Sinh Tiếu Thủ Hộ Thần

Chương 507: Huyền Vũ và Thổ Kỳ Lân (2)


Tề Nhạc nhìn sang Y Nhược, ánh mắt không chút băn khoăn do dự, kiên định lắc đầu, nói:

- Đúng thế, tôi thừa nhận thời đại này có rất nhiều điểm

hấp dẫn tôi. Trong thời đại này, không có những kẻ làm nhiều

điều lừa lọc xảo trá, c*̃ng không lục đục nội bộ, không có ô

nhiễm gì, hết thảy đều phụ thuộc vào tự nhiên như ở chỗ c*̉a

chúng ta đây. Nhưng mà điều đó c*̃ng không có nghĩa là tôi muốn

ở lại.

- Cho dù thời đại c*̉a chúng tôi kia có xấu

như thế nào, thì đó c*̃ng là thế giới thuộc về chúng tôi, tôi

nhất định phải trở về, bất luận lý do vì sao. Nếu như không tìm thấy Côn Lôn Kính, tôi nhất định tiếp tục đi tìm, mãi cho tới

khi tìm thấy mới thôi. Còn chuyện trở thành Thần thú chi Vương, cho tới giờ phút này tôi vẫn chưa từng hi vọng xa vời như vậy.

Y Nhược nhìn sang Tề Nhạc, khuôn mặt đẹp đột nhiên toát lên vẻ mỉm cười, có chút bất đắc dĩ lắc đầu, nói:

- Vì sao từng tên Kỳ Lân đều là như thế, rõ ràng không có một người nào tự nguyện trở thành Thần thú chi Vương, trước đây ta như thế, cha ta c*̃ng thế, thậm chí mỗi một vị trí Kỳ Lân đều như thế. Vị trí Hung thú chi vương, không biết có bao nhiêu hung

thú đang tranh đoạt lẫn nhau, mà vị trí Thần thú chi Vương c*̉a

chúng ta, mỗi lần tuyển chọn đều không chú ý bản thân, tất cả đám Kỳ Lân đều chỉ hận không thể tránh được, thà rằng không

làm. Ài, giờ tôi hoàn toàn tin tưởng anh đúng là mang huyết

mạch Kỳ Lân vô c*̀ng thuần khiết rồi.

Long Giang đứng bên cạnh cười một tiếng, nói:

- Đúng thế mà! Từ điểm này, chỉ sợ cô không thể trách được

anh ta, dù sao, cô c*̃ng không phải giống như anh ta, tộc nhân c*̉a

các cô thậm chí vì để trốn tránh vị trí Thần Thú chi Vương,

trước khi tuyển chọn đều cố gắng trốn tránh.

Tề Nhạc trợn mắt há mồm nhìn Y Nhược c*̀ng Long Giang, thì thào nói:

- Không thể nào, chẳng lẽ Kỳ Lân đều là lười biếng như vậy hay sao?

Y Nhược lắc đầu nói:

- Không, đó c*̃ng không phải là lười biếng, chỉ là thiên tính

c*̉a Kỳ Lân chính ta ưa thích tự do, mà không quen mang gánh nặng trách nhiệm trói buộc mà thôi. Nếu như không phải vì tộc Kỳ

Lân luôn có vị trí rất cao trong số Thần Thú, chỉ sợ chúng ta

đã sớm nhường lại vị trí Thần Thú chi Vương cho kẻ khác rồi.

Nhưng mà, ngoại trừ chúng ta, những thần thù khác đều không ai

có thể gánh vác nổi trách nhiệm này. Tề Nhạc, anh yên tâm đi,

tôi sẽ không bắt buộc anh phải làm gì, chỉ hi vọng là, anh

vĩnh viễn nhớ kỹ mình là thành viên c*̉a một gia tộc Kỳ Lân.

Tề Nhạc khẽ gật đầu, nói:

- Điều này chắc chắn rồi, dòng máu Kỳ Lân đã thay đổi cuộc

sống c*̉a tôi, mang tới cho tôi rất nhiều điều. Tôi mãi mãi là

Kỳ Lân, c*̃ng vì có thể trở thành một Kỳ Lân mà tự hào. Tiền bối Y Nhược, ngài chắc đã đoán được rằng tôi sẽ không đồng ý

ở lại, vậy vừa rồi ngài còn có thể nói rằng Thần thú nhất

tộc được cứu rồi là vì cái gì?

Y Nhược thần bí cười cười, nói:

- Bây giờ còn chưa tới lúc nói cho cho cậu biết, tới khi cậu

cần biết, tự nhiên cậu sẽ biết. Nhưng mà, Tề Nhạc, trước đó,

tôi muốn nghe xem cách nghĩ c*̉a cậu về Thần khí kia.

Tề Nhạc nghĩ một chút,nói:

- Suy nghĩ về Thần khí? Trong ấn tượng c*̉a tôi, thần khí

chính là vũ khí vô c*̀ng lợi hại đi. Tôi c*̃ng chỉ có thể giải thích như vậy mà thôi. Mỗi một thần khí đều có khả năng khác nhau, như năng lực c*̉a Côn Lôn Kính, chính là thứ mà bây giờ

tôi đang cần nhất.

