Bất Ái Thành Hôn

Chương 9: Cùng ngủ


Cả người Lâm Lệ vô lực nằm

xuống, qua hai lần nôn chiều nay và vừa rồi, gần như ói ra tất cả những gì ăn

vào hôm nay rồi, bây giờ người cô không còn chút sức lực nào.

Chu Hàn đi ra ngoài rót nước

không đầy một lát lại tiến vào, chẳng qua là lần này đi theo sau anh còn có mẹ

Chu, nhìn Lâm Lệ nằm ở trên giường, vẻ mặt mẹ Chu có thể nói là hơi rối rắm, có

chút đau lòng, nhưng khóe miệng lại không nén được ý cười.

Lâm Lệ âm thầm kêu khổ, biết

lần nôn vừa xong, càng hiểu lầm hơn, thật sự là có giải thích cũng không rõ được

rồi.

Chu Hàn đưa cốc nước trong tay

cho cô, vẻ mặt nghiêm túc trước sau như một.

“Cảm ơn.” Lâm lệ nhận lấy,

khách khí nói cảm ơn.

Kéo Chu Hàn ra, mẹ Chu trực

tiếp tiến lên, ngồi ở mép giường lôi kéo tay Lâm Lệ đặt lên trên đùi của mình,

vỗ nhè nhẹ, có chút vui mừng lại có chút ít đau lòng nói: “xem nào, đã hành hạ

con rồi.” Nói xong đưa tay sờ sờ khuôn mặt hốc hác của cô, lẩm bẩm: “Quá gầy,

thật quá gầy.”

Lâm lệ nhìn bà khóe miệng khẽ

cười lên, thật tình cảm giác được sự quan tâm và thương yêu của người phụ nữ

trước mắt này đối với mình, mặc dù biết bà quan tâm và thương yêu như vậy là sai

đối tượng, nhưng cô vẫn rất quý trọng phần tình cảm này.

“Vừa rồi nôn quá, giờ hẳn là

trống rỗng rồi, mẹ đi nấu cho con ít mỳ ăn nhé?” Mẹ Chu hỏi.

“Đừng ạ.” Lâm Lệ thoáng lộ ra

vẻ kích động cự tuyệt, dạ dày cô lúc này đã không còn gì nữa để nôn

ra!

Mẹ Chu thật sự hơi giật mình,

nhìn chằm chằm cô.

Lâm Lệ ý thức mình phản ứng

thái quá, vội vàng gượng cười, giải thích: “con, hiện giờ con thật không có khẩu

vị.” Nhìn mẹ Chu với ánh mắt kiên quyết, nói: “con, giờ con ngửi thấy mùi đã

muốn ói rồi.” Dù sao cũng đã như vậy, cũng không cần quan tâm bị hiểu lầm nhiều

hay ít.

Mẹ Chu nở lòng, trong lòng lại

càng chắc chắc chuyện cô mang thai là thực, kéo tay cô nói: “phụ nữ mang thai là

như vậy, lúc đầu mang thai bao giờ cũng nôn đến hôn thiên ám địa, ngửi thấy mùi

gì cũng muốn nôn, nhưng mà chờ khi con nhìn thấy đứa bé thì có khổ hơn nữa cũng

cảm thấy đáng giá, vì con cái chính là bảo bối trời ban mà!”

Nụ cười trên khóe miệng Lâm Lệ

từ từ nhạt đi, nơi nào đó dưới đáy lòng như là bị người ta đâm vào, cô nhớ tới

đứa con vô duyên với mình, cái thai thậm chí còn chưa thành hình, cho dù chỉ mới

hơn hai tháng, cô đã có tình cảm khó mà dứt bỏ đối với đứa bé, chạm vào là có

cảm giác đau đứt ruột đứt gan.

Chu Hàn giương mắt, nhìn ra sự

khác thường của cô, nhớ tới cảnh tượng cô khóc lóc trong lòng mình tối ngày hôm

qua, loại đau thương này là phát tra từ tận đáy lòng.

