Độc Y Vương Phi

Chương 107: Quyển 3 - Chương 107


Thánh chỉ hạ xuống, cả An

Giáng thành đều náo nhiệt, Âu Dương thái tử cùng Tề vương tranh đấu, cuối cùng

Tề vương thắng, trong lúc nhất thời cả đường lớn hẻm nhỏ nghị luận rối rít.

Rất nhiều người đều quan

tâm chuyện này, đối với chuyện Tề vương nạp nhị tiểu thư nhà Binh Bộ Thị Lang

làm phi cũng rất cao hứng , nói cho cùng, Tề vương là người của Thiên Vận hoàng

triều, nếu bị bại bởi Lâm Phong quốc, bọn họ đều là người của Thiên Vận hoàng

triều chẳng phải là không còn mặt mũi sao.

Cho nên hoàng đế vừa hạ

chỉ, mọi người cả An Giáng thành không ngừng nghị luận chuyện này.

Trong Tô phủ, không khí

tràn ngập sự vui vẻ, không những Tô lão gia cùng Tô phu nhân, ngay cả hạ nhân

cũng vui vẻ ra mặt, tiểu thư nhà bọn họ tương lai sẽ là Tề vương phi, thân phận

rất cao quý, cho nên bọn họ đều cảm thấy vui vẻ, ngay cả bước đi cũng nhẹ nhàng

như bay .

Trong Thược Dược Hiên, Vụ

Tiễn đang lôi kéo Phượng Lan Dạ hỏi thăm chuyện đã xảy ra.

Nghĩ đến việc mình không

cùng đi được thì cảm thấy tiếc nuối, nhất định là đã bỏ lỡ rất nhiều chuyện

hay.

"Nhã Nhi, nói cho ta

nghe một chút đi, dọc theo đường đi xảy ra chuyện gì, làm sao mới vừa vào kinh

liền tiến cung để xin hoàng thượng ban hôn a?"

Phượng Lan Dạ mím môi

cười, những đau khổ trước đây đều bị vui sướng của giờ phút này che lấp hết

rồi, trong lòng nàng thấy thật ngọt ngào, nghĩ đến mười ngày sau nàng sẽ gả

vào Tề vương phủ, sẽ không bao giờ rời xa Nam Cung Diệp nữa, mặt mày của nàng

liền hớn hở, hăng hái đem tất cả mọi chuyện phát sinh trên đường đi đại

khái nói hết một lần.

Vụ Tiễn nghe đoạn đầu vẻ

mặt đau lòng vì nàng, lúc nói đến nhận Thủy Ninh làm muội muội, hơn nữa Thủy

Ninh trị được Âu Dương Dật, khiến hắn kêu trời trời không biết, kêu đất đất

không linh, nàng liền nở nụ cười, lôi kéo tay Lan Dạ.

"Cái tiểu nha đầu

này thật thú vị, ta cũng muốn gặp nàng."

"Nàng sẽ đến, tiểu

nha đầu này thật đáng yêu."

Phượng Lan Dạ nghĩ đến

Thủy Ninh là cả gương mặt tràn đầy ý cười, hiện tại nàng rất vui vẻ, có Vụ Tiễn

tỷ tỷ, lại có thêm một muội muội, còn có nam nhân mà nàng yêu, tâm nguyện thật

sự đã hoàn thành rồi, có lẽ sau này sẽ có rất nhiều chuyện xảy ra, nhưng nàng

cảm thấy cuộc sống đầy mãn nguyện.

Hai người ở trong phòng

nói chuyện ríu rít, tiếng cười không ngừng.

Tô phủ có một Vương Phi,

Tô phu nhân so với hai nữ nhi còn bận rộn hơn, các vị quan to cùng quý phu nhân

trong kinh thành, hầu như toàn bộ đều tới bái phỏng Tô gia, tặng lễ vật, mời

khách.

Phượng Lan Dạ luôn tìm

cách cự tuyệt họ, chỉ để cho Tô phu nhân thay thế mình tiếp khách.

Kinh thành, ở tửu lầu hào

hoa nhất, trong một gian phòng thượng đẳng, lúc này dưới ánh đèn hoàng hôn, một

người uể oải ngồi dựa ở trên ghế, ngũ quan

tuyệt sắc của hắn mang sương lạnh, một đôi mắt thâm sâu băng lãnh nhìn

nam nhân đối diện.

Nam nhân ngồi đối

diện, hơn ba mươi tuổi, thân hổ thể vượn, ánh mắt lại càng bén nhọn âm tàn,

lạnh lùng đánh giá người thanh nhã đang ngồi bên trong phòng.

Mặc dù hai người cũng không

có nói chuyện, nhưng là bên trong gian phòng trang nhã lãnh không ngừng

khí lưu chuyển, thật giống như có ám khí ở giữa không trung ném bay qua,

không lâu sau thì nghe được nam nhân âm tàn hắng giọng mở miệng.

"Không biết Tề vương

muốn gặp Bổn lâu chủ có chuyện gì?"

Nam tử trước mặt đang uể

oải dựa người trên chiếc ghế mềm, trên người hắn mặc chiếc trường bào màu trắng

ưu nhã, nghe câu hỏi hắn liền đổi lại một tư thế khác, nhưng vẫn ưu nhã như cũ,

còn tùy ý vuốt vuốt ngón tay của

mình.

"Vô ẩn Lâu chủ Lệnh

Hồ Viên không phải là kẻ ngu, Bổn vương tìm ngươi, ta nghĩ ngươi hẳn là hiểu

chuyện gì?"

Lệnh Hồ Viên chính là lâu

chủ Vô ẩn Lâu.

Vô ẩn Lâu là một tổ chức

sát thủ chuyên hoạt động trong bóng tối, trong lâu có rất nhiều giáo đồ, chuyên

dựa vào việc giết người mà sống, bất quá đó là chuyện của giang hồ, họ và Thiên

Vận hoàng triều mỗi bên đều có nguyên tắc hoạt động riêng, để cùng chung tồn

tại.

Mà bây giờ Vô Ẩn Lâu lại

tham gia chuyện của triều đình, chính là phá hư quy củ, nếu bọn họ làm như thế,

Nam Cung Diệp cần gì phải khách khí với bọn họ.

Trên mặt Nam Cung Diệp

mặc dù cười đến ưu nhã, ôn nhuận, nhưng trong lòng thì phát ra băng hàn lạnh

thấu xương, Lệnh Hồ Viên của Vô Ẩn Lâu vẫn còn có chút năng lực, nên khi tiếp

xúc lại càng biết vị Tề vương này thật không dễ trêu chọc, mà người mình muốn

giết kia lại chính là vị Vương Phi mà hắn sắp nghênh vào cửa, nên hắn căn bản

cần phải có một lời giao phó.

Mặc dù bọn họ chỉ là một

tổ chức ngầm, nhưng bên trong tổ chức vẫn có quy củ, tuyệt đối không thể tiết

lộ tin tức của người giao dịch.

Nhưng nếu biết trước vị

Tô nhị tiểu thư kia sẽ trở thành phi tử của Tề vương, Vô Ẩn Lâu bọn họ chắc sẽ

không chấp nhận vụ làm ăn này, bọn họ dù có lớn mạnh bao nhiêu, cũng sẽ không

ngu xuẩn đến mức đối nghịch với triều đình, huống chi vị Tề vương này có thể

thông qua thế lực riêng tìm được bọn họ, cũng ngầm nói lên thế lực riêng cũng

không nhỏ .

"Chúng ta chẳng qua

là lấy tiền làm việc."

Lệnh Hồ Viên bình tĩnh mở

miệng, biết Tề vương hôm nay hẹn hắn ra gặp mặt, tất nhiên muốn có một câu trả

lời thỏa đáng, cho nên hắn cẩn thận trả lời, và cũng suy nghĩ nên như thế nào

rút lui an toàn, chẳng những không đắc tội với vị Tề vương này, còn có thể bảo

toàn được Vô Ẩn Lâu.

Nam Cung Diệp nghe Lệnh

Hồ Viên nói, khẽ gật đầu.

Hắn nói không sai, đúng

là lấy tiền làm việc, bất quá động đến người của hắn, không phải là dễ dàng

thoát được như vậy.

"Nói đi, ai bảo

ngươi động thủ, ngươi giao ra đây, sau đó sẽ cùng Vô ẩn Lâu không có bất cứ

quan hệ nào, các ngươi làm chuyện của các ngươi."

Lệnh Hồ Viên nhíu lông

mày, như vậy cũng là biện pháp tốt, nhưng hắn là một người có nguyên tắc.

"Chúng ta không thể

phá hư quy củ, ngay cả Tề vương cũng không được."

Nam Cung Diệp nghe lời

nói của hắn thì nheo mắt lại, ánh mắt lạnh khiếp người liền b*n r* ngoài, nhìn

thẳng trên người Lệnh Hồ Viên, ánh mắt tựa như lưỡi dao sắc bén, Lệnh Hồ Viên

biết nam nhân này không phải là đơn giản như vẻ bề ngoài, hắn rất lợi hại, làm

không tốt, Vô Ẩn Lâu sẽ không có đất chôn thân.

