Cuộc Chiến Thượng Vị

Chương 82: Quyển 3 - Chương 81 Tình cờ gặp cùng đi ăn chung


“A Man, thật trùng hợp.” Rèm xe được mở ra, Từ Man cúi đầu, hắn đang ngồi dưới cửa

sổ, hơi ngẩng đầu lên, nụ cười vẫn ấm áp như thế.

Từ Man biết

hắn vì tránh hiềm nghi mà không nhờ quá giang, lại thấy chung quanh

không ít người đang nhìn ngó, mặt già đỏ lên, hất đầu qua một bên, gọi

phu xe tấp vào lề, tìm một tiệm cơm nhỏ gần đó đi vào. Nơi này không

phải khu nhà giàu, phần nhiều là lão bách tính bình dân, cho nên phố xá

xung quanh chỉ mở tiệm cơm quán trà, cũng toàn là những quán xá rất được bình dân hóa, thậm chí có không ít quán cơm không có phòng bao, chỉ có

một gian đại sảnh, vài cái bàn gỗ, chục băng ghế dài. Từ Man và Gia Cát

Sơ Thanh cùng bước vào một tiệm cơm như thế.

Hiện tại còn chưa đến giờ cơm, nên trong tiệm rất vắng người, trong tiệm chẳng phân

biệt được chưởng quầy và tiểu nhị, ngồi trong quầy là một người phụ nữ

tầm hơn hai mươi tuổi, còn lại là một người chạy bàn bận rộn trong quán, trông hơn hai mươi tuổi. Hai người họ vừa làm việc vừa cười nói, vừa

nhìn liền biết là một đôi vợ chồng. Trong tiệm trang trí rất đơn giản,

vách tường xám trắng, sàn lát đá sạch sẽ, trên xà nhà còn treo hoa đăng

từ Tết còn chưa tháo xuống, tuy đã bắt đầu biến cũ xám mờ, nhưng ở trong một gian tiệm cơm kiểu này, lại trông có vẻ ấm áp, trên vách tường cửa

chính treo bức họa không biết ai vẽ, lấy kinh nghiệm được hun đúc nhiều

năm nay của Từ Man, liếc mắt một cái đã nhìn ra ngay, bức họa đó không

phải do người nổi tiếng vẽ nên, nhưng hình ảnh tiên hạc sống động, thanh tùng cao ngất kia, trông mới mẻ hơn so với những bức họa thường gặp.

“Hai vị

khách nhân, còn chưa tới giờ cơm ạ.” Gã trai nghênh diện đi tới trông

rất sáng sủa, chiếc khăn được giặt trắng sạch vắt trên vai, cười rất

chân thành.

Từ Man và

Gia Cát Sơ Thanh không cho hạ nhân theo vào, bản thân Từ Man kiếp trước

chỉ là một người dân bình thường, từng ăn quán xá ven đường khá nhiều,

tiệm cơm như vậy cũng từng đến không ít, căn bản không để ý có cầu kỳ

sang trọng hay không. Mà Gia Cát Sơ Thanh mấy năm nay tới tới lui lui

buôn bán, mặc dù tuổi còn nhỏ, nhưng kiến thức cao rộng hơn Từ Man

nhiều, từng mạo hiểm sinh mạng rời bến ra khơi, quá trình trong đó cũng

không phải dễ dàng gì.

Bởi vì hai

người đều không chút để ý, vẻ mặt tất nhiên là thoải mái tự tại, ngoại

trừ Từ Man có hơi không được tự nhiên ra, còn lại không có cảm giác gì

khác.

“Có vài món ăn vặt không?” Gia Cát Sơ Thanh ôn hòa hỏi, tiệm này tuy có hơi đơn sơ nhưng sạch sẽ, tạo cảm giác rất dễ chịu.

“Thời tiết

này cũng không có món gì đặc biệt ngon, nếu không ngại có muốn nếm thử

món đậu hủ thối của tiệm chúng ta không?” Nói xong gã trai kia cũng nhìn thấy Từ Man, đầu tiên là hơi sửng sốt, ngay sau đó đôi mắt trong sáng

có hơi cười gượng, hình như là cảm thấy một cô nương xinh đẹp quý phái

như vậy có lẽ sẽ không thích đậu hủ thối.

