Thế Hôn

Chương 94: Tự rước lấy nhục


“Khụ! Đang nói cái gì vậy? Sao lại cao hứng như thế?”

Lâm Tam lão gia ho khan một tiếng, lúc lắc đi vào, mắt thấy Ngô Tương, càng

nhìn càng thích, nhìn Lâm Cẩn Dung cũng cảm thấy thuận mắt hơn bình thường.

Lâm Cẩn Dung đứng dậy nhường chỗ ngồi, rót cho hắn một

chén trà: “Đang nói về Dương Mạt.”

“Dương Mạt?” Lâm tam lão gia chỉ gặp Dương Mạt hai

lần, cũng không nhớ rõ, suy nghĩ hồi lâu, trong đầu mới hiện ra gương mặt mơ

hồ, liền hỏi Ngô Tương: “Là người nhà của cữu phụ ngươi chăng?”

Ngô Tương mỉm cười gật đầu: “Đúng vậy.”

Lâm Tam lão gia vuốt ria mép bên môi, ánh mắt vòng vo

chuyển: “Ta nhớ rõ nàng năm rồi thường ở tại nhà ngươi?”

Ngô Tương lại gật đầu: “Mẫu thân không có nữ nhi, thập

phần yêu thương nàng, thường xuyên bảo nàng đến nhà chơi.”

Lúc Ngô Tương nói đến Dương Mạt, biểu tình vui sướng,

khẩu khí thân thiết, Lâm Tam lão gia nhận thấy rõ ràng, nói bóng nói gió: “Ta

nhớ rõ nàng cùng A Dung tuổi cũng xấp xỉ nhau, từ Giang Nam đến Bình Châu tuy

rằng không phải rất xa, nhưng cũng không gần, nàng là một tiểu cô nương tới tới

lui lui, trên đường đi thật không dễ dàng? Nàng thường xuyên tới ở nhà ngươi,

thân phụ mẫu của ngươi cũng chấp thuận sao?” Kỳ thật hắn muốn hỏi là, Dương Mạt

đã đính hôn hay chưa? Có thể đính ước với Ngô Tương, để hai nhà thân càng thêm

thân không?

Có bệnh sao, tự nhiên chú ý đến việc riêng của tiểu cô

nương nhà người ta, Ngô Tương nhìn thấy ánh mắt gian tà của Lâm Tam lão gia,

một bộ dáng liều mạng hỏi, vốn không thích thú, đành cau mày có lệ nói: “Cũng

không có gì.”

Lâm Tam lão gia lại hỏi: “Nàng lúc này còn ở nhà ngươi

không?”

Ngô Tương lại càng không bình tĩnh nói: “Không biết.”

Lâm Cẩn Dung vội ngắt lời: “Phụ thân, nương đến rồi,

ăn cơm không?”

Lúc ăn cơm thì không nói chuyện, Lâm Tam lão gia từ

nhỏ đã chịu sự giáo dục này, có điều hôm nay khác thường ngày, hắn có hứng thú

đối với Ngô Tương, trong chốc lát hỏi cái này, trong chốc lát hỏi cái kia, còn

khuyên Ngô Tương ăn món gì, ý tứ lấy lòng rất rõ ràng. Đào thị nhìn hắn vài

lần, hắn cũng không có cảm giác.

Ngô Tương ngày xưa được người khen ngợi thổi phồng đã

quen, ban đầu cũng không cảm thấy thế nào, nhưng hành động của Lâm Tam lão gia

quá mức rõ ràng, cùng với biểu tình xấu hổ cổ quái của Lâm Cẩn Dung cùng Đào

thị, liền cảm thấy có chút quái dị, vội vàng ăn miếng rồi buông đũa, lấy cớ nói

mình no rồi, đứng dậy né ra ngoài.

Lâm Tam lão gia thấy vậy liền phân phó Đào thị: “Đang

là thời điểm trưởng thành cao lớn, sao mới ăn mấy miếng đã ngừng? Không phải do

không hợp khẩu vị đấy chứ? Ngươi sai người đến hỏi xem, hắn thích ăn cái gì, dù

thế nào cũng tìm cách nấu cho hắn ăn.”

Đào thị không biết suy nghĩ trong lòng hắn, theo bản

năng nghĩ đến hắn đang lấy lòng tân Trạng nguyên, liền nhíu mày nói: “Trên

đường vốn điều kiện gian khổ, lại có người nhà hắn đi theo, những gì có thể làm

đã làm rồi, còn có thể như thế nào nữa? Nếu hắn nói hắn muốn ăn bào ngư vi cá,

ngươi bảo ta từ đâu biến ra cho hắn?”