Nam Cung Diệp nhẹ nhàng

v**t v* ngón tay, thật ra thì hắn muốn đối phó với người của Vô ẩn Lâu dễ như

trở bàn tay, chẳng qua là tiêu diệt hết Vô ẩn Lâu, thì sẽ phát sinh một đống

phiền toái khác, môn đồ trong lâu luôn luôn dựa vào giết người mà sống, nếu phá

hủy Vô ẩn Lâu, bọn họ cũng không còn tổ chức, đến lúc đó ngược lại càng loạn

hơn, vì không còn khả năng tự sinh tồn, hơn nữa những tên môn đồ kia nhất định

sẽ đem những tội lỗi này trút lên trên đầu của hắn, bọn hắn hiện tại có rất

nhiều đối thủ, cho nên không thể kết thù oán thêm.

"Như vậy đi, Lệnh Hồ

Viên, Bổn vương sẽ cho ngươi một chút mặt mũi, người nọ không phải là ra giá

cho ngươi để giết ta sao? Bổn vương ra gấp đôi giá tiền, ngươi giúp Bổn vương

giết hắn, như vậy ngươi có tiền, Bổn vương cũng biết kết quả, như thế nào? Đây

không tính là phá hư quy củ."

Lấy tiền giết người, đây

quả thật không tính là phá hư quy củ, Lệnh Hồ Viên liền đứng lên ôm quyền:

"Tốt, một lời đã định, Lệnh Hồ Viên hôm nay thiếu ngươi một cái nhân tình,

ngày khác nếu cần dùng đến người của Vô ẩn Lâu, xin phân phó."

Nói xong liền kéo cửa đi

ra ngoài, ngoài cửa Nguyệt Cẩn đi vào .

"Vương gia."

"Lập tức đưa một

khoản tiền đến Vô ẩn Lâu."

"Dạ, thuộc hạ đi làm

ngay."

Nguyệt Cẩn lui ra ngoài,

bên trong gian phòng, Nam Cung Diệp đưa tay bưng chén trà lên, nhẹ nhàng nếm

một ngụm, xem ra ngày mai sẽ biết được kẻ núp trong bóng tối muốn hạ độc thủ

đối với Lan Nhi kia đến tột cùng là người phương nào? Vô ẩn Lâu làm việc luôn

luôn nhanh chóng, giống như lần này giết Lan Nhi vậy.

Bóng đêm bao phủ mọi vật,

hương trà bay lãng đãng, lầu dưới đại sảnh tiếng nghị luận không ngừng vang

lên, phần lớn là chuyện vui của hắn và Lan Nhi, tưởng tượng đến còn mấy ngày

nữa chính là đại hôn của bọn họ, trên mặt không khỏi nở nụ cười nồng đậm, như

rượu thơm ngọt.

Ngày thứ hai, khi Nam

Cung Diệp vừa mới thức dậy, liền nhận được tin tức, kinh điềm phủ doãn Lục

Quang đại nhân bị người ta ám sát ở trong phủ.

Kinh điềm phủ doãn Lục

Quang bị giết? Nam Cung Diệp nheo con mắt lại, phái người giết Lan Nhi quả

nhiên là Lục Quang, lúc trước hắn cho người đi điều tra Lục Quang, cũng không

có điều tra ra được phe phái ở bên trong, làm sao lại muốn giết Lan Nhi, lẽ nào

nói hắn hận Lan Nhi đoạt đi địa vị của Lục giai, vậy cũng không đúng a, Lục

giai cùng bọn họ không có bất cứ quan hệ gì, hay là nói phía sau Lục quang còn

cất giấu người, chẳng qua là con

cờ này ẩn tàng quá sâu, cho nên nhất thời không tra ra được, hơn nữa để mời

được người của Vô ẩn Lâu phải bỏ ra một số bạc lớn, dựa vào Lục gia căn bản

không có khả năng.

Nam Cung Diệp sắc mặt âm

u khó hiểu, Nguyệt Cẩn đứng ở bên cạnh giường chờ đợi, nhìn thấy Gia xuống

giường rồi, liền tiến lên hầu hạ hắn .

"Vương gia, người

xem chuyện này?"

"Ừ, cho người điều

tra cho ta, đến tột cùng Lục quang thuộc phe phái nào."

"Dạ, thuộc hạ biết

rồi."

Nguyệt Cẩn lên tiếng, lúc

này Ngọc Lưu Thần từ bên ngoài đi vào bẩm báo: "Vương gia, Liễu quản gia

vừa thông báo Thụy Vương cùng An vương đến a."

"Được, mời bọn họ

vào."

"Dạ,". Ngọc Lưu

Thần lui ra ngoài mời người, trong phòng Nam Cung Diệp rất nhanh thu thập xong,

liền đi ra ngoài.

Tuyển viện này bình

thường không có người được đi vào, nếu Vương gia để cho Thụy Vương cùng An

vương vào, điều đó cho thấy, bọn họ đã là người của mình rồi, cho nên mới để

cho họ vào.

Hai người mới vừa bước ra

cửa, liền thấy Thụy Vương Nam Cung Duệ cùng An vương Nam Cung Quân từ xa đi

tới.

Hai người đồng thời ôm

quyền khuôn mặt tươi cười chúc: "Chúc mừng Thất hoàng đệ tâm nguyện

đạt thành, cưới được mỹ nhân về."

Nam Cung Diệp cười gật

đầu, người có việc vui thần thái cũng rạng rỡ, chỉ thấy ngũ quan của hắn vốn đã

xuất sắc, lúc này thật giống như ẩn hiện một tầng ánh sáng, cả khuôn mặt ôn

nhuận như ngọc, đôi lông mày hẹp dài nhướng lên, mang theo cuồng phóng không

dứt, trong đôi mắt thâm thúy thì giống như mặt hồ Bích trì, khóe môi như ẩn như

hiện nụ cười, càng làm cho người ta không thể dời tầm mắt, chào hỏi Ngũ hoàng

huynh cùng Lục hoàng huynh xong liền đi vào đại sảnh của Tuyển viện.

Ba người đi vào, ngồi vào

chỗ của mình, Nguyệt Cẩn dâng trà lên cho bọn họ rồi lui ra ngoài, sảnh thất an

tĩnh lại, Nam Cung Diệp nâng chén trà nhỏ lên.

"Mời hai vị hoàng

huynh uống trà, hôm nay ngọn gió nào, lại có thể thổi hai vị huynh trưởng qua

đây."

Nam Cung Diệp khẽ khàng

mở miệng, nói thực, hắn và Ngũ hoàng huynh trước kia có thể xem là có giao

tình, nhưng cùng với Lục hoàng huynh lại không có nhiều giao tình, trước kia

thậm chí có lúc chán ghét hắn, bất quá kể từ sau khi Ngũ hoàng huynh hồi kinh,

hắn cùng hai người bọn họ đã hóa giải khúc mắc, hiện tại tình cảm đôi bên cũng

không tệ.

"Tiểu tử nhà ngươi

có hỉ sự rồi, chúng ta làm huynh trưởng tự nhiên nên tới chúc mừng

ngươi."

Nam Cung Duệ nói một hơi,

sau đó vừa cười vừa bồi thêm một câu: "Đám cưới hôm đó, có chuyện gì Ngũ

hoàng huynh sẽ thay ngươi chủ trì, ngươi cứ an tâm thành hôn đi."

"Cám ơn trước."

Nam Cung Diệp lần nữa giơ

cao chén trà, Ngũ hoàng huynh Nam Cung Duệ lòng dạ rất thẳng thắng, nếu chọn

người làm thái tử của Thiên Vận hoàng triều hắn là sự lựa chọn tốt nhất.

Nam Cung Diệp ủng hộ hắn

trở thành thái tử, chẳng qua nếu như hắn trở thành thái tử, chỉ sợ ngầm sẽ có

rất nhiều phong ba bão tố, bất quá bọn hắn là huynh đệ tất nhiên sẽ trợ giúp

nhau.

Nam Cung Diệp đang suy

nghĩ, thì Lục hoàng tử Nam Cung Quân ngồi bên cạnh cũng không quên giơ cao cái

chén: "Còn có ta, xong chuyện của ngươi, sẽ là việc của ta."

Hắn vừa dứt lời, Nam Cung

Diệp liền hiểu hắn đã biết Tô Thanh Nhã chính là Lan Nhi, nên giơ cao cái chén

lên bèn nhìn nhau cười.

Nam Cung Duệ ngồi một bên

không biết hai người này đang nói gì, liên đẩy Lục hoàng đệ: "Nói đi,

ngươi đã nhìn trúng vị thiên kim tiểu thư nào rồi? Hiện tại An vương phủ cũng

không có chánh phi a?"

