Sinh Tiếu Thủ Hộ Thần

Chương 506: Huyền Vũ và Thổ Kỳ Lân (1)


Ads

Lập tức, Tề Nhạc tận lực dùng lời lẽ dễ hiểu nhất nói rõ cho Long Giang

cùng Y Nhược nghe, ngắn gọn bản thân mình, Văn Đình cùng Tuyết Nữ tại

sao xuất hiện ở thời đại này nói một lần. Thời điểm hắn nói chuyện cũng

nhìn qua thần sắc của Y Nhược cùng Long Giang, hai người từ không dám

tin đã tỉnh táo lại. Mà bước ngoặt mấu chốt nhất khiến ba người tới đây, chính là thời điểm Tề Nhạc nhắc tới Luân Hồi quả.

- ... ,

chính là như vậy. Chúng tôi căn bản không biết Luân Hồi quả là vật gì,

không nghĩ tới Lục Lân Liệt Thụ Tích sắp chết cắn trả, phá hư Luân Hồi

quả, mang chúng tôi tới thời đại này, đồng thời, tôi cũng biến thành Tự

Nhiên Chi Nguyên. Tôi nghĩ, vương của hung thú sở dĩ phái nhiều hung thú vây công chúng tôi, chỉ sợ chính là vì Hỗn Độn Vương mang tin tức của

tôi trở về.

- Không biết chúng tôi tín toán là may mắn hay

bất hạnh. Ít nhất, tôi chính là như vậy. Cảm giác bị người ta đánh giá

cao thật sự không dễ chịu chút nào. Nếu như không phải hai vị tiền bối

bằng vào Hiên Viên kiếm kinh sợ thối lui vương của hung thú, sợ rằng tôi cũng chết rồi.

Rốt cuộc Tề Nhạc nói ra chuyện của mình, thở ra một hơi, rốt cuộc hắn cảm giác tinh thần của mình quá mệt mỏi.

Nghe xong Tề Nhạc nói, Y Nhược cùng Long Giang liếc nhau, đột nhiên,

thân hình Long Giang lóe lên, không đợi Tề Nhạc kịp phản ứng, đã chế trụ mạch cổ tay phải, trầm giọng nói:

- Không nên cử động.

Tề Nhạc phản xạ có điều kiện giãy dụa một chút, rất nhanh buông tha.

Thản nhiên ngồi ở chỗ đó, tùy ý Long Giang truyền năng lượng vào người

của mình, không có bất kỳ phản kháng nào.

Hào quang nhàn nhạt lưu chuyển trong người Tề Nhạc, năng lượng của Long Giang tiến vào thân thể Tề Nhạc không bị phản kháng, hắn dò xét phi thường cẩn thận, ngay

cả mỗi một kinh mạch nhỏ bé cũng không buông tha. Dùng thời gian nửa

giờ, mới chậm rãi thu hồi năng lượng ra khỏi người Tề Nhạc.

Chậm rãi xoay người, Long Giang nhẽ gật đầu với Y Nhược.

Y Nhược ánh mắt nhu hòa mang vẻ suy tư, ánh mắt nàng đột nhiên

trở nên rất quái dị, dường như vô c*̀ng hưng phấn, nhưng lại như

thật sự giật mình.

Long Giang trở lại vị trí c*̉a mình ngồi xuống, nói:

- Nhưng mà, tôi còn có một nghi vấn. Nếu năng lực c*̉a ngươi

c*̃ng không mạnh, thậm chí còn kém cả Kỳ Lân bình thường trong

tộc Kỳ Lân, vì sao lại còn có thể chống lại Vương của Hung Thú và đám thủ hạ c*̉a hắn trong thời gian dài như thế? Điều này

quả thật làm tôi thấy khó hiểu.

- Tuy là năng lượng

ngưng tụ trong cơ thể anh rất cao, nhưng mà năng lượng c*̉a con

người dù sao c*̃ng có hạn, theo lý mà nói, chỉ sợ bất kỳ một tên Hung Thú Vương nào c*̃ng có thể đánh chết anh. Thậm chí chỉ sợ Hung Thú cấp bậc vạn năm thôi c*̃ng có thể đưa anh vào chỗ

chết rồi. Nhưng mà anh lại vẫn có thể duy trì được bao nhiêu

lần. Giải thích cho tôi nghe một chút đi được không?

Tề Nhạc nghĩ một chút nói:

- Tổng thêể mà nói, chắc là có ba nguyên nhân. Đây c*̃ng chính

là lý do vì sao lúc nãy tôi nói là do may mắn giúp tôi đấy.

Có thể chống đỡ cho tới khi các người chạy tới, đầu tiên là

do cách vận dụng chiến thuật hợp lý c*̉a tôi. Lợi dụng mâu

thuẫn ngầm trong nội bộ giữa Hung Thú chi Vương c*̀ng đám tay

chân c*̉a hắn, làm cho tam đại Hung Thú không dốc toàn lực công

kích tôi ngay từ đầu.