Y Nhược nói:

- Cậu nói

đúng thế, nhưng c*̃ng không hoàn toàn đúng. Thập đại thần khí,

có thể nói là hy vọng do Thiên thần lưu lại chốn nhân gian này.

c*̃ng có thể nói nó là sự lưu luyến c*̉a thiên thần với thế

giới này, là vật bảo đảm cho chúng ta để bảo vệ c*̀ng phát

triển thế giới này. Khi nào thế giới này c*̉a chúng ta đi vào

quỹ đạo, lại không bị bất kỳ nhân tố không biết nào uy hiếp

nữa, thập đại thần khí sẽ thật sự biến mất thôi.

Tề Nhạc nói:

- Vậy theo như ngài nói, những… thứ đang uy hiếp này là chỉ những cái gì chứ? Hung thú sao?

Y Nhược nhẹ gật đầu, nói:

- Có thể nói Hung thú là một phần trong đó đi. Cậu có thể

tưởng tượng một chút, nếu như thế giới này c*̉a chúng ta bị

Hung thú chiếm đoạt thành lãnh địa, sẽ biến thành ra sao nữa

đây? Tới lúc đó, chỉ sợ toàn bộ thế giới sẽ biến thành

chiến trường tàn sát nhau, ngoài kiểu “theo ta thì sống, chống

ta thì chết” thì c*̃ng không còn bất kỳ lý do nào khác để tồn

tại.

- Mà những điều đó, c*̃ng không phải là điều mà các Thiên thần muốn thấy, chỉ có một thế giới hòa bình, đối với từng chủng tộc trên đại địa Viêm Hoàng mà nói, đó mới

là nơi lý tưởng nhất. Vừa rồi theo như lời c*̉a cậu tôi nghĩ,

cậu cho chúng tôi thấy được tương lai, so với cự thú, nhân loại

đúng là vô c*̀ng nhỏ bé, nhưng nhân loại lại phát triển năng

lực c*̀ng trí tuệ hơn chúng ta rất nhiều, chính là do những

nguyên nhân này, sớm muộn gì chúng ta c*̃ng sẽ bị nhân loại thay thế.

- Đó c*̃ng không phải là nỗi sầu thảm c*̉a đám

cự thú, mà là do sự tiến bộ c*̉a thời đại. Nhưng mà, đám cự

thú dù sao c*̃ng quá cường đại, cho nên, để thúc đẩy thời đại

tiến bộ, nên mới có lý do Thập đại thần khí tồn tại. Đương

nhiên, thập đại thần khí xuất hiện, còn có khả năng là để

chống lại một số nhân tố chưa lộ mặt. Mà có lấy được Thập

đại thần khí hay không, c*̃ng chỉ có thể dùng hai chữ “cơ duyên” để trả lời mà thôi.

Tề Nhạc chợt nói:

-

Nói thế, các người có thể tìm được Hiên Viên Kiếm, c*̃ng là

bởi vì thực lực c*̉a Hung thú vô c*̀ng mạnh mẽ, đã tới mức

Thần thú không còn cách nào chống lại được rồi hay sao?

Y Nhược liến Long Giang, sắc mặt hai người trở nên đắng chát, Y Nhược thở dài một tiếng, nói:

- Nếu như Hiên Viên Kiếm quả thật xuất hiện, như vậy cậu nói

là có thể chính xác, nhưng là, Hiên Viên Kiếm mà trước đó cậu thấy chẳng c*̃ng chỉ là do chúng ta dùng năng lượng mà hình

thành thôi. Bằng không mà nói, cậu cho rằng ta sẽ luyến tiếc

tính mạng c*̉a mình hay sao?

- Thật sự có Hiên Viên

Kiếm, ta sẽ không chút do dự mà thúc đẩy sức mạnh Kỳ Lân cuối c*̀ng c*̉a mình để thức tỉnh uy lực c*̉a Hiên Viên Kiếm, cho dù

không thể giết chết Ngưu Ma Vương, c*̃ng nhất định có thể áp

chế được hắn, nhưng đáng tiếc, chúng ta đã thăm dò rồi, trong

suốt ba ngàn năm, nhưng c*̃ng không có cách nào có được Hiên Viên Kiếm!

Tề Nhạc giật mình nhìn Y Nhược:

- Ông… ông nói cái gì? Trước đó Ngưu Ma Vương c*̃ng chỉ là bị dọa chạy mất, Hiên Viên Kiếm là giả hay sao?

Long Giang nói:

- Đúng là như thế, Hiên Viên Kiếm làm sao có thể dễ dàng có

được như thế chứ? Trong số Thập đại thần khí, mỗi một thứ

đều được thiên địa tạo hóa, đều có được cường đại cấm chế

thủ hộ giả. Cho dù mạnh như Ngưu Ma Vương c*̃ng khó có thể phá

được cấm chế để lấy được chúng. Thập đại thần khí tồn tại

hoàn toàn là thuận theo thiên ý, chúng ta chẳng qua là quá quen thuộc với Hiên Viên Kiếm mà thôi, mới có thể bắt chước được

khí tức c*̀ng dáng vẻ c*̉a Hiên Viên Kiếm. Tình hình được ăn cả ngã về không, dọa Ngưu Ma Vương chạy mất. Nhưng mà, chuyện như

vậy, chỉ sợ c*̃ng chỉ có lần này mà thôi Ngưu Ma Vương c*̃ng

không phải thằng đần, lần sau sẽ không thể bị lừa nữa đâu.

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.