Yêu Em Là Điều Tốt Nhất Anh Đã Làm

Chương 18: Ô mai


Loại

ô mai hoàn toàn khác, các độc giả mời đọc tiếp.

Trời đầu xuân tháng 3 bỗng nhiên khác thường,

không khí trở nên ẩm ướt kì lạ, trong khoảng không luôn có sương mù xua đi

không dứt, bao phủ quanh thân, ngay cả hô hấp cũng đều cảm thấy khó khăn.

Gần đây, trên cánh tay của Thẩm Tích Phàm xuất hiện

một loại mụn cơm nhỏ kì quái, thật ngứa, cô thử bôi rất nhiều thuốc mỡ nhưng

vẫn vô dụng.

Thời gian thật lâu cô không nhìn thấy Hà Tô Diệp,

nghe Khâu Thiên nói anh đang bận rộn với một loại thuốc mới, mỗi ngày đều mệt

tới nửa sống nửa chết, số con la so với anh còn tốt hơn. Cầm bệnh án trong tay,

cô thở dài, vẫn là không cần làm phiền anh, trực tiếp tìm đến khoa da liễu là

được rồi.

Nhưng, khi cô vừa đến khoa da liễu liền hối hận, bác

sĩ xem lướt qua, hừ hừ hai tiếng vội viết cái đơn thuốc, trong lòng cô rét

lạnh, đơn thuốc này có thể trị bệnh được sao, thật sự là không nắm chắc.

Đứng hoang mang ở chỗ thu phí, bỗng nhiên có người

gọi cô. Thẩm Tích Phàm nhìn lại, Khâu Thiên mặc chiếc áo dài màu trắng, ôm đống

bệnh án đi tới, hình tượng này, thật đúng là có chút hương vị hành y tế thế.

Đáng tiếc, còn cách xa so với Hà Tô Diệp.

Khâu Thiên lại gần hỏi: “Sao thế? Đau đầu nhức óc,

cảm cúm phát sốt?”

Thẩm Tích Phàm lắc đầu, xắn lên tay áo: “Anh nhìn

xem giúp tôi, đây là cái thứ gì, ngứa muốn chết!”

Khâu Thiên kỳ quái: “ Sao không đi tìm Tiêm Tiêm

Giác? Đây là cô bị bệnh mẩn ngứa, ba thang thuốc đông y uống một lần là khỏi.

Đống thuốc này đều là loại k*ch th*ch không tốt đâu, còn không thể dùng thường

xuyên được.”

“Anh không thể viết đơn thuốc giúp tôi sao?” cô trực

tiếp đưa bệnh án lên: “Hà Tô Diệp, chẳng phải gần đây rất bận à, tôi nào dám

làm phiền anh ấy!”

Mặt Khâu Thiên run rẩy một chút: “Tiểu thư, tôi là

khoa tim mạch, nói thật đông y của tôi không tốt lắm, cô để tôi viết đơn thuốc

cho cô hay là có ý định khiến tôi mất mặt đây. Tiêm Tiêm Giác ở phòng thí

nghiệm của trường, cô qua đường cái là tới rồi, gửi cái tin nhắn cho cậu ta, Hà

Tô Diệp tuyệt đối sẽ chạy vội xuống gặp cô.”

Thẩm Tích Phàm cười rộ lên: “ Nếu anh ấy mắng tôi

một tràng, nói tôi nhiễu loạn công việc, tôi nhất định tìm đến anh!”.

Khâu Thiên nháy mắt mấy cái, nói thầm: “ Đi đi, đi

đi, cậu ấy có thể sẽ vui mừng muốn chết….”

Cô lần đầu tiên đi đến trường của Hà Tô Diệp, khu nhà

học đã cũ nát không chịu nổi, cỏ dại mọc một hàng, vài chiếc xe của giáo viên

dừng ở bên đường, ngồi ở bên trong mấy vị giáo sư lớn tuổi nói chuyện. Cô vừa

đi vừa nhìn, rất tò mò, một mạch từ hành lang vườn hoa đi tới khu ký túc xá.

