Bất Ái Thành Hôn

Chương 8: Nghi ngờ có thai (2)


Ba Chu ngồi chủ tọa, mẹ Chu

ngồi bên tay phải của ông, tiểu Bân ngồi ở bên cạnh mẹ Chu, để cho mẹ Chu dễ

dàng chăm sóc cho nó. Chu Hàn ngồi bên tay trái ba Chu, mà Lâm Lệ thì tới ngồi

cạnh Chu Hàn.

Tối nay hình như mẹ Chu đặc

biệt vui vẻ, nụ cười trên mặt chưa từng phai nhạt, nhìn Lâm Lệ một chút lại nhìn

Chu Hàn một chút, nụ cười trên mặt giống như sâu hơn chút ít.

Ba Chu vẫn là vẻ mặt nghiêm

túc, giống như Chu Hàn lúc bình thường.

Thật ra thì lần đầu tiên gặp ba

Chu Lâm Lệ không khỏi cảm thán ở trong lòng, khó trách được vẻ mặt bình thường

của Chu Hàn luôn cứng ngắc như vậy, thì ra căn bản là di

truyền!

Đến lúc thanh âm trầm thấp pha

chút tang thương của ba Chu cất lên tiếng “ăn cơm”, mọi người trên bàn ăn mới

bắt đầu động đũa.

Lâm Lệ bưng cơm, trong lòng

cười khổ, mẹ Chu hình như là nghe bác quản gia nói cô nôn ra toàn bộ bánh trôi,

sợ cô đói bụng, tối nay tự mình xới cho Lâm Lệ một bát cơm thật lớn, cao giống

như tòa kim tự tháp, còn có đỉnh nhô lên.

Bưng bát cơm, Lâm Lệ bất đắc dĩ

gắp miếng cơm bỏ vào trong miệng, trong lòng suy nghĩ rốt cuộc làm sao mới tiêu

diệt hết một bát cơm lớn này, nghĩ thầm có lẽ tiêu diệt xong những thứ này cô

chắc chắn tránh không được nôn trận nữa.

Mẹ Chu ngồi đối diện với Lâm

Lệ, nhìn cô khóe miệng cong lên thành nụ cười, đút cho đứa cháu lớn của mình một

miếng, sau đó lại quay đầu nhìn chằm chằm vào con trai cùng con dâu ngồi ở phía

trước, chỉ thấy Chu Hàn và Lâm Lệ ngồi đối diện, hai người tự gắp thức ăn ăn

cơm, mẹ Chu trong lòng thầm mắng con trai đầu gỗ của mình, dưới gầm bàn dùng

chân đá anh.

Lại không ngờ người bị đá vẫn

không phản ứng gì, vẫn ăn cơm bình thường, nhưng ngược lại Lâm Lệ ngồi cạnh anh

nghi hoặc ngẩng đầu, khó hiểu nhìn mẹ Chu.

Lúc này mẹ Chu mới kịp phản ứng

thì ra là mình đá lầm người, vội vàng cười gượng, nói với Chu Hàn: “a Hàn, làm

sao chỉ lo chính mình ăn a, Lâm Lệ lần đầu tiên ăn cơm trong nhà, còn ngượng

ngùng, con nên gắp nhiều thức ăn cho con bé, đừng câu nệ khách

khí.”

Chu Hàn ngẩng đầu, nghiêng

người liếc nhìn Lâm Lệ, ánh mắt nhướng lên, như đang hỏi ‘cô khách khí

sao?’.

Lâm Lệ vội vàng xua tay giải

thích với mẹ Chu: “không có chuyện đó đâu ạ, con tự gắp là được rồi, không khách

khí, không khách khí…” Nghĩ thầm, nếu Chu Hàn thật gắp thức ăn tới đây, cô thật

không biết mình có thể ăn xong những đồ này không, cô cũng không muốn cho tới

phút cuối cùng tất cả mọi người ăn xong rồi mà cô còn đang chiến đấu với đống đồ

ăn này.