"Như thế nào cần

chánh phi, chờ chuyện của Ngũ hoàng huynh ổn thỏa rồi, ta sẽ rời khỏi kinh

thành đi du sơn ngoạn thủy một chuyến a."

Nam Cung Quân cuồng

phóng mở miệng, Nam Cung Duệ

vừa nghe sắc mặt liền thay đổi, trực tiếp cự tuyệt: "Vậy làm sao được?

Việc trong kinh thành rất nhiều, ngươi làm sao rời đi được?"

Nam Cung Diệp cùng Nam

Cung Quân kỳ quái nhìn Ngũ hoàng huynh.

Ngũ hoàng huynh luôn luôn

trầm ổn tại sao lại phản ứng mạnh vậy, hai người nhìn nhau, sau đó nhìn hắn,

không biết xảy ra chuyện gì?

"Ngũ hoàng huynh,

rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"

Nam Cung Duệ nhìn về Lục

hoàng đệ cùng Thất hoàng đệ, rồi quay đầu nhìn ngoài cửa một cái, giảm thấp âm

lượng xuống: "Hôm nay ta tìm Lục hoàng đệ cùng đi đến đây, là có chuyện

muốn nói?"

Nam Cung Diệp cùng Nam

Cung Quân không biết xảy ra chuyện gì ghê ghớm, nên hai người đứng lên đi tới

bên cạnh Nam Cung Duệ, nhìn hắn, lo lắng mở miệng: "Xảy ra chuyện

gì?"

Nam Cung Duệ thở dài một

hơi.

"Các ngươi cũng

biết, phụ hoàng một lòng muốn cho ta làm thái tử, tương lai đăng cơ làm hoàng

đế."

Hai người gật đầu, không

những bọn họ mà ngay cả các quan viên lớn nhỏ ở Thiên Vận hoàng triều đều biết,

tâm tư hoàng thượng là muốn Ngũ hoàng tử làm thái tử, tương lai có thể trèo lên

sự nghiệp nhất thống thiên hạ. Chẳng qua là không hiểu Ngũ hoàng huynh vì sao

sắc mặt lại khó coi như thế, Nam Cung Diệp cùng Nam Cung Quân cũng không nói

chuyện gì, chờ Ngũ hoàng huynh tiếp tục nói.

Nam Cung Duệ

nhíu mày, từ từ mở miệng: "Nhưng là

ta căn bản không muốn làm hoàng đế, cho nên hôm nay mời Lục hoàng đệ tới đây

mục đích là muốn nói một chuyện, ta sẽ đề nghị phụ hoàng để cho Lục hoàng đệ

làm thái tử."

Lời vừa nói ra, Nam Cung

Diệp vẫn còn thản nhiên, bởi vì trong lòng hắn sớm đã dự đoán được, không phải

là Ngũ hoàng huynh thì chính là Lục hoàng huynh, thật ra thì trong lòng phụ

hoàng vẫn là coi trọng Ngũ hoàng huynh, ít nhất hắn đăng vị, những vị hoàng đệ

còn lại trong Nam Cung hoàng thất sẽ không có việc gì.

Nếu là hai người khác, có

thể rất khó nói.

Nhưng là, Nam Cung Quân

giống như bị côn đánh, sắc mặt khó coi.

Cho tới nay trong lòng

hắn đều tín nhiệm, chính là tất cả những gì mình đã làm đều vì muốn giúp Ngũ

hoàng huynh thượng vị, đợi đến lúc tất cả mọi chuyện kết thúc, hắn sẽ có cuộc

sống của bản thân, mang Vụ Tiễn đi du sơn ngoạn thủy, cùng nàng sống cuộc đời

chỉ có hai người.

Nhưng lại không nghĩ tới

Ngũ hoàng huynh lại đề nghị như vậy, nếu như hắn đồng ý, chẳng những phụ hoàng

sẽ không đồng ý, chính là hắn cũng bất đồng toan tính.

"Ngũ hoàng huynh,

ngàn lần không thể, ngươi biết rõ ta cho tới bây giờ cũng không muốn làm hoàng

đế, đó là vị trí của ngươi, ngươi đẩy lung tung làm gì?"

Nam Cung Duệ nhìn Nam

Cung Diệp cùng Nam Cung Quân một cái, trong đáy mắt chợt lóe lên tia mịt mờ,

khóe môi vẽ ra nụ cười khổ sở, lại không nói cái gì nữa.

Nam Cung Diệp cùng Nam

Cung Quân rất nhanh đã nhận ra, Nam Cung Quân lập tức bắt tay Nam Cung Duệ.

"Ngũ hoàng huynh,

bất kể xảy ra việc gì, ta cùng Thất hoàng đệ nhất định sẽ trợ giúp ngươi."

"Không có việc gì,

ta chính là không muốn làm hoàng đế, ta không yên lòng đối với dân chúng ở Bắc

cảnh kia."

Nam Cung Duệ trầm giọng

mở miệng, tựa hồ thật rất không yên tâm vì dân chúng kia, Bắc cảnh là nơi vừa

khổ vừa lạnh lẽo, nếu hắn không đi, người khác chỉ sợ cũng không muốn đi, trước

mắt thấy cuộc sống sung túc của người dân An Giáng thành lại nghĩ đến cuộc sống

kham khổ của dân chúng Bắc cảnh, nên hắn không đành lòng, cuộc đời của hắn chỉ

có một mục đích, chính là để cho người dân nơi đó có cuộc sống thật tốt.

"Ngũ hoàng huynh,

chỉ cần ngươi làm hoàng đế, có thể phái quan viên đi chỉnh đốn lại nơi đó, có

thể làm cho dân chúng sống cuộc sống thật tốt."

Nam Cung Quân mở miệng,

đây không phải vấn đề khó khăn gì.

Nam Cung Diệp đứng một

bên hé mắt, không nói gì, khuôn mặt như có điều suy nghĩ, Ngũ hoàng huynh tựa

hồ che giấu chuyện gì đó chưa nói, rốt cuộc là chuyện gì? Khiến cho hắn bỏ qua

ngôi vị hoàng đế, bất quá chuyện này, chỉ có mấy người bọn hắn biết, có chuyện

gì sau này hãy nói.

"Tốt lắm. Hiện tại

không nên vội kết luận chuyện

này, tâm tư của phụ hoàng như thế nào chúng ta còn chưa biết?"

Nam Cung Diệp nói xong,

Nam Cung Quân gật đầu, phụ hoàng nhất định sẽ làm cho Ngũ hoàng huynh đăng vị.

Nam Cung Duệ liếc Nam

Cung Quân một cái: "Ngươi đừng rời khỏi kinh thành, ta sẽ nói với phụ

hoàng, các ngươi vốn không muốn ngôi vị hoàng đế rơi vào tay hai người kia, đến

lúc đó Nam Cung hoàng thất sẽ bị loạn, còn tiện nghi cho người khác."

Lời của hắn nói không

sai, nếu là Tấn vương hay Sở Vương lên ngôi, chỉ sợ sẽ không tha cho những

huynh đệ này, nếu các huynh đệ tự giết lẫn nhau, chỉ sợ thuận tiện cho những kẻ

khác a, Lâm Phong quốc được thế « ngư ông đắc lợi », nhất định sẽ

đoạt thành đoạt trì, đến lúc đó dân chúng sẽ chịu khổ.

Trong lúc nhất thời ba

người trầm mặc xuống, Nam Cung Quân nhìn Nam Cung Duệ, Nam Cung Duệ nhìn

Nam Cung Diệp, Nam Cung Diệp thì nhìn xuống đất.

Bên trong đại sảnh, không

khí vui vẻ lúc trước bỗng nhiên bị ngưng trọng.

Ba người đều trầm mặc,

bất quá chỉ trong chốc lát, Nam Cung Duệ thay đổi đề tài, một lần nữa nói đến

chuyện cưới phi của Nam Cung Diệp, để hoạt náo một chút, không khí trầm mặc

trước đó của mọi người, hoàn toàn bị chuyện cưới hỏi của Tề vương che lấp.

Mấy ngày kế tiếp, Tô phu

nhân không để cho Nam Cung Diệp cùng Phượng Lan Dạ gặp mặt, gặp mặt trước ngày

đại hôn là điềm xấu, nhất định phải nhịn đến ngày đại hôn, Nam Cung Diệp mặc dù

rất muốn thấy Lan Dạ, bất quá cũng thuận theo Tô phu nhân.

Một ngày trước đám cưới.

Tô phủ nghênh đón vị

khách không mời mà đến, Âu Dương Dật.

Hắn xuất hiện lần này, so

với lần trước càng gầy hơn, không còn ngọc thụ lâm phong, chỉ gầy giống như cây

trúc, nhưng vẫn còn ngũ quan lập thể, giống như điêu khắc, cũng không có bởi vì

gầy yếu mà giảm bớt dung mạo tuấn

mỹ, ngược lại cũng có mị lực như cũ, chẳng qua là nếu như nhìn kỹ ánh mắt của

hắn, liền phát hiện bên trong mắt xuất hiện tia ảo não, tức giận, còn có cảm

xúc điên cuồng.