Nhưng, sau khi tới nơi, Thẩm Tích Phàm trợn tròn

mắt, tòa nhà cũ không có chỉ dẫn, thoạt trông có cái nhìn khá giống khu thí

nghiệm, nhưng, cuối cùng là cái nào. Cô lấy di động ra gửi tin nhắn cho Hà Tô

Diệp, đợi một lúc không thấy trả lời lại.

Bỗng nhiên có một dáng vẻ quen thuộc từ trên hành

lang đi tới, thấy cô liền dừng bước, hơi hơi kinh ngạc: “Có việc?”

Thẩm Tích Phàm xấu hổ, chỉ chỉ vào tòa nhà bên trái,

lại nhìn tòa nhà bên phải: “Phương Khả Hâm, cái nào là khu phòng thí nghiệm?”

Phương Khả Hâm giật mình: “Có phải đến tìm Hà Tô

Diệp hay không? Tòa nhà thí nghiệm ở bên phải, chỉ là người bình thường không

được vào, cô gọi điện thoại cho anh ấy chưa?”

Thẩm Tích Phàm giải thích: “Tôi gửi tin nhắn, nhưng

Hà Tô Diệp không gửi lại”.

“Như thế này vậy, tôi đi vào gọi giúp cô, cô chờ một

lát.”

Không lâu sau, Hà Tô Diệp cùng Phương Khả Hâm đi ra,

sắc mặt anh mỏi mệt, đôi mắt đen vốn dĩ trong trẻo, bởi vì mệt mỏi mà càng sâu,

càng có nét đạm mặc.

Căn bản Thẩm Tích Phàm rất muốn nở nụ cười, nhưng

khi anh đứng trước mặt mỉm cười nhìn cô, một nỗi chua sót không có lý do ập

tới.

Hà Tô Diệp cười hỏi: “Tìm tôi có chuyện?”.

“ À… là thế này.” Thẩm Tích Phàm vội vàng chìa ra

cánh tay của mình: “ Tôi đi khám ở khoa da liễu, kết quả gặp phải Khâu Thiên,

anh ấy nói cái bệnh này trị bằng thuốc đông y thì tốt hơn, bảo tôi đến tìm anh,

còn có gần đây tôi mắc chứng chán ăn, không muốn ăn cơm.”

Khâu Thiên tên tiểu tử kia thật sự là lão hồ li

tinh, Hà Tô Diệp trong lòng âm thầm vui mừng, lại bất động thanh sắc xem kĩ một

chút: “À, là bệnh mẩn ngứa, thời tiết gần đây có vẻ ẩm ướt, cô muốn thuốc bôi

ngoài hay thuốc uống?”

Phương Khả Hâm ở một bên xen lời: “Còn có việc, em

đi trước đây.”

————

“Chưa thấy qua cô như vậy lại là người thích uống

thuốc đông y”. Hà Tô Diệp vừa viết vừa cười: “Cam thảo 3 g, hoàng sầm 10g,

thiến căn 10g, hoa mộc lan 10g, từ trường khanh 10g, phục linh 10g, ô mai 2

viên, đi hiệu thuốc mua miễn tiên* là được.

*Đây là miễn tiên

Thẩm Tích Phàm ở một bên vẻ mặt đau khổ: “Từ khi gặp

anh tôi cùng thuốc Đông y gắn bó keo sơn, nói xem, tôi toàn bị chìm ngập trong

thuốc đông y thôi.”

Hà Tô Diệp nhíu lại mắt vụng trộm nhìn cô: “Ai bảo

cô nhiều bệnh, thể chất kém như vậy, về sau không ai dám thèm cô.”

Cô xoay mặt ra chỗ khác: “Haizzz, đừng nói cái vấn

đề so với bệnh càng đau khổ hơn thế, tôi thật sự không khỏe a!”.

