Quân Hôn Bí Mật

Chương 67: Phiên ngoại 2 Không đề


Tháng 11 hàng năm, bộ đội xuất ngũ cũng bắt đầu rời khỏi doanh trại. Mà lúc này đây, công việc của Cố Hoài Việt lại nhiều lu bu lên một cách dị thường, nhất là thay đổi về các chiến sĩ trong sư

đoàn, những

người có

chút nhớ

nhung mà ở

lại sư

đoàn kế

tục lý

tưởng có

lẽ cũng

ảnh hưởng đến việc mà anh đang làm hiện tại đây. Việc an bài những chiến sĩ xuất ngũ, phương

diện này

cũng có một

loạt các

vấn đề đang chờ bọn họ… những người lãnh đạo của sư

đoàn giải

quyết.

Cố Hoài Việt dẫn đầu đội ngũ đi ra cửa, mệt mọi ứng phó với những… chuyện trên quan trường này, hơn

nữa anh

có bản

tính ngay thẳng,

nhất định những người này còn muốn dựa vào quan hệ lại khiến anh càng thất vọng thêm. Mà những chiến sĩ xuất ngũ này cũng khiến cho anh không biết hiện tại mình đang có tư

vị gì nữa.

Ngày đó một mình anh đón một đoàn xe tăng của đại đội, đứng lặng một mình ở cửa nhìn bọn họ ở đó cử hành nghi thức. Đội trưởng cầm tờ giấy trong tay hé ra, anh nhìn

chằm chằm vào tờ giấy thật lâu, sau đó ngẩng đầu quay người đứng trước hàng loạt chiến sĩ hạ khẩu lệnh, “Nghỉ…. Nghiêm..” Anh nhìn bọn họ thẳng thắn lưu

loát hoàn thành hai động

tác này, đội

trưởng cầm tờ giấy trang nghiêm nói, “Đọc tên từng người ở dưới kia, các chiến sĩ nào nghe tên thì lùi về sau một bước.” Nói xong bắt đầu đọc tên, những chiến sĩ đã đọc tên yên lặng không một tiếng động mà lui ra phía sau một bước, mà những chiến sĩ vẫn còn đứng tại chỗ thì vẫn như

cũ giữ

nguyên tư thế

đứng bất động ở đó, dù cho không bị gọi tên cũng có nghĩa là phải cởi quân trang, ly khai những người chiến hữu nơi

đây đã cùng mình bôn ba chiến

đấu ba

bốn năm.

Cố Hoài Việt lẳng lặng đứng nhìn một hồi, chậm rãi xoay người ly khai. Kỳ thực ở trong bộ đội đợi lâu như

vậy,

các thói quen cũng sớm

đã hình thành nên. Thời

gian mới

tham gia quân ngũ, tiểu

đội trưởng cùng trung đội trưởng, liên trưởng rồi đội trưởng đều vui vẻ ăn cơm

nói chuyện

rồi nói

chuyện,

nói về

các tác phẩm

văn xuôi hay là về

gia đình của

mỗi người, chiễn hữu hay anh em, có thể cùng nhau dấn thân cho dù là chảy máu, mất mạng đi chăng nữa. Bộ đội không cần thời gian của bất kỳ ai, câu nói đầu tiên có khả năng đem người ta cất bước đi. Doanh trại bộ đội với kỷ cương

sắt

thép đã đào tạo

nên những

con người

như thế.

Có người hối hận sao? Hối hận trong nhân sinh tốt đẹp của con người chính là tìm được những người chiến hữu cùng chung hoàn nạn, duy trì mãi mối giao tình đó hay sao? Anh

nghĩ rằng

phàm là một

người

quân nhân chân chính đều

sẽ

không hối

hận.

Ngày đó là khi đám lão binh cuối cùng xuất ngũ, thủ trưởng sư

đoàn cũng đi đưa

tiễn bọn họ. Những chiến sĩ xuất ngũ mang một ba lô trên lưng

đứng thẳng ở trước cửa sư

đoàn, bông hoa hồng

ghim ở

trước ngực đang nhẹ nhàng rung động trong gió.

Cố Hoài Việt đứng ở sau cùng nhìn Lưu

Hướng

Đông cùng Cao Tường

ở phía

trưởng

cùng nhóm lão binh này bắt

tay lấy

từng người một, hết sức nghiêm trang nhưng

bỗng

nhiên có một

người chiến sĩ chạy về phía anh.

