Độc Y Vương Phi

Chương 108: Quyển 3 - Chương 108


Trong đại sảnh Tề vương phủ tràn đầy tân khách, trong đó

có Sở Vương Nam Cung Liệt, Thụy Vương Nam Cung Duệ, An vương Nam Cung Quân, còn

có Nam Cung Tiếp cùng mấy hoàng tử nhỏ tuổi cũng tới, các quan viên trong triều

cũng tới không ít, hơn nữa đều là quan tam phẩm trở lên, trong nhất thời tất cả

mọi người tập trung ở một chỗ chờ giờ lành bái đường của Tề vương.

Lễ nghi quan hô lên: "Giờ lành đã đến, nghi thức

bắt đầu."

Tề vương cùng Tề vương phi đứng hai bên, chuẩn bị bái

thiên địa. Bỗng nhiên một âm thanh vang lên: "Chờ một chút."

Mọi người nhìn về phía âm thanh phát ra thì thấy một

đạo thân ảnh cao ráo đi tới, trên người mặc một bộ cẩm y màu lam nhạt, ngũ quan

tuấn lãng, nhưng hai đầu lông mày lại nhuộm nhàn nhạt nhẹ buồn, trong đồng tử

lại chứa một loại đau khổ như lửa thiêu đốt, cùng với bộ dạng thất hồn lạc

phách, khiến người ta nhìn thấy mà không đành lòng.

Người này vừa đi vào , bên trong phòng khách, rất

nhiều ánh mắt đắc ý chờ mong xem

kịch vui, nhất là Sở Vương Nam Cung Liệt hắn đang ngồi bên trong khách nhân,

thấy có người tới gây náo loạn, trong lòng

thầm kêu một tiếng thật tuyệt, thấy Thất hoàng đệ cưới mỹ thiếu nữ xinh đẹp

xuất sắc như thế, trong lòng cảm

thấy vô cùng ghen tỵ, nghỉ không ra tại sao hắn lại may mắn đến thế, lúc trước

cưới cái nha đầu Phượng Lan Dạ kia, hiện tại người trước vừa đi thì lại đến một

Tô Thanh Nhã, người nào cũng làm cho bao kẻ khác phải hâm mộ.

Nghĩ đến những chuyện đó, hắn thấy ghen tỵ với Nam

Cung Diệp tựa như có móng vuốt của mèo đang cào bên trong lòng, giờ phút này

thấy có người tới phá rối, tâm tình thật

sảng khoái, hận không thể đứng ra trợ giúp người kia một tay.

Bên trong phòng khách, mọi người xôn xao bàn luận:

"Đây không phải là thần y Bách Lí Hạo sao? Hắn tới làm gì? Một Âu Dương

thái tử vừa đi lại tới một thần y, muốn làm gì đây? Tề vương cùng Tề vương phi

đang đám cưới, hắn không phải là muốn cướp cô dâu đấy chứ?"

Sắc mặt Tề vương Nam Cung Diệp lại càng tối sầm lại,

tay nắm chặt, thật muốn xuất thủ hảo hảo giáo huấn nam nhân đáng chết này một

phen, hiện giờ còn dám xuất hiện.

Một bên, Phượng Lan Dạ đưa tay cản hắn, chờ xem một

chút Bách Lí Hạo này muốn làm gì?

Hôm nay là ngày đám cưới của bọn họ, ngàn vạn lần

không thể l* m*ng, chỉ sợ trong số quan khách này có không ít người chờ xem

kịch vui, bọn họ cũng không thể để những người này đắc ý được.

Mọi ánh mắt cùng dồn về phía Bách Lí Hạo thấy hắn chậm

rãi đi tới, nhìn Phượng Lan Dạ, trong mắt hiện lên chút kinh diễm, và sự đau

lòng chợt lóe lên rồi biến mất, bất quá cuối cùng hắn khôi phục bình tĩnh như

cũ, dạo bước đi tới phía trước người Phượng Lan Dạ cùng Nam Cung Diệp, ôm

quyền trầm giọng.

"Tại hạ chịu sự ủy thác của một người đặc biệt

đem tặng lễ vật tới cho Tề vương."

Phượng Lan Dạ nhíu nhẹ lông mày: "Đó là người

phương nào?"

"Là lễ vật của Dật thái tử."

Tiếng nói của Bách Lí Hạo vừa dứt, thì hắn xoay người

ra trước cửa ngoài vỗ nhẹ tay, chỉ thấy váy hồng áo lục thổi qua, ngoài cửa đi

vào bốn cô gái, mặt phấn hàm kiều, uốn lượn hữu lễ đi tới , đồng loạt quỳ

xuống, mềm mại mở miệng.

"Tham kiếm Vương gia, Vương Phi."

Bốn gã nữ tử vừa xuất hiện, bên trong phòng khách liền

ồn ào, trong đó xen lẫn thanh âm hưng phấn, càng nói càng lớn tiếng.

"Dật thái tử lại đưa nữ nhân cho Tề vương."

"Không biết Tề vương phi sẽ làm thế nào, đuổi đi

hay là đánh cho tàn phế?"

"Xem ra Dật thái tử ghi thù rồi, đây không phải

là khiến tân vương phi nhục nhã sao?"

Cả sảnh đường nghị luận rối rít, Phượng Lan Dạ sắc mặt

âm trầm, gương mặt xinh đẹp như phù dung bỗng lạnh lẻo như băng, khóe môi khẽ

cười lạnh, xem ra nàng dạy dỗ Âu Dương Dật vẫn chưa đủ a, con ngươi sâu thẳm

dày đặc sương mù, hắn cho là trốn về Lâm Phong quốc thì sẽ không còn vấn đề gì

sao?

Nàng đang suy nghĩ, thì ở một bên Nam

Cung Diệp đã tiến tới trước, mặt mũi âm lãnh, xoay mình mở

miệng: "Người đâu, đem những này người đánh đuổi đi, một người cũng không

lưu."

Thị vệ Tề vương phủ từ bên

ngoài lập tức tràn vào, lao thẳng tới phía Bách Lí Hạo cùng bốn nữ nhân kia.

Bên trong phòng khách rất nhiều người suýt xoa không dứt, họ đều đứng dậy để

nhìn kỹ những chuyện trước mắt. Bách Lí Hạo cũng không hoảng hốt, hắn giơ một tay

lên, để tất cả mọi người đều an tĩnh lại, rồi mới chậm rãi mở

miệng: "Đây chính là đạo đãi khách của Tề vương sao?"

Bách Lí Hạo vung tay lên, bốn gã nữ tử phía sau, thật

giống như ảo thuật đồng loạt mở ra bốn cái hộp gấm đang đóng chặt.Chỉ thấy

trong mỗi cái hộp gấm đều để bảo bối thượng đẳng, sinh động rực rỡ, giá trị

liên thành.

Có minh châu lớn nhỏ các loại, trân châu đen của Nam

Dương, còn có san hô đỏ, thượng đẳng Phỉ

Thúy cùng một cây tuyết sâm trên trăm năm.

Lúc này, mọi người bên trong phòng khách đều yên tĩnh

lại, chỉ thấy Bách Lí hạo chậm rãi mở

miệng: "Đây là tâm ý của tại hạ cùng

Dật thái tử, hi vọng Tề vương cùng Tề vương phi vui lòng nhận cho."

Nếu Thanh Nhã đã cùng bọn hắn vô duyên, bọn hắn cũng

hi vọng nàng hạnh phúc, mà Tề vương bất luận thân phận hay là con người cũng

đều là sự lựa chọn tốt nhất.

Trải qua đấu võ, trải qua thời gian chung sống, bọn họ

cũng đã tận mắt chứng kiến tình cảm sâu đậm của hai người, cho nên cũng đành

lựa chọn buông tay, là nam nhân cầm được thì cũng buông được.

Mặc dù rất hi vọng, rất nỗ lực,nhưng cũng chết tâm

rồi, nhất là Dật thái tử, lúc trước hắn cũng như người khác lầm tưởng Dật thái

tử là cái loại người hèn hạ vô sỉ tiểu

nhân, nhưng sau gần gũi nhiều nên hiểu người nam nhân này chẳng qua tích cách

thẳng thắng, đã yêu thích thì liền muốn giữ lấy, điều này vốn không gì đáng

trách, có lẽ là sẽ hèn hạ, nhưng từ người phương diện khách quan mà nói, hắn

cũng là người làm việc quan minh lỗi lạc, có thể ở trước mặt người trong thiên

hạ dũng cảm thừa nhận mình hạ Thiên Ti cổ. Người như thế có được mấy

người. Âu Dương Dật cũng không có

giống như người khác, trước mặt thì ra vẻ tốt bụng, sau lưng lại cầm kiếm đâm

người. Chẳng qua bọn hắn muốn so đo một chút đến tột cùng thì người nào nặng

tình hơn, nhưng bây giờ đã tận mắt nhìn ra Tề vương Nam Cung Diệp so với bất cứ

người nào trong bọn hắn cũng yêu Thanh Nhã hơn, nên bọn họ tự nhiên sẽ buông

tay.