Hà Tô Diệp cười hết cách: “Cô nhóc, mang cô đi giải

tỏa tâm tình là tốt rồi.”

Thì ra đằng sau viện nghiên cứu của trường anh, có

một cái vườn trồng thảo dược đông y cực lớn, gọi là Vườn Bách Thảo. ^^~~ chính là khu vườn trồng trăm loại thảo dược,

cây cỏ.

Đi dọc theo phiến đá xanh, qua cửa lớn cao, ra là

đám thực vật xanh mướt, đều là thảo dược đông y, Thẩm Tích Phàm một cây cũng

không biết, chỉ có thể tò mò mở to con mắt mà xem.

Thật sự cây cối nghìn hình vạn trạng, đến ngay cả Hà

Tô Diệp cũng đều nhận biết không hết, anh cười giải thích: “Tôi thà chết

còn tốt hơn sống khổ, sinh viên dược thật đáng thương, lần trước cùng bọn họ

tới đây, dài dòng văn tự nói tới mức tôi bị mơ hồ.”

Lá cây tỉa khéo léo, lăn xuống giọt nước. Thẩm Tích

Phàm cẩn thận dùng tay chạm vào: “Hà Tô Diệp , nếu tôi làm hỏng rồi có thể bị

phạt tiền hay không?”

“ưhm…..” Hà Tô Diệp đến gần cô, “ Tôi cùng

không biết, dù sao thì cũng có mấy cây thảo dược vô giá…..”.

Thẩm Tích Phàm vội vàng rụt tay về, cảnh giác nhìn

anh, vậy mà Hà Tô Diệp lại nắm lấy vài tán lá cây, cười hì hì: “ Cái cây ở chỗ

của cô là mã lam, nói cho rõ ràng chính là rễ bản lam.”

“Rễ bản lam chính là làm từ lá cây này đúng không?”.

Hà Tô Diệp vừa đi vừa nói: “Rễ bản lam, rễ bản lam,

đương nhiên làm từ thân với rễ rồi. Cô nhóc, nơi này không khí rất tốt, lá to

nhìn tới đều là màu xanh, mưa hết trời xanh sẽ toàn mùi thanh hương của bùn

đất, tôi trước đây rất thích đến chỗ này.”

Anh đã đi xa, tới góc vườn nhìm ngắm bông hoa không

biết tên. Thẩm Tích Phàm ngồi xổm xuống trước mặt một chậu cây, nheo ánh mắt

lại, nhỏ giọng lầm bầm: “Mi là tía tô, cũng tên là Tô Diệp, ta có một chút

thích mi, mi đối với ta có tý cảm giác gì không?”.

Trên lá cây màu xanh xuyên thấu vài vết đốm, bị hơi

nước bốc lên càng như trong suốt, cô nhẹ nhàng lay động cành lá, lộ ra nụ cười

hạnh phúc.

———-

Lúc Thẩm Tích Phàm về nhà, Thẩm bố đang cầm cuốn tạp

chí đọc đến say sưa hứng thú, Thẩm mẹ ở trong phòng bếp gọi: “Phàm Phàm, mau

đến giúp, hai tay mẹ bận không không nghỉ được rồi này.”

Cô rửa sạch tay liền đi thái rau, Thẩm mẹ cho gạo

vào nồi, thở phào nhẹ nhõm một hơi: “Phàm Phàm a, nói thử với mẹ con cùng vị

bác sĩ kia phát triển đến đâu rồi?”

Tròng lòng cô thầm kêu không ổn, Lý Giới sắp phải

kết hôn, về sau cô sẽ không thể diễn trò đồng minh, đành phải cười làm lành:

“Có thể đến đâu chứ, không phải như vậy sao, bình thường bình thường!”.

Thẩm mẹ gật gật đầu: “Bình thường là được nhất, con

sắp phải đi nước ngoài, lại bị việc này bám theo không tốt lắm, lần trước cô

Dương còn muốn giới thiệu cho con một đứa, bị mẹ một lời từ trối,sau này mang

một thằng con rể quay về có phải tốt hơn không!”

