Tiểu Nương Tử Nhà Thợ Săn

Chương 81: Tiểu bao tử


Đông đi

xuân đến, bụng Mai Tử càng ngày càng lớn.

Vương

bà phía bắc thôn đã đỡ đẻ cho ít nhất 107 nàng dâu trẻ tuổi trong thôn, lúc

Vương bà thấy bụng Mai Tử đã nói thế này: "Ai u, Mai Tử nhỏ người như thế

mà bụng không nhỏ chút nào, Kinh Sơn à, việc này không hay đâu."

Tiêu

Kinh Sơn mang thức ăn ngon thịt ngon mời Vương bà về nhà ở chính là vì chuyện

bụng Mai Tử. Bây giờ nghe Vương bà nói như thế, nhất thời lo âu thêm vài phần.

Vương bà đem thịt bỏ vào miệng, vừa nhai vừa trấn an Tiêu Kinh Sơn: "Ngươi

là đại nam nhân trong nhà, sao lúc gặp phải chuyện ngược lại không có chủ

trương như thế. Vài ngày nay ngươi cứ canh lấy, có động tĩnh gì liền kêu ta, ta

bảo đảm sẽ đỡ cho ngươi một đại tiểu tử trắng trẻo mập mạp." Vương bà vỗ

bụng nói như thế như thế.

Tiêu

Kinh Sơn nghe lời này dĩ nhiên là lặp đi lặp lại cảm tạ, lại lấy ra hồng bao đã

sớm chuẩn bị tốt đưa cho Vương bà. Lúc đầu Vương bà còn khước từ, nói Tiêu Kinh

Sơn là đại ân nhân trong thôn, bạc này không thể lấy, sau này thấy Tiêu Kinh

Sơn vẫn cứ kiên trì, cuối cùng cũng ỡm ờ nhận. Nhận lấy hồng bao trong tay bà

còn cố ý nắn nắn, phát hiện nó rất dầy, nhất thời cười đến giống như nở hoa.

Phải biết thường ngày đỡ đẻ cho người trong thôn Bích Thủy chỉ nhận được lương

thực lương khô mà thôi, coi như gặp phải một vài tay hào phóng thì được vài

thước vải vóc làm quần áo mới đã rất giỏi rồi. Hôm nay Tiêu Kinh Sơn đưa

chính là hồng bao, Vương bà đương nhiên vui thích đến khép miệng không được,

lập tức nhận lời nhất định gọi là đến.

Kể từ

khi có lời của Vương bà, Tiêu Kinh Sơn càng cẩn thận hơn. Việc trong nhà dĩ

nhiên là không dám cho Mai Tử đụng đến, có lúc Mai Tử muốn xuống giường đi dạo

hắn cũng cẩn thận đi theo sau đỡ lấy. Mai Tử nhìn hắn một đại nam nhân thành ra

vẻ khẩn trương như thế, trong lòng vừa buồn cười lại vừa hưởng thụ, không thể

không sai bảo hắn lại đây nắn chặt bắp chân đấm đấm lưng cho nàng.

Xoa bóp

bắp chân nửa ngày, còn phơi nắng buổi sáng, Mai Tử rất thoải mái, cuối cùng uể

oải nói: "Được rồi."

Tiêu

Kinh Sơn thấy Mai Tử phát lời nói, quả nhiên dừng lại, vội vã cầm một cái ghế

gỗ đặt dưới chân Mai Tử, sờ sờ bụng nàng nhẹ nhàng hỏi: "Hôm nay nó không

động à?"

Mai Tử

bất đắc dĩ nhìn dáng vẻ hắn sờ sờ bụng mình, cười nói: "Nó cũng phải ngủ

chứ, làm sao khi nào cũng động được."

Tiêu

Kinh Sơn vừa bóp chân vừa đấm lưng nửa ngày vẫn không thấy tiểu tử trong bụng

có động tĩnh, nhè nhẹ sờ mó cái bụng căng tròn của Mai Tử, có chút thất vọng:

"Ngày đẹp như thế này mà nó lại đi ngủ."

Mai Tử

nhìn dáng vẻ như có điều suy nghĩ của hắn, không nhịn được mím môi cười.

