Chẳng Lẽ Thật Sự Có Người Cảm Thấy Sư Tôn Là Phàm Nhân Sao

Chương 565: Chương 565 � Rác rưởi cảnh giới Luyện Khí đã thà nh lập tông môn 2


Sau khi hắn nói xong liền đạp không bay lên, đi về phía núi Hướng Đạo. Hắn

muốn xem thử cuối cùng Bạch Trạch đang là m cái gì.

Ngao Ngự đứng tại chỗ nhìn bóng lưng Sở Duyên rời đi, lại nhìn ốc biển trên

tay mình, chợt thở phà o nhẹ nhõm như trút được gánh nặng.

Sở tông chủ đi rồi…

Sở tông chủ thật sự không so đo những lời hắn ta vừa nói.

Vậy là tốt rồi, vậy là tốt.

Ngao Ngự yên tâm.

Sau khi yên tâm, Ngao Ngự lại cảm thấy hưng phấn.

Vừa rồi hắn ta mới mắng Sở tông chủ một trận, bảo muốn nuốt Sở tông chủ,

còn kêu Sở tông chủ quỳ xuống. Mặc dù Sở tông chủ đại nhân đại lượng, không

so đo với hắn ta, nhưng thật sự là hắn ta đã từng mắng. Việc nà y đủ cho hắn ta

khoe khoang cả đời rồi.

Hắn ta mắng một trong những đại năng giả đứng đầu thiên địa, hơn nữa vẫn

thà nh công còn sống, chuyện nà y có cần ghi chép lại hay không?

Ngao Ngự cà ng nghĩ cà ng hưng phấn, cầm ốc biển đi lên núi, chuẩn bị giao ốc

biển cho vị Tư Nhạc kia trước, sau đó muốn đi tìm người khoác lác một trận.

Chuyện nà y mà hắn ta không khoe khoang thì quả là có lỗi với những lời hắn ta

vừa nói, hắn ta từng mắng Sở tông chủ mà không chết…

Chỉ điểm nà y thôi đã đủ rồi!

Ngao Ngự vừa đi vừa nhảy lên trên núi, hắn ta nhảy được một nửa thì đột nhiên

ngừng lại.

Không đúng.

Nếu hắn ta cứ nói việc nà y ra như vậy thì liệu có bị Sở tông chủ biết hay không?

Đến lúc đó Sở tông chủ nhớ tới muốn tính sổ, vậy chẳng phải hắn ta chết chắc

rồi hả?

Nhưng nếu hắn ta nói riêng với bọn Lý Nhị Cương, bọn Lý Nhị Cương sẽ

không to mồm loan truyền khắp nơi chứ?

Chắc có lẽ là không!

…

Trong khu vực Đông Châu, đối diện núi Thiên Vụ, bên trong núi Hướng Đạo.

Giờ phút nà y trong một khoảng sân rộng của Hướng Đạo Tông, Bạch Trạch

đang dạy bảo đệ tử duy nhất của mình Ninh Phà m.

“Ngươi nói xem ngươi ngộ đến bây giờ sao cái gì cũng không ngộ ra? Đã bao

nhiêu ngà y rồi? Không cầu ngươi ngộ ra hoà n toà n, chỉ cầu ngươi ngộ ra một

chữ là được, kết quả hay rồi, cái gì cũng không ngộ ra.”

Bạch Trạch chỉ tiếc rèn sắt không thà nh thép khiển trách Ninh Phà m.

Lão ta đã nhận tên đệ tử nà y bao lâu rồi?

Thu là m môn hạ, truyền thụ “đạo pháp”. Kết quả đối phương lại không ngộ ra

được cái gì, điều nà y sao có thể khiến Bạch Trạch không tức giận cho được?

Nhìn xem đệ tử của Sở đạo hữu người ta kìa, nhập môn mấy ngà y mà tu vi đã

tăng lên vèo vèo, động một chút là ta hiểu, người nà y b**n th** hơn người kia.

Sao đệ tử nhà lão ta lại đần như vậy chứ?

Ngộ lâu như vậy, cả cái rắm cũng không ngộ ra.

“Sư tôn, chuyện nà y cũng không thể trách ta được, ta thật sự đã cố gắng hết sức

rồi.”

Ninh Phà m sợ hãi nói.

Giờ phút nà y bộ dạng của Ninh Phà m cũng đã thay đổi rất nhiều, sau lưng đeo

một thanh đại đao, hai bên hông cũng treo hai cây đao, một cái nghịch nhận,

một cái tế đao, có thể nói là là m mà u, khí chất đã có đủ, chỉ có điều tu vi không

được tốt lắm.

“Cố gắng hết sức? Thiên phú của ngươi nhất định không thấp, điều nà y ta có thể

thấy được, thiên phú không thấp, phương pháp tu hà nh cũng giống với đệ tử của

Vô Đạo Tông như đúc, tại sao người khác ngộ ra mà ngươi không ngộ ra. Ta

thấy là ngươi lười biếng thì có!”

Bạch Trạch quyết đoán gạt bỏ lí do thoái thác của đệ tử mình.

“Sư tôn, sư tôn của người ta có thể giống ngà i sao, người ta là tồn tại trong

truyền thuyết, còn ngà i… ngà i chẳng có tên tuổi gì…”

Ninh Phà m thận trọng nói.

Nghe đến đây, Bạch Trạch vốn chỉ định răn dạy một chút suýt chút nữa đã giáng

một tát đập chết tên đệ tử nà y.

Lão ta lấy tên đệ tử nà y ra so sánh với những đệ tử khác của Vô Đạo Tông, tên

đệ tử nà y liền lấy lão ta ra so sánh với Sở Duyên?

Đây là hai chuyện giống nhau hả?

Tuy rằng lão ta cảm thấy có lẽ thời kỳ đỉnh phong của Sở Duyên sẽ mạnh hơn

lão ta một chút, nhưng ít nhất hai người có cùng một đẳng cấp. Bây giờ Sở

Duyên “đồng điệu” với thiên địa đạt được nhận thức chung, cùng hướng về

phương hướng tốt đẹp mà cố gắng, từ đó được thiên địa bảo vệ nâng đỡ. Người

vẫn không thể đồng điệu với thiên địa cùng hướng về phương hướng tốt đẹp mÃ

cố gắng như lão ta tất nhiên sẽ không sánh bằng Sở Duyên. Cả hai chỉ khác

nhau ở chỗ thiên địa bảo vệ nâng đỡ, tên đệ tử nà y lại lấy ra mà nói lão ta…

Chuyện nà y đúng là …

Bạch Trạch không có sức phà n nà n nữa.

“Mà thôi mà thôi, ngươi đã không ngộ ra thì ta cũng không miễn cưỡng nữa. Ta

truyền thụ cho ngươi mấy thứ khác, ngươi luyện trước đi.”

Bạch Trạch thở dà i thật sâu, cảm thấy tên đệ tử nà y của mình hết thuốc chữa rồi,

dứt khoát cho một và i phương pháp tu luyện, để mặc tên đệ tử nà y tu ra cái gì

thì tốt, lão ta lại đi tìm đệ tử khác vậy.

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.