“Sau này tất cả mọi người là

người một nhà, đừng câu nệ, coi như nhà mình, ăn nhiều một chút ăn nhiều một

chút.” Mẹ Chu cười liếc mắt với Chu Hàn, sau đó mình cũng gắp một miếng thịt kho

tàu lớn thả vào trong bát của Lâm Lệ.

Lâm Lệ chỉ có thể nhận lấy,

cười khan gật đầu: “Cám ơn, cám ơn mẹ.”

Đột nhiên một chiếc đùi gà lớn

bay lên không được người đàn ông bên cạnh gắp bỏ vào trong bát của Lâm Lệ, Lâm

Lệ kinh ngạc quay đầu lại, chỉ thấy Chu Hàn mặt không chút thay đổi chỉ nói một

câu: “Ăn đi.” Sau đó tự ăn cơm của mình.

Lâm Lệ nhìn chằm chằm bát cơm

trong tay có loại xúc động muốn khóc, nếu như là Lâm Lệ trước kia, đồ ăn nhiều

gấp mấy lần thế này cũng không thành vấn đề, nhưng mà hiện tại, đối với một

người đang nghi ngờ mắc chứng kén ăn mà nói, có thể giải quyết hết một nửa đó

chính là kỳ tích rồi.

Mà đúng vào lúc này, ba Chu vẫn

nghiêm túc lại mở miệng, nói với Lâm Lệ: “Đừng câu nệ, người một nhà, ăn nhiều

một chút.”

Lâm Lệ chỉ có thể gượng cười

gật đầu, đối với nhiệt tình cùng ý tốt của bọn họ, không thể nói ra lời cự

tuyệt.

“Cái kia, A Hàn, con có rảnh

rỗi thì đưa Lâm Lệ đi bệnh viện kiểm tra một chút.” Mẹ Chu có thâm ý khác nhìn

hai người bọn họ nói, khóe miệng mang theo nụ cười mập mờ.

“Sao vậy?” Ba Chu ngẩng đầu,

nhìn Lâm Lệ một chút lại nhìn mẹ Chu một chút.

Lâm Lệ cùng Chu Hàn đều sửng

sốt, có chút không hiểu lời này của mẹ Chu là có ý gì.

Mẹ Chu đút cho tiểu Bân một

miếng cơm, buồn cười nhìn hai người bọn họ nói: “mẹ nghe bác nói lúc xế chiều

Lâm Lệ bị nôn.”

Ba Chu cùng Chu Hàn đồng thời

quay đầu nhìn cô, ánh mắt hai cha con đều giống nhau, giống nhau như đúc, dường

như đang hỏi có phải có việc như vậy hay không.

Lâm Lệ chỉ có thể lẳng lặng gật

đầu.

“Lâm Lệ, nói cho mẹ, có phải

con có rồi hay không?” mẹ Chu buồn cười nói.

“Có cái gì?” Lâm Lệ nhất thời

không kịp phản ứng.

“Em bé nha!” Mẹ Chu nói như

đương nhiên, hình như còn chắc chắn.

Lâm Lệ sửng sốt, một lúc lâu

cũng chưa kịp phản ứng, chỉ ngạc nhiên mắt mở to nhìn chằm chằm

bà.

Mà cha Chu bên cạnh khi nghe

đến em bé cũng không khỏi trừng lớn hai mắt, nhìn Lâm Lệ rất kinh ngạc, trong

mắt của ông hiển nhiên có chút ít vui mừng, khóe miệng cũng mang theo nụ cười

vui vẻ.

Trái lại phản ứng của Chu Hàn

cùng Lâm Lệ giống nhau như đúc, nhưng mà sau khi giật mình sững sờ quay đầu nhìn

Lâm Lệ, khẽ cau mày, ánh mắt nhìn cô giống như đang tìm tòi nghiên cứu, hỏi cô

đây có phải thật hay không vậy.

Mẹ Chu thấy hai người bọn họ là

bất ngờ, nghĩ thầm không lâu nữa nhà bọn họ lại có thêm thành viên mới, tâm tình

phá lệ thật là tốt, quay đầu về phía tiểu Bân ngồi bên nói: “Tiểu Bân, cháu cũng

sắp làm anh rồi, có vui vẻ hay không nha?”

