Chào Anh, Đồng Chí Trung Tá!

Chương 12: Ván cờ mê hoặc


Hôm sau Cố Hoài Ninh đi cùng Lương Hoà đến nhà Diệp

lão. Bởi vì Diệp lão bị cao huyết áp nên cần phải kiêng không được uống rượu,

vì thế mà ông cụ vẫn rầu rĩ không vui, vừa thấy Lương Hoà đến liền hớn hở tiếp

đón cô. Quả thật không thể phủ nhận rằng Diệp Vận Đồng nói không sai, Lương Hoà

rất được lòng Diệp lão tướng quân.

"Mấy hôm nay ông cụ cứ nhắc đi nhắc

lại mãi, nói Cố Tam đem Lương Hoà giấu đi nên không còn ai chơi cờ nhảy với cụ

nữa, may mà hôm nay cậu đưa cô ấy đến đây." Con gái ông - Diệp

Vận Đồng nói có vẻ ghen tị với Lương Hoà.

Cố Hoài Ninh hơi nhíu nhíu mày, hình như gần đây những

người muốn cướp cô bé của anh xuất hiện ngày càng nhiều thì phải.

Lương Hoà nghe Diệp Vận Đồng nói vậy thì mím môi cười, "Hôm

nay em đến không phải để chơi cờ, em đến để làm việc."

Nghe xong Diệp lão cảm thán một câu, "Mấy

tờ báo của các cháu làm sao cứ bám riết ông mãi không tha thế, những chuyện cũ

đều trôi qua lâu lắm rồi, nhắc lại làm gì nữa chứ!"

Lương Hoà nghĩ nghĩ nói, "Cả

đời ông vì nước vì dân mà vất vả rất nhiều, càng vất vả công lao lại càng lớn,

những điều này nên là tấm gương cho con cháu đời sau noi theo và học tập. Bởi

vì thế mà chúng cháu cứ phải tìm cách phỏng vấn ông, chuyện của người khác làm

sao có thể mang ra so sánh với ông được ạ?"

Câu nói này làm Diệp lão rất vui vẻ: “Cháu

gái, mũ này cao quá, đừng đội lên cho ông!"

Lương Hoà chán nản kéo góc áo Cố đội trưởng, anh tà tà

liếc cô một cái rồi bước đến ngồi đối diện với Diệp lão, lại gọi chị Tề đem bàn

cờ vua của Diệp lão ra.

"Cháu muốn chơi cờ với bác hả?"

Diệp lão ngạc nhiên hỏi.

Cố Hoài Ninh cười nhẹ gật đầu, "Bác

với ba cháu giống nhau ở một điểm, chuyện gì mà không phần thưởng thì không có

hứng thú làm. Bây giờ cháu và bác đánh cược một ván. Cược cái gì thì tuỳ bác

định đoạt!"

Diệp lão hứng chí cười to, "Được,

được, thật hào phóng! Bác định đoạt hả? Tốt, nếu như bác thắng, cháu phải để vợ

ở lại đây chơi một tháng, thế nào, đồng ý không?"

Cố Hoài Ninh nâng mắt nhìn nhìn Lương Hoà, thấy cô

nhìn mình đầy lo lắng. Anh dời tầm mắt nhìn Diệp lão, "Được

ạ! Vậy thì bác cũng phải chấp nhận điều kiện, nếu cháu thắng, bác phải làm theo

yêu cầu của vợ cháu, để cho cô ấy phỏng vấn."

"Không thành vấn đề."

Diệp lão vung tay lên đầy vẻ sảng khoái, bắt đầu đánh cờ.

Lương Hoà không biết nhiều về cờ vua, nhưng cũng nhận

ra được trình độ của người bình thường và cao thủ khác nhau chỗ nào. Ngay từ

lúc bắt đầu hai người đều đánh rất thoải mái, nhưng dần dần mỗi bước đi đều

được suy tính rất cẩn thận. Lương Hoà ngồi bên cạnh Cố Hoài Ninh, cảm thấy sốt

ruột, lại không dám làm anh phân tâm, chỉ lo buồn trong lòng, hồi hộp tim đập

thình thịch, hai tay nắm chặt vào nhau.

Đột nhiên một bàn tay phủ lên hai tay cô, xúc cảm ấm

áp truyền tới làm cô sửng sốt, anh cười nghiêng đầu sang, khẽ nói bên tai cô, "Yên

tâm đi, anh sẽ không để cho em phải thua!"

