Cuộc Chiến Thượng Vị

Chương 81: Quyển 3 - Chương 80 Tán dóc trong phòng


[CCTV] Chương 80 – Tán dóc trong phòng 31/05/2015 ~ Mạc Thiên Y

Chương 80 Tán dóc trong phòng “A Man, ngươi có biết ngày đó người bắt cóc A Hoàn là ai không?” Gia Cát Mỹ Yên ngồi trên tú đôn (ghế có hình như cái trống) thắt gút dây, miệng lại không nhàn rỗi.

“Chuyện này các ngươi cũng biết ư?” Từ Man buông mảnh lụa trong tay xuống, không khỏi hoài nghi mức độ phong tỏa tin tức.

“Là A đa nói với ta.” Gia Cát Mỹ Yên cười như tên trộm ghé sát người Từ Man nói.

Từ Man cười

bẹo hai má nàng, hôm nay Gia Cát Mỹ Yên tới là báo tin vui, nghe nói lão nương của nàng lại mang thai cho Gia Cát tiểu thúc, mọi người trong nhà gần như đều cho rằng thai này tuyệt đối là con trai. Mặc dù Từ Man cảm

thấy xác suất này 50/50, nhưng nàng cũng thật lòng mừng cho cả nhà Gia

Cát tiểu thúc. Dù sao ở thời đại này, không có con trai chẳng khác nào

đã tuyệt hậu. Song Từ Man cũng vì đó mà nhắc nhở mình, không cần vội lấy chồng sớm, càng không thể sinh con sớm. Mẹ của Gia Cát Mỹ Yên cũng vì

lấy chồng sớm, sau lại vì muốn sinh con, hầy như là ba năm sinh hai, cho dù bà và Hoàng hậu là chị em ruột, nhưng liếc mắt một cái, người ta còn tưởng bà là dì Hoàng hậu.

“Ta nói cho ngươi biết, chuyện này là thứ tử của nhà Hữu tướng làm.” Gia Cát Mỹ Yên ghé sát tai Từ Man, nhỏ giọng nói.

“Nhanh vậy

đã tra ra rồi sao?” dạo gần đây Từ Man còn đang bận rộn việc may đồ

trang trí cho công chúa Hòa Húc, hơn nữa còn đang tra ngọn nguồn chuyện

của phụ thân, cho nên ngoại trừ hôm qua đến phủ Chu Hoàn thăm nàng ta

ra, những tin tức khác cũng không linh thông.

“Còn sao nữa, nghe nói lần trước hắn chơi đùa con hát gì đó, cuối cùng trả lại cho Tướng công quán (chỗ của kỹ nam).” Gia Cát Mỹ Yên nhìn quanh, phát hiện không có ma ma giáo dưỡng, mới

dùng giọng điệu vừa thẹn thùng lại hưng phấn, thấp giọng nói.

Từ Man chọt mũi nàng, “Cẩn thận mấy ma ma nghe thấy, chúng ta khỏi sống yên.”

Gia Cát Mỹ Yên bĩu môi, tiếp tục nói: “Chuyện này không ít người biết, chẳng qua ngoài mặt không nói thôi.”

“Vậy tại sao hắn muốn bắt cóc A Hoàn?” Từ Man thầm nghĩ, hóa ra là tên kia, năm đó

nàng đánh hắn trước mặt mọi người, không ngờ cách nhiều năm vẫn là một

tên không an phận.

“Còn không

phải có tâm tư xấu sao, muốn lấy A Hoàn về làm thiếp.” Gia Cát Mỹ Yên

khinh bỉ nói, thứ tử Trần gia là con trai út nhà Hữu tướng, ít năm trước đã đón dâu, hậu viện cũng nhét đầy người, lại không ngờ làm thế nào nổi tâm tư với Chu Hoàn, nhưng không thể ưỡn lưng thẳng mắt tới cửa cầu hôn được, bèn nghĩ tới chiêu này, chỉ cần làm cho Chu Hoàn bị người ta bắt

cóc, hắn liền nhảy ra làm anh hùng cứu mỹ nhân, rồi giữa đường ra xảy ra chuyện gì đó, chậc chậc, cũng thật là giỏi tính kế.

