Thế Hôn

Chương 311: Thản nhiên


Con người khi có việc vui tràn đầy tinh thần, Lục lão

ông mấy ngày nay có thể nói là nhẹ nhõm nhất trong nhưng năm gần đây, nhàn rỗi

vô sự ở hành lang chăm chim tước, tỉa hoa, bệnh cũ ho khan tuy rằng ngẫu nhiên

sẽ húng hắng một chút, nhưng cơ bản không ảnh hưởng lắm. Thấy Lục Giam đến đây,

trên mặt nở rộ tươi cười: “Nhị lang hôm nay đã đến những nhà nào rồi? Những

ngày sau đã an bài ra sao?”

Lục Giam cùng hắn nhất nhất xin phép qua rồi nói:

“Ngày mai muốn đến chỗ Chư tiên sinh bái tạ, buổi tối trở về nhà ngoại tổ phụ.”

Sau đó cười cười: “Muốn mang A Dung đi bái kiến sư mẫu, Chư sư mẫu cũng đã mời

nàng đến chơi.”

Lục lão ông hừ hừ một tiếng: “Này cũng là lễ tiết. Khi

con ở thư viện Chư sư mẫu đối với con rất chăm sóc, cũng nên đáp tạ người ta

một phen, lễ vật không thể bạc bẽo.”

“Vâng.” Lục Giam bưng ấm trà châm trà cho hắn, nước

trà sắc vàng rót vào chén trà màu thiên thanh, nổi lên mấy đóa hoa bọt nước

xinh đẹp.

Lục lão ông nhìn hắn tuổi trẻ trầm tĩnh, âm thầm thở

dài, bưng lên chén nhấp một ngụm, thản nhiên nói: “Nghe nói nàng hôm nay liên

tục đuổi đi ba người?”

Lục Giam sớm có chuẩn bị, đứng dậy nói: “Kỳ thật Thải

Hồng là ý tứ của tôn nhi, nha hoàn và nhũ mẫu của A Dung, lúc trước đã sớm

quyết định rồi, muốn chuyển ra ngoài để gả đi, đã chọn chất nhi của Hồ ma ma,

là Hồ Tam đi theo Phạm Đại quản sự làm việc. Vốn muốn để mẫu tử các nàng lưu

lại xem phòng ở, đến lúc đó xuất giá, ai ngờ nha hoàn kia hôm nay đột nhiên

phát bệnh, nhũ mẫu lo lắng, liền đi theo chăm sóc.”

Lục lão ông không nói, vẻ mặt nghiêm khắc nhìn hắn.

Lục Giam biết vâng lời đứng đó, không có nửa điểm chột dạ hoặc là sợ hãi.

Sau một lúc lâu, Lục lão ông mới thu hồi ánh mắt, thản

nhiên nói: “Ta muốn con đối tốt với nàng, cũng không phải là muốn con vô luận

đại sự tiểu sự đều dung túng, có một số việc không thể nhượng bộ, đừng đi theo

con đường mòn của phụ thân con. Một nhà, rốt cuộc cũng nên do nam nhân làm

chủ.”

Lục Giam cũng không biện giải, chỉ nói: “Chúng con còn

trẻ lúc trước chung đụng thì ít mà xa cách thì nhiều, lần này nhập kinh, lại

thỉnh danh y điều trị, hơn phân nửa rất nhanh có thể có tin vui. Tôn nhi vừa

mới bước vào con đường làm quan, cần gì vì loại sự tình này khiến nội bộ không

vui?”

Lục lão ông khép hờ mắt nói: “Lại cho các con thời

gian một năm, bằng không đến lúc đó cũng đừng trách ta. Ta vì các con chọn

người đắc lực, tiền bạc cũng chuẩn bị xong rồi, từ nay trở đi sẽ có người đưa

tới, đi đi!”

Lục Giam đứng dậy, im lặng thi lễ, rồi lui xuống.

Lâm Cẩn Dung tỉnh lại, uống nước ô mai ướp lạnh Đậu

Nhi đưa lên, tự giác lên tinh thần không ít, nhân tiện hỏi: “Nhị gia đâu?”