Thẩm Tích Phàm âm thầm vui sướng gọi to thượng đế,

chuẩn bị ngày mai đi thắp cho ngài một nén nhang. —bây giờ em mới nghe nói Jesu cũng thích hít hương

bổ phổi ^^

Cơm nước xong xuôi, cô chui vào phòng mình lên mạng,

Thẩm bố đẩy cửa bước vào, cầm một quyển tạp chí, dáng vẻ thật nghiêm túc, nhỏ

giọng hỏi: “Người này có phải Đái Hằng hay không?”

Trên một chuyên mục của cái tạp chí tài chính kinh

tế nào đó có tiêu đề “Thương chiến lĩnh vực điện tử, Trung Vũ trở thành người

thắng cuộc lớn nhất”, bên cạnh là bức ảnh chụp Nghiêm Hằng, sắp xếp trên mặt

giấy tràng giang đại hải toàn bộ là phần giới thiệu của công ty và một người

nào đó, Thẩm Tích Phàm nhìn vài giây , “à” một tiếng, “Là Đái Hằng, có điều anh

ta hiện tại tên là Nghiêm Hằng”.

Chân mày Thẩm bố cau lại: “Phàm Phàm, con hiện

tại….. Bố là nói các con hai đứa hiện tại còn qua lại?”.

Thẩm Tích Phàm tươi cười: “Bố, bây giờ anh ta đang ở

tại khách sạn bọn con.”

Thẩm bố kéo chiếc ghế ngồi xuống: “Làm một người bố,

thế mà chuyện chung thân đại sự của con gái lại rất ít quan tâm, bố luôn luôn

cho rằng người con gái bố yêu thương nhất định sẽ không thua kém, cho nên cũng

không can thiệp, nhưng ba năm trước đây việc kia của con, bố thật sự rất lo

lắng.”

Cô cúi đầu nhỏ giọng nói: “Bố, con cũng vẫn luôn

muốn nói với bố chuyện này, con quả thật đã gặp Đái Hằng, hơn nữa còn không chỉ

một hai lần, anh ấy còn hỏi con, con cùng anh ấy còn có cơ hội hay không?”

Thẩm bố ngây ngẩn cả người, lập tức cười ha ha: “Bố

đã nói con gái nhà chúng ta sẽ không thể không có người muốn, mẹ con còn cả

ngày lo lắng, thế nào hả, con cân nhắc xong rồi chứ?”.

“Con không biết, bố, con cũng không thể nói rõ đối

với anh ấy là cái cảm giác gì.” Thẩm Tích Phàm ngẩng đầu lên, đắn đo một chút:

“Từ sau khi biết anh ấy ở tại khách sạn, con luôn trốn tránh, anh ấy không đến

tìm con, con cũng sẽ không chủ động tìm đến anh ấy, kỳ thực con hy vọng tình

huống như vậy tiếp tục duy trì, không nghĩ cũng không quan tâm.”

Thẩm bố hiểu ý cười rộ lên: “Con gái con thật sự

giống bố, bố con trước kia cũng vậy. Bố bí mật nói cho con nha, năm ấy là mẹ

con theo đuổi bố, bà ấy đuổi bố trốn, thật ra bố lúc ấy không nghĩ, cũng không

quan tâm, cho rằng cứ tiếp tục như vậy đi, nhưng cuối cùng vẫn phải đối mặt. Kỳ

thật, bố trước đây rất xem trọng Đái Hằng, từ sau khi nó chia tay với con, bố

liền thấy chán ghét nó, con trai một chút cảm giác trách nhiệm cũng không có,

cái loại người như vậy không xứng với bảo bối nhà ta. Hiện tại nó muốn cùng con

quay lại, bố không can thiệp quyết định của con, chính là muốn nói cho con,

điều đầu tiên, thấy rõ tình cảm của bản thân đối với nó; điều thứ hai, địa vị

thân phận của cậu ta hiện tại đặc biệt, con phải cân nhắc cho tốt.”