Vừa nhìn thấy Phượng Lan

Dạ liền chạy về phía nàng: "Thanh Nhã, ngươi sắp kết hôn rồi, lập tức để

cho người đàn bà kia rời đi."

Tuy nói gần đây nàng ta

cho hắn ăn cơm, cho hắn ngủ, nhưng chỉ cần nàng một khi không cao hứng, liền đổ

cơm của hắn, khi nàng vui vẻ, bất kể đêm khuya như thế nào, hắn cũng đừng mong

ngủ, lúc nào cũng phải nghe nàng kể lễ những chuyện xưa.

Nữ nhân này giống như ma

quỷ vứt không được bỏ cũng không xong, Âu Dương Dật hiện tại không muốn nghĩ

đến nàng, chỉ cần vừa nghĩ đến liền dựng tóc gáy.

Phượng Lan Dạ sắc mặt

lãnh mạc nhìn Âu Dương Dật, phát hiện sắc mặt hắn đen tối, con mắt đầy tia, hơn

nữa khí lực có chút suy nhược, xem ra độc do nàng hạ đã lan tràn đến trong kinh

mạch của hắn rồi, công lực của hắn nhất định đã bị hao tổn, nếu không cho hắn

giải dược, chỉ sợ hắn sẽ mất mạng, mặc dù hắn đối với Nam Cung Diệp làm nhiều

chuyện quá đáng, bất quá nếu như hắn chết ở Thiên Vận hoàng triều, chỉ sợ thanh

danh của nàng sẽ bị ảnh hưởng, vì vậy nàng duỗi tay ra cầm giải dược ném tới.

"Đây là giải

dược."

Âu Dương Dật vừa nghe

Phượng Lan Dạ nói, đã sớm đưa tay nhận lấy, lập tức ăn vào.

Hắn đã cảm nhận được nội

lực của hắn bị ngăn trở, cho nên hiện tại kinh ngạc nhìn tiểu nha đầu kia,

không biết sau khi giải độc, có thể hay không thoát khỏi ma trảo của nàng.

Âu Dương Dật ăn vào giải

dược, vẻ mặt ảo não nhìn Phượng Lan Dạ.

"Còn tiểu nha đầu

kia? Ngươi có để cho nàng rời đi hay không."

"Ta sẽ hỏi nàng sau,

ngươi còn không mau đi, nàng sẽ xuất hiện đó."

Phượng Lan Dạ hù dọa một

tiếng, kia Âu Dương Dật thân hình bay lên, tránh né, so với thỏ con còn nhanh

hơn, nháy mắt đã không thấy bóng dáng rồi, trong lòng tính toán, nếu độc đã

được giải, như vậy hắn lập tức đi từ biệt Hạo Vân Đế, trở về Lâm Phong quốc,

hắn không tin nha đầu chết tiệt kia còn có thể đuổi kịp đến Lâm Phong quốc.

Âu Dương Dật vừa nghĩ

xong, liền bay đến trước hoàng cung, ra mắt Hạo Vân Đế, lập tức từ giả Hạo Vân

Đế.

Hạo Vân Đế giả vờ giữ hắn

lại, nam nhân này đời nào nguyện ý lưu lại, cứ kiên trì muốn đi, Hạo Vân Đế

liền phái người dâng lễ vật lên hoàng đế Lâm Phong quốc, lập tức ra lệnh cho

Thụy Vương tiễn Dật thái tử cùng sứ thần rời đi.

Trong Tô phủ, rất là náo

nhiệt.

Tại Thược Dược Hiên tiếng

cười không ngừng.

Ở trong khách sảnh, chẳng

những có Phượng Lan Dạ cùng Vụ Tiễn, còn có Thủy Ninh, và một người khác không

ngờ tới, chính là Văn Tường công chúa.

Bốn nữ nhân tuổi tác

không kém bao nhiêu đang ngồi ngay ngắn bên trong phòng khách, chỉ thấy Thủy

Ninh đang kể chuyện mình như thế nào sửa trị Âu Dương Dật, với vẻ mặt sáng rỡ,

mọi người vừa nghe xong cười lăn cười bò, nha đầu này là một kẻ dở hơi, thật là

quá đáng yêu.

Phượng Lan Dạ mím môi

cười nhìn nàng, may là có tiểu nha đầu này mới có thể khiến cho Âu Dương Dật

biết điều một chút rời khỏi Thiên Vận hoàng triều.

Mới vừa rồi nàng đã được

nghe tin tức, Dật thái tử đã rời khỏi Thiên Vận hoàng triều, trở về nước.

Trong khách sảnh, người

cười vui vẻ nhất chính là Văn Tường rồi, Vụ Tiễn nghe Phượng Lan Dạ nói. Cho

nên đỡ hơn một chút, nhưng Văn tường kia từ đó đến giờ chưa nghe qua chuyện thú

vị như thế, nên cười muốn vỡ bụng, sau đó liền ngoắc Thủy Ninh đến, lôi kéo tay

của nàng đánh giá.

Thấy trên mặt Thủy Trữ có

chấm đỏ, cũng không ghét bỏ, vỗ tay nàng.

"Thanh Nhã, ngươi

quen biết muội muội này thật thú vị, hay để cho nàng ta theo ta vào cung đi.

"

"Muốn nhìn thấy sự

thú vị của Thủy nhi."

Phượng Lan Dạ cũng không

cự tuyệt, hiện tại Văn Tường đã trưởng thành rất nhiều, so với sự nuông chiều

trước kia không giống nhau, cho nên chỉ cần Thủy nhi tình nguyện tiến cung,

nàng tự nhiên đồng ý.

Thủy Ninh thấy Văn Tường

thích nàng, đã sớm cười gật đầu, nàng không nghĩ tới nhiều người thích nàng như

vậy, nên rất vui vẻ.

"Ừ, nếu công chúa

nghĩ tới ta, ta liền đi cùng ngươi."

Nàng hữu hảo vươn tay vỗ

vai Văn Tường, cũng không cho là cái gì không ổn, cũng không cho là mình và Văn

Tường có cái gì khác biệt.

Văn Tường cũng không

trách nàng, nhớ tới ngày mai là ngày đại hôn của Phượng Lan Dạ, lập tức tươi

cười mở miệng.

"Thanh Nhã, không

ngờ ngươi thật gả cho Thất hoàng huynh rồi, thật sự là quá tốt, hôm nay ta tới

đây là muốn đưa ngươi một ít lễ vật."

Văn Tường nói xong liền

nhìn ra cửa kêu một tiếng: "Người đâu, đem lễ vật trình lên."

Lập tức có tiểu cung nữ

đi vào, dâng lên một hộp gấm, khi mở ra, chỉ thấy bên trong phần lớn là đồ

trang sức đeo tay, bất quá nhìn thấy là biết giá trị không rẻ, Phượng Lan Dạ

nhìn Văn Tường, không biết nói cái gì cho phải? Trước kia mình rất chán ghét

nàng ta, hiện tại thay đổi dung mạo đối với nàng cũng là việc tốt, chẳng qua là

nàng tựa hồ như có chút hổ thẹn, nếu để cho nàng ấy biết, nàng vốn là Phượng

Lan Dạ chân chính thì lúc đó nàng ta sẽ nghĩ như thế nào đây? Phượng Lan Dạ nhủ

thầm.

Bất quá lễ vật cũng đã

đưa tới, vốn không thể trả về, cùng lắm thì sau này lúc đám cưới nàng ấy, sẽ

tặng lại lễ vật a, nghĩ xong nàng liền thích thú đứng dậy: "Cám ơn công

chúa."

"Đừng khách khí như

vậy, sau này ngươi là Thất hoàng tẩu rồi, ta không có bằng hữu, tự nhiên sẽ

xem ngươi là bằng hữu a."

Văn Tường nói xong, trong

phòng lập tức trở nên ấm áp, tràn ngập tiếng cười, Vụ Tiễn nhìn sang Văn Tường,

rồi nhìn sang Thủy Trữ, có bọn họ bên cạnh Lan Nhi, nàng coi như là yên tâm

rồi, xem ra nàng nên cùng Nam Cung Quân rời đi, nghĩ đến đây sắc mặc không

khỏi ửng hồng.

Bởi vì ngày thứ hai chính

là đám cưới, cho nên Phượng Lan Dạ có rất nhiều đồ phải chuẩn bị, mũ phượng đội

đầu, tất cả lễ vật do hoàng đế ban thưởng cũng đã đưa tới, lễ vật của Tề vương

tặng cũng được đưa tới.

Tô lão gia cùng Tô phu

nhân cũng hết sức tận lực, chuẩn bị cho nàng rất nhiều đồ cưới, trong lúc nhất

thời Thược Dược hiên lại trở thành gian phòng chứa đầy vàng ngọc.

Buổi tối, Tô phu nhân đi

vào phòng con gái cẩn thận dặn dò Phượng Lan Dạ chuyện của người thê tử nên

làm, còn dặn dò chi tiết lúc động phòng.

