Tiểu Nương Tử Nhà Thợ Săn

Chương 82: Hôm nay ta mới biết


Kể từ

khi sinh em bé, Mai Tử vẫn do Mai Tử nương chăm sóc trong tháng. Tiêu Kinh Sơn

thấy Mai Tử nương chăm sóc một cách thoả đáng nên lúc không có việc gì làm liền

vào rừng tìm vài con mồi đi đổi bạc trắng. Tay phải của hắn bây giờ vẫn như cũ

không dùng nhiều sức được, vì vậy hôm nay cũng không cầm cung, hắn chỉ xách

theo trường mâu cùng vài thứ ra cửa. Lúc đầu Mai Tử nương nói thầm với Kinh Sơn

tay này phải làm thế nào, ngày sau phải làm sao vân vân, nhưng sau này bà phát

hiện mỗi lần Tiêu Kinh Sơn đi ra ngoài luôn có chút thu hoạch mang về, không

nhiều không ít, nhưng lại luôn luôn bán được chút bạc trắng, lúc này mới dừng

không nói nữa.

Kể từ

khi sinh, Mai Tử vẫn không có đủ sữa, có lúc đứa bé bị đói, Mai Tử nương suy

nghĩ đủ loại biện pháp như hầm canh cá vân vân nhưng cũng tốn công vô ích. Mai

Tử đau lòng lại lo lắng, cứ như vậy sữa càng ít. Tiêu Kinh Sơn nghe ngóng mọi

người nói con tê tê hầm với giò heo có hiệu quả tạo sữa rất tốt. Ngày còn chưa

sáng hắn liền xách theo trường mâu cùng nước và lương khô ra khỏi cửa.

Mai Tử

ở trên giường lo lắng một ngày, phải biết thời gian này chính là lúc thời tiết

lạnh nhất, những con thú trong núi vốn đã rất khó tìm, bây giờ một núi phủ đầy

tuyết trắng, đi nơi nào để tìm những thứ kia. Mãi cho đến buổi tối Tiêu Kinh

Sơn cũng chưa trở về, Mai Tử nương cũng bắt đầu lo lắng, nói thầm có phải nên

nói người trong thôn đi tìm hay không. Buổi tối tuyết rơi thế này, lỡ chuyện gì

xảy ra, mẹ con hai người sau này phải tính sao.

Mai Tử

nằm trên giường, nhẹ ôm con trai thỉnh thoảng khóc vào lòng, lấy tay vỗ nhẹ sau

lưng nó dụ dỗ, trong lòng đã sớm bất ổn không yên. Bên này đang lo lắng thì

liền nghe thấy ngoài cửa có tiếng động, Mai Tử nương vội vã đi ra ngoài nhìn,

Mai Tử cũng ôm con trai nhấc rèm lên nhìn ra ngoài.

Nhìn

một cái, tâm treo lơ lửng nhất thời buống xuống, bên ngoài quả nhiên là Tiêu

Kinh Sơn đã trở về.

Buổi

tối trong sân tối đen nhìn không rõ, nhưng lờ mờ có thể thấy quần áo trên người

đã dơ bẩn hề hề, búi tóc còn vươn vài bông tuyết, nhưng mặc dù như thế, trong

tay hắn lại xách theo một bọc không biết là có cái gì.

Hắn một

thân gian nan trở về, đừng nói là Mai Tử, ngay cả Mai Tử nương cũng đau lòng

không dứt, làm sao còn để ý tới tê tê giò heo gì gì, lập tức vội vã để hắn tiến

nhà sưởi ấm.

Tiêu

Kinh Sơn xuyên qua cửa sổ thấy Mai Tử đang nhìn ra ngoài, hướng Mai Tử gật gật

đầu nói: "Chờ chút, ta vào bếp đem mấy thứ này chuẩn bị đã." Vừa nói

hắn vừa cong lưng để cái giỏ phía sau lưng xuống, từ trong đó lấy ra chân heo

rừng đầy máu, còn có con tê tê với những thứ khác.

Mai Tử

nương vừa nhìn liền thở dài không thôi: "Hôm nay trời đông lạnh, con làm

mấy việc này cũng thật khó cho con." Vừa nói vừa tiếp lấy: "Con cứ

vào nhà sưởi ấm đi, ta làm là được."

Tiêu

Kinh Sơn vì muốn nhanh chóng làm xong cho Mai Tử ăn nên chạy theo Mai Tử nương

vào bếp, hai người cùng nhau xử lý xong. Mắt thấy đã bỏ vào nồi rồi lúc này hắn

mới vào nhà để Mai Tử nương ở trong này nhóm lửa hầm những thứ kia.

Tiêu

Kinh Sơn mới cửa, một dòng khí lạnh cùng hắn tiến vào phòng. Hắn sợ Mai Tử cùng

đứa bé còn trong tháng bị lạnh, vội vàng đóng chặt cửa, cứ đứng ở đó cho thân

thể bớt lạnh rồi mới đi tới trước giường.