Lâm Tam lão gia liền dựng thẳng lông mày nói: “Nữ tắc,

ngươi hiểu được cái gì?! Cho dù là biến không được, hỏi một tiếng thì đã làm

sao? Hắn lại là người không hiểu chuyện thư thế sao?”

Thanh âm của hắn không nhỏ, đúng là không hề e ngại hạ

người Lâm gia ở bên ngoài nghe thấy, Đào thị phiền chán vô cùng, nhưng cũng

không thể từ chối, liền gọi Cung ma ma: “Ngươi đi hỏi xem Ngô Nhị thiếu gia

thích ăn cái gì, tìm cách nấu cho hắn ăn.”

Lâm Tam lão gia lúc này mới vừa lòng, liếc mắt nhìn

Lâm Cẩn Dung đang vùi đầu ăn cơm một, lời nói thấm thía với Đào thị: “Làm vậy

là đúng rồi, quan tâm nhiều một chút mới tốt. Ta chốc nữa còn muốn cùng hắn đàm

luận thi văn, cũng miễn cho trên đường tịch mịch.” Còn nói với Lâm Thận Chi:

“Đừng thăm ăn, cũng cùng Ngô Nhị ca học bản sự đi……” Trạch tế làm tiến sĩ, chức

vị tiến sĩ của Ngô Tương dễ như trở bàn tay, nếu có thể đoạt hiền tế này về,

xem Đại phòng cùng Nhị phòng còn dám coi thường hắn không?

Lâm Thận Chi bưng bát dùng sức nuốt một ngụm cơm

xuống, buồn bã ỉu xìu lên tiếng: “Nga.”

Đào thị nhìn thấy bộ dạng Lâm Thận Chi như vậy, không

khỏi chán ghét trừng mắt nhìn Lâm Tam lão gia một cái, thầm nghĩ ngươi có tư

cách gì cùng người ta đàm luận thi văn? Lại sợ ầm ý sẽ khiến người ngoài chê

cười, đành phải cố gắng nhịn xuống.

Đàm luận thi văn? Chẳng lẽ hắn không nhận ra Ngô Tương

đối với hắn đủ loại hèn mọn cùng có lệ không kiên nhẫn sao? Lâm Cẩn Dung trong

lòng sinh ra cảm giác vô lực, trầm trọng thở dài, đột nhiên cảm thấy no rồi,

nửa chén cơm còn lại không thể nuốt nổi.

Lại nói Ngô Tương đi ra bên ngoài, thấy Lâm Thế Toàn

bưng cái chén lớn cùng các quản sự ngồi vây quanh trước bàn ăn cơm, liền tiến

lên hỏi thăm: “A Toàn, tại sao không vào cùng chúng ta ăn điểm tâm?”

Lâm Thế Toàn mỉm cười: “Ta vừa có việc, sợ quấy rầy

các ngươi ăn cơm, nên không đi vào.” Không muốn có người bắt bẻ, không có việc gì

hắn không muốn xuất hiện trước mặt Lâm Tam lão gia. Vấn đề ăn cơm này, cùng ai

ăn mà chẳng được?

Ngô Tương nghĩ đến Lâm Tam lão gia hay gây khó dễ,

không khỏi lộ ra một tươi cười ngầm hiểu: “Vậy ngươi từ từ ăn, ăn nhiều một

chút.” Sau đó hướng Nhiễm Mặc đang ngồi ăn cơm một bên ra hiệu: “Lấy bánh hạt

dẻ và bánh phù dung ra, lại pha trà ngon cho ta.”

Nhiễm Mặc ngạc nhiên nói: “Thiếu gia, người chưa ăn no

sao? Là đồ ăn không hợp khẩu vị sao?”

Ngô Tương gật gật đầu: “Đúng vậy, quá khó ăn.”

Lời còn chưa dứt, chợt nghe Cung ma ma ở sau người

cười nói: “Nhị thiếu gia, phu nhân nhà ta sai lão nô tới hỏi người muốn ăn cái

gì, để hạ nhân đi làm.”

Đạo lí đối nhân xử thế Ngô Tương vẫn hiểu, vội tươi

cười nói: “Không cần, tạ cô cô lo lắng, ta no rồi, no rồi.”

Cung ma ma khuyên nhủ: “Người đừng khách khí……”

Ngô Tương nhanh xua tay: “Không khách khí, không khách

khí, ta muốn ăn bánh hạt dẻ. Trong xe ngựa nhà ta có.”