Phụ mẫu hai người thì

thầm to nhỏ suốt nửa ngày, Vụ Tiễn lặng lẽ lui ra ngoài. An Vương Nam Cung Quân

trong lòng rối như tơ vò, lúc nàng rời khỏi Vương Phủ, bao nhiêu ngày không gặp

nàng, hắn thật nhớ nàng, nên đã cùng nàng thương lượng lúc nào rời khỏi Giáng

thành, nhưng nghe xong những lời Ngũ hoàng huynh nói, trong lòng hắn rất bất

an, không muốn rời khỏi kinh thành.

Hai người một đường tránh

khỏi mọi người, trở về An vương phủ, lại không ngờ rằng Thụy Vương đang ở trong

An vương phủ chờ hắn, Nam Cung Quân để cho Vụ Tiễn vào phòng trước, hắn đi chào

hỏi Ngũ hoàng huynh.

Nam Cung Quân đi vào sân,

trong khách sảnh, hai huynh đệ cùng ngồi xuống.

"Ngũ hoàng huynh trễ

như thế còn tới đây?"

Nam Cung Quân nhìn Thụy

Vương Nam Cung Duệ, ngày mai là ngày vui của Thất hoàng đệ, bọn họ tự nhiên là

biết, không biết hắn trễ như thế còn tới đây làm gì?

Nam Cung Duệ cười nhìn

Nam Cung Quân.

"Muốn tới đây cùng

ngươi nói chuyện một chút."

Nam Cung Duệ ánh mắt thâm

thúy, tựa hồ còn che giấu việc gì, Nam Cung Quân không nhịn được hỏi thăm:

"Ngũ hoàng huynh, ngươi nói, có phải là có chuyện gì giấu diếm chúng ta

không, chỉ cần ngươi nói ra, chúng ta nhất định sẽ giúp ngươi."

"Không có chuyện gì,

Lục hoàng đệ, nhiều năm qua ngươi vì hoàng huynh làm rất nhiều chuyện, ta cũng

biết, cám ơn ngươi."

Nam Cung Duệ tối nay tựa

hồ có chút đa sầu đa cảm, không biết là bởi vì Thất hoàng đệ đám cưới mang đến

cho hắn cảm xúc, hay là thật có

chuyện gì, Nam Cung Quân không nói gì, chỉ chớp mắt nhìn hắn.

"Không có chuyện gì,

giữa huynh đệ chúng ta đừng nói những thứ này."

Nếu không có nương hắn là

Hoàng quý phi ban đầu giúp đỡ, mình và mẫu phi đã không tồn tại rồi, cho nên

cũng là do quan hệ nhân quả tuần hoàn, thật ra thì có đôi khi mình cũng oán

trách hắn, cũng hận hắn, sau đó nghĩ lại thì thấy thông suốt hơn.

"Ta

đã cùng phụ hoàng nói sẽ lập ngươi làm thái tử?"

Nam Cung Duệ nói thẳng

vấn đề, đây là mục đích tối nay hắn tới đây, vì muốn khuyên Nam Cung Quân tiếp

nhận chuyện này, hắn biết nếu muốn Nam Cung Quân tiếp nhận chuyện này không

phải là chuyện một ngày một bữa, bất quá hắn nhất định sẽ khuyên hắn ta tiếp

nhận chuyện này, bằng không thì Nhị hoàng huynh và Tứ hoàng huynh rồi, Thất

hoàng đệ thì dù bất luận như thế nào không thể nào trèo lên ngôi vị hoàng đế,

trong lòng hắn và phụ hoàng có khúc mắc, chỉ sợ phụ hoàng cũng không yên tâm để

cho hắn kế vị.

"Cái gì? Ngũ hoàng

huynh, ta?"

Nam Cung Quân vội vàng

đứng lên, hắn không phải đã nói qua là sẽ không kế vị sao, nhiều năm nay hắn

làm nhiều chuyện như vậy, trải qua biết bao nhiêu khó khăn là vì ai chứ?

Nam Cung Duệ kéo hắn ngồi

xuống: "Đừng nóng vội, ngươi hãy suy nghĩ rõ ràng, nếu như ngươi không

làm, ngôi vị hoàng đế sẽ rơi vào tay Nhị hoàng huynh cùng Tứ hoàng huynh, ngươi

nhẫn tâm nhìn giang sơn của phụ hoàng khó khăn mới có được bị hủy hoại

sao?"

Nam Cung Quân không hiểu,

tại sao Ngũ hoàng huynh không làm, hắn ảo não đứng lên: "Còn ngươi? Đó là

vị trí của người, đâu có quan hệ gì đến ta?"

"Tốt lắm, ngươi hãy

cẩn thận suy nghĩ thử xem, đến lúc ta sắp rời đi, ta sẽ nói cho ngươi tại sao

lại muốn ngươi kế vị?"

Nam Cung Duệ đứng lên đi

ra ngoài, hắn quay đầu thấy Nam Cung Quân vẫn không nhúc nhích ngồi yên ở trên

ghế, thì thở dài một hơi, bước ra bên ngoài, rất nhanh biến mất trong bóng đêm.

Trong khách sảnh, sắc mặt

Nam Cung Quân âm u, rất khó coi, cho tới bây giờ hắn không nghĩ tới một ngày

nào đó mình sẽ trở thành thái tử, thậm chí tương lai sẽ trở thành vua của một

nước, chuyện này Vụ Tiễn cũng có đề cập tới? Nghĩ đến Vụ Tiễn, Nam Cung Quân

rùng mình, thật nhanh lắc mình phóng ra bên ngoài, nếu như Vụ Tiễn biết được

Ngũ hoàng huynh vì muốn hắn làm thái tử, chỉ sợ nàng sẽ rời đi.

Nam Cung Quân chạy tới

phòng, trong phòng không một bóng người, nên vội vàng gọi nha hoàn tới đây hỏi

thăm, lại nghe nói không có ai tới đây.

Hắn không khỏi ngây ngẩn

cả người, lẽ nào Vụ Tiễn đã nghe được bọn họ nói chuyện, trong lòng hắn thoáng

luống cuống, Vụ Tiễn, ta không nghĩ tới những thứ này, đây là ý của Ngũ hoàng

huynh, Nam Cung Quân quýnh lên, dẫn thủ hạ rời khỏi An vương phủ, đi Tô phủ một

chuyến, kết quả cũng không tìm được tung tích của Vụ Tiễn, cuối cùng chỉ có thể

đau khổ mà quay về.

Ngày mai chính là ngày

đại hôn của Tô Thanh Nhã, nàng ấy nhất định sẽ không rời đi , hắn nhất định

phải tìm được nàng, nói cho nàng biết đây không phải là ý của hắn?

Nam Cung Quân về An vương

phủ, nhưng cả đêm không ngủ được.

Mười sáu tháng ba, chính

là ngày đại hôn của Tề vương cùng Tô phủ Nhị tiểu thư Tô Thanh Nhã.

Trời trong xanh, mây lãng

đãng bay.

Sáng sớm, Tô phủ liền náo

nhiệt, Tô phu nhân dẫn mấy tiểu nha hoàn vào Thược Dược Hiên chuẩn bị mọi thứ.

Khiên của hồi môn, thu

thập danh mục quà tặng, còn hầu hạ tiểu thư, đủ mọi thứ nên mọi người vô cùng

bận rộn.

Đám cưới lần này không

giống với lần trước, trong lòng Phượng Lan Dạ ngọt

ngào hân hoan, cho nên tự giác

rời khỏi giường, biết điều một chút ngồi ở trước gương cho người ta trang điểm.

Gương mặt đẹp tựa phù

dung, tươi đẹp sáng lạng, thoa thêm một lớp phấn mỏng, càng hiện ra dung mạo

nghiêng nước nghiêng thành.

Thấy vậy tất cả mọi người

đều ngây người, bình thường không son phấn thì tiểu thư cũng đã xinh đẹp động

lòng người rồi, giờ phút này trang điểm thêm một chút phấn hồng, quả nhiên là

đại mỹ nhân, kiều diễm không gì sánh được.

Mặc thêm giá y đỏ thẫm,

thêu hình Phượng Hoàng giương cánh, mũ phượng chưa đội, nhưng trên tóc đã cài

kim quang trâm phượng, ở phía sau đỉnh đầu, trâm phượng linh động, cùng khăn

đội đầu đỏ tươi, làm nổi bật được làn da trắng như tuyết, lông mày nhỏ tựa nguyệt,

đôi mắt đen láy giống như màu tím trân châu, sinh động và phát sáng, lỗ mũi

thon nhỏ nhếch lên với vẻ tự hào, còn đôi môi thì đỏ mọng tựa như đóa anh đào,

diễm lệ ướt át.

Thật là làm cho người ta

không thể dời tầm mắt, bọn nha đầu vừa cười vừa cảm thán:

"Tiểu thư thật xinh

đẹp a."

"Thiên tiên quốc

sắc."