Mai Tử

mở to mắt mọng nước nhìn kỹ hắn, nhìn trán hắn bởi vì tuyết tan nên có nước

muốn chảy xuống, rõ ràng buồn cười, nhưng mắt nàng lại muốn rơi lệ.

Tiêu

Kinh Sơn cúi đầu nhìn đứa bé một chút, chỉ thấy đứa bé ngủ rất an tường, lên

tiếng hỏi: "Hôm nay có khóc không?"

Mai Tử

đưa tay giúp đứa bé sửa lại chăn, nhẹ giọng nói: "Khóc lớn vài lần, sau đó

ăn một chút rồi ngủ."

Tiêu

Kinh Sơn nhìn đứa bé ngủ say khẽ phập phồng cánh mũi, nhịn không được đưa bàn

tay ra muốn sờ sờ hai má mềm mại của nó, nhưng lúc đưa tay ra rồi lại nghĩ tay

mình có thể còn lạnh nên vẫn thu tay đi.

Mai Tử

thấy vậy, trong lòng có chút chua, liền bắt lấy hai tay của hắn kéo vào trong

lòng mình sưởi ấm.

Tiêu

Kinh Sơn đương nhiên không nhẫn tâm, vội vàng rút về nhưng lại bị Mai Tử chặt

chẽ bắt được không thả.

Tiêu

Kinh Sơn nhỏ giọng nói: "Tay ta lạnh, đừng để làm nàng lạnh, nàng còn

trong tháng đấy."

Nhãn

quyển Mai Tử có chút hồng: "Không phải cách một tầng quần áo sao, ta làm

sao yếu như thế."

Tiêu

Kinh Sơn thấy nàng như vậy, ngược lại trầm thấp cười: "Tiểu nương tử của

ta trong mắt ta đương nhiên rất yếu ớt, phải hảo hộ cho tốt, không thể để nàng

chịu uất ức."

Mai Tử

nghe hắn nói như thế, mắt ngấn lệ mím môi cười: "Ta chỉ là một nữ nhi con

nhà nông trong núi mà thôi, từ nhỏ phải lao động thành thói quen, lười thì mắng

nhác thì đánh, vào trong tay chàng rồi, ngược lại bị sủng thành đại tiểu thư,

chàng không nên làm hư ta a!"

Lúc đó

thân thể Tiêu Kinh Sơn đã không lạnh nữa, liền cởi giầy lên giường, một bàn tay

to ôm lấy Mai Tử từ sau lưng, một bàn tay khác đưa vào trong lòng nàng cách một

lớp quần áo mà sưởi ấm. Bàn tay to của hắn chuyển động trong lòng nàng, cúi đầu

ở bên tai nàng nói nhỏ: "Làm hư thì sao nào, nàng là tiểu nương tử của ta,

bản thân ta phải tận tình sủng nàng."

Mai Tử

dựa vào bả vai khoan dày của hắn, hạ giọng nói: "Thật sự làm hư rồi thì

chàng đừng hối hận ."

Tiêu

Kinh Sơn đem nàng ôm chặt vài phần, thấp giọng nói: "Sao lại hối hận

được."

Mai Tử

cười, cười đến đôi mắt sáng bừng: "Nếu như chàng đem ta làm hư, ta liền

bắt chàng làm những thứ chàng không thích, đến khi đó đừng có không cần ta nữa

nha."

Tiêu

Kinh Sơn nhướng mày cười cười nói: "Nương tử của ta muốn ta làm cái

gì?"

Mai Tử

mím môi chỉ cười không nói.

Tiêu

Kinh Sơn duỗi tay tiến vào người nàng nhẹ nhàng lục lọi, trầm giọng ám ách nói:

"Nói đi, nàng muốn sao trên trời ta cũng nghĩ cách lấy xuống cho

nàng."

Mai Tử

lệch đầu, bỗng nhiên nói: "Lỡ như ta giống hoàng hậu thì sao?" Vừa

nói, nàng vừa mỉm cười liếc Tiêu Kinh Sơn, như có điều suy nghĩ nhìn hắn.

Tiêu

Kinh Sơn nghe vậy, từ từ thu lại nụ cười, trầm mặc rất lâu sau chợt thở dài.

Mai Tử

nhìn kỹ hắn, cắn môi hỏi: "Chàng thở dài cái gì, chẳng lẽ thất vọng rồi

sao?"

Tiêu

Kinh Sơn lại cười, cười đến dịu dàng mà cảm khái: "Mai Tử, trước kia ta

không hiểu hoàng thượng, vẫn luôn cảm thấy từ lúc hắn nhìn thấy nữ nhân kia liền

không còn là huynh đệ trước kia của ta nữa, nhưng bây giờ ta có chút hiểu

rồi."

Mai Tử

mở trừng hai mắt, nhìn kỹ hắn không nói lời nào, chỉ im lặng chờ hắn nói tiếp.