“Ta nghe

nói, cha A Hoàn sắp trở về?” Từ Man liên tưởng gần đây rõ ràng có không

ít nhà đánh tiếng hỏi thăm Chu Hoàn, trong lòng mơ mơ hồ hồ cũng nghĩ

ra.

“Thật sao? Khi nào?” về phương diện này, tin tức của Gia Cát Mỹ Yên lại không nhanh bằng Từ Man.

Từ Man lắc

đầu, kéo sợi chỉ nói: “Tuy nói thứ tử Trần gia kia hoang đường quá mức,

nhưng gần đây những nhà để ý đến Chu Hoàn quả thật là nhiều lên đáng

kể.”

Gia Cát Mỹ Yên cũng ra chiều suy nghĩ, đặt gút thắt xuống, nói: “Ngươi muốn nói, chuyện đó có liên quan đến cha của A Hoàn sao?”

Từ Man cũng

không biết nên nói thế nào, hiện nay binh quyền giống như là miếng thịt

trong mắt đám đại thần trên triều đình, ai cũng không muốn buông tha, mà lôi kéo thu gom binh quyền trong đó có một cách chính là cưới hỏi. Chu

Hoàn lại là hòn ngọc quý trên tay Chu tướng quân, không giống như những

đứa con gái ‘có cũng được mà không có cũng không sao’ của gia đình bình

thường, chỉ cần cưới được Chu Hoàn, thì sẽ tương đương với việc buộc cả

nhà Chu tướng quân lên cùng một thuyền.

Cho nên,

thay vì nói thứ tử Trần gia làm ẩu làm tả, làm mất mặt Trần Hữu tướng,

còn không bằng nói thứ tử Trần gia đoán được ý đồ của Trần Hữu tướng,

vọng tưởng sau khi đắc thủ sẽ được Trần Hữu tướng coi trọng, để thoát

khỏi tình cảnh vì chuyện với Liêu Đan Dương trước đó, mà mang đến cho

hắn sự hổ thẹn và thất vọng của Trần Hữu tướng.

Nếu lại suy

đoán một chút, cho dù Chu Hoàn thà chết không chịu, lỡ xảy ra chuyện gì, vậy người phiền não nhất tuyệt đối sẽ không phải là Hữu tướng, mà là

Hoàng đế, dù sao người ta đã trấn thủ biên quan hơn mười năm, đem người

nhà thân yêu nhất thế chấp cho Hoàng đế, ai dè người ta ở biên quan làm

việc không sai sót gì, thân quyến bị thế chấp ở hoàng thành lại xảy ra

chuyện lớn. Đây bất luận là đại tướng có lòng tinh trung báo quốc đến

đâu chăng nữa, cũng sẽ sinh lòng khó chịu đúng không. Bởi vậy, bất luận

chuyện này có thành công hay không, đối với Phái Bảo Thủ lại không hề có một chút thiệt hại nào.

Thấy Từ Man

không nói tiếp nữa, Gia Cát Mỹ Yên cũng biết liên lụy rất rộng, bèn

không gặng hỏi, ngược lại dùng cánh tay huých Từ Man, thần bí cười nói:

“Ngươi có biết đường ca ta hổm rày thế nào không?”

Từ Man bất giác xiết chặt sợi chỉ, vẻ mặt lại điềm nhiên như không, nói: “Lại rời bến sao?”

Gia Cát Mỹ Yên cười hì hì lắc đầu nói: “Mới không đâu, huynh ấy à, tìm người Sắc-mục tóc vàng mắt xanh về nhà đấy.”

“Để làm gì?” Từ Man cũng bị gợi vài phần tò mò.

“Nghe nói để trị bệnh tim cho huynh ấy.” thấy Từ Man cũng không phải hoàn toàn thờ

ơ, tâm tình Gia Cát Mỹ Yên rất tốt, theo như nàng thấy, Từ Man hoàn toàn có đủ điều kiện làm đường tẩu của nàng, mặc dù trước kia thấy thân thể

đường ca không được tốt, nhưng nếu lần này trị bệnh thành công, vậy hai

người họ chẳng phải thực xứng đôi hay sao, dù sao những cô quận chúa

công chúa được sủng ái này của hoàng gia cũng không cần môn đăng hộ đối.