Một lúc lâu sau, Thẩm Tích Phàm ngẩng đầu: “Bố….. bố

mặc dù trong nhà không có cái quyền lên tiếng gì, nhưng một khi mở miệng liền

là lời vàng ý ngọc, một châm thấy máu, không hổ là cán bộ tư tưởng chính trị ở

trường nha.”

Thẩm bố đắc ý: “ Thế đấy, thế đấy, bố con hội họp

phát ngôn đều là đơn giản rõ ràng vào đúng lúc đúng chỗ, có thể nói là mẫu mực

điển hình”.

“Bố à……” Thẩm Tích Phàm xấu hổ: “Con thực sự còn

chưa muôn lập gia đình, cả đời muốn sống cùng nhau với bố mẹ là tốt rồi.”

“Con gái, nếu con lập gia đình, bố sẽ luyến tiếc a”.

“Con không gả đi là được!”

“Cái gì! Mày dám không lấy chồng!” Thẩm mẹ lớn giọng

từ phòng khách truyền vào, “Các người một lớn một nhỏ trốn ở trong phòng làm

cái gì? Muốn tạo phản à? Lão Thẩm tôi nói cho ông biết, đừng có mà dạy mấy cái

tư tưởng bất lương cho con gái ông.”

Thẩm bố lập tức xịu mặt xuống, Thẩm Tích Phàm ôm

chăn vụng trộm cười, cô cảm thấy căn nhà của mình thật ấm áp thật hạnh phúc, bố

luôn ở những lúc thích hợp cố vấn cho cô, mẹ nhìn như người nhiều chuyện nhưng

thật ra lại thương cô hơn bất cứ người nào khác.

Mà chuyện của chính mình cùng Nghiêm Hằng, cô cuối

cùng hạ quyết định, quyết tâm đi đối mặt.

————

Ngày hôm sau đến khách sạn, nhìn đoàn xe ô tô xa hoa

nối liền không dứt, trong lòng sinh ra nghi hoặc, giữ chặt Lâm Ức Thâm ở một

bên hỏi: “Lâm Ức Thâm, đây là cái gì, chụp phim thần tượng?”

Lâm Ức Thâm cầm quyển sổ ghi chép gõ lên đầu cô: “

Mấy ngày không đi làm, quay về Trái đất phát hiện thay đổi rồi? Nơi này rất

nguy hiểm, mau trở lại sao Hỏa đi!*”

(*nguyên bản câu nói này ở trong bộ phim Đội bóng

thiếu lâm của Châu Tinh Trì đóng, lúc Triệu Vy cạo trọc đầu ra sân bóng, Trì

thúc thúc nói câu này =))) Em trở về sao hỏa đi, địa cầu nguy hiểm lắm đó! =))

Hứa Hướng Nhã cười ầm lên: “ Cuộc họp thông báo sản

phẩm mới của Trung Vũ, hiện tại nổi tiếng rồi, người đến đều từng đoàn từng

đoàn.”

Phía đối diện có thư kí chạy tới nói: “Trình tổng

yêu cầu giám đốc Thẩm cùng giám đốc Lâm đến hội trường.”

Anh đi lên bục giới thiệu lý lịch công ty Trung Vũ,

đồng thời trưng bày 10 cái laptop phong cách mới. Mấy chiếc đèn kết hợp với

người diễn thuyết dần dần bị giảm xuống độ sáng, ánh đèn tập trung lại trên người

anh, người con trai làm chua tể của hơn phân nửa giang sơn ngành điện tử này,

khí độ cực kì tốt, trấn định tự nhiên, giọng nói thuần hậu mà trầm thấp như

vậy, làm cho người ta không khỏi trong lòng sinh ra sự tin cậy.

