Thế Hôn

Chương 310: Nhớ tình


Quản lý rộng thật, không ngờ trong nhà này chính là

nàng một mình quản sự, một mình nàng là người chu đáo, lương thiện nhất sao?

Lâm Cẩn Dung phiền chán, nghiêng mặt nói: “A Vân chuyện này tìm lầm người rồi.”

Lục Vân ngẩn ra, miễn cưỡng mang theo vài phần cười

nói: “Tẩu tử nói giỡn, sao lại tìm lầm người?”

Lâm Cẩn Dung thản nhiên nói: “Cũng không phải sao? Không

phải ta không bao dung, từ đầu tới cuối chính là chủ ý của ca ca muội, hắn

không ở nhà ta còn làm chủ được vài phần, nếu hắn ở nhà, lại lên tiếng, mẫu

thân cũng đã đồng ý, cũng không còn đường nào cho ta mở miệng. Nếu muội thấy

không ổn, thì nên đi tìm hắn hoặc là mẫu thân mới đúng.”

Bảo nàng đi tìm Lục Giam hay Lâm Ngọc Trân sao? Lục

Vân nhíu mày nói: “Mẫu thân không cần ta quản loại sự tình này, ca ca bên kia

ta cũng không tiện khuyên, để tẩu tử khuyên mới tốt. Giữ nàng lại lúc này, lại

không ảnh hưởng gì, qua vài năm tìm người thích hợp rồi mới đuổi về cũng được,

tẩu tử cần gì bởi vậy mà bị bêu xấu sau lưng? Mất nhiều hơn được mà.”

Lục Vân còn ở đó lo lắng nàng sau lưng bị bêu xấu sao?

Rõ ràng thấy như vậy là đánh vào mặt của Lâm Ngọc Trân mà. Lâm Cẩn Dung tức

giận bừng bừng phấn chấn, cười lạnh nói: “Nếu bà bà không cần tiểu cô quản loại

sự tình này, vậy có đạo lý của nàng, tốt xấu này cũng là chuyện trong phòng của

ca tẩu, muội đương nhiên không tiện quản, cũng không tiện khuyên. Ta không sợ sau

lưng bị bêu xấu, ta thật ra lại sợ tiểu cô bị người khác chê cười thôi.”

“Tẩu……” Lục Vân nháy mắt mặt trắng bệch như tuyết, cả

giận nói: “Ta vốn có ý tốt thay tẩu suy nghĩ, cũng đáng thương Thải Hồng vô tội

mới nhiều miệng, tẩu không nhận ra, cố ý muốn làm, ta còn nói gì được nữa!” Ánh

mắt rơi trên mặt đất lúc trước Quế Viên nhỏ vài giọt máu, thấp giọng nói: “Tẩu

tử nên có chừng có mực, thanh danh tốt tạo dựng không dễ dàng, muốn hủy diệt

lại chẳng khó khăn gì.” Nói xong bỏ mành xuống xoay người rời đi.

Lâm Cẩn Dung vô cùng tức giận, nắm lên cốc nước một

hơi uống cạn mới xem như tạm nuốt xuống. Đám người Đậu Nhi ai cũng không dám

khuyên nàng, tất cả đều nín thở tĩnh khí đứng ở một bên, thu thập phòng ở, nhìn

lén sắc mặt nàng. Phương Trúc vén mành lên, ló đầu vào, thấy nàng sắc mặt khó

coi, do dự một chút, lại rụt trở về.

Phương Trúc không phải là người không có mắt, nếu đã

tới tìm, tất nhiên là có chuyện khó xử, Lâm Cẩn Dung lên tinh thần hỏi: “Chuyện

gì?”

Phương Trúc nhẹ tay nhẹ chân đi vào, thật cẩn thận

nói: “Thiếu phu nhân, người đưa đến đâu thì thích hợp?” Vốn tính là, Quế Viên

xuất giá, Quế ma ma ra ngoài dưỡng lão, cho nên cũng chưa kịp chuẩn bị phòng ở

trước, kế hoạch có biến hóa, đột nhiên muốn đưa người đi, cũng phải có nơi trú

ngụ mới được. Hai người này thân phận đặc thù, không phải tôm tép bình thường,

cũng không thể tùy tiện đuổi đi, bằng không Quế Viên trong lòng hàm oán, chính

là tai họa.