Đậu Nhi vội nhất nhất kể lại việc vừa rồi, Anh Đào thì

nói thẳng: “Thật sự là không thể tưởng được Quế ma ma cố ý đến trước mặt Nhị

gia cầu tình, không biết nàng ta muốn cầu cái gì đây?”

Vậy không phải khiến Lâm Cẩn Dung ngột ngạt sao? Đậu

Nhi lập tức trừng mắt nhìn Anh Đào liếc mắt một cái, Anh Đào hoảng hốt vì lỡ

lời, vội che miệng, tìm cớ lui ra ngoài. Đậu Nhi thấy thần sắc Lâm Cẩn Dung

không có biến hóa gì đặc biệt, chậm rãi nói: “Vừa rồi thu thập một ít quần áo,

sách của Nhị gia còn phải hỏi qua hắn mới dám thu thập. Lần này nhập kinh, nhân

thủ sợ là không đủ, Song Phúc cùng Song Toàn tuổi cũng nhỏ, nên chọn thêm hai

ma ma đắc lực, thiếu phu nhân xem có thể chọn hai người nào đi không?”

Trong phòng lập tức đuổi đi hai người, thật sự là

thiếu nhân thủ. Người này, nàng muốn trọng dụng, cũng không thể tùy ý để Lục

lão phu nhân, Lâm Ngọc Trân lung tung ban người. Lâm Cẩn Dung nói: “Đã biết để

ta suy nghĩ xem.”

Chợt nghe Anh Đào ở bên ngoài nói: “Nhị gia đã trở

lại.”

Ngay sau đó Lục Giam đi vào ánh mắt chuyển trên người

của Lâm Cẩn Dung: “Tỉnh rồi sao? Nghỉ ngơi có vẻ khá tốt, lên tinh thần rất

nhiều.”

Lâm Cẩn Dung hướng hắn mỉm cười thấp giọng nói: “Hoàn

hảo.” Nàng không cắm châu sai trâm cài, chỉ vấn gọn tóc dài, dùng dải lụa buộc

búi tóc, áo trong xanh lá mạ bên ngoài cũng chỉ khoác áo bào mỏng sắc xanh

ngọc, nhìn vừa nhẹ nhàng khoan khoái lại kiều mỵ.

Lục Giam chỉ cảm thấy mỗi một chỗ trên người không ngờ

cũng giống như tâm tình của hắn, thập phần không bình tĩnh, có một cỗ lực lượng

ở bên trong chuyển động, thời khắc muốn chui sâu vào trong, nhưng hiện tại rõ

ràng còn không phải là thời điểm đó. Miễn cưỡng kiềm chế, đi đến bên cạnh Lâm

Cẩn Dung ngồi xuống, dùng khẩu khí lơ đãng nói: “Bảo người đưa Thải Hồng đến

chỗ A Vân, muội ấy vừa mới đáp ứng ta, sẽ chiếu cố Thải Hồng.”

Lâm Cẩn Dung hơi kinh hãi, nghiêm túc nhìn hai mắt của

Lục Giam, nói: “Được.”

Lục Giam liền cúi mắt, nắm tay nàng đang đặt lên vạt

áo sắc xanh ngọc, ở giữa hai ngón tay ma sát hai cái: “Vừa rồi ta đã bẩm báo tổ

phụ, sáng sớm ngày mai nàng sẽ theo ta đến bái phỏng Chư tiên sinh cùng sư mẫu,

buổi tối đến nhà nhạc phụ dùng cơm chiều, đã sai người đi báo, nàng có tinh

thần không?”

Năm đó hắn thi đỗ trở về, muốn đi đâu nàng cũng không

biết, lại càng không muốn nói mang theo nàng xuất môn. Lâm Cẩn Dung nhìn chằm

chằm tay Lục Giam và tay nàng giao nhau, hơi có chút cảm khái, thấp giọng nói:

“Tin tức chàng thi đỗ vừa trở về, ta đã sai người mang quà tặng đáp tạ tiên

sinh. Nghĩ rằng chàng về nhất định sẽ đến đó, sớm đã chuẩn bị lễ vật, chính là

không nghĩ tới ta cũng đi cùng chàng, vì vậy chưa chuẩn bị quà tặng cho Chư sư

mẫu. Để ta đi chuẩn bị.”