“Vậy mang

lên hai phần đi.” Gia Cát Sơ Thanh tất nhiên hiểu rõ Từ Man hơn tiểu nhị xa lạ kia, mặc dù Từ Man không lên tiếng, nhưng tia khát vọng trong ánh mắt kia, sao hắn lại không nhìn ra, từ bé hễ nàng muốn ăn cái gì, đều

có biểu tình như vậy.

Quả nhiên, Gia Cát Sơ Thanh thấy ánh mắt của Từ Man còn trừng lớn hơn hai phân, ánh lên vẻ thích thú như vì tinh tú.

Gia Cát Sơ

Thanh bảo Từ Man đẩy hắn đến cạnh một chiếc bàn, thấy nàng ngồi đối diện mình, giống như đang miễn cưỡng chịu đựng mình vậy, đầu mày liền lặng

lẽ chau lại.

“A Man hôm

nay muốn đi đâu vậy?” Gia Cát Sơ Thanh lại gọi thêm hai phần canh giá hẹ nấu đậu hủ, một lồng bánh bao hấp, mới quay đầu hỏi Từ Man.

Mắt Từ Man

hơi nhá lên, đột nhiên cảm thấy mình có hơi đuối lý, nàng không thể qua

quít làm như không có gì mà nói với Gia Cát Sơ Thanh rằng, do nàng lo

lắng cho an nguy của hắn, muốn đi xem sao, cho nên đành phải nói: “Gần

con hẻm Ô Y dạo này có mở một cửa hàng thêu, nghe Mỹ Yên nói, nơi đó có

chỉ tơ mới đến từ Tô Châu, màu sắc sáng đẹp hơn, tốt hơn so với Kiến

Khang, cho nên muốn đi xem.”

“Thật

không…” Gia Cát Sơ Thanh nhấp một ngụm trà lúa mạch, trà ở nơi này cũng

không phải là loại trà ngon gì đó, phần lớn là trà vụn hoặc trà khổ đinh lúa mạch bình dân, nhưng Gia Cát Sơ Thanh lại cảm thấy, nhìn Từ Man có

tật giật mình, uống trà theo cách này, thật sự là không còn gì tuyệt

bằng.

“Vậy còn huynh, sao lại đến đây?” Từ Man không muốn để hắn nhìn ra sơ hở gì, bèn lái đề tài, hỏi ngược lại.

Gia Cát Sơ

Thanh đặt chén trà thô xuống bàn, hứng thú nhìn Từ Man, vờ tùy ý nói:

“Khách sạn gần bến tàu có người ẩu đả, huynh có vài bạn buôn bán trọ ở

đó, sợ bọn họ có chuyện gì nên tự mình đến xem sao.”

Nhìn vẻ mặt

sáng tỏ và may mắn không che dấu được của Từ Man, Gia Cát Sơ Thanh không hề hỏi gì, có điều đường cong nơi khóe miệng kia dường như càng cong

hơn, dáng vẻ thanh nhã vui vẻ kia, khiến Từ Man nhìn thấy trong lòng bốc lên bọt khí.

“Vậy một lát muội còn đến cửa hàng thêu không?”

Từ Man cười giả lả, trả lời: “Không được, đã trễ quá rồi, để lần sau đi cũng được.”

Đôi mắt

trong trẻo của Gia Cát Sơ Thanh chớp chớp, vẻ mặt thành khẩn nói: “Hay

là, muội muốn mua loại nào, nói cho huynh biết, huynh tiện đường mang

đến cho muội.”

Từ Man giật

thót, chỗ đó căn bản là không có cửa hàng thêu mới nào, nếu Gia Cát Sơ

Thanh thật muốn đi, thế không phải là lộ tẩy sao? Đến lúc đó có giải

thích thế nào cũng không ổn, chẳng lẽ nói mình già nên nhớ lầm? Thành

thử cuống quít xua tay nói: “Không cần không cần đâu, chỗ đó là nơi mấy

cô nương thích, huynh đi cũng không tiện, vả lại muội chưa thấy được

cũng không thể nói rõ muốn chọn màu nào.”