Cung ma ma bất đắc dĩ, đành phải nói hai câu khách

khí, rồi đi tìm Đào thị đáp lời.

Ngô Tương bước lên xe ngựa nhà mình, ngồi xuống đệm,

vươn tay tiếp nhận bánh hạt dẻ Nhiễm Mặc đưa lên, tích tụ hung hăng cắn một

ngụm.

Nhiễm Mặc kỳ quái nói: “Thiếu gia, hạ nhân nhìn thấy

Phương tẩu vì người làm món tô cốt ngư, tại sao người ăn không thấy ngon

miệng?” Thiếu gia từ trước đến nay đều kén ăn, ở nhà chỉ quen ăn đồ ăn của

Phương tẩu, lần này xuất môn, phu nhân cố ý để Phương tẩu đi theo làm đồ ăn mà

hắn thích, Phương tẩu trước khi xuất môn đã chuẩn bị đủ, nếu hắn ngay cả món

kia cũng không ăn, thật đúng là không còn cách nào khác.

Ngô Tương buồn bực nói: “Không phải không thể ăn, mà

là ăn không vô.”

Nhiễm Mặc càng kỳ quái: “Vì sao?”

Ngô Tương nói: “Đối với khuôn mặt của người nào đó ăn

không vô. Thật là huyên náo, cái gì cũng hỏi.”

Nhiễm Mặc từ nhỏ đi theo hắn, có vài phần nghịch ngợm,

liền chọc cho hắn vui: “Để hạ nhân đoán coi là ai a? A, có phải người này

không?” Rồi vươn ra ba ngón tay.

Ngô Tương nở nụ cười, một cước đá qua: “Đi, đi, thằng

nhóc con, nói bừa.” Từ trước hắn chỉ nghe các trưởng bối trong nhà nói Lâm Tam

lão gia không nên thân, hiện tại xem ra chẳng những không nên thân, còn không

biết xem ánh mắt sắc mặt người khác, thật chán ghét, may mà tỷ đệ Lâm Cẩn Dung

không giống hắn.

Nhiễm Mặc nhìn biểu tình của hắn thì hiểu rằng mình đã

nói trúng, liền nảy ra chủ ý nói: “Thiếu gia nếu không thích cùng nhà hắn ăn

cơm, buổi tối liền nói mình mệt mỏi, muốn ở lại trong phòng nghỉ ngơi, tránh

thoát giờ cơm, Lâm Tam phu nhân tất sẽ bảo Phương tẩu làm đồ ăn khác cho người.

Muốn ăn cái gì còn không phải tùy vào người sao?”

Ngô Tương lại nhẹ nhàng đá hắn một cước: “Thằng nhóc

con, chuyện của gia gia tự mình biết? Cần ngươi dạy sao?”

Nhiễm Mặc khoa trương ngã vào trong xe, kêu lên:

“Thiếu gia, người nhẹ tay chút.”

“Khụ, hiền chất, trên đường tịch mịch, hai chúng ta

vừa vặn nói chuyện một chút, ngươi thích thi từ……” Lâm Tam lão gia người chưa

tới, thanh âm đã đến.

Còn không để yên sao? Ngô Tương cực kỳ không kiên nhẫn

đưa tay vứt mấy vụn bánh hạt dẻ ra ngoài, lớn tiếng nói: “Ở trong xe bực mình,

ta muốn cưỡi ngựa.” Rồi đi thẳng xuống xe, hoàn toàn không nhìn Lâm Tam lão

gia, đi về một hướng khác, lớn tiếng kêu lên: “Nhiễm Mặc, Nhiễm Mặc, vội tới

chuẩn bị ngựa cho ta!”

Lâm Tam lão gia ngơ ngác đứng đó một lúc lâu, cảm giác

nóng bừng từ cổ đi lên, mặt đều đỏ hồng, chỉ cảm thấy hạ nhân đứng chung quanh

đều dùng ánh mắt cổ quái nhìn mình, liền hung hăng vung tay áo, nổi giận đùng

đùng lên xe ngựa nhà mình. Cái gì vậy? Thi đỗ Trạng nguyên chỉ có một mình

ngươi hay sao? Không biết tôn kính người khác!