Lâm Cẩn Dung nói: “Trước đưa các nàng đến thôn trang.

Bộ dáng hiện tại của nàng cũng không thích hợp tìm nhà, chờ nàng quyết tâm rồi

nói sau.”

Phương Trúc đáp ứng, tự đi an bài.

Đậu Nhi liền khuyên Lâm Cẩn Dung: “Thiếu phu nhân nếu

không thoải mái, không ngại nằm xuống nghỉ.”

Lâm Cẩn Dung thấy không có tinh thần, tùy ý tháo trâm

sai áo khoác, đi vào buồng nghỉ. Mê mê man man, nghe được bên ngoài một trận ồn

ào, hình như là Quế ma ma khóc vài tiếng, ngay sau đó lại bị người ngăn cản,

bên ngoài một mảnh trầm tĩnh.

Quế ma ma khẳng định là không muốn đi ra ngoài, Quế

Viên cũng không chịu, tuy nhất định phải tiễn bước, nhưng đừng nháo tai nạn

chết người mới được, Lâm Cẩn Dung ngồi dậy gọi một tiếng: “Người đâu.”

“Nàng muốn cái gì?” Chính là Lục Giam đi vào, vén màn

lên, đứng ở trước giường nhìn nàng.

Lâm Cẩn Dung thấy hắn trên mặt hỉ giận khó phân biệt,

cũng không biết chuyện vừa rồi hắn có thấy không, nhân tiện nói: “Không cần cái

gì, sao chàng đã trở lại?”

Lục Giam ở mép giường ngồi xuống: “Người ta có việc,

chỉ tùy tiện nói mấy câu nên đã trở lại.” Nhìn Lâm Cẩn Dung thấp giọng nói:

“Vừa rồi nàng muốn cái gì? Nói cho ta nghe.”

Lâm Cẩn Dung cúi mắt nói: “Ta bảo Quế ma ma cùng Quế

Viên chuyển ra ngoài, các nàng không chịu, ta sợ nháo gặp chuyện không may,

muốn hỏi một chút, phân phó các nàng vài câu.”

Lục Giam thản nhiên nói: “Nàng sớm nên chuyển các nàng

đi. Cho dù nể mặt tình cảm với Quế ma ma, nhưng cũng không còn phương thức nào

khác tốt hơn. Nháo thành cái dạng này, cũng vì nàng ngập ngừng không dứt khoát,

dưỡng hổ thành họa.”

Lâm Cẩn Dung không lên tiếng.

Lục Giam nhìn nàng nói: “Nàng có khi thật thông minh,

nhưng có khi cũng thật sự hồ đồ. Nếu nàng coi trọng phần tình cảm này, thì đừng

có tâm tư lúc trước, nếu nàng không coi trọng tình cảm này, giờ phút này cũng

không cần phải khổ sở như vậy.” Cũng không nói thêm gì khác.

Lâm Cẩn Dung cảm thấy mũi có chút lên men, ánh mắt

chua chát, không nói được gì, chỉ cúi mắt nhéo đệm giường.

Lục Giam thở dài, nói: “Nàng cũng đừng khổ sở, lòng

người giống như xà không nuốt nổi bức tượng, là chính nàng ta si tâm vọng

tưởng, nhập ma chướng còn không tự biết. Vừa rồi ta ở bên ngoài gặp gỡ, đã sai

người tống xuất đi, trước đưa đến thôn trang một thời gian, chờ nàng ta tĩnh

tâm lại nói sau. Đối với bên ngoài thì nói Quế Viên bị bệnh, Quế ma ma đi theo

chăm sóc. Nàng xem có muốn đưa thứ gì thì sai người thu thập đưa qua, sai người

căn dặn không để thiếu ăn thiếu mặc, có bệnh có thể trị cũng không tính là mất

hết tình cảm chủ tớ.”

Lâm Cẩn Dung lên tiếng, chậm rãi nằm lại: “Ta trên

người khó chịu, cơm chiều chàng tự ăn đi. Mẫu thân bên kia ta cũng không thể đi

thỉnh an.”

