Thế Hôn

Chương 93: Tri âm


Đào thị thấy Ngô Tương không tấu khúc, mà chỉ nhìn Lâm

Cẩn Dung chăm chú, liền trầm mặt nhẹ nhàng ho khan một tiếng.

Ngô Tương phục hồi tinh thần, cười nói: “Ta thấy Tứ

muội muội thổi khúc này, dường như thiếu một nửa ý tứ. Không bằng ta thổi một

khúc vui vẻ khác?”

Lâm Cẩn Dung miễn cưỡng cười: “Ta [thả con tép, bắt

con tôm] mà thôi.”

“Chỉ cần Tứ muội muội đừng chê ta thiếu gấm chắp vải

thô là được rồi.” Ngô Tương ngồi vào chỗ của mình, ngưng thần tĩnh khí, tấu một

khúc.

Đêm thu không mây, ánh trăng như nước, vạn dặm giang

sơn, vô cùng xinh đẹp. Uyên ương bay về, suối nước thanh linh, cùng hoán ca,

chức phụ đảo luyện. Gió đêm như ca, trúc ảnh giống như múa, thư sinh ngồi bên

cửa sổ, ngâm nga thanh thanh. Lâu vũ thật mạnh, đèn đuốc huy hoàng, sĩ tử theo

án, múa bút thành văn……

Một khúc tấu xong, Ngô Tương mỉm cười: “Bêu xấu.” Ánh

mắt nhìn về phía Lâm Cẩn Dung, bên trong có thêm một tầng ý tứ hàm xúc.

Đám người Đào thị chưa mở miệng, Lâm Cẩn Dung dĩ nhiên

cười: “Ta thua.”

Không nói tài nghệ, lòng của nàng đã bại bởi Ngô

Tương. Khúc từ tâm sinh, khúc dạo đầu của Thu nguyệt rất tốt, tấu đến đoạn sau,

nàng đã hoàn toàn hòa nhập bản thân vào sự u sầu, bị nhốt ở bên trong, không

thể không chật vật cùng thương cảm. Mặc kệ nàng bơm hơi cho bản thân thế nào,

mặc kệ nàng cố gắng ra sao, cố gắng kiệt lực che giấu, ở trong lòng của nàng đều

để lại dấu vết không thể xóa nhòa, nàng đã dễ dàng bại bởi cảm giác này.

Ngô Tương thì không giống như vậy, hắn như thái dương

buổi sáng, hắn chói mắt vô cùng, đối với tương lai tràn ngập hy vọng. Nhân sinh

của hắn quang minh sáng lạn, rất xinh đẹp, thư sinh dưới ánh trăng hăng hái đọc

sách là hắn, người bên trong cao lầu múa bút thành văn tất nhiên cũng là giấc

mộng mà mỗi một sĩ tử như hắn có, trở thành rường cột nước nhà, vì vậy khúc sáo

thổi nên rất tự nhiên.

Thiên tài chính là thiên tài, huống chi lại là thiên

tài khắc khổ luyện tập. Lâm Cẩn Dung tin tưởng Ngô Tương mặc dù không thể rõ

ràng vì sao nàng suy nghĩ đăm chiêu như thế, nhưng hắn có thể hiểu vẻ u sầu của

nàng, cho nên hắn mới nói ý tứ của nàng thiếu một nửa, hắn muốn bù lại nửa kia.

Hắn muốn nói cho nàng biết, cùng là Thu nguyệt, tâm tính không giống nhau, ánh

mắt không giống nhau, cảm giác sẽ không giống nhau.

Tâm tình này, nàng sao có thể so sánh với hắn? So

không được, cũng không còn cách nào khác. Lâm Cẩn Dung có chút ảm đạm suy nghĩ,

tuổi hắn còn trẻ, vậy mà nàng đã như người già.

Đào thị có chút kinh ngạc, rõ ràng là hai phong cách

hoàn toàn không giống nhau, luận về tài nghệ, Lâm Cẩn Dung còn hơn một chút,

cho dù khúc sau nàng có chút thất thường, cũng chưa chắc đã gọi là thua. Nhưng

Lâm Cẩn Dung đã muốn nhận thua, Ngô Tương lại rất hiếu thắng, Đào thị liền biết

thời biết thế nói: “Ai cũng có sở trường riêng.”