Tiêu

Kinh Sơn phủ lên bụng nửa ngày, chợt lên tiếng nói: "Chờ nó lớn lên một

chút, ta liền dẫn nó đi ra ngoài luyện võ săn bắn, nhất định không thể để nó

lười nhác giống như bây giờ."

Mai Tử

nghe vậy không vui: "Cái gì vậy, con ta còn ở trong bụng mẹ mà chàng đã

tính cách làm sao bắt nạt nó rồi à? Với lại, lỡ như là con gái thì sao, chẳng

lẽ chàng muốn con gái phải học bắn cung chạy trong rừng sao?"

Tiêu

Kinh Sơn thấy sắc mặt Mai Tử khó coi, biết mình nói chuyện làm nàng không vui

rồi, e sợ như vậy đối với thân thể không tốt, chỉ đành phải cười nhận:

"Dĩ nhiên là nghe nàng, nàng không cho nó ra ngoài thì ta nhất định không

dám đem nó đi ra ngoài."

Mai Tử

thấy hắn như vậy, nhịn cười không được: "Chàng chỉ được cái nói chuyện dễ

nghe mà thôi, trong lòng chẳng phải đã có chủ ý rồi sao, làm như ta không biết

ấy!"

Ngày

này theo Tiêu Kinh Sơn cẩn thận trôi qua, cuối cùng có một ngày, hai người đang

nằm ngủ trên giường, chợt Mai Tử tỉnh dậy. Nàng cảm thấy có chút buồn bực, liền

vặn vẹo thân thể.

Ai dè

làm Tiêu Kinh Sơn cực kỳ cẩn thận tỉnh dậy, khẩn trương hỏi:

"Nàng sao vậy? Muốn sinh?"

Mai Tử

lắc lắc đầu: "Ta cũng không biết, ngực buồn bực, khó chịu."

Tiêu

Kinh Sơn vội vàng dở sở trường bắt mạch cho nàng, nhưng cái gì cũng không thấy,

xem sắc mặt không tốt của Mai Tử một chút, thế nào hắn cũng nằm không được, vội

vàng xuống giường mặc quần áo.

Mai Tử

nửa nằm ở trên giường ngăn hắn lại: "Không cần gấp, chỉ là ngực có chút

buồn bực mà thôi, chàng muốn làm gì vậy?"

Tiêu

Kinh Sơn lúc này đã mặc quần áo xong phủ thêm áo khoác ngoài, bàn tay lưu loát

đem dây lưng buộc lại: "Ta đi gọi Vương bà đến." Vừa nói liền chớp

nhoáng chạy ra ngoài.

Mai Tử

há miệng muốn ngăn hắn, nhưng trong chớp giống như có gió thổi qua, trong phòng

đã không còn ai nữa.

Nhưng

trong vòng một khắc, Tiêu Kinh Sơn đã tay trái kéo lấy Mai Tử nương tay phải

túm lấy Vương bà trở về.

Mai Tử

nương thở hổn hà hổn hển chạy lại đây: "Mai Tử, bây giờ cảm thấy thế

nào?"

Vương

bà chạy đến sắc mặt trắng bệch: "Muốn sinh? Bụng đau hay không đau?"

Mai Tử

mờ mịt lắc lắc đầu: "Không đau." Vừa rồi ngực có chút buồn bực, bây

giờ không sao rồi.

Mai Tử

nương mở chăn nhìn một chút, Vương bà cũng chạy qua nhìn một chút, cuối cùng

hai lão nữ nhân đưa ánh mắt chuyển hướng Tiêu Kinh Sơn đứng một bên.

Tiêu

Kinh Sơn vẫn rất lo âu: "Nàng cảm thấy khó chịu."

Mai Tử

nương sửa sang lại quần áo đi ra ngoài: "Còn chưa đến lúc đó đâu."

Vương

bà nửa đêm đang ngủ say bị kéo dậy, búi tóc đều đã lăng loạn, lắc đầu thở dài

đi ra ngoài.

Tiêu

Kinh Sơn lo lắng chạy qua cầm chặt tay Mai Tử: "Bây giờ nàng cảm thấy thế

nào?"