“Đứa nhỏ này a ——



Mẹ Chu còn muốn nói gì, lại bị

Chu Hàn cắt ngang: “Mẹ, hay là mẹ đi bảo cô nấu chút cháo đi, đợi lát nữa con

nghĩ Lâm Lệ sẽ có khẩu vị .”

Nghe vậy, mẹ Chu kịp phản ứng,

gật đầu lia lịa, nói: “đúng đúng đúng, hiện tại ăn không vô thì đợi lát nữa ăn,

không ăn sao được, mang thai nhất định phải bổ sung dinh dưỡng, mẹ giờ mẹ sẽ đi

nấu ngay, hầm lâu một chút, thêm chút gạo nếp, hầm cho đặc một chút.” Vừa nói

vừa đứng dậy, tâm tình thật tốt, mỉm cười: “mẹ giờ mẹ sẽ đi ngay, mẹ đi ngay bây

giờ.” Nói xong đi ra khỏi căn phòng.

Chu Hàn xoay người ra đóng cửa

lại, lại quay đầu thấy Lâm lệ sững sờ ngồi ở trên giường, trên miệng đâu còn nụ

cười nào, bàn tay đặt trên chăn nắm thật chặt, như là đang kìm nén cái

gì.

Khẽ nhíu nhíu mày, chỉ lạnh

lùng mở miệng, “Chẳng lẽ sau này cứ nhắc tới trẻ con vẻ mặt cô sẽ thế này

sao?”

Lâm Lệ ngẩng đầu, nhìn anh, ánh

mắt như kiếm, một nhát có thể đâm thủng người.

Chu Hàn không sợ hãi ánh mắt

của cô, nhìn chằm chằm vào cô nói: “meeis muốn khóc thì cứ khóc lên, sau khi

khóc xong sẽ quên đi tất cả những thứ nên quên đi, đừng nghĩ về những nỗi đau đã

qua, con người không thể sống mãi trong quá khứ, cuộc sống là tiến về phía

trước, chúng ta phải nhìn về phía trước.”

Lâm Lệ nhìn chằm chằm anh, răng

cắn chặt môi, tay cũng nắm chặt nhau.

Chu Hàn tiến lên, bưng lấy cái

cốc nước vừa bị cô đặt vào trên tủ đầu giường bên cạnh đưa tới cho cô, nói:

“Uống nước choa thoải mái một chút.”

Không đưa tay nhận lấy, Lâm Lệ

vẫn nhìn chằm chằm anh như vậy, không rời mắt.

Chu Hàn đón nhận ánh mắt của

cô, không né tránh, tư thế bưng nước như vừa rồi.

Một lúc lâu, Lâm Lệ rốt cục

chậm rãi đưa tay, nhận lấy chén nước trong tay anh, ngoảnh mặt đi, không nhìn

tới anh.

Chu Hàn không hề bỏ sót nước

mắt đảo quanh trong hốc mắt cô, nhưng cũng không nói thêm gì nữa, anh biết, thật

ra thì đạo lý này tất cả mọi người đều hiểu, chỉ là vấn đề thời

gian.

Chu Hàn ở trong phòng thêm một

lát, sau đó đi ra ngoài, Lâm Lệ uống nước xong liền nằm ở trên giường nhắm mắt

lại, kéo chăn bông chùm kín đầu mình, trong bóng tối, cô cảm giác được có một

luồng hơi nóng lướt qua khóe mắt mình.

Một lần nữa đi ra khỏi phòng,

mẹ Chu đang hầm cháo trong bếp, rất cẩn thận, cũng rất lưu tâm, dùng cái thìa

lớn liên tục đảo khuấy để chắc chắn cháo nhuyễn hẳn. Mà ba Chu thì đang ở cùng

tiểu Bân trong phòng khách, ôm thằng bé vào lòng, như là đang dạy nó học chữ,

lại không nhìn thấy bóng dáng Chu Hàn.