Ngô Tương lúc trước còn có vài phần khẩn trương cùng

không xác định, nghe thấy Lâm Cẩn Dung thản nhiên nhận thua, tươi cười lập tức

nở rộ, cũng liền hào phóng, chậm rãi mà nói: “Kỳ thật tài nghệ của ta không

bằng Tứ muội muội, nhưng nỗi lòng của Tứ muội muội không bằng ta, thổi sáo mà

bản thân bị vây khốn…… Còn trẻ tuổi không nên bi thương như vậy, Tứ muội muội

nên buông lỏng tâm tư mới đúng.”

Lâm Cẩn Dung cúi đầu hành lễ cảm ơn, Đào thị không

khỏi ngẩn ra, nàng lúc trước cũng chưa từng nhận thức được vấn đề này, giờ phút

này mới cảm thấy trong lòng có chút tư vị không thích hợp, lập tức hung hăng

khen Ngô Tương vài câu, gọi người dâng trà và điểm tâm.

Ngô Tương uống một chén trà nhỏ rồi đứng dậy cáo từ

rời đi, không bao lâu, Lâm Tam lão gia cũng kêu toàn thân xương cốt đau nhức,

muốn đi ngủ. Đào thị nhíu mày nói: “A Dung, khúc hôm nay con thổi không thích

hợp với một tiểu cô nương, nghe qua quá mức bi thiết lạnh lùng, đặc biệt là ở

đoạn sau.”

Đã uống hai chén trà nóng, Lâm Cẩn Dung khôi phục lại

cảm xúc, nhẹ giọng cười nói: “Ta chỉ là muốn hợp với tình hình, tùy tâm lựa

chọn mà thôi, nương nếu không thích, lần sau không tấu là được.”

Mùa thu năm trước nàng vừa trọng sinh, tâm tình đúng

là thời điểm bi thương nhất, tấu ra khúc này càng thêm nức nở vài lần, thậm chí

khiến Lâm lão thái thái cũng chịu không nổi, không thể không đáp ứng để nàng ra

ngoài cáo biệt Ngô thị. Lúc đó Đào thị cũng không có cảm giác gì, hôm nay Ngô

Tương ngẫu nhiên nói ra một câu mới làm Đào thị chú ý đến vấn đề này, là Đào

thị ngày thường không thương nữ nhi sao? Không phải, Đào thị đã dùng hết toàn

lực, có điều con người rất dễ dàng bị nhốt trong cảm xúc của chính mình, trong

lòng lúc nào cũng chỉ nhìn thấy điều không như ý cùng trả giá của bản thân, chỉ

có thể nhìn thấy bi thương cùng phẫn nộ, vì thế bỏ lỡ khoái hoạt cùng cơ hội.

Đào thị cũng không biết suy nghĩ trong lòng của nữ

nhi, theo mạch chuyện nói: “Ngô Tương tuy rằng cuồng ngạo, nhưng hắn cũng có

chút đạo lý, lòng dạ nên rộng mở một chút, chớ bởi vì ta cùng phụ thân mà nghĩ

đến một số việc không tốt……” Nàng không tiện nói sâu thêm về mấy loại chuyện

này với nữ nhi, ập ừ ngập ngừng, tự giễu cười: “Kỳ thật là ta cũng không biết

dạy con điều gì, con đừng học ta. Con có chủ kiến là chuyện tốt, nhưng thời

điểm cần mềm mại thì vẫn nên mềm mại.”

Lâm Cẩn Dung nghiêm túc nói: “Mẫu thân yên tâm, không

câu nệ hoàn cảnh nào, con đều có thể sống tốt.” Mặc kệ năm đó nàng có phạm vào

sai lầm giống như Đào thị hay không, trong cuộc đời này nàng sẽ không tái phạm

nữa. Nàng sẽ đưa mắt nhìn ra xa, nhân sinh hẳn cũng rộng lớn giống như thiên

địa, mà không phải chỉ có hạn như trước mắt này.