Gia Cát Sơ

Thanh nghiêng đầu qua một bên, đưa tay nắm thành quyền đặt trước miệng,

dùng sức ho khan vài tiếng, không phải là thân thể hắn không khoẻ, mà là hắn thật sự sắp không nhịn nổi, rõ ràng là đang nói dối, nhưng trông vẻ mặt Từ Man lại cứ như thật thế kia, hắn thiếu chút nữa đã cười phá lên, cô bé này sao lại đáng yêu thế chứ.

“Này, huynh sao vậy, có phải thấy chỗ nào không khỏe không, để muội đi gọi Hàn Y đến.”

Tuy nhiên,

Từ Man lại không biết là hắn đang nín cười, ngược lại vẻ mặt lo lắng,

đứng dậy bước vội tới, cẩn thận vỗ lưng cho hắn. Hệt như khi còn nhỏ,

hắn bệnh nặng, nàng cũng vội chạy tới bên cạnh, vỗ lưng đút thuốc hoặc

là thuận khí cho hắn, khi đó nàng vẫn còn là một cục bông nho nhỏ, trắng trắng mềm mềm, hai má còn phồng phúng phính như bánh bao, vẫn chưa có

khuôn mặt nhọn xinh đẹp như hiện tại.

Gia Cát Sơ

Thanh rũ rèm mắt xuống, hiện tại hắn không hẳn là đang gạt nàng, tuy

thân thể hắn chưa hoàn toàn khôi phục, cũng không thể trở thành một

người bình thường chân chính như trên ý nghĩa, nhưng so với trước kia,

hắn căn bản không cần xe lăn nữa, miễn là hắn nguyện ý, không làm những

vận động kịch liệt, phải điều dưỡng tốt hơn nữa, thì hắn mới có thể hoàn toàn nắm được tay Từ Man, dẫn nàng đi ngắm cỏ xuân, hoa hạ, lá thu,

tuyết mùa đông, một năm rồi lại đến một năm.

“Huynh không sao.” Gia Cát Sơ Thanh uống một ngụm nước, trái tim khẽ động, liền mở miệng nói: “A Man, kỳ thật huynh…”

Không đợi

hắn nói, tiểu nhị đã bưng đồ ăn lên, nhân tiện còn đưa một đĩa ớt sa tế

đỏ tươi, được chế đặc biệt để ăn kèm với đậu hủ.

Từ Man thấy

Gia Cát Sơ Thanh thật sự không bị sao, bèn ngồi về chỗ mình, nhìn mấy

món ăn vặt trên bàn khiến người ta ch** n**c miếng, bụng ọt ọt một tiếng nho nhỏ, bữa trưa nàng chỉ lo nghĩ đến việc Gia Cát Sơ Thanh sẽ đi tìm

người giải phẫu, nên tâm thần không yên, kết quả khiến mình chưa ăn no.

Cũng không

ngại ngùng gì nữa, Từ Man xoa xoa bụng, thoăn thoắt bỏ ớt vào canh và

đậu hủ thối, đậu hủ thối ở Kiến Khang đều được chiên qua, rồi rắc thêm

gia vị lên, Từ Man lại thích bỏ thêm ớt vào, sau đó hung hăng cắn một

miếng, bên ngoài vàng óng giòn rụm, bên trong trắng trắng mềm mềm, ngửi

mùi hôi, ăn lại cực thơm ngon, hòa lẫn với chút cay cay của ớt. Từ Man

thỏa mãn nhắm hai mắt lại, thật sự là ngon tuyệt cú mèo, xuyên qua từng

ấy năm nay, ngại vì thân phận, thật sự là chưa từng yên ổn ăn trọn một

bữa quà vặt, hôm nay cũng coi như được mãn nguyện rồi, xem ra sau này

phải tìm nhiều dịp đến tiệm này ăn cho đã thèm mới được.

“Huynh đừng

ăn cay a, cũng ăn ít đồ chiên thôi.” Từ Man chấm chấm một cái bánh bao

hấp nhỏ vào chén nước tương dấm, cả nước canh trong bánh cũng húp sạch

sẽ, lau lau miệng, còn không quên nhắc nhở Gia Cát Sơ Thanh.