Trong đại sảnh, những kẻ muốn xem kịch vui lúc này

mang một vẻ mặt thất vọng, còn tưởng rằng có cái tiết mục gì náo nhiệt, đoạt

tân nương hay cái gì đó. Thì ra Bách Lí Hạo chỉ đến tặng lễ, thật là làm cho

người ta thất vọng.

Mặc kệ có thật nhiều người nghĩ như vậy, Phượng Lan Dạ

đã trưng lên khuôn mặt tươi cười, vung tay lên, liền có người Tề vương

phủ tiến lên trước nhận lễ.

Oan gia nên giải không nên kết, Âu Dương Dật cùng Bách

Lí Hạo so với những người đang ngầm động chân động tay kia thì khá hơn nhiều

rồi. Đối với bọn họ kẻ cần đối phó hiện tại chính là những người đang có ý đồ

xấu kia, mà không phải Âu Dương Dật cùng Bách Lí Hạo, bọn họ cùng nàng không có

trực tiếp xung đột lợi ích.

"Cám ơn tâm ý của hai vị."

"Chúc hai vị hạnh phúc."

Bách Lí Hạo tặng lễ xong, liền vung tay lên dẫn bốn tỳ

nữ phía sau rời đi, trên đại sảnh khôi phục an tĩnh, Lễ nghi quan bắt đầu hô

lên.

" Nghi thức đám cưới bắt đầu."

Còn tưởng rằng sẽ có cái trò gì khôi hài, hóa ra chỉ

là sợ bóng sợ gió một hồi, rất nhiều người đều thất vọng vì sự việc không như

họ muốn, bất quá đám cưới rốt cục cũng được tiến hành như thường.

"Tân nương cùng tân lang bắt đầu bái thiên

địa."

"Nhất bái thiên địa."

"Nhị bái cao đường."

Cao đường của Tề vương là hoàng thượng, vị trí kia

không có ai ngồi, nên hai người hướng về hoàng cung quỳ bái, cuối cùng là phu

thê giao bái.

Phu thê giao bái vừa xong, Tề vương Nam Cung Diệp

không đợi Lễ nghi quan mở miệng nói chuyện, liền đưa tay ôm Phượng Lan Dạ chạy

thẳng về động phòng.

Trong đại sảnh rất nhiều người nghẹn họng nhình trân

trối, Tề vương có phải quá nóng vội hay không, Lễ nghi quan còn chưa hô đưa vào

động phòng đã vội vàng ôm đi, lập tức có người lên tiếng trêu chọc.

"Xem ra Tề vương không muốn đợi động phòng thêm

một khắc nào nữa rồi."

Lập tức có người phụ họa: "Cũng phải, cũng phải,

Tề vương phủ không có lấy một nữ nhân, Tề vương nhịn đến hỏng mất."

Bỗng chốc cả sảnh đường cười to, các nam nhân bắt đầu

tuỳ ý nói chuyện, còn các vị phu nhân thì đỏ mặt.

Thụy Vương Nam Cung Duệ đứng dậy phân phó quản gia Tề

vương phủ, sắp xếp chiêu đãi các tân khách, công việc bận rộn, sắc trời đã

không còn sớm, phải chuẩn bị mở yến tiệc.

Tuyển viện.

Trang trí bên ngoài đều đổi mới lại, hành lang treo

đầy lụa đỏ bay bay trong gió, nhìn khắp nơi, đâu đâu cũng thấy đỏ tươi, người

qua người lại náo nhiệt còn mang theo các rương lớn.

Hôm nay Vương gia làm đám cưới, hai nha đầu Diệp Linh

cùng Diệp Khanh bị điều đến Tuyển viện hỗ trợ, lúc này hai nàng đang chỉ huy

người ta đem đồ đạc của tân vương phi mang tới sắp xếp trong phòng, hết chỗ này

tới chỗ kia, vừa sắp xếp xong xuôi, liền nghe được phía ngoài có người kêu lên.

"Vương gia trở lại."

Tất cả mọi người chạy vội ra ngoài, quỳ trên mặt đất,

trên thảm đỏ rải đầy hoa thơm, Nam Cung Diệp một thân cao lớn, cả người mặc đồ

đỏ bước qua, trong ngực ôm một tân nương thân mình kiều mỵ như tiên, chính là

chủ tử tương lai của các nàng, Nhị tiểu

thư Tô phủ.

Hạ nhân Tề vương phủ, cùng hô: "Chúc mừng Vương

gia, chúc Vương gia Vương Phi sớm sinh quý tử, bách niên giai lão."

Nam Cung Diệp không thèm quan tâm đến những người quỳ

trên đất, ôm Phượng Lan Dạ đi thẳng vào tân phòng của bọn họ.

Chỉ thấy bên trong tân phòng, một mảnh đỏ thẳm chói

mắt, màu đỏ như lửa tầng tầng lớp lớp lan

tràn ra, mang theo sắc thái vui mừng nhuộm

đẫm đến khắp nơi, trên giường để chăn bách tử, còn có gối thêu uyên ương nghịch

nước, trên giường lớn còn dùng các loại hoa tươi xếp thành một chữ, dĩ nhiên là

chữ ái.

Nam Cung Diệp tức thời cúi người xuống tới, dán vào lỗ

tai của nàng nhẹ nói: "Thích không? Việc này là ta đích thân sai bảo làm

thành như vậy."

Phượng Lan Dạ gật đầu, hắn bỏ ra thật không ít tâm tư.

Lần này không cần hắn chủ động, nàng trực tiếp ngẩng đầu lên hôn hắn, bất quá

cũng đúng lúc hắn đang cúi người xuống, sau đó thật nhanh buông ra, khóe môi

tươi cười

"Phần thưởng cho ngươi."

"Nàng a."

Nam Cung Diệp nhìn Lan nhi tươi cười như vậy, trong

lòng rất vui vẻ, ôm nàng đặt ở trên giường, nhẹ giọng hỏi thăm: "Đã đói

bụng không? Nếu không ăn chút điểm tâm đi."

Trên bàn bày biện đầy đủ món ăn là

chuẩn bị bọn hắn hành lễ hợp cẩn. Nam Cung Diệp sợ Phượng Lan Dạ đói bụng, nên

hỏi nàng. Phượng Lan Dạ lắc đầu, có lẽ lúc bình thường sẽ đói rồi, nhưng hôm

nay kỳ quái là một chút nàng cũng không

thấy đói bụng, trong lòng chỉ tràn đầy hạnh phúc, hoàn toàn không thấy đói

bụng.

"Ngươi đi chiêu đãi khách nhân đi, ta ở chỗ này

chờ ngươi."

"Tốt."

Nam Cung Diệp đứng lên, gọi Đinh Đương cùng Vạn Tinh

vào: "Chăm sóc tốt cho chủ tử các ngươi."

"Dạ, thưa Vương gia."

Hai nha đầu cúi người, Nam Cung Diệp đi ra ngoài chào

hỏi khách khứa, mặc dù có Ngũ hoàng huynh trợ giúp hắn chiêu đãi khách, nhưng

hắn là chủ nhân, vẫn phải khách sáo xã giao.

Trong phòng, chỉ có Đinh Đương cùng Vạn Tinh, hai tiểu

nha đầu liền chúc mừng Phượng Lan Dạ.

"Chúc mừng tiểu thư, chúc mừng tiểu thư, chúng nô

tỳ cuối cùng cũng có cơ hội chúc mừng tiểu thư."

"Đứng lên đi."

Phượng Lan Dạ đỡ nàng đứng dậy, rồi quay đầu đánh giá

gian phòng. Đinh Đương vẫn không quên hỏi thăm chủ tử: "Tiểu thư đói

không? Nô tỳ chọn chút đồ ăn người thích cho người."

"Không cần, ta không đói bụng, chờ Vương gia trở

lại rồi ăn sau."

"Dạ, " hai người đứng sang một bên, gian

phòng an tĩnh trở lại. Hôm nay Tề vương cùng tiểu thư làm đám

cưới thật là vô cùng náo nhiệt hơn nữa còn rất ý nghĩa. Chỉ sợ chuyện này sẽ

nhanh chóng lan truyền ra An Giáng thành, cũng như là Tề vương đã tuyên bố

rồi, cuộc đời này chỉ nạp một phi, không còn có người nào khác vào Tề vương

phủ, chủ tử coi như là khổ tận cam lai rồi.

Lúc này, cả căn phòng yên tĩnh không tiếng động.

Bữa tiệc ở Tề vương phủ, nơi đâu cũng thấy người, cực

kỳ náo nhiệt, Tề vương Nam Cung Diệp cùng Thụy Vương Nam Cung Duệ đi mời rượu,

phần lớn rượu đều là Nam Cung Duệ

uống đỡ thay hắn, hôm nay hắn là tân

lang, không thể uống rượu say. Đời người có hai chuyện lớn, là đề danh bảng

vàng và đêm động phòng hoa chúc. Ngày vui cảnh đẹp như thế không thể phụ tân

nương xinh đẹp được.

