Chào Anh, Đồng Chí Trung Tá!

Chương 13: Quả bom nặng ký


Kết lúc cuộc phỏng vấn đã hơn tám giờ tối. Diệp Vận

Đồng tự mình lái xe đưa Lương Hoà trở về. Ban đầu Lương Hoà định từ chối nhưng

bị Diệp Vận Đồng khoát tay ngăn lại.

"Nếu như làm mất người của Cố Tam,

cậu ta sẽ không đời nào chịu tha thứ cho tôi."

Gần đây Lương Hoà bị trêu ghẹo nhiều lắm rồi, tới mức

đã quá quen, cũng không thèm phản bác. Nghe chị nói vậy chỉ giả bộ cúi đầu

ngượng ngùng, không từ chối nữa. Trên đường đi đề tài câu chuyện của hai người

tất nhiên là không thể không liên quan tới Cố Hoài Ninh.

Diệp Vận Đồng lớn hơn Cố Hoài Ninh tám tuổi. Từ

chị mà Lương Hoà biết được rất nhiều chuyện về Cố Hoài Ninh. Ví dụ như trước

đây anh bướng bỉnh ngang tàng như thế nào, không coi ai ra gì ra sao, lớn lên

lại tuấn tú đẹp trai được mọi người hết sức yêu quý, thậm chí ngay cả chuyện về

mối tình đầu của anh cũng suýt nữa được đề cập tới.

Lương Hoà nghe mà trợn mắt, vừa định hỏi thêm vài điều

thì xe đã dừng trước cửa đại viện quân khu, bị lính gác cửa ngăn xe của họ lại.

Xe của Diệp Vận Đồng không phải xe thuộc đơn vị, theo quy định không được phép

vào.

Hai người tiếc nuối nhìn nhau, đành dừng lại câu

chuyện còn dang dở.

"Em gái, lần sau gặp nói chuyện tiếp

nhé!"

"Vâng ạ, nhất định thế!"

-----------------------------

Lương Hoà mang vẻ mặt phiền muộn trở về, vừa mới rẽ

vào khu Ký túc xá, đã nghe thấy thanh âm của cậu nhóc Cố Gia Minh vang lên từ

xa xa ------

"Bé, bé ơi ----"

Lương Hoà theo bản năng muốn xách túi bỏ chạy, không

ngờ Cố Gia Minh động tác còn nhanh hơn, chạy vụt tới ôm lấy đùi cô. Lương

Hoà cúi đầu nhìn Cố Gia Minh, đôi mắt thằng bé to tròn trong suốt, cô ngẩng đầu

nhìn người lính thong tin đi theo phía sau Cố Gia Minh, vẻ mặt dở khóc dở cười.

"Gia Minh, phải gọi là thím

chứ!"

Cố Gia Minh không quan tâm, ôm chân Lương Hoà muốn

trèo lên, vừa túm vừa khóc: “Bé, sao cô không đến

thăm cháu vậy, từ tối hôm qua tới giờ cháu bị Cố Hoài Việt nhốt, mãi sáng nay

mới thả ra. Vừa được thả cháu liền chạy đi tìm cô ngay, tìm cả ngày cũng không

thấy, cô thật không có lương tâm mà, cô đi đâu vậy?"

Thằng nhóc khóc lóc lên án khiến Lương Hoà trở tay

không kịp, cả kinh trợn mắt há hốc mồm.

Người lính thong tin liên lạc của Cố Hoài Việt là Tiểu

Mã cười nhìn Lương Hoà: “Hôm nay Cố chính uỷ phải lên Sư bộ, bảo

tôi đem Gia Minh đến chỗ hai người chơi. Không ngờ đến đây lại không gặp cô và

đội trưởng, cả ngày hôm nay Gia Minh rất sốt ruột."

Cố Gia Minh túm túm áo khoác của Lương Hoà, biểu tình

vô cùng đáng thương, "Bé, đừng đuổi cháu đi nhé?"

Lương Hoà đang suy nghĩ phải trả lời làm sao để tâm

hồn not nớt của thằng bé không bị tổn thương, đột nhiên một đôi bàn tay rắn rỏi

xuất hiện trước mắt, hai ngón tay nhấc một cái đã kéo được Cố Gia Minh ra khỏi

đùi Lương Hoà. Cố Gia Minh ngẩng đầu lên liền thấy ngay đôi mắt đen thui của

ông chú mình đang nhìn mình chằm chằm.

"Cố Gia Minh, cháu lại muốn làm

gì?"