Mai Tử

ngượng ngùng mở trừng hai mắt: "Thực sự không sao."

Tiêu

Kinh Sơn gật gật đầu: "Ừ, vậy thì tốt." Hắn một lòng lo lắng cho Mai

Tử, lúc này đã đem mẹ vợ cùng Vương bà vứt lên chín tầng mây rồi.

Vương

bà cùng Mai Tử nương đi ra khỏi phòng. Vương bà nói thầm với Mai Tử nương:

"Thường ngày thấy con rể của bà cũng rất yên ổn, bây giờ thì, rốt cuộc

cũng chưa trải qua chuyện này a!"

Mai Tử

nương cũng không phải không vui vẻ, bà tự hào cười nói: "Hắn à, chính là

quá lo lắng cho Mai Tử. Mai Tử nói khó chịu, hắn so với ai cũng khẩn trương

hơn."

Vương

bà lại thở dài: "Nói vậy ngược lại, mấy nam nhân trong thôn ta ngoài con

rể nhà bà còn có ai thương nữ nhân như thế đâu."

Mai Tử

nương cười đến khép miệng không được: "Nào chỉ có vậy, bà xem cái tường

mới xây nhà ta, nhìn một chút đất đai nhà ta đi, đó đều là công của con rể nhà

ta xử lý thỏa đáng cả đấy. Người ta nói có một con rể xem như có một nửa, ta

này, ngược lại có một con rể có thể bằng hai đứa con trai !"

Vương

bà hâm mộ nhìn Mai Tử nương: "Bà xem như là được nhờ phúc của khuê

nữ."

Hai

người đang nói, chợt nghe trong phòng phía sau Tiêu Kinh Sơn trầm thấp hô to

một tiếng: "Quay lại!"

Một

tiếng trầm thấp này rống to đến kinh thiên động địa, Vương bà cùng Mai Tử nương

sửng sốt sợ hãi giật mình, run run rẩy rẩy hướng phía sau nhìn.

Tiêu

Kinh Sơn lúc này vừa đỡ lấy Mai Tử, vừa lớn tiếng ra lệnh nói: "Nhanh

nhanh trở về, lần này nàng thực sự muốn sinh!"

Lần

này, quả nhiên sinh thật.

Mai Tử

nương cùng Vương bà trở về bắt đầu bận rộn, vừa chuẩn bị vải trắng sạch, vừa

muốn đi nấu nước nóng.

Tiêu

Kinh Sơn lúc đó không biết làm thế nào cho phải, chỉ ở trong phòng đau lòng cầm

lấy tay Mai Tử, càng không ngừng nhẹ giọng an ủi nàng.

Mai Tử

nương thấy hắn như vậy, quát lớn: "Con còn ở trong này làm gì, nhanh nhanh

đi nấu nước."

Chỉ có

thể thương tình Tiêu Kinh Sơn ngày xưa là Đại tướng quân uy phong, bây giờ nghe

mẹ vợ quát lớn một tiếng, vội vã đứng lên lặp đi lặp lại vâng dạ, hoang mang

rối loạn bối rối tiếp lấy chậu gỗ hướng nhà bếp chạy đi.

Chờ hắn

thật vất vả đem nước nóng đun sôi đưa đến trong phòng thì Mai Tử nương đã ở cửa

không cho hắn tiến vào, tiếp lấy nước rồi đóng cửa ngay.

Hắn

nghe thấy tiếng Mai Tử thống khổ r*n r*, khẩn trương hướng bên trong nhìn nhưng

cái gì cũng không thấy được, chỉ có thể ở cửa lo lắng đi đi lại lại.

Sau đó

người nhà khác cũng nghe động tĩnh, mấy người thường ngày quan hệ tốt với Mai

Tử cũng lại đây. Lúc A Kim lại đây thì Tiêu Kinh Sơn đang chau chặt lông mày lo

âu, nhìn thấy A Kim thì giống như thấy cứu tinh: "Ngươi vào xem một chút

có giúp gì được không, bên trong rốt cuộc thế nào rồi?"