“Tốn tâm tư nữa làm cái gì?” Lục Giam lúc này mới vươn

tay nắm tay nàng, một ngón tay vuốt ngón tay nàng: “A Vân vừa rồi tới tìm nàng

sao?”

Lâm Cẩn Dung nhìn trướng đỉnh nói: “Nàng nói Thải Hồng

vô tội đáng thương, muốn ta khuyên chàng giữ Thải Hồng lại, không mang theo lên

kinh, ở tại chỗ này trông chừng, qua vài năm hẵng trả lại, miễn cho phá hư

thanh danh của ta. Bảo ta có chừng có mực, thanh danh tốt tạo dựng không dễ

dàng, nhưng muốn hủy diệt thì lại chẳng khó khăn gì. Ta đã bảo nàng đi tìm

chàng nói chuyện.”

Đây đúng là việc Lục Vân sẽ làm, Lục Giam không khỏi

nhíu mày, trầm mặc một lát, rồi thấp giọng nói: “Muội ấy không hiểu chuyện,

nàng đừng so đo.”

Lâm Cẩn Dung thản nhiên nói: “Có cái gì mà so đo, có

năng lực so đo cái gì?”

“Ngủ đi, ta thấy nàng mệt rồi. Ngủ một giấc là tốt

thôi.” Lục Giam cúi mắt nhìn ngón tay Lâm Cẩn Dung trong chốc lát, thấy nàng mí

mắt dính vào nhau, lại ngồi thêm một lúc mới đứng dậy thả màn đi ra ngoài.

Anh Đào cùng Đậu Nhi đều đứng ngoài mành, thấy hắn đi

ra bước lên phía trước hỏi thăm: “Nhị gia, thiếu phu nhân có nói muốn cái gì

không?”

Lục Giam thấp giọng nói: “Đang ngủ, chăm sóc cẩn thận,

ta đi ra ngoài trong chốc lát.”

Đậu Nhi vội đáp ứng, cầm khung thêu đi vào trong phòng

ngồi ở cửa trông chừng Lâm Cẩn Dung. Nàng giờ phút này đối với Lục Giam lại có

thêm vài phần kính sợ. Vừa rồi Quế ma ma quỳ gối trước mặt Lục Giam cầu tình,

Lục Giam mắt cũng không chớp một cái, chỉ hỏi Quế ma ma, hai người muốn đến

thôn trang của hồi môn của Lâm Cẩn Dung để tĩnh dưỡng, hay là muốn đến thôn

trang của Đào thị? Câu nói đầu tiên khiến Quế ma ma không dám nhiều lời, thành

thành thật thật nhìn Quế Viên bị bịt miệng lại dùng chăn bọc nâng đi ra ngoài,

còn tỉ mỉ theo ở một bên che lấp. Lúc trước rối loạn như vậy, hắn bất quá chỉ

nói mấy câu đã thu thập thanh nhẹ nhàng khoan khoái sạch sẽ, không khỏi khiến

người khác kính phục.

Lục Giam chậm rãi đi ra sân, hướng tới sân viện của

Lục Vân.

Lục Vân đang ngồi ở phía trước cửa sổ cho cá ăn, hữu

khí vô lực cầm một nhánh cỏ trêu chọc con cá, nghe Giản Nhi nói Lục Giam đến

đây, vội ném nhánh cỏ đứng dậy chỉnh châu sai quần áo, nở nụ cười ngọt ngào,

chạy đến cửa nghênh đón Lục Giam: “Ca ca sao trở về sớm như vậy? Vốn nghĩ rằng

phải buổi sáng ngày mai mới có thể nhìn thấy huynh.”

“Người ta có việc, cho nên trước tiên đã trở lại. Đã

lâu chưa nói chuyện với muội, lại đây thăm muội thế nào.” Lục Giam hướng ghế

trên ngồi xuống, tiếp nhận Giản Nhi dâng trà, cười nói: “A Vân đang làm cái gì

vậy?”

Lục Vân thở dài, chỉ chỉ bể cá: “Nhàm chán, đang chơi

với cá thôi.”

Lục Giam nói: “Sao không đi tìm tẩu tử muội nói

chuyện? Nàng một mình cũng nhàm chán.”

Lục Vân thản nhiên nói: “Tẩu tử là đại ân nhân, ta sợ

quấy rầy nàng. Chọc nàng phiền chán, ngược lại không vui.”