Người chiến sĩ kia đoan chính làm một cái quân lễ, “Tham mưu

trưởng.”

Cố Hoài Việt nhìn bông hoa hồng trước ngực hắn rồi nói, “Phải về nhà rồi sao?”

“Vâng.” Người chiến sĩ kia gật đầu, che giấu phiếm hồng nơi

hốc mắt, cầm trong tay một thứ giống như

quyển

sách đưa qua cho anh, “Đây là quà tặng của em tặng cho anh cùng chị dâu.”

Quà tặng? Cố Hoài Việt nhận lấy, mở ra nhìn trong chốc lát, thản nhiên nở nụ cười, “Đây là cậu chụp sao?”

“Vâng.” Người chiến sĩ kia gật gật đầu. Cuốn album này ghi lại hình ảnh hôn lễ của Cố Hoài Việt cùng Nghiêm Chân được cử hành trong sư

đoàn, trước

ngày cử

hành hôn lễ

thì Cao chính ủy

có tìm tới

hắn,

nói muốn

để cho

hắn phụ trách chụp ảnh. Trước khi hắn nhập ngũ là người thích chụp ảnh, rất thích cái ngành này. Sửa sang lại một số thứ tính chờ Nghiêm Chân sinh đứa nhỏ thì đưa

qua như quà tặng nhưng lại không nghĩ rằng đứa nhỏ còn chưa

có sinh ra thì hắn

đã phục

viên rồi.

Cố Hoài Việt khép cuốn album lại, nhìn người chiến sĩ trước mặt. Anh vốn định thay hắn sửa lại quân hàm, nhưng

khi nhìn lại

quân hàm trung tá thì khoảng

trống

kia làm cho anh phục

hồi lại tinh thần. Anh dừng một chút rồi vỗ vỗ bờ vai của hắn, “Hãy nhớ kỹ, cậu từng là một người quân nhân.”

“Vâng.”

Người chiến sĩ kia làm một cái quân lễ, xoay người chạy bộ trở lại đội ngũ, đứng trước cửa sư

đoàn.

Lão binh xuất ngũ là chuyện cuối cùng cần phải làm hôm nay, trong khoảng thời gian này bởi vì công việc nên Cố Hoài Việt vẫn rất ít khi về nhà. Mà nay khi mở ra album kia, nhìn đến người vợ xinh đẹp điềm tĩnh khoác áo cưới cười đến rạng ngời cùng đứa con đang hân hoan kia làm

cho anh cảm

thấy

mình thật

may mắn.

May mắn

chính mình còn có một

mái nhà để

trở về.

Trong nhà cửa đang mở lớn, bạn nhỏ Cố Gia Minh đang ngồi giữa nhà cùng Tiểu Đồng nhà hàng xóm chơi

cờ, hai

đứa trẻ đều mang bộ dạng thâm trầm. Cố Hoài Việt nhìn vào cũng không quấy rầy hai bé, trực tiếp lướt qua mà đi vào phòng bếp. Tại phòng bếp tràn ngập mùi đồ ăn, nhưng

chủ nhân

làm nên những

món ăn này không phải

Nghiêm Chân mà là Thím Trương cố ý từ thành phố C tới đây chiếu cố Nghiêm Chân. Nghiêm Chân đã

mang thai được

8 tháng, Cố

lão phu nhân lo lắng

một

mình cô vất

vả khi

vừa chiếu cố Gia Minh vừa đi dạy học nên để cho Thím Trương

tới đây

hỗ trợ.

Cố Hoài Việt cởi áo khoác ra, đi vào phòng bếp, “Thím Trương,

để cháu

làm cho.”

“Không cần.” Thím Trương

không cho anh nhúng tay vào, chính mình lưu

loát làm mấy

món ăn được

rồi.

Cố Hoài Việt cũng biết tính tình thím Trương,

cười cười rồi đi vào phòng ngủ. Động tác đẩy cửa phòng ngủ ra của anh rất nhẹ, bởi vì trong khoảng thời gian này vào buổi tối cô ngủ không được tốt. Ban đêm ngủ không tốt nên ban ngày rất dễ dàng mệt mỏi rã rời, bình thường có khi ngồi cũng có thể ngủ được.