Không biết thằng bé kia nghe có

hiểu hay không, chỉ bình tĩnh nhìn bà nội một chút, lại nhìn Lâm Lệ cùng Chu Hàn

ngồi ở đối diện một chút, không lắc đầu cũng không gật đầu.

“Mới vừa rồi bác quản gia nói

với mẹ Lâm Lệ nôn rất nhiều, các dấu hiệu cũng giống, nói tám phần ——



“Con không mang thai!” Lâm Lệ

kích động để xuống bát đũa nói, ngắt lời mẹ Chu còn chưa nói

hết.

Mẹ Chu sửng sốt, nhưng ngay sau

đó cười, chỉ nghĩ cô phản ứng mạnh thế là vì xấu hổ nói: “Ha ha, không có chuyện

gì, ngày mai để cho a Hàn dẫn con đi bệnh viện kiểm tra xong rồi sẽ biết.” Giọng

nói kia, giống như nhận định rằng Lâm Lệ nhất định là có.

“Con thật không có.” Lâm Lệ vội

vã giải thích, “Con cùng Chu Hàn, hai chúng con…..”

“Lâm Lệ.” Chu Hàn cắt ngang lời

giải thích của cô, quay đầu vừa nhìn mẹ của mình, nói: “mẹ, con biết rồi, con

ngày mai sẽ dẫn cô ấy đi bệnh viện.”

“Anh cũng biết, em căn bản….”

Lâm Lệ quay đầu nhìn anh, muốn nói cái gì, lại bị ánh mắt của Chu Hàn ngăn lại,

cuối cùng chỉ có thể đem lời không thể nói ra khỏi miệng nuốt vào trong

bụng.

Mẹ Chu cười híp mắt nhìn hai

người: “Ngày mai đi kiểm tra xem một chút, đúng rồi, a Hàn, có muốn mẹ tìm dì Lý

hay không, ở phương diện này bà ấy rất giỏi.”

Chu Hàn từ chối nhã nhặn, nói:

“Không cần làm phiền đâu mẹ, ngày mai chỉ là đi kiểm tra, sau khi xác nhận xong

tìm Lý dì cũng không muộn.”

Mẹ Chu thử nghĩ xem, cũng đúng,

liền gật đầu, lúc còn muốn nói điều gì đó, tiểu Bân một bên hình như ăn quá

nhanh rồi, cho nên bị sặc một chút, mặt đỏ lên ho khan, mẹ Chu cũng chẳng quan

tâm tiếp, vội càng vỗ nhẹ đứa nhỏ, lấy chút ít canh để cho bé dễ ăn hơn, lúc này

mới dời đi sự chú ý của bà.

Không khí bữa cơm này khiến cho

Lâm Lệ bị đè nén có chút lúng túng, chỉ lo cố gắng ăn cơm cho nhanh, sau đó

nhanh trở về, cho nên Lâm Lệ vùi đầu cố gắng và cơm, muốn ăn sạch toàn bộ cơm

cùng thức ăn trong bát, nhưng càng gượng ép lại càng nuốt không trôi, ngược lại

khiến cho dạ dày thắt lên, cảm thấy lại giống như lúc chiều, dạ dày quặn lại, ý

thức được tự mình muốn nôn ra, vội vàng đặt bát đũa trong tay xuống, đứng dậy,

che miệng chạy về phía phòng vệ sinh.

Thấy thế, mẹ Chu vội vàng nhìn

về phía con trai của mình nói: “Mau đi xem một chút đi.”

Chu Hàn phục hồi lại tinh thần,

đứng lên đi về phía phòng vệ sinh, đứng ở cửa phòng vệ sinh, thấy Lâm Lệ gục ở

phía trước bồn cầu tự hoại, cả người nôn đến hôn thiên ám địa

.

Chu Hàn nhẹ nhàng từ phía cửa

đi vào, đứng ở một bên nhíu chặt lông mày nhìn.