Lục Giam gật gật đầu, Lâm Cẩn Dung thừa dịp nhắc nhở

hắn: “Nhân thủ không đủ, cần thêm hai người đắc lực để ý việc vặt, Phương Trúc

ở lại trong nhà càng đắc dụng vì vậy không đi với chúng ta, ta muốn hỏi người ở

chỗ mẫu thân tới đây hỗ trợ, chàng thấy thế nào?” Nàng nói mẫu thân, tất nhiên

là chỉ Đào thị, mà không phải là Lâm Ngọc Trân.

Lục Giam hơi hơi nhíu mày, Lục gia không phải không có

ai hữu dụng, Lâm Cẩn Dung đến hỏi Đào thị, dù thế nào cũng tỏ vẻ không tin Lục

gia, có ý tứ xa lạ với Lục gia vậy, dừng ở trong mắt những người khác trong Lâm

gia, Đào gia đều nhìn ra vài phần ý tứ khác, thật sự không ổn. Cũng không tiện

nói thẳng, chỉ hàm hồ: “Vừa rồi đi gặp tổ phụ, nói là thay chúng ta chọn hai

người, hộ tống chúng ta lên kinh, qua hai ngày sẽ tới đây vấn an dập đầu. Nếu

không, nàng nhìn xem trước rồi nói sau?”

Lâm Cẩn Dung biết hắn không đồng ý, nhưng biết tính

tình của hắn, cũng không nói nhiều, dùng chuyện khác xí xóa cho qua.

Ở chung lâu như vậy, nàng có tâm tình gì, Lục Giam

cũng hiểu, nhận ra nàng không hài lòng, nhưng cũng giả vờ như không biết, chỉ

kể lại một số chuyện kỳ văn dị sự cho nàng nghe. Lâm Cẩn Dung quả nhiên bị hấp

dẫn, nằm trên tháp, chống cằm nghe hắn nói tỉ mỉ, chỗ nào cảm thấy hứng thú sẽ

hỏi nhiều vài câu. Lục Giam thấy nàng cảm thấy hứng thú, càng thêm ra sức kể

chuyện.

Hai người một hỏi một đáp, bất tri bất giác trời đã

tối. Đậu Nhi dẫn người đem cơm canh mang lên, Lâm Cẩn Dung vốn không muốn ăn,

thấy Lục Giam ngon miệng, cũng uống thêm một bát cháo hoa. Sau khi ăn xong Lục

Giam đến vấn an Lục lão phu nhân cùng Lâm Ngọc Trân, nàng và đám người Đậu Nhi

thương lượng nên thu thập hành lý thế nào.

Vài nha hoàn đều chưa từng rời xa nhà, Đậu Nhi cùng

Anh Đào tuy rằng hưng phấn, cũng vẫn kiềm chế được, Song Phúc, Song Toàn thì

thật sự kích động, không khỏi hỏi Lâm Cẩn Dung, đến kinh có thể thấy hoàng đế

không, là ngồi thuyền hay là ngồi xe ngựa.

Anh Đào đả kích hai người: “Thiếu phu nhân chưa từng

đến đó, làm sao mà biết? Nếu muốn biết, không ngại chờ Nhị gia trở về thì hỏi

Nhị gia a?”

Song Phúc cùng Song Toàn hôm nay mới chứng kiến uy

phong của Lục Giam, làm sao lại dám? Lập tức rụt lui cổ, nói: “Vẫn là không nên

hỏi, nếu Nhị gia chê chúng ta nói nhiều, không cho chúng ta đi thì làm sao bây

giờ?”

Lời còn chưa dứt, chợt nghe Lục Giam ở ngoài mành khụ

một tiếng, vài nha hoàn nhất tề ngậm miệng, hành lễ vấn an, xách hài, phụng

trà, đưa nước ấm. Mọi việc xong xuôi, lại lặng yên không một tiếng động lui

xuống.

Lâm Cẩn Dung đem danh mục quà tặng lấy ra cho Lục Giam

xem: “Đây là quà tặng cho tiên sinh cùng sư mẫu, chàng xem xem có chỗ nào không

ổn hay không?”

