Quân Hôn Bí Mật

Chương 68: Phiên ngoại 3 Tình yêu của các nam nhân vật chính với… baby


Lại cùng nhau họp mặt trong một đêm giao thừa nữa.

Đây là khoảng thời gian sau hai năm ngày cử hành hôn lễ của Nghiêm Chân ở thành phố B. Ở trong quân doanh thì thời điểm đón năm mới luôn rất náo nhiệt, các liên đội cùng nhau tổ chức các trò chơi

chào mừng

ngày tết

âm lịch

đang tới

gần thì

không nói, còn có hội

diễn từ các phân đội biểu diễn cho mọi người cùng xem nữa.

Thời điểm đón năm mới của năm nay, Cố Hoài Việt cùng Cố Hoài Ninh đều không có về nhà, đều phải ở lại trong sư

đoàn để

trực tết. Lý Uyển vốn không muốn, nhưng năm nay con lớn Cố Hoài Thanh ở phía nam cũng về nhà, bà cũng không nên cưỡng cầu nữa.

“Mẹ cháu ngày hôm qua gọi điện thoại cho ông già này mà vẫn còn rất oán giận đấy, nói thật vất vả lắm Hoài Thanh mới về nhà được một chuyến, thế mà hai đứa các cháu lại phải ở lại đây trực.” Diệp lão nói xong, cười nhẹ, lại đùa nghịch với Tiểu Bảo Bảo mập mạp ở trong lòng mình.

Tiểu Bảo Bảo kế thừa từ ba của mình một đôi mắt đen như

mực,

sáng ngời.

Tiểu tử kia cứ mở đôi mắt to tròn như

vậy mà

cười một cách hòa ái với ông nội của mình, bàn tay trắng nõn vung lung tung lên. Diệp lão nhìn Tiểu Bảo Bảo này, yêu thương

không thể

nói hết

được.

Tiểu Bảo Bảo là cháu gái duy nhất của Diệp lão, tên gọi được Diệp lão đặt cho, gọi là Diệp Duy Tây. Còn nhũ danh thì được mẹ đặt cho, gọi là Đông Thiên.

Nghe Diệp lão nói xong, Nghiêm Chân

cũng chỉ

nở nụ cười, quay đầu nhìn con mình đang nhắm mắt ngủ say trong nôi. Tiểu tử kia gọi là Manh Manh, Manh Manh

không có tinh thần

giống như

Đông Thiên, cứ

tới nửa đêm là oa oa khóc lên, ban

ngày thì cứ

ngủ như

thế, chẳng khác nào chú lợn con cả. Nhìn con trong chốc lát, khóe miệng Nghiêm Chân cũng nhếch lên.

Một góc khác của phòng khách thì có ba đứa trẻ đang ngồi chơi,

một bên

xếp

thành lũy bằng

gỗ, một bên còn không ngừng đấu miệng.

“Anh Gia Minh, chúng ta đắp cái này là cái gì thế?” Cố Gia Niên nhíu mày hỏi.

Tiểu gia hỏa Cố Gia Minh đưa

tay lau cái trán đầy

mồ hôi

của

mình, “Xe tăng.”

Bạn nhỏ Cố Gia Niên lập tức bày ra một biểu tình “anh lừa ai thế” , “Em ở trong phòng của ba em có nhìn qua mô hình

xe tăng rồi,

căn bản

sẽ

không giống

như của

anh thế

này đâu.”

Quyền uy bị nghi ngờ, bạn nhỏ Gia Minh cũng bắt đầu luống cuống tay chân, “Xe tăng cũng

không chỉ

có một

hình dạng

như vậy,

cũng có thể

cải

trang mà.”

Bạn nhỏ Cố Gia Giai ở một bên ôm búp bê sốt ruột, giọng nói nhỏ nhưng

lại gấp rút, “Vậy mấy đồ chơi

trẻ con

này là cho em chơi rồi.”

Giao thừa năm nay ở Diệp gia rất náo nhiệt.

Quả thật là trừ bỏ Diệp Vân Đồng ở ngoài thì có thể nói là toàn bộ đều có mặt đầy đủ.

“Chú Diệp, chị Vân Đồng đi đâu vậy?”