Nhờ vậy Nam Cung Diệp cũng uống không nhiều rượu. Đến

phần mời mời rượu xong, thì sắc trời đã tối, Thụy Vương Nam Cung Duệ liền để

cho hạ nhân đưa Tề vương trở về phòng, phần còn lại tự mình hắn trông nom.

Nam Cung Diệp quay về Tuyển viện.

Vừa về tới gian phòng, liền thấy tiểu nha đầu kia đã

nằm ngủ trên giường nên không khỏi đau lòng, biết bận rộn cả một ngày rồi, vì

vậy hắn khẽ gọi nàng: "Lan Nhi, Lan Nhi."

Phượng Lan Dạ vốn ở trong

phòng chờ hắn, ai biết chờ chờ một hồi lại ngủ thiếp đi, lúc này vừa nghe tiếng

kêu của Nam Cung Diệp, nên mở to hai mắt, lười biếng vươn cánh tay ôm cổ hắn.

"Ngươi đã trở lại."

"Ừ, nàng mệt mỏi sao."

Nam Cung Diệp ôm Phượng Lan Dạ ngồi vào bàn, chuẩn bị

làm lễ hợp cẩn, bên trong gian phòng có Đinh Đương cùng Vạn Tinh, ngoài cửa thì

vừa đi tới hai bà mối, chuẩn bị hầu hạ Vương gia Vương Phi tiến hành lễ hợp

cẩn, cùng tất cả nghi thức, nhưng Nam Cung Diệp thấy Phượng Lan Dạ hơi mệt,

liền vung tay: "Đều lui xuống đi."

Hai bà mối cùng Đinh Đương và Vạn Tinh, cung kính quỳ

xuống, đồng loạt hô.

"Chúc vương gia cùng Vương Phi sớm sinh quý tử,

bách niên giai lão."

Quỳ xong liền lui ra ngoài.

Trong phòng chỉ còn Nam Cung Diệp cùng Phượng Lan Dạ.

Phượng Lan Dạ đã thanh tỉnh hơn rất nhiều, khóe môi cười cười nhìn Nam Cung

Diệp, trong đầu nhớ lại chuyện mẫu thân dặn dò tối hôm qua, còn có chuyện động

phòng, nên sắc mặt không khỏi càng đỏ hơn, giống như một đóa hoa nhỏ rực rỡ đợi

hái. Nam Cung Diệp thấy vậy ánh mắt càng thâm thúy, cúi người xuống liền hôn

Phượng Lan Dạ một cái, sau đó bưng ly rượu hợp cẩn trên bàn đưa tới trong tay

của nàng.

"Lan Nhi, chúng ta những lễ khác có thể bỏ qua,

cái này thì không thể bỏ qua. Uống rượu này xong, từ nay về sau hai người chúng

ta chính là một, vĩnh viễn tương thân tương ái, ngọt ngào mỹ mỹ."

"Ừ."

Phượng Lan Dạ đồng ý, hai người uống rượu hợp cẩn

xong, Nam Cung Diệp liền đút cho Phượng Lan Dạ ăn mấy khối điểm tâm.

Ánh đèn mê ly, hai người nhìn nhau, không khí liền trở

nên mập mờ, hô hấp cũng trở nên dồn dập, trong mắt dấy lên ngọn lửa, tựa hồ có

cái gì thiêu đốt, không khí trong phòng cũng

nóng lên theo. khuôn mặt nhỏ nhắn của Phượng Lan Dạ càng ngày càng hồng, đầu cứ

cúi xuống. Bàn tay to của Nam Cung Diệp nhẹ nhàng chạm tới khuôn mặt nhỏ

nhắn của nàng, cảm giác trơn mềm từ đầu ngón tay truyền đến cơ hồ

muốn đốt nóng lòng hắn, hô hấp càng ngày càng nặng. Nam Cung Diệp đưa tay lên

ôm lấy Lan nhi hướng giường đi tới.

Xuân tiêu một khắc đáng ngàn vàng, qua bao nhiêu ngày

đêm đau khổ, qua bao nhiêu đau đớn cả ngày lẫn đêm, hiện tại nàng đã trở lại

bên cạnh hắn, từ nay về sau, nàng chính là thê tử của hắn, nữ nhân của hắn.

Tim Nam Cung Diệp như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực,

thân mình nóng ran, ý niệm cuồng

loạn khiến cho phía dưới cũng có phản ứng.

Trên chiếc giường đỏ rực, rãi đầy những cánh hoa, nên

làm cho không khí lượn lờ một mùi thơm, Nam Cung Diệp đem Phượng Lan Dạ nhẹ

nhàng đặt trên những cánh hoa. Thiên kiều bá mị, so với những cánh hoa, Lan nhi

còn thơm hơn, mềm mại hơn, xinh đẹp quyến rũ động lòng người.

Tay hắn không tự chủ được mà sờ lên mặt của nàng, lông

mày của nàng, cái mũi của nàng, môi của nàng, mỗi một nơi đều mang theo hơi ấm,

nụ cười nhẹ nhàng tràn đầy trên khóe môi của nàng, khiến cho khuôn mặt nhỏ nhắn

càng phát ra ánh sáng chói mắt mê hoặc.

Trong phòng yên tĩnh không tiếng động, bỗng nhiên từ

phía ngoài bệ cửa sổ vang lên một tiếng động, Nam Cung Diệp cùng Phượng Lan Dạ

đều nghe thấy, hai mắt nhìn nhau. Nam Cung Diệp đưa tay lên vơ bừa ở trên

giường tìm thấy một ít đậu phọng, tượng trưng cho sớm sinh quý tử, liền ném đi

ra ngoài. Lúc này chỉ nghe phía ngoài có người kêu lên ai nha một tiếng.

Sau đó liền có âm thanh vang lên: "Bị phát hiện,

bị phát hiện rồi."

Ánh mắt Nam Cung Diệp trầm xuống, trên ngũ quan tuấn

mỹ như điêu khắc nổi lên bực bội, hắn vội vàng đưa tay kéo Phượng Lan Dạ ngồi

dậy, giúp nàng sửa sang lại y phục trên người.

Lúc này gương mặt Phượng Lan Dạ ngại ngùng đến đỏ rực,

phải hít sâu vào mới thấy khá hơn một chút.

Cửa phòng kêu một tiếng thì bị đẩy ra từ bên ngoài,

Nguyệt Cẩn cùng Ngọc Lưu Thần hai người đi đến, bất an mở

miệng: "Vương gia, bọn họ muốn nháo động phòng."

Sau lời của bọn hắn, mấy đạo thân ảnh liền đi đến.

Tứ hoàng tử Sở Vương, Ngũ hoàng tử Thụy Vương, Bát

hoàng tử, Cửu hoàng tử, Thập hoàng tử, còn có Tây Môn Vân tướng quân cùng một

vài công tử quan to trong triều, chen chen chúc chúc bên ngoài, mỗi người ai

nấy cũng mở to hai mắt nhìn hai người trong phòng, Nam Cung Diệp lông mày dựng

lên, quanh thân tràn ngập lãnh ý.

Ngũ hoàng tử Thụy Vương sợ Thất hoàng đệ phát tác, hôm

nay dù sao cũng là ngày vui, hơn nữa náo động phòng là phong tục từ trước, mặc

dù đây chỉ là tục lệ nhỏ của dân chúng, nhưng nếu các huynh đệ đã đến nháo một

chút thì cũng không nên lộ ra gương mặt như thế, vậy thì quá keo kiệt hà khắc

rồi. Nghĩ thế Ngũ hoàng tử Nam Cung Duệ giành mở miệng trước một bước.

"Thất hoàng đệ, ngày hôm nay là ngày đại hỉ, các

huynh đệ đều muốn qua gây náo nhiệt một chút, coi như có thêm điềm tốt

mà."

Thấy vậy Phượng Lan Dạ vươn tay lên nắm chặt tay Nam

Cung Diệp, ngày đại hỉ, vẫn không nên tức giận, hơn nữa náo động phòng cũng

không có cái gì quá đáng.

"Tốt, nếu tới cả rồi thì cũng ngồi xuống

đi."

Nam Cung Diệp bình tĩnh đứng lên, ra lệnh một tiếng,

Nguyệt Cẩn lập tức mang tới rất nhiều ghế , mấy Vương gia Hoàng tử đều ngồi

xuống, những người khác đứng quanh cửa, tất cả đều chờ xem náo nhiệt.

Phượng Lan Dạ vẫn không nhúc nhích chỉ quét mắt nhìn

một vòng đối diện, Tứ hoàng tử Sở Vương cùng Bát hoàng tử nghiêm mặt đối với

mình, rõ ràng là có địch ý, nhưng không biết vì sao bọn họ đối với mình có địch

ý, về phần những người khác thì phần lớn là xem kịch vui, có lẽ bị Tứ hoàng tử

cùng Bát hoàng tử cho lôi kéo tới, không biết bọn họ muốn làm gì?