Phượng Lan Dạ nhìn hình

ảnh của mình trong gương, vui sướng nhướng đuôi lông mày một cái, trong đáy mắt

ẩn chứa tình ý dạt dào, tâm tư của nữ nhi thấp thoáng ẩn hiện trong ánh mắt,

lần này là nàng thật tâm thật ý muốn gả cho một nam nhân, vì nam nhân mình yêu

mến mới lên kiệu hoa.

Lần này nàng chân chính

trở thành nữ nhân của nam nhân mình yêu mến, hai người có thể cùng nhau nắm tay

cùng nhau đi suốt cuộc đời này, cùng nhau sống đến bạc đầu giai lão.

Phía sau Vụ Tiễn cùng

Thủy Ninh đã đi tới, mỗi người ở một bên rồi đưa tay ôm nàng.

"Tỷ tỷ, thật xinh

đẹp."

Thủy Ninh vui vẻ lên

tiếng, người tốt có tốt báo, tỷ tỷ chẳng những xinh đẹp, hơn nữa tâm địa còn

rất thiện lương, nhất định sẽ rất hạnh phúc.

Vụ Tiễn ở một bên cũng

tiếp lời, gật đầu đồng ý: "Đúng vậy a, thật xinh đẹp, ta chưa từng nhìn

thấy qua cô dâu nào xinh đẹp như vậy."

Trong phòng mọi người vừa

có tâm trạng vui sướng của ngày đại hôn, vừa có nỗi buồn của sự ly biệt, tuy

nói là nàng gả đi cũng gần, nhưng là vừa nghĩ tới nàng sắp gả đi, trong lòng có

chút ê ẩm, tuy nhiên họ cũng thật cao hứng.

Tô phu nhân dẫn người từ

bên ngoài đi vào, vừa nhìn thấy Phượng Lan Dạ thu thập xong, liền đi tới đánh

giá mấy lần, rồi hài lòng gật đầu, cuối cùng phát hiện Phượng Lan Dạ đem khăn

che đầu vén lên mũ phượng, làm thế căn bản không có che kín mặt, nên không khỏi

kinh ngạc.

"Nhã Nhi a, đây là

khăn che mặt, ngươi lại vén lên, như vậy sao được a."

"Không có chuyện gì,

nương, ta xem Nhã Nhi đẹp như vậy, phải để cho người trong thiên hạ nhìn một

chút, muội muội của ta xứng đáng làm vương phi của Tề vương, hai người bọn họ

là trời sinh một đôi a."

Trong lời nói của Vụ Tiễn

mang theo chút tự hào, Tô phu nhân suy nghĩ một chút rồi cũng đồng ý, nghĩ đến

từ nay về sau Thanh Nhã đã là người của nhà người ta rồi, nước mắt liền không

nhịn được chảy xuống, tuy nói nàng không phải là do mình sinh, nhưng lại khiến

cho người ta đau lòng, thời gian này sống chung với nhau, tình cảm thật tốt.

"Nhã Nhi, ngươi nhất

định phải hạnh phúc."

Tô phu nhân ôm thân thể

Phượng Lan Dạ, bên cạnh Thủy Ninh cùng Vụ Tiễn cũng đồng thời gật đầu.

Phượng Lan Dạ cười nhìn

người thân và bằng hữu trước mắt, cuộc đời này nàng đã không có gì hối tiếc

nữa.

Lúc này bên ngoài thanh

âm của bà mối vang lên: "Phu nhân, kiệu hoa của Tề vương phủ đã tới. Người

mau ra đây xem thử, kiệu hoa tám người khiêng thật xinh đẹp a, thật là độc nhất

vô nhị a."

Tô phu nhân vừa nghe lập

tức cao hứng trở lại, điều này nói rõ Tề vương thật sự rất yêu Nhã Nhi, sau này

nàng sẽ rất hạnh phúc, nên nhanh chóng hưởng ứng đi ra ngoài.

Trong phòng, Thủy Ninh

cùng Vụ Tiễn cao hứng phụng bồi Lan Dạ nói chuyện.

Hôm nay Tề vương đám

cưới, cả An Giáng thành đều bị kinh động, hơn nữa Tô phủ cách Tề vương phủ có

mười dặm đường phố, trên con đường mười dặm này đều được lót bằng thảm đỏ, trên

mặt thảm rải thì đầy những đóa hoa đỏ thắm.

Cả con đường đều mang mùi

hương nồng đậm, hai bên đường phố Thụy vương đã phái binh mã đi duy trì trật

tự, người xem náo nhiệt, người đi tấp nập, thỉnh thoảng quay đầu nhìn nhiều

hướng.

Chỉ thấy Tề vương mặc một

bộ hỉ phục màu tím, ngồi trên ngựa cao, tóc được buộc lại bằng sợi tơ lụa màu

thiên thanh, những tia sáng mặt trời chiếu rọi và bao phủ cá người hắn, tuy hắn

luôn duy trì thói quen lãnh mạc như băng, nhưng giờ phút này lại tựa như trích

tiên, ngồi trên con ngựa cao, thân thể ưu nhã, phong trần như ngọc, trước ngực

còn buộc một đóa tú cầu đỏ thẫm, đi phía trước là đội quân danh dự, phía sau

đội quân danh dự là hai hàng mười mấy tên tiểu Đồng Tử, nam nữ xếp thành hàng

dài, người nào cũng tròn trịa khả ái, thật giống như Kim Đồng Ngọc Nữ ở bên

cạnh Bồ Tát, trong tay chúng cầm lẵng hoa, thỉnh thoảng tung hoa lên không

trung, cánh hoa bay bồng bềnh trên không, mùi thơm càng lúc càng đậm, mà phía

sau hắn là hàng thị vệ chỉnh tề của Tề vương phủ, theo sát phía sau đội thị vệ

chính là xe ngựa, trên xe không biết là vật gì.

Một đội quân ùn ùn đi

thẳng đến Tô phủ.

Trước cửa Tô phủ, khách

đông như kiến, lúc này do Tô lão gia dẫn đầu, tất cả đều chen chúc ở trước đại

môn, chờ đón kiệu hoa của Tề vương phủ.

Nghe nói Tề vương tự mình

nghênh đón dâu, đây là vinh dự không biết bao nhiêu a.

Chẳng những là khách ở Tô

phủ, ngay cả dân chúng của Thiên Vận hoàng triều, cũng đều tâm tình sục sôi, từ

xưa đến nay hoàng gia cưới gả, chẳng có đội hình chính thức đưa rước như vậy,

mới thấy rõ Tề vương phủ coi trọng hôn lễ này bao nhiêu a, hơn nữa Tề vương phủ

mười dặm khắp nơi đều trải thảm đỏ, hoa thơm bay lả tả, thật sự là chưa từng

được thấy qua a, có thể thấy được Tề vương rất thích tân nương xinh đẹp này.

Thấy hôn lễ nhiệt liệt

long trọng lần này, làm mọi người không khỏi nhớ tới lần đại hôn trước của Tề

vương, hắn đã để cho tân vương phi cùng con gà trống bái đường, quan khách đã

từng đến tham dự hôn lễ lần trước cũng nhìn thấy được lần này so với lần trước

là bất đồng a, bởi vậy họ càng thêm khẳng

định, Tô nhị tiểu thư này rất được lòng của Tề vương.

Kiệu hoa Tề vương phủ vừa

đến, tất cả khách mời của Tô phủ đều ra nghênh đón.

Tề vương Nam Cung Diệp

lập tức tung mình nhảy xuống, Tô Diễn cùng tất cả quan khách vừa muốn hành lễ,

lại bị Nam Cung Diệp một tay nâng dậy, cung kính mở miệng: "Nhạc phụ

đại nhân tại thượng, xin nhận tiểu tế một lạy."

Nói xong thì liền quỳ

xuống, Tô Diễn vội vàng đỡ lấy hắn.

Thật ra một lạy này là

Nam Cung Diệp muốn tạ ơn Tô Diễn đã cứu Lan Nhi, làm cho nàng có thể còn sống

trở lại bên cạnh mình.

Hai hàng quan khách đứng

hai bên nhìn thấy Tề vương cung kính với Tô Diễn như vậy, trong lòng đều có suy

nghĩ riêng, trong lúc nhất thời náo nhiệt không dứt.

Tô Diễn đón Nam Cung Diệp

vào cửa chính của Tô phủ, cũng được trải thảm đỏ thẫm, họ một đường đi vào

trong, còn đội danh dự thì ở ngoài cửa phủ thổi khúc nhạc vui mừng, mười mấy

tên Tiểu đồng tử đi thẳng về hướng Thược Dược Hiên.

Trước cửa Thược Dược

Hiên, tiểu Hoàn chạy vội vào, một đường vừa chạy vừa kêu: "Tiểu thư, tiểu

thư, Tề vương tới."

Trong lúc nhất thời tất

cả nô tỳ ở Thược Dược Hiên chạy vọt ra, tách thành hai bên, trong phòng Vụ Tiễn

cùng Thủy Ninh kéo tay của Phượng Lan Dạ, nói lời chúc mừng.