Tiêu

Kinh Sơn thở dài nói: "Bây giờ ta mới biết, thì ra trên đời luôn có một người

có thể làm mình nguyện ý vì nàng làm bất cứ chuyện gì, cho dù cầm lên cả thiên

hạ rộng lớn này."

Mai Tử

rung động, một khắc kia nàng giống như lỡ một nhịp tim.

Nàng

không nói chuyện, hai tay chỉ không nhịn được chặt chẽ nắm lấy

bàn tay to của hắn.

Đời này

nàng làm một chuyện đúng nhất may mắn nhất, có lẽ chính là vào một buổi sáng

đầy sương mai, bước lên con đường đá cằn cỗi, gặp được nam nhân này.

=======================================

Kể từ

ăn khi ăn con tê tê cùng giò heo, sữa của Mai Tử giống như nước suối chảy thông

nguồn, mỗi ngày đều có rất nhiều làm cho con trai kêu than đòi ăn rất hoan

khoái, cái miệng nhỏ nhắn cứ m*t chụt chụt, từ này về sau đúng là không cần

chết đói nữa.

Con

trai ăn được hoan khoái, Mai Tử cũng cười đến ngọt ngào, Mai Tử nương cũng gắng

sức hầu hạ, cuối cùng tháng này cũng coi như qua.

Qua

tháng, Mai Tử có thể xuống đất rồi. Mai Tử nương nhìn Tiêu Kinh Sơn một chút

rồi lại nhìn Mai Tử một chút, vừa dùng váy

dài lau lau tay vừa nói: "Ta ở bên này A Thu một người ở nhà cũng nhàm

chán. Hôm nay bên này ta thấy không còn gì để lo nữa rồi, ngày mai ta liền

chuyển về nhà thôi."

Tiêu

Kinh Sơn nghĩ vì việc này mà làm phiền nhạc mẫu không ít, cũng không tiện giữ

bà nữa, chỉ có thể để bà đi. Trước lúc đi còn lấy thịt đông lạnh mấy ngày trước

còn trong hầm ra để bà đem về.

Mai Tử

nương vừa tiếp lấy những thứ kia vừa cười nói: "Dù sao hai nhà cũng gần

nhau, mỗi ngày ta sẽ lại đây nhìn một chút . Mai Tử còn trẻ, con mặc dù tuổi

không còn nhỏ nhưng lại chưa từng có con, có chuyện gì con cứ qua tìm ta, đừng

tự mình làm."

Tiêu

Kinh Sơn dĩ nhiên là lặp đi lặp lại đồng ý .

Mai Tử

nương nhìn Mai Tử đang nằm trên giường một chút, hướng Tiêu Kinh Sơn chỉ đạo:

"Con vào bếp trông lửa đi, ta vừa hầm xương trong đó, đừng để cho lửa

tắt."

Tiêu

Kinh Sơn biết Mai Tử nương có lời tư mật muốn nói với Mai Tử, lập tức đáp ứng

rồi xoay người đi xuống bếp.

Mai Tử

nương đi tới bên giường, nói nhỏ bên tai Mai Tử: "Mai Tử à, Kinh Sơn nhà

chúng ta là nam nhân tốt trong thôn ít gặp, con phải nắm chặt hắn a."

Mai Tử

không ngờ mẹ mình nhắc nhở mình như thế, không khỏi cười: "Mẹ, mẹ nói gì

đâu, ta nắm hay không nắm thì hắn cũng là nam nhân của ta chứ sao."

Mai Tử

nương lại nghiêm túc nói: "Việc này không thề xem nhẹ, con xem nam nhân

khác trong thôn, tuy là trung thực nhưng phàm có chút bản lãnh thì mắt luôn

ngắm ngía những cô nương xinh đẹp khác. Bây giờ con mới sinh con, vợ chồng hai

người khó tránh khỏi có chút lạnh nhạt, bây giờ đến lúc rồi, con phải nắm chặt

một chút."

Mai Tử

nhất thời hiểu được ý mẹ, thì ra bà nói muốn chuyển về nhà là vì chuyện này!

Nàng lập tức đỏ mặt, trách: "Mẹ, xem mẹ nói . . . . . ."

Mai Tử

nương đứng lên, cười nhìn cháu trai của mình ngủ say sưa bên cạnh: "Có gì

phải thẹn thùng, con cũng sinh con rồi."

=================

Lát

sau, Mai Tử nương xách theo hành lý, Tiêu Kinh Sơn sợ bên ngoài trời tuyết

đường trơn, còn cố đi theo bà về đến cổng nhà mới trở về .

Tiêu

Kinh Sơn trở về rồi liền vào phòng đem bát đũa dọn dẹp vào bếp rửa.

Mai Tử

nhìn nam nhân thân hình cao lớn ở trong bếp bận lục tục, trong lòng lại có chút

cảm thán.

Nàng

nghĩ đến lời mẹ vừa nói, không nhịn được có chút e thẹn nghĩ, chuyện này, phải

bắt đầu thế nào?

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.