Phượng Lan Dạ còn đang suy nghĩ, thì Bát hoàng tử đã

đứng lên cười hì hì mở miệng.

"Ngày hôm nay đại hôn, các huynh đệ tới đây là

muốn xin uống chén rượu của Hoàng tẩu, có lẽ rượu Hoàng tẩu châm có hương vị

khác đây."

Bát hoàng tử vừa nói xong, mọi người ở trong phòng lập

tức cười to, thế này cũng có thể coi như là chú em đùa giỡn chị dâu rồi. Nhưng

dù sao hôm nay là đại hôn, náo động phòng như thế cũng không có gì đáng

ngại. Khóe môi Phượng Lan Dạ nhếch lên, nếu muốn nàng mời rượu, thì sẽ mời

đến khi các ngươi uống không nổi nữa mới thôi, nghĩ thế liền mềm mại đứng dậy,

nhẹ nhàng cười. Rất nhiều người thấy vậy liền si ngốc, thật là quá xinh đẹp

rồi.

Tề vương thật có phúc khí, Tô gia Nhị

tiểu thư này chẳng những tự nhiên hào phóng, không tự ti không kiêu ngạo, hơn

nữa bản thân toát ra một vẻ uy nghi hào phóng, làm cho người ta nhìn một cái mà

không dám có nửa phần coi thường, Giống như

tiên nữ vậy.

Phượng Lan Dạ đứng lên, mặt mũi sáng trong cùng nụ

cười nhẹ nhàng. "Nếu Bát hoàng tử muốn uống rượu Hoàng tẩu sẽ mời, ngày

hôm nay đại hôn, ta cũng chưa có rót rượu mời mọi người." Nói xong nàng đi

tới trước bàn, tự mình rót rượu, bưng tới đưa cho Bát hoàng tử.

Ánh mắt Bát hoàng tử Nam Cung Sâm chợt lóe lên tia sắc

lạnh, nhìn nữ nhân trước mặt, trong lòng không khỏi nhớ tới Phượng Lan Dạ, mới

có một thời gian ngắn, mà Thất hoàng huynh đã có niềm vui mới rồi. Vì tiếc hận

thay cho Phượng Lan Dạ, nên buổi tối hôm nay hắn mới tới đây nháo động phòng,

chủ yếu là muốn gây khó dễ cho vị tân hoàng tẩu này.

Không nghĩ tới Hoàng tẩu này cũng rất đỉnh đạt hào

phóng, ở trước mặt nhiều người như vậy cũng không cảm thấy khó chịu, cũng không

thấy được có cái gì không ổn, mà còn trái ngược lại, bộ dạng của nàng như đang

làm chuyện rất đứng đắn, làm cho hắn thấy mình như kẻ tiểu nhân.

Bát hoàng tử duỗi tay ra định đón chén rượu, thì khóe

môi Phượng Lan Dạ nhếch lên cười lạnh, khẽ vận một chút lực, chén rượu nho nhỏ

bỗng như nặng cả trăm cân, lúc này Bát hoàng tử Nam Cung Sâm vừa chạm đến thì

thấy bất ngờ, không nghĩ tới hoàng

tẩu này cũng là người võ công bất phàm,

vì thế hắn trở tay không kịp, khiến chén rượu kia rơi xuống đất, nhất thời rượu

đổ chén vỡ.

Mọi người lập tức nhìn về Bát hoàng tử, hôm nay là đại

hỉ trong đời của người ta, chị dâu ngươi rót rượu cho ngươi, ngươi cũng không

thể đỡ nổi.

Lúc này Đinh Đương cùng Vạn Tinh lập tức đi tới, quỳ

xuống nói: "Đổ vỡ là nở hoa, vạn sự cát tường."

Hai người động tác nhanh nhẹn dọn dẹp chén vỡ đi ra

ngoài, Tứ hoàng tử Nam Cung Liệt lập tức bất mãn trợn mắt nhìn Bát hoàng

tử một cái: "Bát hoàng đệ, ngươi làm cái gì, hoàng tẩu mời rượu lại không

đỡ được."

Người khác liền lên tiếng cười: "Có lẽ là Tề

vương phi quá đẹp, Bát hoàng tử nhìn thất thần."

Bát hoàng tử trầm xuống, lui trở về, không nói một lời

nào chỉ nhìn chăm chú vào này tân Thất hoàng tẩu, nàng ta không phải là nhân

vật đơn giản. Người khác không biết, nhưng hắn biết, chén rượu vừa rồi là nàng

động tay động chân, nàng hẳn biết võ công, xem ra chính mình đã đánh giá thấp

nàng.

Bát hoàng tử vừa lui xuống, thì Phượng Lan Dạ xoay

người đi về phía bàn, nhàn nhạt mở

miệng: "Không biết mọi người có nghe thấy được trong phòng có mùi thơm hay

không ? Đừng nói ta không có nhắc nhở các vị, hương này gọi Vạn Tủy Hương, nếu

người hít phải, vô cùng ngứa ngáy, ba ngày sau mới khỏi."

Tiếng nói vừa dứt, lập tức cả đám người đều cảm thấy

cả người khó chịu, muốn ra ngoài, sau đó là tất cả mọi người vội vàng chạy ra

bên ngoài, trong nháy mắt tân phòng không còn một người.

Khuôn mặt Nam Cung Diệp âm trầm, khó coi đến cực điểm.

Chuyện tối hôm nay, không cần nghĩ cũng biết là do Tứ hoàng tử lôi kéo mọi

người tới, hiện tại bị trúng phấn ngứa, đáng đời.

Nhưng mà sao hắn lại không cảm thấy ngứa vậy? Nam Cung

Diệp cảm thấy kỳ quái, đi qua ôm Phượng Lan Dạ: "Lan Nhi, ta làm sao không

ngứa?"

"Đây là giải dược."

Phượng Lan Dạ cười tít mắt cầm giải dược đút vào miệng

Nam Cung Diệp, dám đến náo động phòng của nàng, muốn chết sao, hôm nay chỉ

dùng phấn ngứa là vì ngày đại hôn, nếu còn có một lần nữa, cũng đừng trách nàng

không khách khí.

Đêm đã khuya, Nam Cung Diệp đưa tay lên ôm lấy Phượng

Lan Dạ, rồi dán vào lỗ tai của nàng, lặng lẽ mở

miệng: "Lan Nhi, đừng để ý tới những người đó nữa, hôm nay là đêm động

phòng của chúng ta."

Nếu không phải là đại hôn, Tuyển viện này cũng không

phải nơi để người khác có thể tùy tiện đi vào. Bất quá bây giờ không cần để ý

tới những người đó nữa, đây là đêm động phòng hoa chúc của bọn họ.

Phượng Lan Dạ vừa nghe thấy lời nói của Nam Cung Diệp,

gương mặt xinh đẹp lại đỏ bừng, nhớ đến chuyện kế tiếp hai người sẽ làm, mặc dù

mẫu thân có nói qua, mình ở hiện đại cũng xem phim A, linh tinh …, nhưng chân

chính làm vẫn không tránh khỏi

có chút khẩn trương, tay không tự chủ được nắm chặt. Nam Cung Diệp vốn là cũng

rất khẩn trương, nhưng khi nhìn bộ dáng của nàng, ngược lại không thấy khẩn

trương nữa, hắn vươn tay nắm lấy tay nàng đưa đến miệng, ôn nhu hôn nhẹ.

"Lan nhi có phải rất khẩn trương hay không, ta

cũng có chút như vậy."

Phượng Lan Dạ ngẩng đầu lên, nam nhân này có chút là

sao? Tựa hồ không giống lắm, là rất khẩn trương sao. Nhìn thấy trên mặt hắn

cũng lấm tấm mồ hôi, làm nàng buông lỏng tâm trạng xuống, tựa vào trong ngực

của hắn.

Nam Cung Diệp ôm nàng đi về phía giường lớn, trên mặt

giường lớn nhưng cánh hoa tuy có

chút xộc xệch, nhưng vẫn duy trì hoàn hảo như cũ, hắn nhẹ nhàng đem Phượng

Lan Dạ đặt trên những cánh hoa, nghiêng người tựa vào bên cạnh nàng, đôi mắt

nhu tình ngắm nhìn nàng. Đến khi thấy sắc mặt nàng đỏ bừng, mới vươn tay ra nhẹ

nhàng tháo xuống trâm phượng trên đầu, bỏ những trang sức trên người nàng

xuống, mái tóc xõa tung xuống gối uyên ương, kiều tích dục thuý, cổ họng hắn

bỗng khô rát, nhịn không được cúi người xuống hôn nàng.

