Chẳng Lẽ Thật Sự Có Người Cảm Thấy Sư Tôn Là Phàm Nhân Sao

Chương 564: Chương 564 � Rác rưởi cảnh giới Luyện Khí đã thà nh lập tông môn 1


Hắn chưởng xuống đất, toà n bộ núi Thiên Vụ đều chấn động. May mà Sở

Duyên không dùng sức quá nhiều, nếu không chỉ sợ núi Thiên Vụ đã sụp đổ rồi.

Sở Duyên đưa tay chưởng một phát rồi không có động tác gì nữa, hắn cũng cực

kỳ sợ, sợ mình đập nát tông môn của mình. Ba đứa đồ đệ bảo bối của hắn còn

đang ở trong tông, nếu trong tông sập, vậy ba đứa đồ đệ kia của hắn cũng không

còn luôn, thế thì hắn sẽ phun máu mất. Cũng may núi Thiên Vụ chỉ nhẹ nhà ng

chấn động chứ không có dấu hiệu sụp xuống. Sở Duyên thở phà o nhẹ nhõm.

“Trạng thái vô địch nà y vẫn không dễ khống chế, sức mạnh của những chấm

sáng mà u và ng nà y quá mạnh mẽ.”

Sở Duyên không khỏi cảm khái về sự cường đại của trạng thái vô địch nà y. Quá

mạnh cũng không phải là chuyện tốt, thật sự quá khó khống chế rồi.

Nhưng nói lại thì hắn gây ra động tĩnh lớn như vậy, sao đệ tử trong tông lại

không ra ngoà i?

Trong đầu Sở Duyên xẹt qua một ý nghĩ, còn chưa kịp nghĩ nhiều thì một tiếng

ngâm kỳ quái bỗng nhiên nổ vang.

Hú hú!!!

Theo âm thanh nà y vang lên còn có một câu nói truyền tới.

“Nghiệt súc phương nà o dám cả gan láo xược trước Vô Đạo Tông, có tin Long

gia gia của ngươi nuốt chửng ngươi hay không?! Bây giờ quỳ xuống, Long gia

gia của ngươi có thể cân nhắc tha cho ngươi một mang!”

Một bóng rồng hiện lên, chỉ thấy bóng dáng của Ngao Ngự đáp xuống đất, khí

thế hung hăng đi tới chỗ Sở Duyên, rất có tư thái muốn ngũ mã phanh thây kẻ

vừa mới gây ra động tĩnh kia.Dù sao khối khí thế nà y cũng bóp đến sít sao.

Ngao Ngự từng bước đi về phía Sở Duyên, Sở Duyên cũng chậm rãi xoay người

qua. Hai người nhìn nhau một cái, Sở Duyên thờ ơ lạnh nhạt, Ngao Ngự thì trợn

tròn mắt.

Bịch…

Ngao Ngự quỳ xuống tại chỗ.

Hắn ta vừa mới nói gì…

Hắn ta muốn nuốt tông chủ?

Bạn đang đọc truyện Chẳng Lẽ Thật Sự Có Người Cảm Thấy Sư Tôn Là Phàm Nhân Sao tại website ssTruyen. Truy cập ssTruyen.Net để đọc đầy đủ các chương của bộ truyện này

Còn kêu tông chủ quỳ xuống nữa?

Trời ạ…

Ngao Ngự cảm giác thế giới của mình điên đảo rồi. Sở Duyên lại không thèm

để ý những lời Ngao Ngự vừa mới nói.

“Ngao Ngự, bây giờ tình huống trong tông thế nà o?”

Sở Duyên đi thẳng và o vấn đề, trực tiếp hỏi.

“Hả? Tông chủ, tình huống thế nà o cái gì?”

Ngao Ngự cảm thấy mờ mịt, trong lòng lại âm thầm thở phà o nhẹ nhõm. Xem

ra hình như Sở tông chủ không có ý muốn so đo thì phải?

Vậy là tốt rồi, vậy là tốt rồi.

“Trong tông không xảy ra chuyện gì hả?”

Sở Duyên nhíu mà y hỏi.

“Ồ? Không có mà tông chủ, mọi chuyện đều bình thường, Hoa đại nhân vẫn

luôn ở Thần Binh Các, Tư Nhạc đại nhân cũng không sao, chỉ là thân thể hơi

suy yếu, những vị đại nhân khác cũng đều rất tốt.”

Ngao Ngự sờ đầu trả lời.

“Trong tông không có việc gì sao?”

Sở Duyên ngẩn người, nhỏ giọng lẩm bẩm một câu.

Theo như lời Ngao Ngự nói thì Vô Đạo Tông của hắn không xảy ra chuyện gì?

Thế ngọn núi lớn bên ngoà i là sao?

Sở Duyên trầm tư một chút vẫn không nghĩ ra được gì, chỉ có thể lựa chọn hỏi

thăm Ngao Ngự. Sau khi Ngao Ngự nghe thấy câu hỏi của Sở Duyên thì lập tức

giải thích, Sở Duyên lẳng lặng nghe, sau khi nghe xong khắp khuôn mặt toà n lÃ

vẻ kinh ngạc.

“Ngươi nói là kiến trúc bên trên ngọn núi lớn ở phía đối diện là do Bạch Trạch

xây dựng ư? Tên Hướng Đạo tông, bây giờ ngọn núi kia tên là núi Hướng Đạo?

Tất cả mọi thứ đều là do Bạch Trạch xây dựng nên? Thế ra, Bạch Trạch xây một

tòa tông môn ở phía đối diện tông môn của chúng ta?”

Đầu óc Sở Duyên hoà n toà n mơ hồ. Hắn nhớ rõ Bạch Trạch chỉ là một tên cặn

bã cảnh giới Luyện Khí nho nhỏ thôi đúng không? Một tên cặn bã thà nh lập nên

một tông môn?

Chuyện nà y…

Sở Duyên trầm mặc.

Tông môn mà một tên cặn bã cảnh giới Luyện Khí nhỏ thà nh lập có hình dạng

thế nà o?

“Thế nên trong tông môn của chúng ta không có tình huống gì đúng không?”

Sở Duyên nhìn về phía Ngao Ngự hỏi lại lần nữa, dùng việc nà y để xác định có

phải trong tông thật sự không có tình huống gì hay không.

“Tông chủ, trong tông của chúng ta vẫn luôn như vậy, không có việc gì xảy

ra…”

Ngao Ngự thà nh thật trả lời.

Nghe thấy thế, Sở Duyên thở phà o nhẹ nhõm, không có chuyện gì là tốt rồi.

Hơn nữa nghe Ngao Ngự nói, thân thể của đệ tử mới nhận Tư Nhạc luôn cà ng

ngà y cà ng suy yếu, nói cách khác đệ tử mới Tư Nhạc kia cũng không xảy ra

tình huống gì, mọi chuyện đều dựa theo quá trình bình thường. Xem ra bây giờ

mọi chuyện vẫn nằm trong lòng bà n tay của hắn. Vậy là tốt rồi, vậy là tốt rồi.

Điều duy nhất khiến hắn cảm thấy bất ngờ cũng chỉ có chuyện tên Bạch Trạch

kia thà nh lập tông môn mà thôi. Một tên cặn bã cảnh giới Luyện Khí thà nh lập

tông môn, đúng là tà i thật.

“Được rồi, Ngao Ngự ngươi về đi. Phải rồi, giao thứ nà y cho Tư Nhạc, bổn tọa

có một số việc phải ra ngoà i một chuyến.”

Sở Duyên lấy một con ốc biển ra ném cho Ngao Ngự.

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.