"Chúc tỷ tỷ cùng Tề

vương vĩnh kết đồng tâm, trăm năm hảo hợp."

"Chúc muội muội cùng

Tề vương ân ái bạc đầu."

Phượng Lan Dạ đứng lên,

ôm bên này rồi ôm bên kia, sau đó nhướng mày cười mở miệng: "Cám ơn Thủy

nhi, cám ơn Vụ Tiễn."

Lúc này ngoài cửa vang

lên tiếng bước chân, âm thanh từ ái của Tô phu nhân vang lên: "Tốt lắm,

tốt lắm, giờ lành đến rồi, Nhã Nhi, Tề vương tới. Tề vương tới."

Bên trong gian phòng ba

người cùng ngẩng đầu lên, nhìn thấy người đang đứng phía sau Tô phu nhân không

phải là Tề vương, thì là người phương nào.

Hắn tuấn lãng như ngọc,

phong nhã bức người giống như trích tiên vậy, một thân áo tím tựa như những đám

mây trên trời, lộ ra thần thái vô cùng mê hoặc, đôi đồng tử thâm thúy kia chỉ

có hình ảnh của Phượng Lan Dạ, không có người thứ hai.

Hắn si ngốc nhìn nàng,

khóe môi nở nụ cười ôn nhuận như nước.

Tô phu nhân vẫy tay một

cái, Thủy Ninh cùng Vụ Tiễn lặng lẽ lui ra ngoài.

Bên trong gian phòng, Nam

Cung Diệp chậm rãi bước gần tới một bước, tim hắn đập rất nhanh, khóe môi nở ra

nụ cười mê người, ánh mắt thì nhìn chằm chằm người trước mặt không nháy mắt.

Đây là Lan Nhi sao? Giờ

phút này nàng mang theo sự quyến rũ của nữ nhân, không biết từ lúc nào nàng đã

thoát khỏi bộ dáng ngây ngô, trở thành một thiếu nữ đầy thùy mị và kiều diễm,

giờ phút này toàn thân nàng như tỏa hào quang, tựa như ánh sáng của ngọc minh

châu, nhìn thấy vậy hô hấp của hắn trở nên dồn dập, miệng đắng lưỡi khô, bước

nhanh qua kéo nàng ôm vào lòng, hắn không áp chế được tình cảm đang dâng trào,

liền cúi người hôn nàng một nụ hôn nóng bỏng triền miên.

Đầu tiên là triền miên

mềm mại như gió xuân, kế tiếp là nóng bỏng khoắc khoải, hôn cho đến lúc Phượng

Lan Dạ thiếu chút nữa thở không nổi, thân thể mềm nhũn tựa vào trong ngực của

hắn, không nhịn được phải nhẹ giọng lẩm bẩm.

"Diệp."

Nam Cung Diệp lúc này mới

buông nàng ra, đầu của hắn gác lên đầu nàng, hai tay thì siết chặt thân

thể của nàng, âm thanh khàn khàn vang lên.

"Lan Nhi, ta tới đón

nàng, lần này ta sẽ không bao giờ để nàng đơn độc một mình nữa, từ nay về sau

ta sẽ phụng bồi nàng, vĩnh viễn không rời xa nhau."

Phượng Lan Dạ gật đầu,

mỉm cười ngọt ngào, nàng cảm giác được tim của mình sắp rớt ra ngoài, cảm giác

này thật ngọt.

Những khổ sở từ trước đến

giờ thật đáng giá a.

Ông trời vĩnh viễn luôn

công bằng, hắn khiến cho người ta đau khổ, thì nhất định sẽ mang lại hạnh phúc

đến cho người đó.

Nghĩ đến hôn lễ lần trước

của bọn họ, sao mà khó coi như vậy, thật khiến cho người ta thống hận.

Nhưng bây giờ nàng cảm

nhận được người nam nhân này yêu mình nồng đậm, hắn còn che chở cho nàng, luôn sủng

nịch nàng.

"Cám ơn ngươi."

Phượng Lan Dạ mở miệng,

bên ngoài phòng, thanh âm Tô phu nhân vang lên.

"Tốt lắm, tốt lắm,

giờ lành đến, Đinh Đương, Vạn Tinh mau vào đỡ tiểu thư lên kiệu hoa."

"Dạ"

Đinh Đương cùng Vạn Tinh

đáp một tiếng, đang chuẩn bị đi vào.

Trong phòng Nam Cung Diệp

đưa tay lên khom lưng ôm lấy Phượng Lan Dạ, ghé sát lỗ tai của nàng, ôn nhu

nói"Nhắm mắt lại."

Phượng Lan Dạ hoàn toàn

tin tưởng dựa vào lòng ngực Nam Cung Diệp, cảm giác được hắn vững vàng tiêu sái

đi ra ngoài, bên ngoài lập tức truyền đến âm thanh kinh ngạc của bọn nha hoàn,

sau đó lời nói của Thủy nhi: " Hình ảnh thật xinh đẹp a, thật đẹp a."

Tiểu nha đầu đứng ở cửa

lên tiếng phụ họa: "Đúng vậy a, thật đẹp."

Mười mấy tên tiểu Đồng

Tử, đi ở phía trước, thỉnh thoảng rải hoa tươi, Tề vương Nam Cung Diệp tuyệt mỹ

vô song ôm tân nương xinh đẹp động lòng người từng bước từng bước đi ra cửa

chính của Tô phủ, trên đường đi hạ nhân Tô phủ nhìn ngây người, họ đẹp như

tranh a, thật giống như nằm mơ, làm cho người ta không thể dời tầm mắt.

Quan khách đứng trước cửa

cũng nhìn ngây người, mọi người trong lòng cảm thán, thật sự là quá đẹp.

Tề vương cùng vị Tô nhị

tiểu thư này, không, hiện tại là Tề vương phi rồi, hai người này thực sự là

trời sinh một đôi.

Hoa thơm bay lả tả, một

đường đi thẳng đến cửa của Tô phủ.

Lúc này Nam Cung Diệp thì

thầm bên tai Phượng Lan Dạ, ôn nhu mở

miệng: "Có thể mở mắt rồi."

Phượng Lan Dạ đột nhiên

mở mắt, chỉ thấy giữa không trung hoa bay đầy trời, bồng bềnh rơi xuống, cánh

hoa đỏ thắm bay lả tả, mà bọn họ thì giống như đang đứng ở khu rừng toàn mưa

hoa, phía trước có mười mấy tên tiểu đồng tử khả ái, mọi người phấn trang Ngọc

triệt mở to đôi mắt, vừa nhìn thấy nàng mở mắt ra, khi đó tiểu đồng tử tay nâng

lẵng hoa làm thành một vòng, rất nhanh tạo thành hình dạng một chữ Tâm, tiểu

đồng tử tròn trịa khả ái đồng thanh hô to.

"Chúc Tề vương cùng

Tề vương phi tương thân tương ái, bạc đầu giai lão."

Phượng Lan Dạ không khỏi

nở nụ cười, dung mạo nghiêng nước nghiêng thành, trong nháy mắt làm rung động

trái tim của mọi người, hình ảnh đó giờ phúc này sẽ vĩnh viễn lưu lại trong

lòng của họ.

Mà trong lòng Phượng Lan

Dạ lúc này tràn ngập sự cảm động, nước mắt không nhịn được rơi tràn trong khóe

mắt, hắn thật sự tốn rất nhiều tâm tư để chuẩn bị cho hôn lễ này a.

Nàng có tài đức gì lại

được hắn sủng ái nhiều như vậy, cám ơn ông trời đã cho nàng gặp được hắn.

Giờ phút này nàng một chữ

cũng nói không ra rồi, lời nói cảm ơn là dư thừa, nàng chỉ cần hưởng thụ sự

yêu thương của hắn là được.

Lúc này Nam Cung Diệp vừa

giơ tay, thanh âm náo nhiệt bốn phía đột nhiên ngừng lại, mọi người đồng loạt

nhìn Tề vương tuấn mỹ vô song, không biết hắn muốn làm cái gì, tất cả mọi người

đều chú ý đến hắn, chỉ thấy con ngươi lãnh mị của Nam Cung Diệp quét

một vòng, cuối cùng thanh âm trong trẻo lạnh lùng vang lên.

"Hôm nay Bổn vương ở

trước mặt mọi người muốn tuyên bố một chuyện."

Tất cả mọi người tò mò

chờ, Tề vương muốn tuyên bố chuyện gì chứ? Lại chọn thời điểm đám cưới để tuyên

bố, càng làm cho người ta hiếu kỳ rồi, Phượng Lan Dạ mở to hai mắt nhìn hắn,

không biết hắn muốn tuyên bố chuyện gì.

"Cuộc đời này của

Bổn vương chỉ nạp một phi, tuyệt đối không cưới người thứ hai."