Diệp lão gia khoát tay, “Đi diễn xuất cho bộ đội rồi.”

Năm trước Diệp Vân Đồng được điều đến tổng cục chính của đoàn ca múa. Tổng cục chính của đoàn cùng với đoàn văn công chính trị ở quân khu B không giống nhau, đất liền biển cả nơi

đâu có quân đội

thì cũng có thể

đi. Năm nay Diệp

Vân Đồng

mang theo một

phân đội

nhỏ diễn xuất thẳng đến căn cứ không quân tham gia diễn xuất.

Một phía khác của đại sảnh có ba người đàn ông đang ngồi cùng nhau.

Bên này mặc quân trang là hai anh em Cố gia, bên kia mặc bộ quần áo bình thường là giáo sư

Diệp Dĩ

Trinh.

Ngày sinh của Đông Thiên cùng Manh Manh

cũng chênh lệch

không nhiều,

qua hai tuần

nữa

chính là 100 ngày của

hai đứa

nhỏ này.

Diệp Dĩ

Trinh liếc

mắt

nhìn Đông Thiên được

Diệp lão

gia ôm trong ngực,

cười nhẹ rồi nói.

“Lão Tam, tôi có thể lý giải được vì sao trước đây cậu lại vội vã kết hôn như

vậy.”

Vợ cùng con gái đều ở bên cạnh mình, có thể không đắc ý sao.

Cố Hoài Ninh chọn cách nhìu mày, không nói

chuyện.

Nhưng thật ra Cố Hoài Việt đang chống đầu, nhìn xa xa rồi cười, “Tôi bỗng nhiên nghĩ đến một vấn đề. Bối phận của chúng ta phải tính như

thế nào

đây?”

Lời của Cố Hoài Việt vừa nói ra, sắc mặt Cố Hoài Ninh thay đổi một chút, còn sắc mặt của Diệp Dĩ Trinh thì vẫn nhàn nhã như

trước.

Cố Hoài Việt ra sức phân tích, “Từ đầu là Hoài Ninh lớn hơn

nhưng bây giờ thì Lương

Hòa…” Anh kéo dài âm điệu,

cười cười nhìn về phía Hoài Ninh, “Nhưng

Hòa Hòa phải

kêu Dĩ Trinh là cậu

rồi.”

Cố Hoài Ninh không tiếp lời nhưng

Diệp Dĩ

Trinh lại

rộng lượng khoát tay, “Quên đi. Tôi

cũng không có yêu cầu

gì với

Cố đội trưởng đâu.”

Cố Hoài Ninh hừ cười một tiếng, anh còn không có nghĩ tới chuyện đáp ứng đâu, thế mà tiểu tử này muốn ca cho anh một bài thế này rồi sao.

Anh uống một ngụm trà, nhìn hướng phòng bếp, “Khi tôi đi vào phòng bếp lấy nước thì thấy Ôn Nhiễm còn phụng phịu trong đó kìa.”

Anh nói được một nửa, ngẩng đầu đánh giá Diệp Dĩ Trinh.

Chỉ biết rằng đồng chí đội trưởng của chúng ta đã trả đũa rồi, nhưng

không nghĩ tới

là nhanh như vậy.

Diệp Dĩ Trinh sửng sốt một chút rồi cười nhẹ, cúi đầu uống trà, sau đó lại tựa vào ghế dựa chậm rãi đọc tạp chí. Nhưng

ánh mắt

của đồng chí Cố Hoài Ninh nhìn chằm chằm vào anh, còn kém lấy một cái ống nhòm mà ngắm ngay vào anh nữa thôi. Ánh mắt giống như

lưỡi đao

kia khiến

Diệp Dĩ

Trinh không chịu

nổi,

nói ra ngọn

nguồn.

Ngày hôm qua Nghiêm Chân cùng Lương

Hòa cùng nhau tới

đây giúp Ôn Nhiễm

chuẩn bị mọi thứ để đón năm mới.