Ngô Tương nhìn thấy rõ ràng, thở dài nhẹ nhõm một hơi,

ha ha cười, vung roi ngựa hướng về phía trước, lại khiến một đám quản sự Lâm

gia đuổi theo. Muốn hắn cùng phế vật như Lâm Tam lão gia lá mặt lá trái, quả

thực có khác gì muốn mạng của hắn mà. Không bằng đắc tội một lần, về sau đỡ

phải phiền toái.

Đào thị nghe Cung ma ma nói đến việc này, thấy Lâm Tam

lão gia xứng đáng tự rước lấy nhục, nhưng lại cảm thấy đã đánh mất thể diện, tư

vị cũng không thoải mái: “Hài tử này cũng quá kiêu ngạo, không hề lưu lại nửa

điểm thể diện cho người khác, không chút lưu tình, khiến người ta xấu hổ.” Lâm

Tam lão gia tuy không đáng tôn kính, nhưng cũng không nên trước mặt hạ nhân

khiến hắn mất mặt như vậy, đây là không nể mặt Lâm gia, nàng cũng mất thể diện.

Đào thị tâm có chút phai nhạt, thầm nghĩ chỉ mong thuận lợi đem người đưa đến

nơi rồi đưa trở về hoàn tất phó thác.

Cung ma ma cười gượng khuyên nhủ: “Phu nhân, hắn còn

trẻ, ngày thường chỉ biết đọc sách, không hiểu chuyện. Người cần gì phải so đo

với hắn?”

“Bất kể thế nào.” Đào thị nhẹ nhàng lắc đầu, tâm tình

càng xuống thấp: “Người trong nhà không bằng người khác, bị người khác xem nhẹ

cũng không tốt. Ta không những nể mặt Ngô gia, mà còn nể mặt của tẩu tử.”

Lâm Cẩn Dung dựa vào trong thành xe, yên lặng nhìn ra

ngoài cửa sổ, nhất thời không nói gì.

Đến chạng vạng, mọi người dừng lại nghỉ ngơi, đồ ăn

đưa lên, Đào thị sai người đi thỉnh Ngô Tương đến ăn cơm, Ngô Tương quả nhiên

ra lệnh Nhiễm Mặc đến cáo lỗi, nói mình mệt mỏi, muốn ở trong phòng nghỉ ngơi.

Lâm Tam lão gia hừ lạnh một tiếng, Đào thị trong lòng ẩn ẩn hiểu được là chuyện

gì xảy ra, đơn giản gọi người khác làm một phần đưa đến trong phòng hắn, sau đó

cũng không hỏi thêm gì.

Lâm Cẩn Dung chỉ cảm thấy mệt mỏi nói không nên lời,

ăn cơm xong liền đi nghỉ sớm. Vừa tỉnh lại, nắng đã lên, theo thường lệ đến bàn

ăn, gọi Lệ Chi đi thỉnh Ngô Tương đến ăn cơm, Lệ Chi trở về, nhỏ giọng nói:

“Ngô Nhị thiếu gia thức dậy sớm, đã ăn xong.”

Lâm Tam lão gia mặt lại trầm xuống, cười lạnh một

tiếng, kỳ quái nói: “Chất nhi nhà mẹ đẻ của tẩu tử ngươi thật đúng là thanh

cao, xem thường chúng ta chăng?! Có gì hay chứ? Ta thật muốn xem hắn cuối cùng

có thể thành bộ dáng gì đây? Tài tử thì rất giỏi a? Có tài không đức vẫn không

đáng giá.”

Đào thị trầm mặc không nói lời nào, gắp một chân gà

cho Lâm Thận Chi, phân phó nói: “Được rồi ăn cơm đi, mau mau lớn lên a.”

Lâm Cẩn Dung trước hết ăn xong, đứng dậy nhìn nhóm ma

ma đem mấy thứ vụn vặt của nàng cùng Đào thị thu dọn lên xe, kiểm tra xong, lại

thấy Lệ Chi mang một quyển sách tới: “Tiểu thư, đây là sách Ngô Nhị thiếu gia

bảo nô tỳ đưa cho người, nói là người muốn đọc chơi. Hôm qua buổi tối có đến,

nhưng người đã ngủ…… Nói người nếu còn muốn đọc sách khác, nhớ rõ nói với hắn.”

Lâm Cẩn Dung suy nghĩ nhìn quyển sách kia, trầm mặc

hồi lâu, thản nhiên cười, tùy tiện đưa cho Lệ Chi: “Ngươi thay ta giữ quyển

sách này đi, lúc nào ta muốn đọc sẽ hỏi ngươi.” Làm gì đây? Thuận theo tự nhiên

là tốt nhất.

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.