Đêm từ từ qua đi, nhiệt độ trong phòng càng ngày càng

tăng lên, Nam Cung Diệp cùng Phượng Lan Dạ như đôi tình nhân mới nếm thử trái

cấm. Vành tai và tóc mai nóng bỏng chạm vào nhau. Thân thể cùng tâm hồn hòa hợp

vào nhau, thân thể theo bản năng tiến tới. Bàn tay to của Nam Cung Diệp nhẹ mở

vạt áo Phượng Lan Dạ, một tầng lại một tầng y phục được cởi ra, qua trung y màu

trắng, cuối cùng chỉ còn lại cái yếm đỏ tươi, cùng q**n l*t màu trắng, cả người

ngọc hiện ra trên mặt giường lớn, da thịt trắng noãn kiều diễm nằm trên những

cánh hoa tươi, cùng hương thơm tràn ngập ở trong không khí.

Gương mặt nàng xinh đẹp, ánh mắt thì mê ly, động tác

ngây ngô, đủ để làm cho nam nhân nổi điên.

Nằm giữa mái tóc đen xoã trên gối, khuôn mặt nhỏ nhắn

của nàng như một đóa hoa mềm mại, lấp lánh ánh sáng ngọc làm cho người ta không

chịu nổi, nụ hôn mang một phần tôn thờ, một phần yêu thương như mưa rơi, nhẹ

nhàng như nước, mang theo sự nhu hòa, như mưa rơi trên sông hồ, rồi chậm rãi

cho nở rộ bao phủ khắp nơi.

Y phục cởi ra đến hết lớp cuối cùng, thời điểm da thịt

kề sát nhau, giống như một mảnh thiên lôi địa hỏa oanh động, thiêu đốt thành

một đại dương mênh mông.

Trong cơ thể nam nhân nóng bỏng dâng lên, toàn thân

như bị thiêu đốt, tất cả tương tư, tất cả khắc cốt ghi tâm đều hóa thành nhiệt

tình triền miên. Lúc đầu nhẹ nhàng rồi dần dần trở

nên nóng bỏng mà triền miên, những giây phút hạnh phúc nhất cuộc đời hắn, có lẽ

không còn có cái gì có thể gây kích động lòng người hơn lúc này.

Khi hắn tiến sâu vào thân thể của nàng, thời điểm hai

người hợp làm một, đây mới thực là thân thể cùng linh hồn hợp nhất, hai người

không nhịn được đều khẽ ngâm thành tiếng.

Nàng là xử nữ nên thấy đau một chút, một giọt nước mắt

trào ra nhưng là nước mắt của hạnh phúc. Từ nay, nàng chân chính trở thành nữ

nhân của hắn, nắm tay hắn đi đến cuối cuộc đời, vì hắn sinh con dưỡng cái.

Thân thể như con thuyền nhỏ bồng bềnh trôi tìm được

bến bờ. Các giác quan hưởng thụ từng đợt sóng cảm xúc không ngừng dâng lên.

Thân thể nhỏ nhắn thừa nhận tất cả yêu thương cuồng nhiệt, từng đợt từng đợt

diễn ra ở trong phòng.

Mà lúc ban đầu hắn còn chưa hiểu chuyện, rồi sau đó

nhanh chóng tìm được đột phá. Cảm xúc có nàng một cách chân thật, khiến

cho hắn mừng như điên, tâm tình kích động. Đêm trôi qua mê người như thế.

Trong phòng, trình diễn một màn k*ch t*nh cuồng nhiệt,

thật hy vọng đêm kéo dài mãi không bao giờ đến sáng.

Nàng thừa nhận h**n ** của hắn, rồi lại khiến hắn

không dừng lại được. Thân thể mềm mại như ngọc không tì vết của nàng, lúc này

bởi vì những nụ hôn của hắn mà loang lổ những dấu ngân hôn hiện ra trước

mặt hắn. Cuối cùng hân thể nho nhỏ của nàng dường như không thể chịu thêm âu

yếm của hắn nên cuối cùng mệt mỏi mà ngủ thiếp đi.

Nam Cung Diệp ôm nàng vào lòng, nhẹ nhàng hôn

nàng, vươn tay lấy chăn đắp lên người nàng. Lan Nhi, ngủ đi, mệt đến muốn chết

rồi sao.

Sau mấy phen ân ái, đã gần đến sáng, hai người ôm nhau

ngủ.

Ngoài cửa Tuyển viện, hạ nhân đã dậy sớm, nhưng cũng

không dám phát ra chút động tĩnh nào. Vương gia

cùng Vương Phi chắc hẳn là còn đang nghỉ ngơi, hai người đêm qua nhất định rất

ân ái. Ngàn vạn lần không nên kinh động bọn họ, chẳng may chọc giận Vương gia

thì bọn họ tốt nhất là tự mình cầu phúc.

Chẳng qua là vẫn có người không biết thức thời như

thế.

Nguyệt Cẩn từ bên

ngoài đi tới, gương mặt tuấn dật lại mang vẻ bất đắc dĩ, hắn tới phía ngoài tân

phòng Vương gia Vương Phi, cố giảm thấp âm thanh xuống gọi khẽ.

"Vương gia, Vương gia."

Con ngươi Nam Cung Diệp vừa mở ra mang theo sắc bén và

lạnh lẽo tràn ngập, sắc mặt hắn khó coi, sau đó cẩn thận nhìn

Lan nhi ở trong ngực, thấy nàng vẫn chưa tỉnh, nên cũng yên lòng liền nhẹ

nhàng rút cánh tay, lôi lại

chăn đắp lên cho nàng, hôn một cái trên trán nàng rồi mới chậm rãi xuống

đất mặc y phục đi ra ngoài.

Sắc mặt hắn cực kỳ khó coi, ánh mắt sắc lạnh hướng về

phía Nguyệt Cẩn đang đứng, âm thanh băng lãnh phát ra.

"Có chuyện gì?"

Nguyệt Cẩn nhìn sắc mặt Vương gia, liền biết tâm tình

của hắn cực kỳ không tốt, không khỏi khẽ run lên, trong lòng kêu oan uổng a,

hắn đâu có muốn làm chuyện chọc người này. Gia đám cưới, hắn biết hai người rất

ân ái, nhưng Lục hoàng tử sáng sớm liền tới đây, ở ngoài Tuyển viện muốn gặp

chủ tử, nếu không chịu đi bẩm báo, hắn sẽ xông vào. Bọn họ làm thuộc hạ với

những chuyện như thế thì đâu có biện pháp gì.

"An vương gia đã tới, muốn gặp Vương Phi."

"Hắn muốn làm cái gì? Trúng cái gió gì hả?"

Nam Cung Diệp kêu lên một tiếng tức giận, sắc mặt cực

kỳ khó coi, trực tiếp hướng ngoài Tuyển viện đi tới. Hôm qua là đại hôn, Lan

nhi mới nếm thử cá nước thân mật, cả người đều mệt mỏi rã rời rồi, làm sao có

thể ra ngoài gặp hắn. Hắn thật là không tức thời mà, có chuyện gì không thể chờ

hai ngày sau rồi hãy tìm Lan nhi không được sao.

Trước cửa Tuyển viện, Lục hoàng tử Nam Cung Quân đang

tức giận, đi đi lại lại, nghe thấy tiếng bước chân, hắn vội ngẩng đầu lên lại

thấy Thất hoàng đệ đi ra, liền xông lại túm lấy Nam Cung Diệp, nhìn quanh:

"Thất đệ muội đâu? Thất đệ muội đâu?"

"Ngươi điên rồi, có chuyện gì thì nói với ta, Lan

Nhi còn chưa tỉnh dậy."

Lúc này trời đã bắt đầu sáng, cách cửa Tuyển viện cũng

không ít người nhìn vào, Nam Cung Diệp vốn đang phát hỏa, lại

thấy những người đó thì giống như sư tử cuồng nộ, trừng mắt về phía họ thét

lớn: "Nhìn cái gì, nếu còn nhìn nữa, kéo toàn bộ ra ngoài đánh chết.

"

Những người đó bị làm cho hoảng sợ chạy trốn như chuột

hết cả. Chỉ trong nháy mắt một bóng người cũng không còn. Thị vệ canh cửa Tuyển

viện cũng núp vào một góc, chỉ có Nguyệt Cẩn cùng Ngọc Lưu Thần thì đứng ở phía

sau.

Nam Cung Quân như phát điên lên, đẩy Nam Cung Diệp

sang một bên, muốn chạy đi tìm Phượng Lan Dạ, vừa giãy dụa vừa hét lên.

"Không thấy Vụ Tiễn đâu, không thấy nàng đâu, ta

muốn hỏi Thất đệ muội, nàng đi đâu rồi!"

Nam Cung Diệp tức giận, lòng bàn tay ngưng tụ nội lực,

một chưởng đánh thẳng vào Nam Cung Quân đang không có chút nào phòng bị, làm

hắn phải lùi ra xa tới hơn ba, bốn mét, thân thể xiêu vẹo một chút mới đứng

vững lại được.

"Tự nhiên ngươi tới nơi này náo loạn cái gì! Hôm

qua là ngày thành thân của chúng ta, ai rảnh mà trông nom nữ nhân kia, hơn nữa

không thấy nàng, ngươi đi mà hỏi Tô phu nhân, chứ hỏi Lan Nhi làm cái gì?"