Cô đầu tiên là sửng sốt, sau đó tai lập tức đỏ bừng

lên. Mà đương sự gây ra sự việc lại thản nhiên xem như không có chuyện gì, tiếp

tục cùng Diệp lão đánh cờ, sắc mặt thong dong bình tĩnh. Anh nói như vậy chỉ để

an ủi cô mà thôi, nhưng mà vì sao cô nghe câu nói ấy xong trái tim càng đập lại

càng nhanh thế này? Cô đưa mắt nhìn khuôn mặt tuấn tú của Cố Hoài Ninh, tự trả

lời chính mình: chắc chắn là cô bị mê muội bởi sắc đẹp rồi.

Thời gian trôi qua khoảng chừng được mười mấy phút,

ván cờ dần dần lộ rõ kết cục. Cố Hoài Ninh không chút khách khí vươn tay lướt

qua vạch ngăn cách ăn luôn quân cờ lớn nhất của Diệp lão, ông chỉ còn thừa lại

một quân Sĩ và hai tốt. Diệp lão nhìn thấy bàn cờ như vậy, đơn giản liền trực

tiếp nhận thua.

"Nhớ ngày trước ở thành phố C chơi cờ

với cháu đã không thắng được, không ngờ chuyển về nơi này dốc lòng tôi luyện

vài năm vẫn không thể khá hơn. Này, Hoài Ninh, có phải cháu quyết tâm thắng

bằng được ván cờ này cho nên mới đánh cược như vậy phải ko?"

Cố đội trưởng cười yếu ớt, "Cám

ơn bác đã nương tay!"

----------------------------------

Cuộc phỏng vấn được thực hiện ở thư phòng của Diệp

lão. Lúc Lương Hoà bước vào trong liền kinh hãi lắp bắp. Đây làm sao mà gọi là

thư phòng được, có gọi là thư viện cũng không đủ. Các loại sách cổ từ thời

Đường - Tống - Nguyên - Minh - Thanh, cho tới tạp chí, tuần san số ra mới nhất

gần đây tựa hồ Diệp lão đều lưu giữ. Diệp lão cười nhìn dáng vẻ say mê hai mắt

toả sang của Lương Hoà, nhịn không được ông lại trêu:“Bây

giờ đã thấy hối hận vì để Hoài Ninh thắng chưa, cháu xem xem, bây giờ ở đây

chơi với ông thì tốt biết mấy."

Lương Hoà ngượng ngùng vuốt đầu, nghiêm túc chuẩn bị

làm việc.

Khi nãy Lương Hoà nói nịnh Diệp Tán tướng quân cũng

không hẳn là không đúng. Bản thân ông chinh chiến cả đời, có rất nhiều chuyện

vui lẫn chuyện buồn. Nhưng những chuyện đã qua đều là lịch sử đổ máu của cả

những đồng đội, ông không muốn kể lại.

"Trên chiến trường, súng đạn vô tình,

những người còn sống mà hưởng thụ vinh quang như chúng ta bây giờ đều được đánh

đổi bằng xương máu của những người đồng đội đã ngã xuống, đã anh dũng hi sinh.

Ông sinh ra vào đúng thời loạn, có thể sống sót được cũng không phải chuyện dễ

dàng. Lúc đó ông còn nhỏ, chưa thể tham gia kháng chiến. Đợi tới khi trưởng

thành liền cầm súng đánh Tưởng Giới Thạch. Lúc chiến tranh thực sự nổ ra ông đã

già rồi, trong bảy, tám năm chiến tranh du kích tự vệ, ông và ba chồng của cháu

cùng chiến đấu trên một mặt trận."

Nói đến đây, khuôn mặt Diệp lão lộ ra một nụ cười "Lúc

đó, tất cả chúng ta đều ở Quảng Tây, ở hai đồn biên phòng khác nhau. Khi đó đã

lâu không ra trận, cầm súng cảm giác đều lạ lẫm, lúc nhận mệnh lệnh của cấp

trên thì rất hoảng hốt. Đang sống những ngày yên bình đột nhiên bảo đi chiến

đấu, cháu nghĩ mà xem. Ra trận tức là chin phần chết một phần sống. Nhớ rõ lúc

ấy ông dẫn theo một đại đội, mắc kẹt giữa đầm lầy trong một cánh rừng. Cháu

đoán xem kết quả thế nào?"