Lục Giam mặc mặc, nói: “Tẩu tử muội tính tình ôn hoà

hiền hậu, không phải không chấp nhận được người khác.”

Lục Vân nhíu mày, lại nhịn xuống, mỉm cười: “Đúng vậy.

Ở trong mắt ca ca, nàng luôn là tốt nhất.”

“Nàng ở trong mắt ta thật sự rất tốt.” Lục Giam cúi mắt

chậm rãi nói: “Nàng là thê tử, là người làm bạn cả đời, nếu ta thấy nàng không

tốt, vậy cuộc sống này không thể qua nổi nữa rồi. Lòng ta thương muội, cho nên

hy vọng người bên ngoài cũng đối đãi với muội tốt giống như ta, đồng dạng ta

cũng hy vọng người bên ngoài cũng đối đãi với nàng tốt như ta vậy.”

Lục Vân thu liễm tươi cười, đỏ đôi mắt nói: “Ca ca tại

sao đột nhiên cùng ta nói lời này? Hay là thấy ta đối với tẩu tử không tốt? Ta

vừa rồi đi tìm nàng nói mấy câu, vốn cũng là vì các ngươi lo lắng. Không muốn

mẫu thân khổ sở không có thang để leo xuống, không muốn người khác nói tẩu tử

không bao dung, lại càng không muốn người ta nói ca ca bất hiếu mà thôi. Nếu ca

ca tẩu tử đều chê ta nhiều chuyện, ngày sau ta sẽ không quản nữa là được!”

Lục Giam trầm giọng nói: “Tuy muội có ý tốt, chuyện

không thể quản thì đừng nên quản, hiện tại như thế, tương lai đến phu gia cũng

là như thế, bằng không ai cũng không thể giúp muội. Chuyện trước mắt muội phải

làm, chính là thanh thản ổn định chờ gả đi, đừng nên quản nhiều chuyện nữa. Đã

biết chưa?”

Lục Vân trắng mặt, không nói được một lời.

Lục Giam không vội không nóng nảy, tiếp tục hỏi: “Tất

cả muội có nghe vào tai không?”

Lục Vân không đáp, hắn ngồi chờ, lại hỏi một lần:

“Nghe vào không? A Vân, ta vì muốn tốt cho muội thôi. Nữ nhi xuất giá rồi không

thể giống như ở nhà mẹ đẻ, không nên tùy hứng.”

Lục Vân cuối cùng thấp giọng nói: “Đã nhớ kỹ. Ca ca

giáo huấn phải.”

Lục Giam lúc này mới chậm rãi đứng dậy: “Muội nói Thải

Hồng vô tội đáng thương, mặc dù ta thấy nàng không vừa mắt, nhưng cũng thấy như

vậy. Nếu nàng trở lại chỗ mẫu thân không ổn, nhưng nếu để nàng ở lại chỗ ta,

đối với thanh danh của nàng lại càng không tốt, không bằng sớm trả về. Ta sẽ

đưa người tới đây, muôi thay ta coi chừng một chút, chờ thêm mấy ngày, đến khi

muội xuất giá thì thay nàng tìm người gả đi là được rồi. Ca ca nhớ ân tình của

muội.”

Lục Vân hơn nửa ngày mới chịu đựng mũi chua xót nói:

“…… Được……”

Lục Giam vừa lòng đứng dậy: “Ta cuối cùng vẫn ngóng

trông hai người hòa thuận, tương lai có thể săn sóc lẫn nhau. Được rồi, muội

nghỉ ngơi đi, ta còn muốn đến chỗ tổ phụ một chuyến.”

Lục Vân thấy hắn đi đến cạnh cửa, cuối cùng nhịn không

được gọi: “Ca ca, huynh thay đổi rồi.”

Lục Giam dừng lại cước bộ, quay đầu nhìn nàng thản

nhiên nói: “Đúng là đã thay đổi. Bắt đầu từ mùa hè năm trước, luôn luôn suy

ngẫm rất nhiều sự việc, vào kinh thành dự thi hơn nửa năm tới nay, kiến thức

rất nhiều, suy nghĩ cũng rộng mở hơn. Muội thấy không tốt sao?”

Lục Vân cắn môi nói: “Tốt.”

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.