Thẩm Tích Phàm hơi hơi nheo lại ánh mắt, chỉ cảm

thấy một màn này thật quen thuộc, phó chủ tịch của hội sinh viên năm ấy, Nghiêm

Hằng cũng trong hội trường, trước mặt mọi người, tranh cử vị trí chủ tịch hội

sinh viên. Cô đứng ở góc của hội trưởng nhỏ, xuyên qua đám người đông đúc, nhìn

thấy vô số người đứng dậy vỗ tay, trên khuôn mặt trẻ tuổi của anh sức sống

nhiệt huyết.

Anh mãi mãi là một người chói sáng như vậy, khi ấy

cô cảm thấy cách anh rất xa, hiện tại, còn xa hơn nữa.

Thẩm Tích Phàm bỗng nhiên nhớ tới câu nói kia của

bố: “….địa vị thân phận của cậu ta hiện tại đặc biệt, con phải cân nhắc cho

tốt”, vốn dĩ,người con trai này, đã không còn là người mình có thể nắm giữ.

Năm đó ở cùng bên anh, cô vẫn cảm thấy tự ti, trăm

phương ngàn kế lấy lòng anh, sợ anh không cần mình. Mà hiện tại, cũng không ở

cùng một độ cao với anh, cô tự hỏi nếu vĩnh viễn sống dưới ánh hào quang của

người ấy, có thể cam tâm sao?

Cho tới nay, cô luôn cố gắng xác minh sự tồn tại của

bản thân, thì ra trong lúc vô ý, thương tổn cùng đả kích đã đánh đổi lấy sự

kiêu ngạo cùng tự tôn của chính mình.

Ngọn đèn trước mắt không ngừng biến hóa, trong lòng

cô lại một mảnh rõ ràng.

Nếu đối với một người không có tình cảm , nhất định

không thể nhận lấy một chút ủy khuất. Nếu vẫn còn yêu, tiếp diễn lại những đau

khổ mất mát đều có thể nhẫn nhịn.

Tình yêu, không phải vấn đề xứng hay không xứng, mà

chính là vấn đề có nguyện ý hay không.

Thì ra, bản thân có thể bình tĩnh như vậy nhìn anh,

thì ra, những tình cảm khiến cho cô mê loạn bất tri bất giác đã tan thành mây

khói, tình cảm, muốn qua đi, kỳ thật rất đơn giản.

Vẫn là cô lo sợ không đâu mà thôi.

Nghĩ một chút, không khỏi lộ ra vẻ tươi cười, Lâm Ức

Thâm nhìn cô cảm thấy kỳ quái: “Em gái, cười gì thế?”

“Không có gì!” Thẩm Tích Phàm quay đầu lại nhìn góc

tường, “Vệ sinh làm tốt, tôi trở về khen ngợi một chút.”

——–

Lưng mang ba lô đi trên đường tới trạm xe buýt, Thẩm

Tích Phàm cảm thấy cả cơ thể vô cùng thoải mái, dù cho không khí vẫn ẩm ướt như

cũ, sương mù bao phủ.Cô cầm lấy một gói xí muội, vừa ăn vừa phun.

Bỗng nhiên, thoáng nhìn thấy một bóng người quen

thuộc, ngồi ở trên ghế của công viên cây xanh cách khách sạn không xa, cho dù

người này có mặc áo sơ mi trắng đơn giản, vẫn như cũ ngăn không được cái nét

phong lưu phóng khoáng của hắn, không phải Lăng Vũ Phàm thì là ai?

Đại thiếu gia thế nào mà có thể ra đây tản bộ, thật

sự là mấy ngày không quay về Trái Đất, đâu đâu cũng là kỳ tích!

Thẩm Tích Phàm tiến lên gọi tên hắn, Lăng Vũ Phàm

thấy cô, hơi ngẩng đầu, khóe miệng lộ ra một tia đùa cợt: “Thẩm Tích Phàm, cô

tại sao không đi tiệc công bố khánh thành của Trung Vũ, tốt xấu gì cô cũng có

tý quan hệ với Nghiêm Hằng đi!”