Lục Giam nhìn lại, đồ ăn tinh xảo chiếm đại đa số, còn

lại là chút văn chương giấy tờ cũng mấy kiện vải, tuy rằng tầm thường nhưng lợi

ích thực tế, thực phù hợp với phong cách của Chư tiên sinh, liền nhân tiện nói:

“Ổn rồi, cứ như vậy đi.”

Lâm Cẩn Dung liền thu lại, cười nói: “Ngày mai còn

muốn hướng tiên sinh cầu nhân tình, đem tiểu Thất đệ dẫn về nhà chơi mấy ngày,

bằng không sợ là hồi lâu mới có thể gặp lại.” Gặp lại có lẽ là chuyện hơn một

năm nữa.

Lục Giam đáp ứng: “Ta nhớ kỹ.” Dừng một chút, nói: “A

Dung, vừa rồi tổ mẫu biết được Quế Viên cùng Quế ma ma đều đi ra ngoài, lo lắng

bên cạnh nàng không có người dùng, cũng lo lắng chúng ta không có ma ma lớn

tuổi trông chừng, đạo lí đối nhân xử thế có thể xảy ra sai lầm, quyết ý để Sa

ma ma đi theo chúng ta lên kinh, nàng thấy thế nào?”

Sa ma ma tuy rằng không phải người xấu, nhưng dù sao

cũng là người bên cạnh Lục lão phu nhân, nếu đi theo, Lâm Cẩn Dung hiểu được

tâm nguyện của bản thân muốn đến chỗ này chỗ kia sợ là không thể thực hiện,

nhưng cũng hiểu được dưới tình hình vừa đuổi Thải Hồng đi, tuyệt đối không thể

cự tuyệt. Huống chi, có thể khiến Lục lão phu nhân bỏ những thứ yêu thích, chỉ

sợ chính là Lục Giam thỉnh cầu, nếu như thế, tất nhiên chỉ có thể thản nhiên

chấp nhận, Lâm Cẩn Dung liền cúi mắt đáp ứng: “Tổ mẫu đã an bài thế nào thì như

thế đi.”

Lục Giam liền nắm tay nàng, hòa nhã nói: “Sa ma ma từ

trước đã cùng nàng quản lý công việc, không phải người nhiều chuyện, cũng có

năng lực. Có bà ở bên trong trạch giúp nàng chiếu cố, có thể giúp nàng đỡ tốn

rất nhiều tâm lực, ta cũng yên tâm. Đậu Nhi rốt cuộc vẫn quá thành thật, Anh

Đào thông minh có thừa, trầm ổn không đủ……”

Lâm Cẩn Dung không yên lòng nghe, phút cuối cùng lại

hỏi hắn: “Việc trong nhà chàng đã tính toán bao lâu rồi?” Từ lúc hắn chuẩn bị

lễ vật cho Lâm Ngọc Trân, Lục Vân, lại xử lý một loạt sự tình, hoàn toàn không

phải là đột phát, hắn đã quyết ý muốn đem hết thảy đều nắm trong tay.

Lục Giam ngẩn ra, lập tức giương mắt nhìn thẳng nàng,

thản nhiên nói: “Từ mùa hè năm trước, luôn đợi thời cơ. A Dung, ta chỉ là muốn

sống với nàng thật vui vẻ, đến bây giờ nàng vẫn còn chưa rõ ràng sao?”

Từng bước ép sát, Lâm Cẩn Dung chỉ cảm thấy bị hắn

khiến cho không thở nổi, cúi mắt ngồi một lát mới thấp giọng nói: “Ta hiểu

được.”

“Nàng vẫn chưa hiểu được. Nếu nàng thật sự hiểu, nàng

sẽ không như vậy. Nhân sinh khổ đoản, ai biết được bản thân có thể sống bao

nhiêu năm?” Lục Giam nâng tay lên, ở trên mặt Lâm Cẩn Dung nhẹ nhàng x** n*n,

ôm nàng vào lòng, Lâm Cẩn Dung yên lặng nằm trong lòng hắn, mở to hai mắt nhìn

ngọn đèn đang đung đưa phía sau hắn, xác thực, đại khái là không được mấy năm

nữa.

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.