Quả nhiên, thời điểm anh đi vào Nghiêm Chân đang

tựa vào

đầu giường, nhắm mắt lại như

đang ngủ

say. Tóc dài cũng đã cắt

đi không ít, mái tóc mềm

mại vây

quanh cổ

cô, làm nền

cho khuôn mặt

khéo léo cùng dịu

dàng kia của

cô. Bỗng

nhiên cô giật

mình, tấm

chăn mỏng

đắp

trên đùi cũng theo động

tác của

cô mà trượt

xuống dưới. Cố Hoài Việt bước nhanh đi qua, đem tấm chăn nhặt lên, một lần nữa đắp lên cho cô.

Có lẽ động tác của anh có chút mạnh, mà cũng có lẽ là do hương

vị của anh đã rất quen thuộc với cô nên khiến cô hoảng hốt mà mở mắt ngay. Nhìn người kia gần trong gang tấc, trong lúc nhất thời có chút thần thần.

Khoảng cách thân mật quá gần, ngay cả hô hấp đều cảm giác được.

Đối diện với cô một lát, thấy cô còn không có tỉnh lại, Cố Hoài Việt cười nhẹ, đơn

giản trực tiếp hôn cô một chút, “Choáng váng sao?”

Khuôn mặt của Nghiêm Chân lập tức đỏ lên, cô đẩy anh ra lại bị tay anh ôm lấy, kéo vào trong lòng. Nghiêm

Chân không thể

giãy dụa,

chỉ có

thể bật cười, “Không chê em mập sao?”

Cố Hoài Việt liếc mắt nhìn cô, “Em cho rằng hiện tại em rất nặng sao?”

Nghiêm Chân không nói gì. Cô có chút buồn bực, rất nhiều người phụ nữ trong khi mang thai đều béo lên không ít, việc khôi phục sau hậu sản cũng thực khó khăn. Mà trước mắt Nghiêm Chân còn không có

phiền não

này, bởi

vì cô trừ

bỏ cái bụng

đang lớn

lên quá cỡ

này thì những

nơi khác trên người cô cũng không tăng lên được ký thịt nào.

“Đây là cái gì?” Cô lấy cuốn album, mở ra, liếc mắt nhìn, ánh mắt không khỏi sáng ngời.

Cố Hoài Việt nhìn cô. Bởi vì cô mang thai nên trên

cái mũi của

cô nổi

lên hai ba chấm

li ti, mỗi

khi cô chau mày thì anh lại

muốn hôn

cô. Hôn… hôn… thật

dễ

dàng… Khụ

Khụ… cho

nên Cố

tham mưu trưởng thật cố gắng khắc chế loại ý nghĩ này, anh cầm lấy cuốn album đưa

một tấm rồi lại một tấm qua cho cô xem.

Lật qua lật lại, Nghiêm Chân không khỏi thở dài.

“Làm sao vậy?”

“Em hiện tại có phải là không đẹp bằng khi đó không?” Thích chưng

diện là

thiên tính của

phụ nữ, cô giáo Nghiêm cũng không

ngoại lệ.

Mà Cố tham mưu

trưởng chẳng sợ EQ lại thấp, cũng biết đáp án của loại vấn đề này là gì, “Làm sao có thể,” Anh cười.

“Nhưng lúc đó em cũng

gần ba

mười tuổi rồi.” Tuy rằng đáp án của thủ trưởng đã trấn an cô nhưng

Nghiêm Chân nghĩ đến

số tuổi của mình mà cũng có chút phiền muộn.

“Chẳng lẽ anh trẻ tuổi hơn

so với

em sao?” Cố

Hoài Việt

bật cười, “Đừng quên, qua ba năm nữa thì ông xã của em cũng đến cái tuổi 40 rồi đấy.”

Nghiêm Chân nghe vậy cũng thản nhiên nở nụ cười.

Xem ra thời gian sẽ không rộng lượng đối với bất kỳ ai.

Ba mươi gây dựng, bốn mươi

chững chạc, năm mươi

thuận buồm xuôi gió, sáu mươi

biết số mệnh, nào có mấy người thọ trên bảy mươi

tuổi mà

còn có thể

có một

người như

vậy làm

bạn.

Đây coi như là phúc khí của cô.

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.