"Không có, ta đã hỏi rồi, hiện tại ta chỉ có thể

hỏi Thất đệ muội thôi, nếu không, không ai biết nàng đã đi nơi nào. Không thấy

nàng, không thấy!"

Lần này hắn là quyết tâm cùng nàng rời đi, ai biết Hạo

Vân Đế đột nhiên lại đến An vương phủ tìm hắn, lúc hai người nói chuyện lại bị

Vụ Tiễn nghe được. Hắn cứ nghĩ rằng ngày hôm qua là ngày thành thân của Phượng

Lan Dạ, nàng không thể bỏ đi, cho nên hắn chờ tới khi Thất hoàng đệ cùng Thất

đệ muội bái đường xong liền đi Tô phủ, nhưng mọi người trong Tô phủ đều không

biết nàng ở đâu. Như vậy chỉ còn một người có thể biết nàng đi đâu, chính là

Thất đệ muội, dựa vào tình cảm của nàng với Thất đệ muội, nhất định nàng sẽ nói

cho Phượng Lan Dạ biết nàng đi đâu !

Đáng tiếc Nam Cung Diệp không cần biết hắn nghĩ như

thế nào, cũng sẽ không quản chuyện nhà hắn, hiện tại hắn chỉ biết là Lan nhi

đang mệt muốn chết, sẽ không để cho bất kỳ kẻ nào đến quấy rầy nàng.

"Lục hoàng huynh, Tề vương phủ không hoan nghênh

ngươi, mời ngươi lập tức rời đi, nếu không đừng trách Bổn vương vô tình."

Nam Cung Diệp trừng mắt liếc hắn một cái, xoay người

liền hướng Tuyển viện đi, bước được hai bước thì dừng lại quay đầu mở

miệng :

"Nam nhân làm việc nên quyết đoán, nếu như ngươi

đã quyết đoán mang nàng đi, ta nghĩ nàng sẽ không bỏ ngươi mà đi, cho nên xét

đến cùng là vấn đề của ngươi."

Nói xong thì xoay người đi vào Tuyển viện, không thèm

quan tâm đến nam nhân đang đứng như bị sét đánh ở phía ngoài. Nam Cung Quân

ngây người như bị hóa đá, thật lâu sau đó thì ngồi sụp xuống trên mặt đất.

Nam Cung Diệp đi vào Tuyển viện, âm thanh lạnh lùng

vang lên.

"Nguyệt Cẩn, Ngọc Lưu Thần, nếu như hắn náo loạn

đòi vào nữa thì cứ việc đánh, hai ngươi nên biết điểm giới hạn của ta."

"Dạ, Vương gia."

Nam Cung Diệp nhẹ nhàng chạy thẳng tới tân phòng của

mình, Đinh Đương cùng Vạn Tinh liền lui ra ngoài, canh giữ ở trước cửa, Nam

Cung Diệp c** q**n áo, nằm lên giường, ngắm Lan nhi đang ngủ.

Phượng Lan Dạ đang ngủ, mơ hồ lẩm bẩm một câu:

"Diệp, có chuyện gì sao?"

Nam Cung Diệp sợ nàng ngủ không ngon, vội vàng ôm nàng

vào lòng: "Không có chuyện gì, không có chuyện gì, ngủ đi."

"Ừ, " tiểu nha đầu tự động tiến vào trong

lòng của hắn, tiếp tục ngủ.

Hai người ngủ thẳng tới lúc mặt trời lên cao mới rời

giường, Phượng Lan Dạ mở mắt ra, chỉ cảm thấy quanh thân đau nhức,

thật giống như bị bánh xe cán qua vậy, không có một chỗ nào mà không đau nhức,

sự đau nhức này làm nàng nhớ đến tối hôm qua diễn ra chuyện lần đầu của hai

người, mặt thoáng cái lại đỏ bừng lên, ánh mắt nhấp nháy. Sự thẹn thùng này đã

sớm rơi vào đôi mắt đen của người khác trên đỉnh đầu. Nam Cung Diệp đã tỉnh từ

lâu, hắn đang ôm nàng, nhìn nàng chăm chú. Thấy nàng tỉnh lại, hắn cúi người

hôn nhẹ lên gương mặt của nàng.

"Sớm, Lan Nhi."

"Sớm, Diệp."

Phượng Lan Dạ âm thanh có chút buồn bực, thật vất vả

mới tách ra được, cuối cùng thấy Nam Cung Diệp áo lót cũng đã mặc xong rồi, mà

mình còn chưa mặc được gì, không khỏi đỏ mặt, kéo chăn trùm qua đầu, rầu

rĩ mở miệng.

"Ngươi ra tngoài trước đi, ta muốn mặc quần

áo."

Nam Cung Diệp cũng không muốn làm khó nàng, đây là lần

đầu làm chuyện như vậy, nên khó tránh khỏi ngượng ngùng, sau này sẽ quen, nên

hắn rời giường trước, mặc quần áo vào rồi đi ra ngoài phân phó Đinh Đương cùng

Vạn Tinh: "Hầu hạ Vương Phi tắm rửa."

"Dạ, Vương gia."

Đinh Đương cùng Vạn Tinh đi vào. Phượng Lan Dạ hé mặt

ra, thấy trong phòng chỉ có Đinh Đương cùng Vạn Tinh, sắc mặt vẫn hồng hồng.

Đinh Đương cùng Vạn Tinh cười híp mắt tiêu sái tới, phúc thân một chút nói:

"Vương Phi, người có thấy đói bụng không ?"

Ngày hôm qua chủ tử đã không ăn cái gì, lại cộng thêm

một đêm triền miên lâu, nhất định là rất đói bụng.

Đinh đương vừa mở miệng, bụng Phượng Lan Dạ liền phối

hợp vang lên một tiếng, nhưng nghĩ tới trên người mình loang lổ những dấu hôn,

liền nói: "Đem y phục đưa cho ta."

"Dạ vâng."

Đinh Đương lấy y phục đưa tới, liền thấy trên cánh tay

của Tiểu Vương phi tất cả đều là vết hôn ngân, nhìn lên trên cổ của nàng khắp

nơi đều có, lại còn ở trước ngực, nên không khỏi ngạc nhiên kêu

lên: "Vương Phi, trên người của ngươi tại sao lại có nhiều vết thương vậy

a?"

Đinh Đương mặc dù là nữ nhi đến từ hương viện, nhưng

cũng chưa có trải qua chuyện nam nữ, nên đối với chuyện này cũng không có hiểu

biết, mà Vạn Tinh cùng Tiểu Ngư thì đã từng đi khắp hang cùng ngõ hẻm, tự nhiên

là sẽ có kiến thức hơn, lập tức đưa tay lên che miệng của nàng: "Ngươi nói

bậy cái gì."

"Kia kìa?"

Đinh Đương chỉ vào thân thể của Phượng Lan Dạ, lúc này

gương mặt Phượng Lan Dạ đỏ giống như tôm luộc rồi, vội vàng nhanh nhẹn mặc

quần áo. Vạn Tinh vừa trợn mắt nhìn Đinh Đương vừa nhanh nhẹn hầu hạ chủ tử,

sau đó dìu nàng đứng dậy, ôn nhu mở miệng: "Vương gia bảo để cho chủ tử đi

tắm rửa trước."

"Ừ."

Thân thể ê ẩm, tê tê này nếu có thể được tắm nước nóng

thì thật là thoải mái rồi, Phượng Lan Dạ gật đầu. Hai người hướng phòng cách

vách đi tới, Vạn Tinh nhìn Đinh Đương còn đang đi phía sau, trầm ngâm suy nghĩ,

không hiểu tại sao trên người Tiểu Vương phi lại có những dấu thanh ngân đó.

Khiến Vạn Tinh vừa bực mình vừa buồn cười gọi

nàng.

"Đinh đương, chuẩn bị cho chủ tử tắm rửa rồi thay

quần áo."

"Được"

Đinh Đương phục hồi lại tinh thần, bỏ lại vấn đề đó ra

sau, chờ sau đó hỏi Vạn Tinh là được, nàng tay chân lưu loát chuẩn bị hầu hạ

Phượng Lan Dạ tắm rửa thay y phục.

Trong phòng tắm, có một hồ tắm lớn hình bán nguyệt,

chứa đầy nước ấm, nó bốc hơi tạo thành một lớp sương mù, mặt nước rải đầy những

cánh hoa, hương thơm tràn ngập cả căn phòng.

Phượng Lan Dạ cởi y phục, ngâm người vào. Da thịt

quanh thân như được dãn ra, chỗ đau nhức được ngâm trong nước nóng cũng nhanh

chóng thấy thoải mái, chỉ còn lại có một chút mềm yếu vô lực, bởi vì thật đói

bụng.