Chân trời vừa lộ ra một tia nắng, mọi người cũng đã

dậy, nhóm lửa nấu cơm, cho ngựa ăn chuẩn bị xe. Đào thị ở một bên chỉ huy người

làm việc, Lâm Cẩn Dung dẫn Lệ Chi chuẩn bị bàn ăn, Ngô Tương tiến vào cách nàng

ước chừng ba bước thì đứng lại, hướng nàng hành lễ hỏi thăm, thấp giọng cười

nói: “Tứ muội muội, mùa đông năm ngoái, còn chưa cùng muội tỷ thí, Lục Giam đã

từng nói ta nhất định sẽ thua muội, nói nỗi lòng của ta thua kém nàng rất

nhiều. Ta lúc ấy không ý thức được, sau này mới hiểu ra.”

“Sau đó thì sao?” Lâm Cẩn Dung mỉm cười, chậm rãi đợi

câu nói tiếp theo.

“Ta từ nhỏ đến lớn đều thuận buồm xuôi gió, chưa từng

chịu ủy khuất, duy nhất bị trừng phạt một lần chính là trộm rượu tổ phụ chôn

dưới đất mấy chục năm lên uống, bị tổ phụ đánh hai thước roi, cùng vài tiếng

mắng chửi, vốn là trừng phạt đúng tội, dù vậy vẫn cảm thấy ủy khuất vô cùng,

giận dỗi thề từ nay về sau sẽ không uống rượu nữa.” Ngô Tương nói đến chỗ này,

giương mắt nhìn Lâm Cẩn Dung, trong ánh mắt dài nhỏ đều là thiện ý cùng đồng

tình: “Tứ muội muội, tổ phụ thường nói với ta, nhân sinh mười phần đến 9 phần

không được như ý, ta mặc dù chưa nếm qua tư vị đó, lại cảm thấy muội nên buông

lỏng tâm tư mới đúng. Các trưởng bối sẽ không thích muội thổi sáo như vậy, nên

thường xuyên tươi cười, bồi bọn họ trò chuyện, bọn họ mới có thể thích muội.”

Lâm Cẩn Dung nghiêm túc nhìn thiếu niên trước mặt.

Nắng sớm, thiếu niên như trước cao gầy trắng trẻo, bên

môi đã có một lớp lông tơ màu xanh nhạt, vậy mà còn bày ra bộ dạng dạy bảo của

người già, đầu mày khóe mắt đều là vẻ ngây ngô. Người này, có một cuộc sống mà

nàng khát vọng, tới gần hắn, tới gần hắn hơn đi…… Tới gần hắn, có lẽ có thể

được tận hưởng cuộc sống này…… Thời điểm Ngô Tương bị nhìn chăm chú có chút

không được tự nhiên, Lâm Cẩn Dung rốt cục thu hồi ánh mắt, thấp giọng nói: “Kỳ

thật hiện tại so với từ trước đã tốt hơn nhiều, bằng không lần này cũng không

thể đến Thanh châu. Ngô Nhị ca, cám ơn huynh, chưa từng có người khuyên nhủ ta

như vậy, hôm qua ta thua tâm phục khẩu phục, được lợi không phải là ít.”

Tươi cười của nàng quá mức chân thành sáng lạn, ngữ

khí quá mức thành khẩn còn vô cùng nghiêm túc, Ngô Tương ngược lại có chút

ngượng ngùng, che giấu sờ sờ lỗ tai, ánh mắt liếc sang nơi khác: “Cái kia, kỳ

thật nhân phẩm muội rất tốt, từ trước ta cảm thấy muội quá mức nhu nhược lại

hơi ngốc một chút, sau đó bại bởi muội đột nhiên cảm thấy tình cảnh của nhà

muội như vậy, muội thật không dễ sống.” Nghe hiểu được ý tứ trong tiếng sáo của

hắn, thản nhiên nhận ý tốt của hắn, có gan nhận thua, không hề có nửa điểm giận

dỗi của nữ hài tử khi thua cuộc, thật sự rất tốt.

Lâm Cẩn Dung nhìn thấy Ngô Tương ngượng ngùng, tâm

tình không hiểu sao còn có vài phần sung sướng, thử thăm dò nói: “Ta nghe Thất

đệ nói, lần này đến Thanh châu, Nhị ca không mang theo nhiều đồ, chỉ có sách là

mang nhiều nhất. Trên đường không thú vị, không biết có thể cho ta mượn một hai

cuốn đọc được không?” Cớ mượn sách này rất hay, mượn rồi trả rồi lại mượn, có

thể danh chính ngôn thuận thân cận với nhau.