Trong phòng bếp mẹ Chu đi ra

ngoài, nhìn thấy cô cười cười đi về phía cô: “sao đã dậy rồi, đói bụng không,

chờ chút cháo sắp được rồi.”

Lâm Lệ cười lại với bà, có chút

áy náy nói: “Xem ra con thật sự là vô tích sự, gây phiền phức cho mọi người

rồi.”

“Ôi chao, tình huống đặc biệt

chứ sao.” Nụ cười trên khuôn mặt mẹ Chu không phai nhạt, nhận định trong lòng

khiến bà bận bịu cũng vui vẻ.

Lâm Lệ biết bà hiểu lầm, nhưng

mà lại không làm sao giải thích được, cũng không nỡ làm bà mất hứng, chỉ cười

khẽ quay đầu đi.

Mẹ Chu tưởng là cô đang tìm Chu

Hàn, buồn cười nói: “tìm a hàn sao, nó ở bên ngoài sân trong viện, đi

đi.”

Lâm Lệ sửng sốt, nhưng ngay sau

đó theo lời bà gật đầu, “con đi tìm anh ấy.” Đúng vậy a, ở trong mắt bọn họ,

hiện tại cô và Chu Hàn là vợ chồng, tìm anh ta cũng là bình

thường.

Đại viện cơ quan đại viện có

phần giống tứ hợp viện thu nhỏ, các căn phòng được bố trí bao quanh vườn hoa,

bên trái sân là giàn nho, bên dưới đặt hàng ghế đá, thật thích hợp cho ngồi hóng

mát dưới giàn nho vào mùa hè, nhưng mà vào buổi tối mùa thu đông ngồi đây có vẻ

lạnh lẽo.

Giờ phút này Chu Hàn đang ngồi

trên cái ghế đá kia, so với sự sáng sủa trong phòng, ở nơi này có vẻ mờ mờ, nhìn

không rõ, sở dĩ xác định được vị trí của Chu Hàn là nhờ ánh hồng hồng lập lòe

anh kẹp giữa kẽ tay.

Đi về phía anh, hình như nghe

thấy tiếng bước chân, Chu Hàn xoay người lại hướng cô, trong bóng tối, hai người

đều không nhìn rõ mặt nhau, chỉ thấy thoáng thoáng đường nét.

Chu Hàn lịch sự dụi tắt điếu

thuốc trong tay, Lâm Lệ cười nhạt nói: “tôi cũng không ngại.” Có điều là từ khi

sống chung đến giờ, đây là lần đầu tiên cô thấy anh hút thuốc

lá.

“Tôi sợ bị mẹ trông thấy lại

nhắc tôi.” Chu Hàn nhàn nhạt mở miệng, giọng nói mang theo ý cười nhàn nhạt: “dù

sao cô bây là có ‘tình hình đặc thù’.”

Lâm Lệ không nhịn được đảo cặp

mắt trắng dã, chỉ nhỏ giọng nói thầm, “cũng không biết là người nào làm hại.”

Vốn là cô có thể giải thích rõ ràng, là anh cố ý làm vấn đề mơ

hồ.

Chu Hàn cười khẽ, cũng không có

tiếp lời cô.

Hai người cứ ngồi gần nhau như

vậy, thời tiết năm nay dường như có phần chóng lạnh, gió đêm thổi đến, khiến Lâm

lệ không khỏi đưa tay chà chà cánh tay.

Chu Hàn liếc cô một cái, cuối

cùng đứng dậy cởi áo khoác tây trang trên người mình xuống, đắp lên bả vai

cô.