Lương Hoà lắc đầu, tiếp tục nghe Diệp lão nói: “Phía

địch bên kia đầy rẫy mai phục, các đồng đội muốn cầm lựu đạn tiến dần lên

để phá vòng vây, nhưng lựu đạn ném ra lại không nổ, có cái thì chưa ném đến nơi

đã nổ. Chúng ta rất lo lắng, nghĩ thôi phen này chắc chắn sẽ chôn thân ở chiến

trường Việt Nam này rồi. (1)Nhưng tiếc là muốn chết cũng không được.”

Lương Hoà nghe xong rất xúc động, lúc đó tình thế chắc

vô cùng khẩn trương, vậy mà bây giờ ông cụ kể lại cho cô nghe bằng giọng điệu

bình thản như vậy, hẳn là tâm tình lúc này của ông vô cùng trống trải.

"Lúc đó tiểu đoàn của Trường Chí dùng

lựu đạn công phá đồn địch mới cứu được chúng ta ra ngoài. Nhưng cho dù cứu được

vẫn có những chiến sĩ hi sinh. Chính ba chồng của cháu đã cứu mạng ông, từ đó

trở đi chúng ta kết bạn, vô cùng thân thiết, cùng nhau về nước, được khen tặng

chiến công. Nhà ở thành phố C lại gần nhau, ông đã chứng kiến Hoài Ninh từ nhỏ

lớn lên."

Nghe ông nhắc tới Cố Hoài Ninh, Lương Hoà không khỏi

nhớ lại lúc ban nãy trước khi đi anh nói với Diệp Vận Đồng:“Em

còn có việc phải đi trước, lát nữa phỏng vấn xong chị cho người đưa cô ấy về

giúp, bác Diệp không được giữ người lại đâu đấy!". Trong

giọng nói bình thản có ẩn chứa ý cười, nói với vẻ không chút để ý, nhưng người

nghe lại nhịn không được mặt đỏ tim đập. Lương Hoà bắt đầu khinh bỉ sự tự chủ

của bản thân, trước mặt anh cô cứ như gặp phải sư phụ vậy.

"Hoài Ninh là đứa con mà Trường Chí

yêu nhất, Lý Uyển lại càng không cần phải nói, cháu mà làm cho con trai út của

họ tổn thương, chẳng khác nào khía vào miếng thịt trong lòng họ."

Điều này cô nghe thật mới mẻ, Cố đội trưởng nhìn tuyệt

không giống người có thể dễ dàng đau buồn bi thương, nếu không cũng không nhập

ngũ, làm bộ đôi.

"Năm Cố Hoài Ninh tốt nghiệp cấp ba

chuẩn bị thi vào Đại Học, không biết như thế nào mà náo loạn với cả nhà, nó

không nói với ai liền báo danh nhập ngũ, sau lại còn sang bên Anh học cái

trường gì suốt mấy năm, trở về thì luôn công tác tại đơn vị. Kỳ thật ông luôn

thắc mắc tại sao Hoài Ninh vẫn không trở về thành phố C làm việc mà các cháu

lại gặp gỡ quen biết rồi kết hôn được nhỉ?"

Lương Hoà bối rối. Ông cụ luôn nghĩ cô là vợ yêu của

Cố đội trưởng, nếu bây giờ cô nói cho ông biết hai người trước khi kết hôn gặp

mặt nhau không quá mười lần, chắc chắn ông cụ sẽ ngất xỉu mất. Vì thế Lương Hoà

đành mím môi cười, ra vẻ ngượng ngùng không trả lời.

Diệp lão thấy thế cũng không bắt buộc cô, cười nói

tiếp: “Cháu may mắn đấy! Tuy trước đây Hoài Ninh

từng có ngang tàng một thời gian, nhưng ông đã chứng kiến nó lớn lên từ nhỏ đến

bây giờ, xem như hiểu tính nết nó. Nếu nó đã nhận định một người, chắc chắn sẽ

là cả đời."

Cả đời? Từ này làm Lương Hoà giật mình sửng sốt. Cô

còn nhớ rõ đêm qua anh vẫn còn trêu chọc mình nói: Một đội? Một đội làm sao mà

đủ, ít nhất phải một đoàn. Nghe cái giọng anh nói lúc ấy xem. Bây giờ Diệp lão

lại nói thế kia, Lương Hoà cảm thấy vô cùng hiếu kỳ, không biết khi một người

đàn ông lạnh lung lãnh đạm như anh, khi nhận định một người cả đời, sẽ là như

thế nào.

o-------------------------------o

(1). Những

năm cuối thập niên 70 - đầu những năm 80 là chiến tranh biên giới Việt - Trung.

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.