Một bên sửa soạn một bên vừa nhìn mấy đứa trẻ rồi cùng nhau tán gẫu, nói đến thời điểm sắp sinh thì Nghiêm Chân cùng Lương

Hòa đều

lộ ra nụ cười hạnh phúc cùng thẹn thùng, khiến cho bạn học Ôn Nhiễm buồn bực

không thôi. Như thế

nào mà thời

điểm người ta sinh con đều có ông xã ở bên cạnh, chính cô thì lại phải cô đơn

một

mình chứ.

(kỳ thật vẫn có người ở bên cạnh, nào là Ôn phu nhân, Ôn

lão gia, Diệp

lão gia, Diệp

Vân Đồng

và nhiều

người

khác nhưng bạn học Ôn Nhiễm giận dữ lên nên đã toàn xem nhẹ họ.)

Vì thế bạn học Ôn Nhiễm cứ mạc danh kỳ diệu như

vậy mà

tức giận lên.

Đêm đó oán giận cùng với giáo sư

Diệp, thật làm cho anh dở khóc dở cười.

Xem ra bạn học Ôn Nhiễm giận dữ quá nên đi hỏi tội chính người đắc tội với mình, mà đã quên chính mình

sinh trước

ngày sinh dự

tính. Nếu

theo đúng kế

hoạch

thì anh vẫn

có thể

thành công về

nhà cùng cô dưỡng

thai.

Phụ nữ khi đã làm loạn lên thì không thể nói đạo lý được, giáo sư

Diệp

thân thiết

hiểu được điểm này cho nên cũng sẽ không giải thích cho chính mình, hạ thấp bản thân nói vài câu lấy lòng cô, không nghĩ tới bạn học Ôn Nhiễm vẫn buồn bực cho tới hôm nay.

Giáo sư

Diệp hơi

có chút đau đầu,

xoa xoa cái trán, bỗng

nhiên di động

đặt ở một bên vang lên.

Anh dừng lại rồi nhận điên thoại.

Đầu kia là Ôn Hành Chi gọi điện thoại sang đây, là muốn đầu năm mới anh mang Ôn Nhiễm về Ôn gia một chuyến. Nếu đặt vào hoàn cảnh trước đây thì anh đã đồng ý rồi, nhưng

hiện tại Diệp Dĩ Trinh bỗng nhiên tò mò với một việc.

“Anh trở về rồi sao?”

Đầu bên kia quả nhiên trầm mặc một chút, “Nói sau đi.”

Chuyện của mấy người bên kia so với chuyện của anh cùng Ôn Nhiễm càng phức tạp hơn,

Diệp Dĩ

Trinh cũng không tùy tiện

cho ý kiến

được.

Trong khi trong điện thoại không có tiếng nói gì thì thanh âm huyên

náo của

mấy đứa nhỏ xuyên tới, ngay cả Ôn Hành Chi ở đầu kia điện thoại cũng có thể nghe được.

“Náo nhiệt như

vậy

sao?”

“Uh, cả lớn cả nhỏ gì đang làm loạn ở đây.”

Lời này nói ra nhưng trước mặt của Cố Hoài Việt cùng Cố Hoài Ninh thì rất bình thường, trước mặt những người ba mươi

tuổi còn

không có con thì nghe thấy

lời này

sẽ

không cần

phải

nghĩ nhiều

rồi.

Ôn Hành Chi bất động thanh sắc mà tắt điện thoại, xoay người nhìn về phía mảnh tuyết trắng ngoài cửa sổ, cả thế giới trước mắt anh trắng như

tuyết.

Tết năm nay Ôn Viễn không muốn trở lại thành phố B, vì thế anh liền mang cô đến thành phố T ở. Thành phố T này đã có vài ngày có tuyết rơi

rồi,

gió lạnh

đến tận xương

vẫn gào

thét ở

ngoài cửa

sổ, mà

trong phòng thì rất

yên lặng

và ấm áp.

Ôn Viễn đang xem sách.

Ôn Hành Chi đứng ở bên giường, cúi đầu nhìn cô trong chốc lát, xoay người mang chiếc áo khoác tới rồi lại đem Ôn Viễn từ trên giường bế lên.

“Anh làm gì vậy?” Cô bị động tác của anh dọa cho hoảng sợ.