Quả nhiên là tâm tình đại thiếu gia đang khó chịu,

thì ra là bị đối thủ đả kích, mắt Thẩm Tích Phàm trợn to: “Hiện tại tôi không

phải giám đốc Thẩm, anh cũng không phải khách của tôi, chọc tôi nổi giận, tôi

cũng không có khẩu khí tốt cũng anh nói chuyện đâu đấy!”

Lăng Vũ Phàm cười rộ lên, mắt hoa đào bay thẳng tới

thái dương: “ Tôi tình nguyện cùng cô không khách khí một lát, lúc nào cũng cái

bộ dáng bình bình nhàn nhạt, nhìn thấy tôi đều phát cáu!”

Thẩm Tích Phàm bất đắc dĩ: “Tôi cũng muốn hướng anh

phát hỏa a, nhưng anh là thượng đế của tôi, đắc tội không được, vừa may hôm nay

cho tôi thấy ở bên ngoài, bằng không thật đúng là không có cơ hội.”

Lăng Vũ Phàm gục đầu xuống: “Thẩm Tích Phàm, cô muốn

trút ra liền trút đi, dù sao tôi hiện tại thực phiền muộn, không cần cô đả

kích.”

Trong lòng Thẩm Tích Phàm âm thầm kinh ngạc, khi nào

đại thiếu gia hăng hái biến thành cái loại này, xem ra Trung Vũ cho hắn đả kích

thật sự không nhỏ, nghĩ đến đây, cô ngoan ngoãn ngậm miệng, đem nửa gói xí muội

chìa ra: “Muốn hay không?”

Lăng Vũ Phàm liếc mắt một cái: “Cô người đã lớn như

thế rồi còn ăn ô mai, ấu trĩ!” tay liền cầm lấy hai quả, quăng vào trong miệng,

“ Cũng không tệ lắm, ngẫu nhiên ăn thử cũng được.”

Thật sự là một tên đại thiếu gia kỳ cục, Thẩm Tích

Phàm vỗ vỗ vai hắn: “Bỏ đi, chuyện trước kia tôi sẽ không so đo với anh, đi

thôi, tôi mời anh ăn một chút gì.”

Thượng Phúc Đường là cái quán ăn cổ trăm năm, bán

chủ yếu là các đồ ăn nấu cùng với thảo dược, Thẩm Tích Phàm giới thiệu: “Tôi

thích nhất là nước ô mai quế hoa ướp lạnh ở đây, uống rất ngon miệng, trong

ngòn ngọt kèm vị chua chua.”

Trên hai cốc trà bưng lên, quả nhiên hương thơm ngan

ngát xông vào mũi, cô vừa uống vừa nói: “Ô mai, kìm phổi dừng ho, trị kiết lỵ,

giúp tiết nước bọt giảm khát, thời tiết ẩm ướt như bây giờ, uống vào một cốc là

thoải mái nhất, đừng khách khí, tôi mời!”

Lăng Vũ Phàm cũng không lên tiếng. Thẩm Tích Phàm

không chịu nổi sự im lặng: “ Thật ra, anh cũng đừng buồn bực như vậy, thương

trường như chiến trường, có thắng có bại, kỳ thật tôi cũng không biết cách an

ủi người, chẳng qua chính là một số việc khi suy nghĩ rõ ràng rồi sẽ lại trôi

qua, cuộc đời vẫn rất tươi đẹp.

“ Cô suy nghĩ thông suốt cái gì?” Hắn đột nhiên

ngẩng đầu hỏi.

“ Tôi, loại người sắp bước vào hàng ngũ nữ thanh

niên lớn tuổi có thể nghĩ thông suốt cái gì đây, chẳng qua là vấn đề tình cảm”.

Thẩm Tích Phàm ngẩng đầu bắt gặp ánh mắt đối diện đang tìm tòi nghiên cứu, tự

biết mình lỡ mồm: “Ê, đừng nghĩ bắt tôi nói tiếp nữa, nhanh uống cốc của anh,

tôi còn phải về nhà.”