- Mà một nguyên nhân quan trọng

khác, c*̃ng là vì một năng lực đặc biệt c*̉a tôi, gọi là Thiên

Kỳ Bách Biến Truyền Ki Giới Pháp. Nhờ năng lực đặc biệt này

c*̉a tôi mới có thể cố gắng chống đỡ một phen. Nhưng đáng

tiếc, tôi c*̃ng tính sai, thực lực c*̉a Hung Thú Chi Vương mạnh

hơn trong tưởng tượng c*̉a tôi rất nhiều.

- Cho dù tập

hợp lại thực lực c*̉a cả tam đại Hung thú vương c*̃ng vẫn không

có cách nào đánh cho hắn bị trọng thương. Thật là đáng tiếc,

nếu không có thể đánh cho bọn chúng “lưỡng bại câu thương”,

không chừng còn có thể giúp tôi tiết kiệm chút sức lực rồi.

- Dựa vào Thiên Ky Bách Biến Truyền Ki Giới Pháp c*̉a tôi còn

có thể chống cự với bọn chúng, còn có thể mang Đình Đình đi

trốn, c*̃ng chính là nhờ có khả năng đặc biệt này nên trong lúc chiến đấu với chúng từ đầu tới cuối tôi mới có được lòng

tin. Toàn bộ kinh nghiệm khi chúng tôi tới thời đại này chính

là như vậy.

- Cho nên, tôi mới báo cho tộc trưởng Hi

Thụy, nói tung tích c*̉a thiên thần mà chúng tôi đang tìm kiếm

đang ở đây. Tuy nhiên, tôi không xác định được là thiên thần có

tồn tại thật hay không, nhưng có sự xuất hiện c*̉a Quả Luân

Hồi, Côn Lôn Kính khả năng c*̃ng là thật, chỉ có chiếm được

nó, chúng tôi mới có thể quay lại thời đại c*̉a chính mình.

Y Nhược chậm rãi gật đầu, cô đứng lên, đi tới trước người Tề Nhạc, có chút thật lòng nói:

- Anh có thể xác định đó là Quả Luân Hồi sao?

Không đợi Tề Nhạc trả lời, Long Giang nói:

- Có thể khẳng định, kinh mạch trong cơ thể hắn đã hoàn toàn

thay đổi. Tuy nhiên, thân thể hắn lại là c*̉a nhân loại, nhưng sau

khi trải qua sự thay đổi c*̉a tự nhiên, sức mạnh trong thân thể

c*̀ng tình trạng kinh mạch c*̉a hắn hiện nay còn tốt hơn cả Kỳ

Lân thật sự. Huống chi, trên người hắn vốn c*̃ng đang mang huyết

mạch c*̉a Kỳ Lân, có thể coi là Kỳ Lân thật sự rồi. Chỉ có

điều, hắn c*̃ng có chuẩn chân thân c*̉a Kỳ Lân mà thôi.

Ánh mắt Y Nhược sáng rực lên, vốn là ánh mắt nhu hòa giờ này sáng chói giống như một ánh sao, có lẽ chính là vì kích động, giọng nói c*̉a cô có chút run rẩy:

- Thật tốt quá,

thế này thật sự là tốt quá rồi, Thần thú nhất tộc c*̉a chúng ta cuối c*̀ng c*̃ng có hi vọng rồi.

Tề Nhạc hơi sững sờ, nói:

- Tiền bối, tuy rằng tôi đã biến thành tự nhiên chi nguyên,

nhưng mà, tự nhiên chi nguyên c*̃ng chỉ giúp thân thể c*̉a tôi

mạnh lên, có thể giúp ích cho việc tu luyện sau này, nhưng mà,

lại c*̃ng không thể trực tiếp mang lại sức mạnh cường đại cho

tôi, muốn vươn lên tới mức cường đại, chỉ sợ cần tốn thời gian dài để tu luyện mới được.

- Huống chi, chỉ dựa vào

lực lượng c*̉a một mình tôi, chỉ sợ c*̃ng không giúp được quá

nhiều cho mọi người. Mục đích thật sự c*̉a tôi vẫn là trở về

cái thời đại kia c*̉a chúng tôi, dù sao chỗ đó mới là thế

giới c*̉a chúng tôi. Tôi còn có rất nhiều bạn bè, người thân ở thế giới bên kia, tôi không thể nào vĩnh viễn ở lại đây được.

Y Nhược nhìn Tề Nhạc thật sâu, nói:

- Thế nếu vĩnh viễn anh không thể tìm được Côn Lôn Kính thì

sao đây? Cho dù là anh không muốn, c*̃ng chỉ có thể ở lại thời

đại này. Thiên phú c*̉a anh rất tốt, ngay cả chuyện Tứ tường

vân trong tu luyện dường như c*̃ng không thành vấn đề với thân thể c*̉a anh, lại được Tự nhiên chi nguyên tu bổ, hiện tại anh c*̃ng

coi như có điều kiện thuận lợi.

- Tôi dám nói, chỉ

cần cho anh một trăm năm, anh tất nhiên có thể trở thành người

mạnh nhất trong số thần thú chúng ta. Chỉ cần anh đồng ý, lại có được sự ủng hộ c*̉a các thần thú, cơ hồ là có thể chắc

chắn trở thành Thần thú chi Vương. Chẳng lẽ, thời đại này thì chúng ta không được sao? Anh còn không muốn ở lại sao?

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.