Gia Cát Sơ Thanh cười gật gật đầu, cầm đũa gắp vài cây giá bỏ vào trong miệng, tươi mới ngon miệng, quả nhiên ăn rất ngon.

Hai người

trò chuyện vui vẻ, chẳng bao lâu đã ăn hết toàn bộ đồ ăn trên bàn, vì lý do thân thể của Gia Cát Sơ Thanh, Từ Man rất mặt dày mà nhường phần lớn bánh bao cho Gia Cát Sơ Thanh, còn mình thì đem đậu hủ thối vàng vàng

giòn giòn ăn hơn phân nửa, cuối cùng thật sự ăn không nổi nữa, mới đáng

thương hề hề nhìn Gia Cát Sơ Thanh ăn hết đồ thừa của mình.

Bữa tiệc

này, Từ Man ăn đến răng môi lưu toàn “hương”, tâm tình thư sướng, thiếu

chút nữa quên luôn mục đích mình ra ngoài hôm nay, cuối cùng vẫn là

Thanh Mai vào nhắc nhở, mới sực nhớ thời gian không còn sớm, nên nhanh

chân trở về, bằng không với tính tình cẩn thận của đại ca, sợ là một lát sẽ tìm đến đây.

Vì thế Từ

Man mơ mơ màng màng sau khi chào tạm biệt Gia Cát Sơ Thanh, ngồi trên xe ngựa trở về nhà, cũng không biết là cảm thấy may mắn vì mình không làm

chuyện mất mặt, hay là nên khen thưởng cho sự xốc nổi của mình, nếu

không đã không được ăn một bữa tối hợp tâm ý mình đến vậy.

Gia Cát Sơ

Thanh hiển nhiên là thấy hôm nay vận khí không tệ, cho nên lúc về đến

nhà, bộ dáng như tắm gió xuân, mãi đến khi nhìn thấy người trong phòng.

“Nói đi, huynh tới có chuyện gì?” Gia Cát Sơ Thanh kêu gã sai vặt đi châm trà, mình thì ngồi xuống ghế nhìn người tới.

Đàn Hương cầm cây quạt vỗ lên bàn tay, cực kỳ nhiều chuyện sáp tới hỏi: “Ta nghe nói huynh gặp quận chúa?”

Gia Cát Sơ Thanh cười cười nhìn hắn, không trả lời.

Đàn Hương

biết hắn không muốn nói, cũng không ép, ngược lại xì một tiếng nói:

“Huynh a, không hiểu lòng của phụ nữ, chờ đến khi nàng thật sự biết được huynh đã dùng biện pháp trị bệnh của người Sắc-mục từ lâu, nàng thể nào cũng sẽ tuyệt giao với huynh.”

Bấy giờ Gia Cát Sơ Thanh mới thu cười, có chút lo lắng nói: “Nàng thật sự sẽ rất tức giận sao?”

Đàn Hương

bày vẻ mặt ‘huynh nghĩ sao’, hắn ấy thế mà là người từng trải, có loại

phụ nữ nào mà chưa từng gặp qua, so với tên nhóc con này còn hiểu biết

hơn nhiều.

“Ta hôm nay vốn muốn nói cho nàng biết.” Gia Cát Sơ Thanh có chút nghĩ mà sợ nói.

“Ngàn vạn

lần không được, chuyện này a, không được nói cho nàng biết, huynh phải

chôn luôn trong bụng, hiện tại không phải huynh đã kêu Gia Cát Mỹ Yên lộ ra tin tức qua đó, nói là huynh đang chữa bệnh sao? Còn không bằng trốn ra ngoài một đoạn thời gian, trở về liền nói là hết bệnh rồi, chuyện

này cả đời cũng đừng nói cho nàng biết.” Đàn Hương phe phẩy cây quạt ra

đưa ra chủ ý, dáng vẻ rất ư là người từng trải.

Gia Cát Sơ

Thanh ra chiều suy nghĩ, trầm mặc một lúc lâu, mới ngẩng đầu nói: “Nói

đi, vị kia kêu huynh đến là có chuyện gì muốn giao phó?”

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.