Nhờ vào ánh sáng yếu ớt rọi ra

từ trong nhà, Lâm Lệ nhìn chằm chằm anh, anh dựa vào rất gần, thậm chí cô có thể

ngửi thấy được mùi vị thuốc lá nhàn nhạt sau khi vừa hút xong trên người anh,

anh và Trình Tường là hai loại người hoàn toàn khác nhau, Trình Tường thuộc về

loại người có dáng vẻ đậm chất thư sinh, mà bề ngoài của anh không tính là tuấn

tú nhưng lại có mùi vị nam tính.

“Nhìn cái gì?” Đôi mắt đen láy

được ánh sáng mỏng manh soi sáng lấp lánh.

Lâm Lệ lấy lại tinh thần, hơi

lúng túng quay đầu đi không nhìn tới anh, chỉ lắc đầu, nói: “không có

gì.”

Chu Hàn một lần nữa ngồi xuống

cạnh đó, mở miệng nói: “sáng sớm ngày mai đi bệnh viện xem một chút

đi.”

Nghe vậy, Lâm Lệ nhíu nhíu mày,

quay đầu nhìn chằm chằm anh, vô cùng quả quyết nhấn mạnh: “tôi không mang thai!”

Là vợ chồng với anh, nhưng chỉ là vợ chồng trên hợp đồng, có thì là con của

Trình Tường, nhưng cô và Trình Tường đã chia tay hơn 4 tháng rồi, làm sao có thể

mang thai!

Chu Hàn nhàn nhạt nhìn cô một

cái, nói: “Không mang thai cũng phải biết làm sao nôn chứ.”

“Tôi. . . .” Lâm Lệ cứng họng,

nhìn anh một lúc lâu, quay đầu đi.

“Anh cái gì?” Chu Hàn hỏi, chân

mày nhướng lên.

“Ha ha.” Lâm Lệ cười khổ, một

lúc lâu mới nhẹ nhàng nói: “nhất định là anh không tin trước kia tôi là đại dạ

dày vương, có thể nuốt trôi một bàn thức ăn, cũng không thấy dạ dày no hay khó

chịu gì.”

Chu Hàn có chút kinh ngạc

nhướng mi, quả thật anh không tin, bởi vì từ khoảng thời gian sống chung của anh

và cô, anh có thể khẳng định dạ dày cô còn nhỏ hơn cả dạ dày một đứa trẻ, ăn cơm

chỉ ăn một chút, như là còn chưa động đũa. Trước kia khi sống cùng Lăng Nhiễm,

cô ta nàng không ăn nhiều lắm, nhưng mà không ít đến mức như cô, nếu là người

khác anh còn tưởng là đang giảm cân, nhưng mà cô, căn bản không có cái gì có thể

giảm được!

“Chính tôi còn không dám tin,

đại dạ dày vương một thời, giờ ăn nhiều một chút cũng không ngừng nôn ra.” Lâm

Lệ ngẩng đầu, nhìn bầu trời đêm xa xăm, ban đêm tối nay có phần hiu quạnh, chỉ

có vầng trăng lơ lửng trên bầu trời, thậm chí không có một ngôi sao nào bên

cạnh, thở dài một tiếng, Lâm Lệ cười tự giễu, cố gắng để cho giọng nói mình trở

nên thoải mái, nói: “có lẽ là hồi đó tôi ăn nhiều quá, nên giờ đến lúc trả lại

rồi.”

Chu Hàn khẽ nhíu nhíu mày, muốn

mở miệng, mà cô đã đứng dậy, nghiêm túc nói: “ngày mai thứ sáu, chiều mai rút ra

chút thời gian, đi cùng tiểu Bân đến khai mạc đại hội thể dục thể thao

chứ.”

Chu Hàn nhìn cô hồi lâu, lòng

muốn khước, nhưng nói đến miệng lại biến thành: “được.”

Câu trả lời của anh khiến Lâm

Lệ ngẩn người, hoàn toàn không ngờ tới anh sẽ dễ dàng đồng ý như thế, nhưng ngày

sau đó bật cười, gật đầu, xoay người vào phòng.