Đinh Đương chuẩn bị cho chủ tử một bộ y phục màu hồng,

bên hông là một nơ con bướm cùng màu với dây lụa thả xuống, búi mội búi tóc

lỏng, dùng một cành trâm phượng cài lên, thanh lệ kiều diễm, mang theo thần

thái của một tân nương hạnh phúc chói mắt.

"Chủ tử, đi ăn cơm thôi."

Đối với cấu trúc bên trong Tuyển viện, các nàng đã

tranh thủ tối hôm qua cùng sáng nay để xem xét và nhận biết rõ ràng rồi.

Đoàn người đi thẳng tới chính sảnh. Trong sảnh, Nam

Cung Diệp đang ngồi ở bàn chờ các nàng, vừa thấy Phượng Lan Dạ xuất hiện, hắn

vội cười chờ nàng đi qua. Đợi đến khi nàng ngồi xuống, liền ôn nhu mở miệng:

"Đói bụng không, ăn một chút gì đi."

"Ừ, thật là đói."

Phượng Lan Dạ không thèm khách khí, động đũa ăn cơm.

Lúc này, Diệp Linh cùng Diệp Khanh đứng một bên thầm đánh giá chủ tử mới, không

ngờ rằng lại phát hiện ra vị chủ tử này cùng Tiểu Vương phi trước kia có điểm

rất giống, thậm chí còn có phần hấp dẫn hơn.Trong lúc nhất thời các nàng trầm

mặc, không biết nói gì. Nên trong phòng rất yên tĩnh, bỗng nhiên một âm thanh

om sòm vang lên: "Tiểu Vương phi thật xinh đẹp, Tiểu Vương phi thật xinh

đẹp."

Phượng Lan Dạ ngẩng đầu, cao hứng khi nhìn thấy Ngân

Ca. Chỉ thấy Ngân Ca nhảy tới nhảy lui khen Phượng Lan Dạ xinh đẹp. Phượng Lan

Dạ hí mắt nhìn nó, phát hiện con chim này thật đáng yêu. Chim không giống với

người. Người luôn nhìn bề ngoài mà nhận thức, có đôi khi lại mơ hồ không chính

xác, ngược lại với loài chim, bọn chúng không phức tạp như thế, dùng hơi thở

nhận thức, nên đôi khi lại chính xác hơn.

Giờ phút này Ngân Ca rất tự nhiên gọi nàng, chắc là do

quen thuộc mùi trên người nàng. Bằng không Ngân Ca này rất kiêu ngạo, mặc dù

những lời dễ nghe thường xuyên nói, nhưng sẽ không tùy tiện gọi Vương Phi.

"Mang nó lại đây."

Phượng Lan Dạ vừa ăn cơm vừa gọi Đinh Đương. Đinh

Đương nhanh nhẹn đi qua, mang lồng chim tới đặt ở ghế bên cạnh.

"Ngân Ca, có nhớ ta hay không?"

Con chim nhìn không khí trong phòng, nên nhảy

đến vui vẻ, trong lòng hắn

thầm nghĩ, má ơi, rốt cục mây tan trời tạnh, Vương Phi trở lại nên không khí

khác trước a, hắn lập tức hướng về phía Phượng Lan Dạ cao giọng như đang

gọi :

"Có nhớ, có nhớ."

Phượng Lan Dạ nhìn Ngân Ca, rồi ngừng ăn cơm, thực sự

thì nàng nghĩ quá nhiều rồi, người này lúc nào mà chẳng vui vẻ, nên nghiêng đầu

trêu đùa Ngân Ca.

"Vậy ngươi nói một chút nhớ ta như thế nào?"

Câu hỏi này dường như là dành cho người rồi. Ngân Ca

đâu có suy nghĩ được như vậy. Nó cũng là nói theo người ta thôi. Bây giờ, nghe

Phượng Lan Dạ hỏi vấn đề phiền phức như vậy, nó ngơ a. Nghĩ đi, nghĩ đi. Không

nghĩ ra được a, cuối cùng có chút giận, nó dứt khoát trả lời.

"Gia nhớ, Gia nhớ, Ngân Ca cũng thế, Ngân Ca cũng

như thế."

"Du côn cắc ké, đừng có giả bộ để lừa ta."

Phượng Lan Dạ cười híp mắt duỗi ra ngón tay v**t v* Ngân

Ca một cách thân thuộc tự nhiên. Trong phòng, Diệp Linh cùng Diệp Khanh nhìn

nhau, vẻ mặt hoảng sợ. Trời ạ, tân Vương phi cùng Tiểu Vương phi trước đây

sao lại có thể giống nhau đến vậy a, chuyện này là

thế nào vậy a?

Ngân Ca vừa nhìn mọi người trong phòng khách đều thật

cao hứng lại càng hăng say nhảy nhó thơn.

"Gia nhớ, Ngân Ca cũng thế, rất buồn, rất buồn

a."

Cuối cùng lớn tiếng thở dài, làm Phượng Lan Dạ cũng

không nhịn được cười, nghiêng ngả tựa vào trong ngực Nam Cung Diệp, chỉ vào

Ngân Ca: "Người này thật thật là đáng yêu."

Một phòng đầy người, tất cả đều là khuôn mặt nụ cười.

Diệp Linh cùng Diệp Khanh cuối cùng thở phào nhẹ nhõm,

vốn đang lo lắng tân Vương phi tính tình không tốt, khó sống chung, không nghĩ

tới cũng là một người dễ hầu hạ, xem ra Vương Phủ sau này có thể khôi phục lại

quang cảnh trước kia rồi, hơn nữa so với trước kia có khi còn ấm áp ấm áp hơn.

Nghĩ vậy, hai tiểu nha đầu đi tới, quỳ gối mở miệng:

"Chúng nô tỳ tham kiến Vương Phi."

Phượng Lan Dạ thấy Diệp Linh cùng Diệp Khanh, liền nhớ

đến chuyện trước kia , hai người này cũng là nha đầu tốt , một người cơ trí,

một người thật thà, thấy hai người, nàng liền nhớ đến Hoa Ngạc, cái nha đầu kia

cuối cùng cũng không có tránh được vận mệnh tử vong. Điều nàng lo lắng nhất

cuối cùng cũng vẫn xảy ra. Sớm biết như vậy thì ngày đó đã tìm người đem nàng

gả đi. Nhưng dù sao cũng là việc xảy ra rồi, bây giờ nghĩ lại những chuyện đó

cũng có ích gì.

"Được rồi, các ngươi đứng lên đi."

"Tạ ơn vương phi."

Diệp Linh cùng Diệp Khanh đứng lên. Ngoài cửa Nguyệt

Cẩn đi tới, muốn nói gì đó nhưng lại thôi, trông bộ dáng thật khó xử. Gương mặt

Nam Cung Diệp trước một khắc còn ôn nhuận, thoáng cái lại âm lãnh nhìn lên.

Hắn biết Nguyệt Cẩn đi vào nhất định là vì chuyện của

Nam Cung Quân. Hôm nay Lan nhi tâm tình

rất tốt, hắn không muốn làm cho Lan nhi biết về chuyện của Vụ Tiễn, nhưng mà e

rằng Nam Cung Quân không thấy được Lan nhi thì sẽ không từ bỏ.

Phượng Lan Dạ đang chơi đùa với Ngân Ca, thấy Nguyệt

Cẩn vừa đi vào , thần sắc Nam Cung Diệp liền không tốt lắm, quanh thân có chút

lãnh ý, không khỏi kỳ quái hỏi.

"Nguyệt Cẩn, đã xảy ra chuyện gì?"

"Chuyện này?"

Nguyệt Cẩn nào dám nói, Vương gia mặt đen như vậy, rõ

ràng là không muốn cho Tiểu Vương phi biết, hắn cũng không phải là muốn chết.

Nhưng An vương cứ đứng mãi trước cửa Tuyển viện, hắn không cần đi vào, cũng

không chịu rời đi, cứ đứng mãi đó, cho

nên hắn đành phải đi vào bẩm báo chuyện này. Bất quá vừa nhìn mặt chủ tử cũng

biết nếu hắn nói ra, chắc chắn sẽ không dễ chịu gì. Nguyệt Cẩn đứng ở trước cửa

tựa như hài tử mắc lỗi đang đợi trừng phạt.

Phượng Lan Dạ biết là thật sự có chuyện, vì Nam Cung

Diệp không để cho Nguyệt Cẩn mở miệng, Nguyệt Cẩn không dám nói.

Nàng liền chuyển dời lực chú ý đến người Nam Cung

Diệp: "Diệp, đã xảy ra chuyện gì?"

Nam Cung Diệp nhìn về Lan nhi, thấy trong mắt nàng rất

chân thành, hắn sợ nàng biết Vụ Tiễn rời đi, tâm tình không tốt, phải biết rằng

hôm qua hai người thật cao hứng, nếu để chuyện kia làm Lan Nhi khổ sở, hắn cũng

sẽ rất đau lòng, nhưng nhìn bộ dáng rất chăm chú của nàng, lại không nỡ lòng

nào giấu diếm.