Cố Gia Minh nháy nháy mắt cầu cứu với Lương Hoà. Cố

đội trưởng hình như biết trước được điều này, đôi mắt anh lạnh lạnh liếc cô một

cái, khiến Lương Hoà vốn định mở miệng cầu tình đành phải đứng im tại chỗ.

Cố Gia Minh thấy thế liền giả bộ khóc. Nhưng miệng vừa

há ra đã bị ông chú mình dùng ngón tay đẩy cằm lên, thằng nhóc đành phải nín.

Cố Hoài Ninh vẫy Tiểu Mã tới gần, giao Cố Gia Minh cho cậu ta.

"Quay về thu dọn một ít quần áo đồ

đạc của Gia Minh, sáng sớm mai tôi đến đón đưa nó về thành phố C."

Cậu bé bị ôm đi một cách không tình nguyện, đi rồi còn

không quên quay đầu lại vẫy vẫy tay chào tạm biệt cô bé của nó, làm Lương Hoà

trong lòng vừa vui vẻ lại vừa áy náy. Có lẽ thằng nhóc quậy phá này thật tâm

thích cô.

Trên đầu bỗng nhiên bị gõ một cái, Lương Hoà ôi một

tiếng che đầu, đưa ánh mắt hung tợn nhìn Cố đội trưởng.

Cố đội trưởng liếc mắt nhìn cô, ra lệnh: “Còn

tiễn biệt cái gì nữa, lên nhà."

Lương Hoà: “..."

--------------------------

Vào nhà Lương Hoà bắt đầu thu dọn hành lý, Cố Hoài

Ninh đã thay cô đặt sẵn vé máy bay cho ngày mai. Nghĩ nghĩ, người này cũng tính

toán sẵn rồi, để cô cùng thằng nhóc tai hoạ kia đi một lượt, đỡ phải có người

hộ tống nó. Cô oán thầm trong lòng mở vé máy bay ra xem, lại thấy có những ba

chiếc vé.

Lương Hoà kinh ngạc chạy đến phòng tắm hỏi Cố đội

trưởng, Cố đội trưởng mí mắt cũng không nâng lên quăng ra một câu,: “Vé

còn lại là của anh."

"Anh cũng về nhà sao?"

Có lẽ giọng của cô kinh ngạc qúa, khiến Cố đội trưởng

lại liếc nhìn cô, chậm rì rì hỏi lại, "Anh làm

sao mà không thể về nhà được?"

Lương Hoà bị anh hỏi lại, nghẹn lời, một lúc lâu sau

mới phản ứng lại, "Nhưng anh vừa mới về

mà?"

"Ba đã về nhà rồi, ông muốn gặp em,

anh không thể không về cùng."

Anh thản nhiên quăng ra một quả bom, Lưong Hoà hai mắt

mở to, đột nhiên cảm thấy cả người uể oải, "Anh sợ em

không ứng phó được phải không?"

Anh không lên tiếng trả lời, lúc đi qua bên cạnh Lương

Hoà giơ tay xoa xoa đầu cô, tỏ vẻ rằng điều đó còn cần phải nói ra nữa hay sao.

"Thế vì sao Gia Minh cũng phải đi về

cùng chúng ta?"

Bàn tay đang pha trà của Cố đội trưởng ngừng lại một

chút, sau một lát cười trả lời, "Mang nó về làm bia đỡ

đạn."

"Bia đỡ đạn?"

"Nó là cục cưng trong

nhà, đi đến đâu cũng được mọi người yêu chiều sủng ái, mang nó

về cùng có thể tránh đi sự chú ý của

mọi người." Anh nói

xong đưa cho cô một chén trà nóng. Cố Hoài Ninh đứng trước mặt cô, vươn một

ngón trỏ nâng cằm cô lên, nói: “Anh nghĩ chắc em

không muốn bị mọi người hỏi những vấn đề kiểu như khi nào thì sinh con, đúng

không, vì thế chi bằng trực tiếp mang về cho bọn họ một đứa, đỡ phải bị

hỏi."

Cố Gia Minh không thể biết được rằng chính mình đang

bị ông chú âm mưu bán đứng. Lương Hoà há miệng, đột nhiên nghĩ lại, anh vừa mới

nhắc đến con, con của hai người bọn họ.

Lương Hoà nhìn thẳng vào đôi mắt đen của anh, hỏi: “Anh

không muốn có con à?"

Anh hơi ngạc nhiên, cười khẽ thành tiếng, hỏi lại cô:

“Chẳng lẽ em muốn có sao?"

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.