Quả nhiên Ngô Tương vừa nghe nàng nói đến chuyện này,

vẻ không được tự nhiên vừa rồi liền biến mất, cười nói: “Không biết Tứ muội

muội bình thường thích đọc sách gì? Thi từ ca phú hay là truyện truyền kỳ? Có

một quyển núi sông địa chí, rất hay, muội có thích đọc không?”

“Đọc a, sao lại không đọc? Ta chính là muốn nhìn ngắm

bên ngoài, có thêm kiến thức, chỉ tiếc không có cơ hội. Ngay Thái Minh phủ cũng

chưa được đi qua, nghe nói Thái Minh phủ có cả một con phố dài, từ đầu tới cuối

tất cả đều là bán sách, có đúng vậy không?”

Ngô Tương mặt mày bay lên: “Đúng, ta ở Thái Minh phủ

khi không có việc gì thường đi dạo trên đường, có một cửa hàng sách rất hay, có

nhiều sách quý, ta xem trúng một bộ, lại bị Lục Giam đoạt đi, tức giận đến chết

ta a……”

Lâm Cẩn Dung nghe hắn nói cao hứng, tâm tình cũng cảm

thấy tốt hơn, có điều hắn bỗng dưng nhắc tới Lục Giam, nghĩ đến Lục Giam vì

muốn bức nàng xin lỗi, không tiếc làm hỏng sách của Chư tiên sinh, lại sinh ra

vài phần chán ghét, khẽ nhíu mày nói: “Mọi việc đều có thứ tự đến trước và sau,

hắn sao có thể đoạt sách của huynh?”

Ngô Tương thấy nàng nói nghiêm túc, có chút xấu hổ

cười: “Cũng không phải đoạt, là ta đánh cược nên thua. Đúng rồi, muội có biết

không, hắn có tài nghệ tu bổ sách cổ tranh chữ vô cùng tuyệt diệu, cũng không

biết học từ đâu, bảo hắn làm thử cho ta xem, thế nhưng hắn lại không chịu, ta

muốn xem tay nghề của hắn có thật hay không, liền đem sách kia tặng cho hắn,

thật không ngờ, hắn quả nhiên có công phu đó……”

Lâm Cẩn Dung không khỏi ngẩn ra, Lục Giam lại có bản

lĩnh như thế? Thật buồn cười, nàng cho tới bây giờ cũng không biết. Nhưng mà,

điều này thì đâu có gì liên quan đến nàng? Khóe môi nàng hàm chứa ý cười, tiếp

tục hỏi Ngô Tương: “Thái Minh phủ có món gì ngon có gì vui để chơi không?”

Đáng thương người không thường xuyên xuất môn, Ngô

Tương cũng muốn thỏa mãn lòng hiếu kỳ của nàng: “Không có gì để chơi, nhưng đồ

ăn ngon lại không ít, a đúng rồi, có cửa hàng son bột nước rất được, nương ta

các tỷ muội đều bảo ta mua về, nếu nhà muội có người đến đó, muội có thể nhờ

người đó mua giúp về thử xem.”

Lâm Cẩn Dung phát hiện hắn không am hiểu mấy câu

chuyện phiếm này, nhanh chóng chuyển đề tài: “Dương Mạt trở lại Giang Nam, có

hay viết thư về không? Nàng thế nào rồi?”

Ngô Tương âm thầm thở dài nhẹ nhõm một hơi: “Có viết,

đúng rồi, nàng còn hỏi về muội, bảo muội có rảnh thì viết thư cho nàng, muội

viết xong sai người đưa qua nhà cho ta, thời điểm có người đến Giang Nam sẽ đưa

giúp muội……”

Lâm Tam lão gia ngáp dài đi đến cạnh cửa, vừa vặn nhìn

thấy Ngô Tương đứng cách Lâm Cẩn Dung một khoảng, bên cạnh nàng là Lâm Thận Chi

buồn ngủ mắt lơ mơ, một người nói chuyện cao hứng, một người nghe rất chuyên

tâm, một người còn trẻ có tài, một người lại xinh đẹp dịu dàng. Không khỏi liền

động tâm tư, vuốt cằm suy nghĩ, đây không phải nhân duyên tốt sẵn có sao?

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.