Khi Lâm Lệ vừa định vào nhà,

vừa vặn gặp mẹ Chu đang đi ra gọi họ: “vừa định gọi con, mau vào mau vào, cháo

đã nhừ rồi, nhân lúc còn nóng ăn chút đi.”

Lâm Lệ gật đầu, cười khẽ đáp:

“vâng.” Thật ra thì nôn ra hai lần, đều ói ra tất cả đồ ăn trong dạ dày, đúng là

cô có hơi đói, chỉ là hi vọng lát nữa đừng nôn ra nữa, trong dạ dày thật sự

không có gì để mà nôn ra.

Mẹ Chu kéo Lâm Lệ đi vào, cũng

không quên cất giọng gọi ra bên ngoài: “a Hàn, vừa rồi con cũng chưa ăn bao

nhiêu, cũng vào ăn một chút đi.”

“Vâng.” Thanh âm trầm thấp vang

lên ở phía sau, Lâm Lệ nghe thấy tiếng bước chân của anh vang

lên.

Lúc đi vào lúc bác giúp việc đã

múc bát cháo đặt trên bàn rồi, ngoài cháo còn có bát đầy thức ăn không dầu mỡ,

Lâm Lệ ngồi xuống, dùng thìa múc cháo, cháo hầm đặc sền sệt, có lẽ là do cho

thêm gạo nếp, ngửi rất thơm, nồng mùi gạo thơm.

Chu Hàn ngồi xuống đối diện cô,

nhìn cô, sau đó mới bưng bát trước mặt mình lên.

Mẹ Chu vốn là muốn cùng trò

chuyện một lúc, bên kia ba Chu đột nhiên gọi bà, lúc này mới đứng dậy đi về phía

hai ông cháu kia.

Lâm Lệ ăn cháo, cũng không động

chiếc đũa đi gắp những món ăn kia, cũng không biết là thật đói bụng hay là mẹ

Chu nấu cháo này rất thơm lâm Lệ ăn hết một bát vẫn còn muốn ăn nữa, cho nên lại

đứng dậy, vào bếp múc ra non nửa bát, không dám nhiều, rất sợ ăn không vào, dạ

dày lại làm loạn.

Đến khi mẹ Chu trở lại Lâm Lệ

đã ăn gần xong rồi, thấy cô ăn xong, mẹ Chu vội vươn tay muốn lấy bát của cô,

vừa nói: “mẹ đi lấy nữa cho con, hầm rất nhiều đấy.”

Lâm Lệ vội vàng cản lại: “Mẹ,

con no rồi no rồi, ăn không nổi nữa.” Có thể ăn nhiều như vậy cũng đã coi là

không tệ, ăn nữa, hẳn là thật sự như vừa rồi.

“Đây là cháo nha, không coi là

cơm được.” Mẹ Chu không đồng ý nói.

Lâm Lệ cười bất đắc dĩ: “con

thật sự ăn không vô nữa.”

Mẹ Chu kiên trì, nói: “con quá

gầy, phải ăn nhiều một chút, nghe lời, mẹ —— “

“Mẹ, Lâm Lệ ăn không vô cũng

đừng ép cô ấy, đợi đói bụng lại bảo cô ấy ăn nữa là được.” Chu Hàn để bát đũa

xuống, thay Lâm lệ nói.

“Đúng đúng đúng, đợi lát nữa

mà đối con sẽ ăn tiếp.” Lâm Lệ nói hùa theo.

Mẹ Chu ngẫm lại, cũng không

phải không có lý, gật đầu, nói: “Vậy cũng được, mẹ cho cháo vào nồi cơm điện giữ

ấm, để lúc con đói, ăn cũng nóng.”

Lâm Lệ còn chưa nói, Chu Hàn mở

miệng trước rồi, “Không cần mẹ, thời gian cũng khá muộn rồi, ngày mai thằng bé

còn phải đi học, chúng con cũng phải trở về.”

Nghe vậy, mẹ mặc kệ, trầm mặt

nói: “về làm gì, khó có khi cả nhà quay về, ở lại nhà một

tối.”