Người này sáng sớm đã bắt đầu xử lý công việc, vì đề phòng cô quấy rầy anh nên trước tiên đưa

cho cô một

quyển tạp chí để xem. Tiểu cô nương

Ôn Viễn

buồn bực vô cùng, trước mặt anh ném trả lại cuốn tạp chí, từ trong túi sách của chính mình lấy ra một cuốn tiểu thuyết ngôn tình để xem. Nếu như

là lúc trước,

Ôn tiên sinh khẳng

định sẽ giáo huấn cô vài câu, nhưng

hiện tại tiểu cô nương

này được

sủng

quá nên càng ngày càng không kiêng nể gì anh, anh nếu muốn làm cho cô chịu thua thì biện pháp chỉ có thể có một.

“Em mặc quần áo đi, chúng ta đi ra ngoài một chuyến.”

“Đi ra ngoài làm gì chứ?” Ôn Viễn chu miệng, “Em muốn đọc sách.”

“Một quyển ngôn tình hạng ba thì có cái gì tốt chứ? Buông nhanh cho anh.”

“Cái gì mà ngôn tình hạng ba chứ?” Tiểu cô nương

không vui ý, “Anh từng

làm lính sao? Vẫn

là bộ

đội đặc chủng sao?”

Tiểu cô nương

vô ý thức

lấy anh

so sánh với

người đàn

ông khác, đây được

xem như điều

tối kỵ đối với bạn trai hoặc là ông xã của mình.. Ôn tiên sinh vẫn duy trì trầm mặc, tay đặt ở bên hông cô chậm rãi tăng lực lên.

Ôn Viễn vẫn không phát hiện ra rằng trên mặt Ôn tiên sinh càng bình tĩnh

thì bên trong lửa

giận

càng mạnh,

vẫn cằn nhằn liên miên như

cũ, “Anh xem, nam nhân vật

chính trong cuốn

tiểu

thuyết

này tham gia quân ngũ, là bộ

đội đặc chủng. Tuy rằng người ta lui về làm một người quân nhân bình thường, mà một người quân nhân bình thường cùng một người không tham gia quân ngũ quả thật là không giống nhau.”

Ôn tiên sinh quay đầu đi, mắt nhìn đến tác giả của cuốn tiểu thuyết thì rất là khinh thường, “Ngay cả bút danh của một người mà cũng ẩn dưới con mèo cho được thì có thể viết ra cái gì văn vẻ chứ?”

Ôn Viễn chán nản, quyết định không cùng anh nói chuyện nữa. Cô muốn tránh thoát khỏi bàn tay của anh nhưng

lại bị anh nắm lấy cổ tay.

“Kết cục như thế nào?”

“Hả?” Anh hỏi không đầu không đuôi, Ôn Viễn nhất thời phản ứng không kịp.

“Quyển sách này có kết cục như

thế

nào?” Anh nhíu mày, thản

nhiên hỏi.

“Đương nhiên là Happy

ending rồi.

Đều có

baby, ôi lại

còn nói nữa,

trong quyển

sách này trừ

bỏ nam

nhân vật

chính còn có một

tiểu gia

hỏa rất hoạt bát nữa.. hihi…”

Lông mày của Ôn tiên sinh lúc này bắt đầu nhếch lên, nhân vật nam chính trong một cuốn tiểu thuyết hư

cấu đều có kết cục tốt hơn

so với

anh.

Ôn tiên sinh cảm thấy chính mình không thể lại bất động thanh sắc được nữa rồi.

“Em không đi ra phải không?” Anh nói.

“Em ở nhà xem tiểu thuyết.” Ôn tiểu cô nương

mặt mày

hớn hở.

“Em cũng không cần xem tiểu thuyết nữa.” Anh không để ý đến sự giãy dụa của cô, lấy quyển sách trên tay cô, “Chúng ta

làm một

chút chuyện

nhỉ?”

“Cái

gì? Làm gì chứ?” Ôn tiểu cô nương lắp bắp nhìn anh đang chồm người lại đây,

bị một bóng

người bao

phủ lên

khiến cô

nhất thời cảm thấy

chính mình chạy trời không khỏi nắng, lưu lại cho cô một kết cục chỉ có bốn chữ - Sách cốt nhập phúc.

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.