Từ Man nghe

nói như thế, thầm nghĩ tới hai chữ “giải phẫu”, chẳng lẽ thật sự bởi vì

trước đây có rất nhiều người xuyên không, cho nên dẫn đến rất nhiều kỹ

thuật tiên tiến, hiện tại còn tồn tại sao? Nhưng nàng trước nay ở Kiến

Khang cũng chưa từng nghe nói qua một từ Tây y, càng đừng nói gì tới mở

ngực mổ bụng. Vả lại, Tây y muốn trị bệnh tim mà không làm giải phẫu,

rất khó.

“Không nói là chữa trị thế nào sao?” Từ Man chần chờ một chút, vẫn mở miệng hỏi.

Gia Cát Mỹ

Yên muốn cười không cười nhìn nàng một cái, hất đầu qua một bên nói:

“Thật sự không có, ta chỉ là nghe a nương ta nói thôi.”

Từ Man trong lòng vật lộn một phen, nghĩ bụng có nên đi tìm Gia Cát Sơ Thanh không,

sau cân nhắc một hồi, lại có hơi mất hứng, chuyện lớn như vậy, lúc trước gặp nàng, hắn cư nhiên không tiết lộ lấy một chút, có thể thấy được lời hắn nói lúc đó, cũng không phải là lời thật lòng.

Gia Cát Mỹ

Yên kỳ quái nhìn vẻ mặt Từ Man tự dưng âm trầm xuống một cách khó hiểu,

không tiện hỏi nhiều, chỉ đặt gút thắt lên bàn, lại nhón một miếng mứt

hoa quả bỏ vào miệng ăn.

Gia Cát Mỹ

Yên dùng xong bữa trưa rồi trở về, dù sao đại tỷ nàng đã xuất giá, bên

dưới chỉ còn một tiểu muội, nếu nàng không về chăm sóc mẫu thân, phụ

thân về nhà sẽ trách nàng.

Từ Man cũng

không giữ nàng ta lại, hiện tại cả người cả đầu nàng đều là hình ảnh Gia Cát Sơ Thanh có thể sẽ nằm trên bàn mổ, bị đại phu không biết từ đâu

đến, phanh ngực mổ bụng, chỉ sơ sẩy một chút thôi, nói không chừng từ

giờ sẽ không còn được gặp lại nữa, ngày sau trên thế giới này, Gia Cát

Sơ Thanh chỉ là một tấm bia đá, là một nắm đất vàng…

Càng nghĩ

lòng càng lạnh, Từ Man nhấp nhỏm đứng ngồi không yên, lại không có dũng

khí đi tìm Gia Cát Sơ Thanh. Lời đối thoại ở rừng hoa đào ngày ấy, đến

nay vẫn còn thỉnh thoảng xuất hiện trong mộng nàng, khiến nàng muốn quên cũng không sao quên được.

Cảm giác đối với Gia Cát Sơ Thanh, ngay cả bản thân nàng cũng không nghĩ ra được.

“A Man, Gia Cát gia biểu muội về rồi à?” Đại ca Từ Hải Sinh từ bên ngoài đi vào, trên mặt mang theo vẻ ngưng trọng.

“Đại ca có

chuyện gì sao?” Từ Man lấy làm lạ đại ca sao lại đến, còn mang theo vẻ

mặt này, lẽ nào người phái đến Lạc Dương đã xảy ra chuyện giữa đường?

“Hôm nay có

một gian khách sạn xảy ra sự cố, có vài người giang hồ xung đột với

người Hồ trong khách đ**m, kết quả vài người khách trong khách đ**m bị

vạ lây, còn có mấy người Sắc-mục bị đánh đầu rơi máu chảy…” Từ Hải Sinh

kéo Từ Man ngồi xuống, dường như rất khát nước, uống vào hết một ly trà

mới tiếp tục nói: “Lần này ảnh hưởng quả không nhỏ, nghe nói trong đám

người Hồ bị đả thương, còn có con trai của một thủ lĩnh bộ tộc nào đó,

hơn nữa thương thế không nhẹ. Chuyện này có thể lớn có thể nhỏ, nếu mà

nháo đến chỗ cữu cữu, lại là một tràng kiện tụng, Phái Bảo Thủ ắt sẽ

không bỏ qua cơ hội này.”