Lâm Lệ nhìn Chu Hàn một chút,

chỉ thấy ánh mắt Chu Hàn nhìn về hướng phòng khách.

Mẹ Chu hình như cũng chú ý tới,

bỏ cái bát lên bàn, nói với Chu Hàn: “mẹ đi nói cho ba con.” Nói xong, liền xoay

người đi vào phòng khách.

Lâm Lệ cởi áo khoác trả lại cho

anh, Chu Hàn đưa tay nhận lấy, chỉ nói nói, “thu dọn đồ đạc của cô đi.” Giọng

nói kia, như là đã chắc chắn ba Chu không đồng ý anh ở lại

vậy.

Lâm Lệ không nói chuyện, chỉ

gật đầu, chuẩn bị trở về phòng cầm túi xách của cô và áo khoác của tiểu

Bân.

Nhưng chân còn chưa nhấc, nghe

thấy thanh âm mẹ Chu truyền đến từ bên kia: “a Hàn, ba con đồng ý.” Khi nói,

trong câu nói tràn đầy vui sướng và cao hứng.

Lâm Lệ quay đầu, thấy Chu Hàn

sửng sốt, trên mặt mặc dù cũng không thay đổi nhiều, nhưng mà cô không hề bỏ

sót, lực cầm cái áo khoác mạnh đến thế nào, chặt đến mức cái áo khoác kia sắp bị

anh nắm đến nhăn nhúm.

Lại quay đầu nhìn phía mẹ Chu,

thấy bà đang vui mừng ôm hôn mặt tiểu Bân, vừa hỏi: “tiểu Bân, buổi tối ở lại

chỗ bà nội, có vui hay không!”

Đứa trẻ nở nụ cười hồn nhiên,

dùng sức gật đầu.

Khi Chu Hàn còn chưa phục hồi

tinh thần lại, Lâm Lệ còn chưa biết phải làm sao thì ba Chu đá từ trên ghế sô

pha đứng dậy, quay đầu nhìn về bọn họ bên này, bình tĩnh nhìn Chu Hàn một lúc

lâu, mặt không chút thay đổi thản nhiên nói: “ở lại đi.” Nói xong, cũng không

chờ Chu Hàn cùng Lâm Lệ trả lời, trực tiếp xoay người đi vào thư

phòng.

Lâm Lệ quay đầu, muốn hỏi anh

có về nữa không, nhưng mà khi nhìn thấy khuôn mặt lộ vẻ xúc động của anh cùng

ánh sáng lấp lánh trong mắt anh, cô đã biết đáp án, khóe miệng nở nụ cười nhàn

nhạt, không nói gì nữa, liền xoay người đi về phía mẹ Chu đang nói cười trong

phòng khách.

Mới đầu Lâm Lệ cảm thấy ở lại

cũng không sao cả, nhưng mà đến lúc ngủ, vấn đề tới, Lâm Lệ hối hận cảm thấy vừa

rồi nên khăng khăng bảo anh về mới phải!

Nhìn chiếc giường đơn duy nhất

trong phòng thấy mình có cảm giác khóc không ra nước mắt, quay đầu nhìn vẻ mặt

trăm năm không thay đổi của Chu Hàn, chỉ thấy anh khẽ nhíu

mày.

Vốn là Lâm Lệ muốn nghĩ tối nay

ngủ trong phòng khách với tiểu Bân, để anh ngủ một mình ở phòng cũ này của anh,

nhưng ai ngờ mẹ Chu khăng khăng nói muốn tiểu Bân ngủ với bà, nói thằng bé lớn

thế rồi còn chưa ngủ với bà nội lần nào, tối nay thế nào cũng phải ngủ cùng bà.