Bốn phía hoàn toàn yên

tĩnh, không có một chút tiếng vang, ngay cả Phượng Lan Dạ cũng ngây người, nàng

biết hắn sẽ không cưới người khác, chẳng qua không nghĩ đến hắn ở trước mặt

nhiều người như vậy mà nói ra, thật làm cho nàng nói không ra lời.

Sau khi yên tĩnh được một

lúc, không biết người nào đó vỗ tay lên, sau đó là tiếng vỗ tay nhiệt liệt kéo

dài.

Tiếng thét chói tai không

ngừng, trầm trồ khen ngợi, bất quá ở nơi này không biết bao nhiêu người tan nát

trái tim, vốn là thấy hôm nay Tề vương tình thâm ý trọng như thế, nhiều thiếu

nữ đã động tâm tư, chỉ mong được vào Tề vương phủ làm tiểu thiếp cũng được a,

không nghĩ tới Tề vương lại ở trước mặt mọi người tuyên bố chuyện này.

Cuộc đời này chỉ nạp một

phi, đó chính là Tô Thanh Nhã rồi, không có người thứ hai.

Tề vương thật si tình a,

bao nhiêu người kích động muốn khóc.

Thủy Ninh cùng Vụ Tiễn

cũng khóc, mấy vị phu nhân có mặt tại Tô phủ cũng đang kích động đến rơi lệ,

được làm thê tử của nam nhân này, có chết cũng đáng, đáng tiếc cuộc đời các

nàng đã không có gặp được.

Lan Dạ cũng khóc, cái gì

cũng không nói được.

Quan lễ nghi đi tới, cung

kính mở miệng: "Vương

gia, giờ lành đến, lên kiệu a, đừng để lỡ giờ lành."

Nam Cung Diệp gật đầu, ôm

Phượng Lan Dạ bước nhanh lên kiệu hoa tám người, kiệu hoa là dùng hoa tươi để

kết thành, xung quanh kiệu được trang trí bằng những bó hoa tươi, đợi đến khi

bọn họ lên kiệu hoa, mười mấy tên tiểu đồng tử nhanh chóng chạy vội tới trước

kiệu hoa.

Lúc này người của Tề

vương phủ mở cái thùng ở phía sau xe ngựa, trong xe là những chiếc lồng chứa

đầy chim bồ câu.

Chỉ nghe quan lễ nghi lên

tiếng: " Khởi kiệu."

Kiệu hoa nhấc lên, chiếc

lồng được mở ra, vô số chim bồ câu bay ra đầy trời, tung cánh bay lên trời

xanh, tự do tự tại bay lượn.

Đội ngũ nghênh đón của Tề

vương phủ một đường đi thẳng về Tề vương phủ, phía trước có tiểu đồng tử thỉnh

thoảng rải hoa tươi, những cánh hoa bay phiêu lãng trên không trung rồi rơi

xuống đỏ thẫm trên mặt thảm, quang cảnh thật hiếm thấy, những người dân đang

xem náo nhiệt nghị luận rối rít, không biết Tề vương phủ như thế nào mà làm

được như vậy a.

Thật ra thì Phượng Lan Dạ

biết là Thiên Bột Thần ẩn thân ở giữa không trung rắc những cánh hoa tươi này,

mà một số đồng tử còn nhỏ, lẵng hoa trong tay lại rất lớn, bên trong bó hoa

tươi đầy đủ từ Tề vương phủ rải tới Tô phủ, sau khi đến Tô phủ lại đổi một cái

giỏ hoa khác, cho nên mới đủ để rải trên đường về.

Trên kiệu hoa, Nam Cung

Diệp ôm Phượng Lan Dạ, sủng nịch nhìn nàng.

"Lan Nhi, thích

không?"

Phượng Lan Dạ nhìn hết

thảy trước mắt, gật đầu.

Hôn lễ này chẳng những

vui mừng, còn bao gồm sự dụng tâm lương khổ của hắn, nàng làm sao mà không

thích, thật rất ưa thích a, hết sức thích.

"Cám ơn ngươi."

Nam Cung Diệp vươn tay

che miệng Phượng Lan Dạ lắc đầu: "Từ nay về sau, ta sẽ cưng chìu nàng,

không cần tạ ơn, nàng chỉ cần nhớ, cưng chìu nàng là chuyện thiên kinh địa

nghĩa." (TT: có người chồng nào mà nói

cưng chìu vợ là chuyện thiên kinh địa nghĩa ko? Haizz tiếp tục coi mấy cái sủng

văn này chắc ko ai lấy chồng được quá ^_^)

Lời nói bá đạo vừa được

thốt ra từ trong miệng hắn, làm cho nàng nói không ra lời nào, mà nàng chỉ muốn

làm một chuyện, là yêu hắn, dùng hết cuộc đời còn lại của mình thật tâm yêu

hắn.

Nàng không nói một lời,

nằm ở trước ngực của hắn, lẳng lặng hưởng thụ tiếng hoan hô của mọi người ở hai

bên đường phố.

Kiệu hoa một đường đi

thẳng về Tề vương phủ.

Tề vương phủ, cửa lớn cửa

nhỏ, cờ trắng trước kia đã sớm thu hồi rồi, đổi lại là cờ hỉ màu đỏ chót,

khắp nơi đều là âm thanh cười nói vui sướng.

Vương gia lần này đám

cưới cao hứng cùng với vui sướng hơn so với những lần trước, bọn họ làm hạ nhân

tự nhiên cũng cao hứng.

Hắn có thể quên đi bóng

ma của Tiểu Vương phi, vốn là chuyện đáng để ăn mừng.

Tô Thanh Nhã tiểu thư

cũng thật xuất sắc, làm sao mà không khiến cho người ta cao hứng a.

Quản gia của Tề vương phủ

dẫn tân khách ở trước cửa chờ, rất nhanh liền có người đi tới bẩm báo:

"Mau, Vương gia trở lại, trở lại."

Lập tức tất cả mọi người

phân ra đứng ở hai bên, bỗng bên tai đã truyền đến tiếng nhạc trúc.

Kiệu hoa đến cửa, mọi

người liền chạy ra đón, chỉ thấy con tuấn mã Vương gia cưỡi lúc trước trên lưng

không thấy bóng dáng của tân lang, Vương gia đâu? Mọi người một phen tìm kiếm,

thì nghe thanh âm của quan lễ nghi vang lên: "Dừng kiệu."

Kiệu hoa dừng lại, đội

quân danh dự phân ra ở hai bên, âm thanh của tiếng nhạc trúc bên tai không dứt,

mười mấy tên tiểu đồng tử nhanh chóng chạy như bay đến trước cửa thì dừng lại,

cầm bó hoa tươi trong tay tung lên, lúc này chỉ thấy Nam Cung Diệp từ đại kiệu

tám người đi ra, trong tay ôm một người, giá y đỏ thẫm, dung nhan nghiêng nước

nghiêng thành, không phải là Tô nhị tiểu thư thì là người nào, giờ phút này vừa

nhìn vào hai người là biết trời sinh một đôi, làm cho người ta không thể rời

tầm mắt.

Chỉ thấy Tề vương ôm tân

nương từng bước đi vào, Tích quản gia ngây người một

lúc vừa phản ứng lại thì nhanh chóng chạy tới, vội vàng dẫn người quỳ lạy:

"Cung nghênh Vương gia, Vương Phi vào phủ."

Các vị

tân khách cũng quỳ trên mặt đất, những người này là tân khách có thân phận

thấp, những vị trọng thần sớm đã được an bày ở đại sảnh, chờ xem lễ rồi, cho

nên giờ phút này mọi người an tĩnh quỳ xuống, cũng không có cái gì không ổn.

Bỗng nhiên trước cửa phủ,

chỉ nghe có tiếng nổ vang lên.

Pháo mừng đã nổ vang lên,

những cánh hoa tươi được rải ra, trên không trung một câu đối liễn đỏ thẫm từ

từ rủ xuống.

« Thiên thành giai

ngẫu, Vàng ngọc lương duyên ».

Trong nháy mắt tất cả mọi

người kinh ngạc thốt: "Kỳ lạ, kỳ lạ."

Những người này không

biết có Thiên Bột Thần, cho nên không biết Tề vương phủ như thế nào mà làm được

kỳ quái như thế, cho nên mới phải sợ hãi than.

Quan lễ nghi đi tới, cung

kính mở miệng: "Xin Tề

vương, Tề vương phi di giá đến đại sảnh hành lễ."

Những tên tiểu đồng tử

kia lập tức chạy nhanh vào, ở phía trước dẫn đường, Nam Cung Diệp ôm Phượng Lan

Dạ một đường đi về chính sảnh của Tề vương phủ, phía sau tất cả tân khách cũng

đi theo vào.

Chính sảnh Tề vương phủ,

Nam Cung Diệp để Phượng Lan Dạ xuống, hai người phân ra đứng ở hai bên, lúc này

lễ nghi quan hướng ngay giữa mà đứng, hắng

giọng mở miệng.

"Nghi lễ đám cưới bắt đầu."

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.