A Kim

ngược lại lại bàng quang: "Sinh con ai cũng như vậy, khi ấy ta cũng như

thế đó thôi."

Tiêu

Kinh Sơn nặng nề cường điệu: "Nhưng nàng đã khó chịu lâu rồi!"

A Kim

an ủi: "Nữ nhân sinh con phải đau rất lâu ."

Sắc mặt

Tiêu Kinh Sơn lại rất khó coi: "Nhưng Mai Tử thường ngày không có trải qua

đau đớn dài." Mai Tử cùng những nữ nhân khác dĩ nhiên là không giống nhau.

A Kim nhất

thời có chút bất đắc dĩ: "Ừ, ta liền vào xem một chút."

Màn đêm

phía đông dần dần được thay thế bằng ánh sáng, lúc gà trong thôn gáy vang, một

tiếng trẻ sơ sinh kêu khóc vang lên trong nhà nhỏ.

Trong

nhà, ngựa cùng lừa bị âm thanh này kinh động, phất phất đuôi nhìn qua.

Tiêu

Kinh Sơn cảm thấy mình vượt qua một đêm khó chịu đựng nhất cả đời. Lúc hắn nghe

thấy tiếng khóc này, giống như đã chạy qua bao nhiêu ngọn núi, cuối cùng thở ra

một hơi.

Lúc

được phép, hai chân hắn run run tiến vào phòng.

Phòng

trong hơi ấm mơ hồ mang theo mùi máu tươi, hắn nhìn qua một mảnh lăng loạn, chỉ

thấy trên giường trong chăn trong có mái tóc đẹp đen tuyền bên gối. Bên trong

mái tóc đẹp hơi ướt, khuôn mặt Mai Tử tái nhợt an tường mà nằm ở đó.

Bên

cạnh Mai Tử là một bao được bọc kín chỉ lộ ra một khuôn mặt trẻ sơ sinh nhỏ

xíu.

Hắn đi

rất chậm, động tác rất nhẹ, giống như sợ quấy rầy bọn họ.

Mai Tử

nương đang ngồi bên giường, thấy Tiêu Kinh Sơn đi vào thì tràn đầy ý cười:

"Là một tiểu tử mập mạp."

Tiêu

Kinh Sơn gật gật đầu, cúi đầu nhìn kỹ Mai Tử, lên tiếng hỏi: "Mai Tử có

sao không?"

Mai Tử

nương mỉm cười nhìn Mai Tử đang ngủ: "Nó mệt mỏi thôi, hôm nay cứ để nó

ngủ. Con vào rồi thì ở trong này canh lấy, ta đi nấu chút canh cho nó để nó

tỉnh lại bồi bổ."

Tiêu

Kinh Sơn vội vàng cảm ơn Mai Tử nương, nhìn nàng rời khỏi sau đó tự mình ngồi

bên giường, tử tế nhìn Mai Tử đang ngủ, còn có đứa nhỏ sơ sinh mặt mày còn chưa

giản ra.

Đây là

nữ nhân của hắn, đây là con trai của hắn.

Tiêu

Kinh Sơn cúi đầu nhìn kỹ bọn họ, trong mắt thậm chí có chút ẩm ướt, nhưng lần

này hắn không có lau.

Cũng

không biết qua bao lâu, Mai Tử thong thả mở mắt, nhìn một cái liền thấy nam

nhân thâm tình đang nhìn kỹ mình.

Mai Tử

chuyển động con ngươi, thấy bên cạnh có cái gì đó, ngọt ngào cười: "Là con

trai."

Tiêu

Kinh Sơn nhẹ nhàng v**t v* hai má trắng nõn của nàng :"Ừ, nó bắt nạt

nàng lâu như thế, cuối cùng cũng chịu ra."

Mai Tử

suy nghĩ một chút, nói: "Chàng không được mang nó đi ra ngoài luyện võ săn

bắn, nó còn nhỏ."

Tiêu

Kinh Sơn nghe lời này, một lần nữa chuyển mắt sang tiểu tử đang say ngủ.

Nhỏ như

thế này, bây giờ hắn mang ra ngoài đi săn được sao?

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.