Mẹ Chu đã nói thế rồi, người khác còn có thể nói cái gì nữa, cho nên vào mười

mấy phút đồng hồ trước, mẹ Chu thập phần vui vẻ đưa cháu về phòng đi ngủ, trước

khi đi còn không ngừng căn dặn Chu Hàn, đợi ban đêm mà Lâm Lệ nói thì anh vào

bếp múc cháo cho Lâm Lệ ăn.

“Cái kia…” Việc đã đến nước

này, Lâm Lệ cũng chỉ có thể tiếp nhận thực tế, cho nên quay đầu nhìn anh chuẩn

bị bàn bạc nói: “Cái kia anh nhìn này trong phòng chỉ có một cái

giường…”

Chu Hàn nhíu mày, đóng cánh cửa

phòng phía sau lại, nói: “tôi sẽ không bằng lòng ngủ trên sàn nhà !” Trực tiếp

cắt đứt ý nghĩ trong lòng của cô.

Lâm Lệ quả thực không thể tin

được, trừng anh, có chút phẫn hận nói: “anh bảo tôi ngủ trên sàn nhà!” Anh không

thể có phong độ chút sao? Để con gái ngủ trên sàn nhà, anh không sợ nói ra khiến

người khác cười rụng răng!

Khóe miệng Chu Hàn mơ hồ nở nụ

cười nghiền ngẫm, trong mắt hiện lên quỷ kế, đến gần cô, ép cô lùi vào ván cửa,

chậm rãi nói bên bên tai cô: “tôi không ngại cô ngủ giường với

tôi.”

Anh đến gần quá, mặc dù hai

người cũng không hề tứ chi tiếp xúc, nhưng mà tư thế và khoảng cách như vậy

khiến Lâm Lệ cảm thấy có loại cảm giác bị áp bách vô hình, cả người bắt đầu có

chút kinh hoảng khó hiểu, nói chuyện cũng trở nên ấp úng đứt quãng: “ai, ai muốn

cùng anh cùng nhau, cùng nhau ngủ.”

Nụ cười trên khóe miệng Chu Hàn

càng khuếch trương lớn hơn chút ít, sau đó dịch người ra, ném áo khoác sang bên

cạnh, tháo cà vạt trên cổ xuống, sau đó bắt đầu cởi cúc áo sơ

mi.

Lâm Lệ trừng trừng nhìn một

loạt động tác của anh, trái tim đập bình bịch, hỏi: “anh, anh làm

gì!”

Chu Hàn quay đầu, cố ý nói:

“c** q**n áo tắm rửa.”

“Trong nhà, trong nhà còn có

phòng khách, tôi, tôi đi ngủ phòng khách.” Nói xong, Lâm Lệ liền đưa tay muốn đi

mở cửa.

“Chờ một chút.” Phía sau Chu

Hàn gọi lại cô, nhắc nhở cô nói: “đừng quên thân phận của chúng ta hiện tại, cô

thấy có cặp vợ chồng mới kết hôn nào phân phòng ngủ không?”

“Nhưng vấn đề là chúng ta không

phải vợ chồng a!” Lâm Lệ nhất mạnh nói: “chúng ta chẳng qua chỉ có quan hệ hợp

đồng!”

“Hợp đồng chỉ là giữa tôi và

cô, trong mắt người ngoài không phải thế.” Chu Hàn nhìn chằm chằm cô, khóe miệng

nở nụ cười như có như không.

“…” Lâm Lệ cứng họng, hoàn toàn

không đáp được.

Chu Hàn cười khẽ, xoay người mở

ra tủ ra, bên trong còn treo quần áo bóng rổ thời còn học cao trung của anh,

sững sờ nhìn một lúc lâu, ánh mắt không còn vẻ lạnh lùng thường ngày, dịu dàng

đến chính anh cũng sẽ khó mà tin được, đưa tay cầm lấy cái áo ngắn tay cùng với

quần soóc thể thao rộng thùng thình, đi thẳng vào nhà tắm.