Hắn nháy mắt mấy cái ra vẻ thần bí: “Thẩm Tích Phàm,

thật ra thư đề cử của cô một một bức là do tôi viết.”

“Tôi hình như không có nhờ vả ngài nha, ngài lại

thật sự an nhàn thoải mái ha!”

“Yên tâm, tôi không kể ra mấy lời nói xấu cô, chỉ là

nếu để cho tôi viết vào ngày hôm nay, tôi có thể viết thêm vài cái ưu điềm. Có

điều……… hôm nay, thực sự cảm ơn cô, Thẩm Tích Phàm. Thật ra cô không làm giám

đốc nữa càng tốt, cái dáng vẻ ôn hòa kia của cô thật sự làm cho tôi khó chịu!”

“Lăng Vũ Phàm, anh có thể nói nhỏ giọng đi chút

không, khách khứa đều đang nhìn anh”.

“Đó là thấy tôi đẹp trai không phải sao!”

“Tự kỷ!”

——–

Trời đã sắp tối, ánh đèn dịu nhẹ trong thành phố lác

đác bật sáng.

Cô cầm lấy gói xí muội to, từ trên xe buýt bước ra,

đảo mắt một cái liền nhìn thấy Hà Tô Diệp cùng cái ba lô trên vai cũng từ trong

xe buýt khác đi xuống, vốn dĩ, cô kém anh một chuyến xe, lại đồng thời về nhà.

Thật là có thú trùng hợp.

Hà Tô Diệp liếc mắt liền thấy gói xí muội to kia,

hơi hơi bất mãn: “Nhóc, tại sao lại ăn bậy thứ này, tôi viết đơn thuốc là ô mai

không phải xí muội*”.

(* Nguyên bản xí muội hán việt là Thoại mai, có lẽ

Thẩm Tích Phàm thấy ô mai và thoại mai đều có chữ mai nên nhầm nhọt, vì hai

loại này cùng làm từ loại mai mơ khô)

Thẩm Tích Phàm cười hì hì, đưa qua: “Muốn ăn một quả

hay không? Nghe nói loại ô mai này kìm phổi dừng ho, trị kiết lỵ, giúp bài tiết

nước bọt giảm khát…..”

Hà Tô Diệp đưa tay lên ngăn lời cô nói, hoài nghi

nhìn, sau đó nhẹ nhàng cười rộ lên: “ Sau ba ngày phải nhìn bằng con mắt khác

a, nhóc con tiến bộ không ít, về sau có thể tự mình xem bệnh!”.

Cô ngượng ngùng: “ Đâu có đâu có, lang băm mà thôi,

bác sĩ Hà không cần quá khen nha, tôi đảm đương không nổi.”

Hà Tô Diệp nheo mắt lại: “Xem ra tâm tình cô rất

tốt?”

Thẩm Tích Phàm trầm trọng gật gật cái đầu: “ Đó là…

đó là, tôi vừa mới uống xong nước ô mai hoa quế quay về, cho nên đương nhiên là

thần thanh khí sảng!”

“Ở đâu có? Tôi tự làm luôn luôn cảm thấy không đúng

loại chính cống, vị ngọt luúc nào cũng thiếu xót một ít.”

“ Anh có thể làm được! vậy hôm khác tôi sẽ đi uống

thử xem!”

“Nhóc, tôi hỏi cô ở đâu có?”

“Ha ha, lần sau tôi đưa anh đi, đương nhiên anh

mời!”

Hà Tô Diệp nhìn Thẩm Tích Phàm đi tới trước mắt, tóc

buộc đuôi ngựa cao thấp nhảy lên, anh nhẹ nhàng tươi cười, má lúm đồng tiền nhỏ

bên má phải càng lún sâu: “Cầu còn không được……..”

Thanh âm của anh rất nhẹ, khó mà có thể nghe được.

Nháy mắt, đèn đường của tiểu khu, đồng loạt bật

sáng. Đêm lạnh như nước.

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.