Phần sau gì

đó, Từ Man căn bản không nghe vào tai, nàng vừa mới nghe người Sắc-mục

bị đả thương gì đó, trong thành Kiến Khang người Sắc-mục chỉ tụ tập tại

nơi họ neo tàu, nếu hôm nay Gia Cát Sơ Thanh đúng lúc tìm một người

Sắc-mục nào đó xem bệnh, nơi đó lại xảy ra đánh nhau.

Từ Man biết

chính mình suy nghĩ lung tung, cả thành Kiến Khang có nhiều người

Sắc-mục như vậy, sao có thể trùng hợp là người Gia Cát Sơ Thanh muốn

tìm, Gia Cát Sơ Thanh hôm nay cũng không nhất định sẽ đi tìm người

Sắc-mục kia xem bệnh. Nhưng suy nghĩ kia không làm sao đè nén xuống

được, vừa nghĩ đến Gia Cát Sơ Thanh có thể sẽ bị thương, Từ Man càng

đứng ngồi không yên.

“Đại ca, muội ra ngoài một chút.” Từ Man khẽ cắn môi, đứng lên liền đi ra ngoài.

“Giờ cũng

không còn sớm nữa, muội đi đâu vậy?” Từ Hải Sinh đang uống trà, còn chưa đặt chén trà xuống, đã không thấy muội muội đâu, nhất thời sốt ruột,

hắn vậy mà nhớ rõ chuyện Chu Hoàn trước đây không lâu, hắn cũng không

dám để cho muội muội một mình ngồi xe ngựa ra ngoài.

Nhưng mà chờ hắn nghĩ xong, vội chạy tới ngoài cửa, đã nghe người gác cổng nói, Từ

Man đã lên xe ngựa đi rồi, cũng may Từ Man xem như khá cẩn thận, dẫn

theo gần một nửa thân vệ xuất môn, mới thoáng yên tâm.

Từ Man vừa

lên xe ngựa liền hối hận, mình bộ dạng thất tha thất thểu chạy đến nhà

người ta như vậy, sẽ khiến Gia Cát Sơ Thanh nghĩ thế nào. Nếu hắn thật

sự bị thương, còn có thể xem như đi thăm, nhưng nếu người ta đang yên

đang lành, mình chạy tới chẳng phải rõ rành rành là nói với người ta,

mình rất lo lắng cho hắn sao? Vậy sự kiêng dè rối rắm trước đó không

phải đều thành chuyện cười sao.

Nghĩ kiểu

nào cũng thấy mình thật ngốc, Từ Man gần như muốn mở miệng gọi phu xe

lập tức quay đầu hồi phủ, lại nghe thân vệ cưỡi ngựa bên ngoài đi đến

bẩm báo, nói là có người ở bên đường sai gã sai vặt đến gọi xe ngựa lại. Từ Man vốn không hơi đâu để ý tới, nhưng trong tích tắc kéo rèm cửa sổ

ra, mọi phiền muộn trong lòng đều biến mất, người đón xe chính là Hàn Y, mà xa xa người kia đang ngồi trên xe lăn, mỉm cười nhìn nàng, tuy hai

người cách một con phố, nhưng Từ Man biết rất rõ ràng, hắn là đang nhìn

mình.

Gia Cát Sơ

Thanh ngồi bên đường, buồn cười nhìn cô bé kia cuống quít thả rèm che

xuống, rúc vào trong xe ngựa, như thể nhìn thấy thứ gì đáng sợ lắm vậy.

Hôm nay hắn vốn nghe nói bến tàu bên kia náo loạn không nhỏ, liền có

chút lo lắng cho những đồng sự cùng làm ăn ở bến tàu sẽ bị liên lụy, bèn dẫn theo Hàn Y đích thân đến đó một chuyến, ai ngờ trên đường trở về

liền bắt gặp Từ Man rêu rao dẫn theo một hàng thân vệ đi về hướng nhà

mình, thế là trong lòng động một cái, cư nhiên ngăn nàng lại, lại không

biết nàng có phản ứng thế kia.

Ngẫm lại chắc cô bé thỏ con này bị giật mình, Gia Cát Sơ Thanh tâm tình rất tốt, chậm rãi đẩy xe lăn qua.

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.