Mà Lâm Lệ đứng cạnh nhìn cái

giường đơn chu môi cau mày, miệng vẫn không quên thì thầm: “tất cả có mỗi một

cái giường đơn thì làm thế nào!”

Đến lúc Chu Hàn đi ra, chỉ thấy

Lâm Lệ đang ngồi ngay ngắn ở trên cái ghế mây mà hồi xưa khi tan học anh thường

ngồi, tay cầm tập văn học anh từng xem qua, tiện tay lật xem.

Khóe miệng khẽ cong lên, có lẽ

chính Chu Hàn cũng không phát hiện, nụ cười trên mặt anh hôm nay còn nhiều hơn

so với bất kỳ lúc nào khác. Cầm khăn lau khô đầu tóc ướt nhẹp của mình, mặc cái

áo cộc tay này đã chật hơn nhiều so với 10 năm về trước, cũng không đến nỗi quá

khó chịu.

Đầu tóc được lau gần khô rồi,

dường như Lâm Lệ vẫn chưa có ý định đứng dậy, Chu Hàn thả khăn bông sang bên

cạnh, mở miệng, hỏi: “cô định ngồi đó cả đêm sao?”

Lâm Lệ không quay đầu, tay lật

qua lại trang giấy, chỉ nói: “tôi xem lát nữa.”

Nụ cười trên khóe miệng không

giảm, Chu Hàn gật đầu, vòng qua đầu giường lên từ bên kia, vừa nói: “hôm qua xem

bản tin thời tiết, đêm nay hình như có khí lạnh tràn về.”

Không quay đầu nhìn, Lâm Lệ khẽ

cắn răng, nói: “cảm ơn nhắc nhở!”

“Không khách khí.” Chu Hàn trả

lời đương nhiên.

Lâm Lệ có chút tức giận lầu

bầu, nhìn tập văn xuôi một chữ cũng không vào, lật mạnh trang giấy, phát ra

tiếng sột soạt, trong lòng thầm mắng anh không có tí ga lăng

nào.

“Yên tâm đi, tôi sẽ không đối

với cô như vậy.” Phía sau Chu Hàn lành lạnh nói, đến khi Lâm Lệ xoay người lại,

chỉ thấy anh đã nằm xuống đắp chăn ngủ.

Lâm Lệ nhìn bóng lưng của anh,

miệng bất mãn nói mấy câu, lại cầm sách đọc tiếp.

Cũng không biết qua bao lâu,

cơn buồn ngủ kéo tới, mí mắt Lâm Lệ bắt đầu díu lại, ban đêm thật lạnh lẽo, Lâm

Lệ đưa tay ôm lấy cánh tay mình, trong lòng thầm nghĩ không phải là Chu Hàn nói

đúng chứ, đêm nay thật sự có khí lạnh tràn về sao!

Trong phòng không có một tiếng

động nào, yên tĩnh đến mức chỉ còn lại tiếng hô hấp nào, Lâm Lệ bắt đầu lạnh run

lên, quay đầu nhìn lên trên giường, Chu Hàn vẫn nằm tư thế vừa rồi, như là chưa

từng nhúc nhích, hô hấp đều đặn, hẳn là đã ngủ say.

Đứng dậy, Lâm Lệ nhẹ nhàng tiến

lên, nhìn anh ngủ, xác nhận anh thật sự ngủ rồi, lúc này mới lẳng lặng vòng qua

đầu giường, miệng khẽ lẩm bẩm: “chẳng qua là cùng giường mà thôi, chẳng qua là

cùng giường mà thôi…” cởi áo khoác nằm xuống cạnh anh, nghiêng người đi, cố gắng

để mình không chiếm diện tích quá lớn.

Có lẽ là thực sự mệt mỏi, nằm

xuống không đầy một lát, Lâm Lệ liền nhắm mắt lại ngủ thiếp

đi.

Cô không biết là, vào lúc cô

nằm xuống Chu Hàn ở phía sau lưng cô nở một nụ cười rạng rỡ.

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.