình như ba mẹ em đâu, tạm thời em đừng nghĩ đến chuyện c*̉a ông ấy,

anh sẽ chuẩn bị tốt mọi thứ.” Triển Thiểu Huy ôm lấy vai Cố Hạ, ánh

mắt trong veo giống như một hồ nước mùa thu trên núi cao, anh nhìn

gương mặt cô, muốn nhìn thật sâu vào trong nội tâm, “Hạ Hạ, em tin

tưởng anh, có phải không?”

Cố Hạ đánh nhẹ vào

ngực anh, “Không tin anh thì em còn ở bên cạnh anh làm gì?”

Triển Thiểu Huy nở

một nụ cười, nắm lấy tay cô, c*̀ng nhau đi về phía trước, hình dáng

c*̉a căn biệt thự hoàn toàn hiện ra, cửa chính từ từ hé mở, hồ phun

nước ở ngay phía trước, hai người c*̀ng dắt tay nhau chậm rãi bước đi,

mười đầu ngón tay đan vào nhau, hai tâm hồn gần kề nhau.

Loại cảm giác an toàn

này thật ra không chỉ riêng phụ nữ mới cần mà cả đàn ông c*̃ng hy

vọng vào một tình cảm vững chắc, trước kia Cố Hạ bỏ đi mấy năm, anh

gần như đã không còn là chính mình, bây giờ Triển Thiểu Huy nhớ lại

mà lòng vẫn còn thấy ưu tư. Vẫn là lão Nhị nói đúng, lấy được

giấy hôn thú, Cố Hạ có muốn chạy c*̃ng không được, tất cả có thể

nằm trong lòng bàn tay c*̉a mình. Nếu Cố Hạ không muốn sinh con ngay thì

Triển Thiểu Huy càng cảm thấy phải đến c*̣c dân chính làm giấy hôn

thú, đến khi ba đồng ý thì có thể làm lễ cưới.

Triển Thiểu Huy thật

sự muốn kết hôn, cái ý nghĩ này càng trở nên bức thiết khi có một

lần Cố Hạ đi nhờ xe c*̉a Nghiêm Hướng Vi, ngày đó Triển Thiểu Huy có

việc, Cố Hạ có việc phải đi đến khu quy hoạch, lúc chuẩn bị gọi xe

về thì gặp được Nghiêm Hướng Vĩ nên Nghiêm Hướng Vĩ thuận đường đưa

cô về. Cố Hạ hoàn toàn không nghĩ ngợi gì về chuyện này, cô và

Nghiêm Hướng Vĩ vẫn là bạn bè, Nghiêm Hướng Vĩ chủ động thuận đường

đưa cô một đoạn, nếu cô từ chối thì ngược lại có vẻ trong lòng mình

có quỷ. Kết quả lúc về lại bị Triển Thiểu Huy phát hiện, anh biết

bọn họ không có gì cả nhưng trong lòng vẫn thấy khó chịu.

Ngày đó sau khi nhìn

thấy Nghiêm Hướng Vĩ thì Triển Thiểu Huy rất buồn bực, Vệ Nam còn ở

bên cạnh châm ngòi thổi gió, “Phải cưới về nhà mới tính là bà xã

c*̉a mình, anh xem sao Diêm Vương lớn như vậy mà trước kia còn bị coi

là hệ hành tinh mặt trời, toàn bộ con người trên trái đất đều nói

vậy thì kết quả có không phải c*̃ng thành có phải, huống chi là một

người phụ nữ.”

“Cô ấy luôn nói phải

đợi ba mẹ đồng ý, hơn nữa hộ khẩu c*̉a cô ấy vẫn còn ở nhà, nằm

trong tay mẹ c*̉a cô ấy, cô ấy nói cô ấy không dám mượn người nhà.”

Triển Thiểu Huy thờ dài, anh cảm thấy Cố Hạ nói không dám mượn

người nhà càng giống như đang nói dối hơn, nếu cô là muốn thì mẹ cô

làm sao có thể không đưa cho.

“Vậy thì anh càng

phải nghĩ cách làm cho được.” Vệ Nam tiếp tục giật dây, “Như lần

trước nghe anh nói thì người nhà Cố Hạ vẫn chưa biết tình hình c*̣

thể c*̉a anh, chuyện c*̉a anh và tiểu minh tinh kia mặc dù là giả nhưng

ngộ nhỡ ba mẹ cô ấy biết, lúc ấy anh muốn kết hôn lại càng khó,

thừa dịp ba mẹ c*̉a cô ấy còn chưa tới thành phố C thì hãy thâu tóm

tất cả đi. Nếu không đến lúc ấy ba anh đồng ý mà ba mẹ cô ấy lại

không đồng ý, như vậy chắc chắn bác Triển sẽ trở mặt ngay.”

Sắc mặt Triển Thiểu

Huy lúc sáng lúc tối, sau nửa ngày mới nặng nề nói: “Tôi sẽ đưa cô

ấy đi đăng kí.”

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.