Cuối cùng nôn ra toàn bộ đồ

trong dạ dày, lúc này Lâm Lệ mới có chút thoải mái ngồi bệt xuống đất, b* ng*c

thở hổn hển.

Chu Hàn lạnh lùng mở miệng,

“không phải cô thật sự mang thai chứ?”

Nghe vậy, Lâm Lệ tức giận liếc

trắng anh một cái: “Chuyện cười này rất nhàm chán.”

Chu Hàn nhún bả vai một cái,

“Nhưng cô như vậy thật dễ khiến cho người khác nhìn lầm.” Nôn kinh như thế, cũng

khó trách để cho mẹ hiểu lầm.

Lâm Lệ không để ý đến anh, chỉ

ngồi dựa vào một lúc lâu, chống tường tự mình đứng lên, đến trước bồn rửa tay

lấy nước xúc miệng, lúc xoay người muốn đi ra cửa, chân vì vừa rồi ngồi hơi lâu,

đột nhiên tê rần, mắt thấy cả người đổ về phía trước.

Đang lúc Lâm Lệ nghĩ trán của

mình chuẩn bị tiếp xúc thân mật với vách tường, phía sau Chu Hàn đưa tay dùng

sức kéo cô vào trong ngực của mình, ôm hông của cô, nhìn cô từ trên cao

xuống.

Tay của anh đặt ở ngang hông

của cô, thân thể hai người cũng dính sát vào nhau, hơi thở của anh thở trên đỉnh

đầu của cô, khẽ sửng sốt một chút, Lâm Lệ vô thức đỏ mặt, không được tự nhiên

muốn đưa tay đẩy anh ra, chỉ nghe thấy thanh âm kia lúc này nghiêm túc vang lên

trên đỉnh đầu cô: “Cô xác định hiện tại tôi thả cô ra cô sẽ đứng được

sao?”

Trên đùi tê dại khiến cho Lâm

Lệ dừng lại động tác trên tay, từ từ thả tay xuống. Sau đó còn không đợi Lâm Lệ

kịp phản ứng, chỉ cảm giác thân thể của mình chợt nhẹ tênh, lúc phản ứng lại

được thì mình đã bị anh ôm ngang người.

Lâm Lệ vô thức vòng tay lên ôm

cổ, mở to mắt hỏi: “anh, anh làm gì!”

“Tôi không cảm thấy đợi ở trong

phòng vệ sinh như vậy là một lựa chọn sáng suốt.”

Lâm Lệ suy nghĩ một chút, nhìn

chằm chằm mắt anh nói: “đừng đi phòng ăn, tôi, tôi không muốn ăn cơm.” Cô sợ

lại đi ăn, khiến cho mình lại nôn tiếp, đến lúc đó thật là có miệng cũng không

thể giải thích rõ được.

Chu Hàn nhíu nhíu mày, trầm

giọng hỏi: “Sao vậy?”

“Bởi vì, bởi vì tôi đã ăn no!”

Lâm Lệ mở mắt nói lời bịa đặt, cô thật sự là không muốn trở về ăn những thứ đó

tiếp, đối mặt với ba Chu cùng mẹ Chu, không ăn thì thấy thật có lỗi với bọn họ,

ăn thì cô thật sự không có khẩu vị, không muốn ăn.

Nhưng mà Chu Hàn cũng không hỏi

nhiều nữa, trực tiếp mở cửa phòng vệ sinh ôm cô đi về phía phòng

ngủ.

Thả cô xuống giường mình trước

đây, nhìn quanh cả gian phòng, trong lòng âm thầm nghĩ tới, đã bao nhiêu lâu,

mình chưa có trở về.

Một lúc lâu lấy lại tinh thần,

quay đầu vừa vặn đối diện với ánh mắt tìm tòi nghiên cứu của Lâm Lệ, hơi lúng

túng, nghiêng đầu sang một bên, chỉ nói: “Tôi đi lấy cho cô một ly nước.” Nói

xong, trực tiếp xoay người ra cửa.

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.