"Là Lục hoàng huynh tới đây muốn gặp ngươi."

Lông mày Phượng Lan Dạ dựng lên, lạnh lùng mở miệng:

"Hắn muốn gặp ta làm gì?"

Vốn dĩ Nam Cung Quân cùng nàng thật không có cảm tình

gì, nếu không phải vì Vụ Tiễn, bọn họ cũng như không có liên quan gì.

"Hắn nói không thấy Vụ Tiễn."

Phượng Lan Dạ đang lơ đễnh, đến khi nghe Nam Cung Diệp

nói, nàng nháy mắt, cuối cùng mới có phản ứng, vụt đứng lên: "Ngươi nói

cái gì, không thấy Vụ Tiễn, nàng đi đâu?"

Nàng vừa hỏi xong, Vạn Tinh liền đi tới, cung kính mở

miệng.

"Vương Phi, sáng nay Tiểu Ngư đưa tới đây một

phong thư, nô tỳ còn chưa kịp đưa lên cho người, là thư của Đại tiểu thư."

Bởi vì đây là ngày vui của chủ tử, nàng sợ chuyện

không tốt sẽ ảnh hưởng tới tâm tình chủ tử, cho nên mới không có nói cho Phượng

Lan Dạ biết, cũng không ngờ An vương lại làm náo loạn đến vậy.

Vạn Tinh nói xong, lập tức trình lên phong thư, Phượng

Lan Dạ nhanh chóng nhận lấy.

Quả nhiên là Vụ Tiễn gửi cho nàng, trên thư nói, nàng

rời An Giáng thành, muốn xông pha giang hồ, nàng nói nàng cùng Nam Cung Quân đã

không còn có khả năng, cuối cùng vẫn là hữu duyên vô phận, Nam Cung Quân hắn

thuộc về hoàng thất, không thuộc về nàng, cho nên nàng không muốn đợi thêm nữa.

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Phượng Lan Dạ tản ra một sát

khí khó coi, âm lãnh cực điểm, quanh thân tràn đầy lửa giận, xoay người nhìn về

Nam Cung Diệp.

"Nàng sẽ không tự nhiên rời đi, chẳng lẽ đã xảy

ra chuyện gì? Tại sao lại muốn đi một mình, nàng nói Nam Cung Quân sẽ cùng nàng

rời đi mà."

Phượng Lan Dạ còn nhớ rõ khi ấy hai người cười thật

vui vẻ, còn nói đợi đến xong đám cưới sẽ giúp nàng chữa trị vết sẹo trên mặt,

sau đó sẽ cùng Nam Cung Quân rời khỏi An Giáng thành, sẽ không bao giờ quay lại

nữa, nhưng bây giờ thì sao, nàng lại một mình đơn độc rời An Giáng thành.

Nghĩ tới đây, lòng Phượng Lan Dạ thấm đau, rất đau,

tràn ngập vị chua xót, nên xoay người đi ra ngoài.

Chuyện này nhất định liên quan tới Nam Cung Quân,

người nam nhân này thật là quá đáng, nói hắn

vì hoàng thất, theo nàng nói căn bản là hắn quá mềm yếu, người như vậy, làm khổ

Vụ Tiễn khi ở gần, khiến cho nàng ấy dựa dẫm lầm người.

Thân hình cao lớn của Nam Cung Diệp theo sát phía sau

Phượng Lan Dạ đi ra ngoài, lúc đi qua

Nguyệt Cẩn, âm thầm trừng mắt liếc hắn một cái, ném lại một câu.

"Ngươi chờ đó cho ta."

Nguyệt Cẩn trợn mắt hốc mồm sững sờ ở tại chỗ, trong

lòng k** r*n, Gia, đây không phải là lỗi của ta a, không phải là lỗi của ta a,

giờ phút này hắn chỉ muốn khóc, tại sao người gánh mọi chuyện luôn là ta?

Ngân Ca thấy mọi người đều đi, chỉ còn lại có một mình

Nguyệt Cẩn, nó liền nhàm chán nhảy

dựng lên: "Các anh em, tới đây, các anh em, tới đây."

Nguyệt Cẩn trợn mắt nhìn Ngân Ca một cái, giận giữ

nói: "Ta thật muốn đánh cái kẻ nhìn có vẻ thực hả hê như nhà ngươi."

Ngân Ca thấy mọi người cũng không để ý nó, còn có

người nghiến răng nghiến lợi, nên không khỏi nghiêng đầu, tự hỏi, ta đã làm gì

sai sao?

Ngoài cửa Tuyển viện, Nam Cung Quân đang ngồi, vừa

nghe thấy tiếng bước chân vang lên, liền biết có người đi ra, vội vàng bậc dậy,

chỉ thấy một nhóm người tiêu bước đến, đi đầu là một thân kiều diễm nhưng lại

khiến người ta cảm thấy lạnh lẽo, cầm trong tay một phong thư, hùng hổ tức giận

đi ra ngoài, bước thẳng tới trước mặt hắn, ném phong thư trên mặt của hắn, lạnh

lùng mở miệng.

"Ngươi thật là một kẻ khốn kiếp, từ nay về sau

không cho phép đến Tề vương phủ, Tề vương phủ cùng ngươi nhất đao lưỡng

đoạn."

Nam Cung Quân cũng không để ý tới nàng, nhặt phong thư

lên, đọc nhanh một lần, rốt cuộc hắn biết Vụ Tiễn thật sự đi rồi, lần này có

phải không còn biện pháp tiếp tục duyên cũ nữa hay không, dường như hắn chịu

không nổi đả kích lui lại hai bước. Phượng Lan Dạ cũng không vì thấy hắn thương

tâm mà bỏ qua cho hắn, ngược lại lạnh lẽo đến trước mặt hắn, chỉ vào hắn giận

dữ mắng mỏ.

"Ngươi thực không xứng làm nam

nhân, là ngươi nói muốn cùng nàng rời đi, trước kia đã vậy, bây giờ như thế

này, ngươi còn có tư cách gì nói yêu nàng, ta thật hi vọng nàng gặp được một

người khác yêu nàng mà không phải là ngươi, ngươi thực sự không xứng với

nàng."

Nói xong liền xoay người đi vào, Nam Cung Diệp bởi vì

Lục hoàng huynh chọc giận Lan nhi, hơn nữa hắn cũng cho là Lan Nhi nói không

sai, nếu như là hắn thì đã sớm một chút buông thay hết thảy, hiện tại đã không

phải ảo não, cho nên nói tất cả cũng là tuần hoàn nhân quả, không có ai giúp

được hắn nữa.

Mọi người đều đi vào, chỉ để lại Nam Cung Quân thất

hồn lạc phách ra về.

Bên trong Tuyển viện, Nguyệt Cẩn đi theo Nam Cung Diệp

cùng Phượng Lan Dạ, tội nghiệp mở miệng: "Vương gia, Vương gia, thuộc hạ

biết sai rồi, lần sau tuyệt đối sẽ không đem những chuyện như thế này ảnh hưởng

tới Vương Phi nữa!"

Âm thanh Nam Cung Diệp lãnh khốc vang lên: "Đi bổ

toàn bộ củi dùng cho Vương Phủ trong một tháng."

Đoàn người tiếp tục bước đi, chỉ còn lại Nguyệt Cẩn,

lúc Ngọc Lưu Thần đi ngang qua hắn, không đành lòng vỗ vỗ vai: "Huynh

đệ, tự mình cầu nhiều phúc, sau này phải học thông minh một chút." Nói

xong liền đuổi theo đoàn người phía trước rồi, chỉ để lại Nguyệt Cẩn một người

nhìn lên trời, suy nghĩ.

Xem ra cuộc sống càng ngày càng khó khăn, sau này

chẳng những cần phải xem sắc mặt, còn cần hiểu vuốt mông ngựa, mà không bị vỗ

nhầm đùi ngựa, đúng, cứ quyết định như vậy đi.

Nhưng mà củi dùng trong một tháng a, mặt hắn đen lại,

hữu khí vô lực đi ra ngoài.

Tuyển viện, có hạ nhân canh giữ ngoài cửa, Nam Cung

Diệp ôm Phượng Lan Dạ ngồi ở trên giường, chỉ thấy tâm tình nha đầu này hẳn đã

hỏng bét. Hắn biết nữ nhân kia ở trong lòng của nàng chiếm không ít phân lượng,

thật đúng là để cho hắn có chút ăn vị chua rồi.

"Lan Nhi, đừng nóng giận, không tốt cho thân

thể."

Phượng Lan Dạ phục hồi lại tinh thần, nhìn về Nam Cung

Diệp lắc đầu: "Ta không có tức giận, ta chỉ không yên tâm để nàng một mình

ở giang hồ, hơn nữa trên mặt nàng còn vết sẹo, ngươi nói có thể yên tâm

sao?"

"Không có chuyện gì, Lan nhi yên tâm đi, mỗi

người có duyên phận của mình, ta tin tưởng nàng nhất định sẽ bình an vô sự

."

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.