Yêu Em Là Điều Tốt Nhất Anh Đã Làm

Chương 13: Bạc hà


Bạc

hà – Tránh phong tán nhiệt, trừ uế giải độc, cay cay, hơi hơi k*ch th*ch, có

thể khiến người ta rơi lệ.

Mấy ngày hôm nay bận rộn với tài liệu của Lí

Giới, Thẩm Tích Phàm lại không được ngủ ngon, lúc đi làm ngáp mấy lần, khi về

nhà thần trí đã không rõ ràng, đi trên đường, chỉ mơ hồ giẫm lên mặt tuyết.

Dưới lòng bàn chân thật dày tuyết đọng, cô cảm thấy rất thú vị, cho nên, mỗi

một bước chân đều ra sức đạp thật mạnh xuống, âm thanh “chi chi lốp bốp” khiến

cho cô có loại thích thú được áp bức.

Cô gần đây luôn suy nghĩ về cái vấn đề :“ Rốt cuộc,

bản thân có phải chịu quá nhiều áp lực?”.

Chính là khổ sở đáng thương cho đám tuyết trắng, bị

cô kh*ng b* chà đạp.

———

Chung quy, cùng Hà Tô Diệp kia quan hệ với nhau, cô

có chút nhớ nhung anh, nỗi nhớ không dấu vết, hời hợt, ngay từ đầu liền dừng

không được, mà kéo dài xa xôi.

Nhưng, có chút đắng ngắt, không phải tư vị cà phê,

không lưu lại hương thơm như sau vị trà đắng,mà là mùi thơm của thuốc Đông y

uống vào miệng, có loại tư vị nửa ép buộc, để trị bệnh cứu người, nên không thể

không uống, cũng như đối với anh, không thể không nhớ.

Buồn chán đem đầu đụng vào giá sách, lại không cẩn

thận khiến một đống sách ở ngăn tủ phía trên rơi xuống, Thẩm Tích Phàm hét to,

hưởng thụ loại vui thích ngập tràn mà sách đập vào người mang lại, thuận tiện

giải tỏa một chút cảm xúc.

Cô cười lên, cười thật to, phát hiện bản thân mình

thật ngốc, nhưng là sự ngốc nghếch một cách đáng yêu, chính cô lại nhịn không

được mà yêu thích chính mình. ~~~ vâng, chị thích anh đã đến giai đoạn tự sướng

rồi!!! ╮(╯▽╰)╭).

Cứ ngồi trên mặt đất sắp xếp lại đống sách rơi toán

loạn kia, khuôn mặt không che giấu nổi ý cười, đều là sách giáo khoa với sách tham

khảo lúc học đại học của mình, có vài cuốn sách lật ra trống trơn một mảnh,

ngay cả tên đều không có.

Trốn học, lên lớp thì ngủ, những ngày vì thi cử thức

trắng đêm đã một đi không trở lại, cô hiện tại độc lập hơn, bắt đầu phải gánh

vác trách nhiệm.

Nhưng thời gian khi ấy, thật sự rất tuyệt diệu, vậy

mà, thứ luôn mất rồi mới biết quý trọng, sau này, lại chỉ có thể dùng năm tháng

vô tận tưởng nhớ đoạn hồi ức đã qua.

Bỗng, tay cô đột nhiên ngưng lại, nhìn trong đống

sách hỗn loạn, thấy có một tấm ảnh với mấy tờ giấy viết thư, do dự một lát , cô

lại nhặt chúng lên, tờ giấy mỏng manh nhè nhẹ, đối với cô mà nói lại nặng tựa

ngàn cân.

Bởi vì đau khổ, cho nên cực kỳ nặng, trọng lượng

không phải đặt trên tay, mà là tích tụ ở trong lòng.

Trên tấm ảnh, dáng vẻ cô mỉm cười thật hạnh phúc,

xuất phát từ trong tim, đôi mắt ngập tràn sự ngọt ngào, cánh tay kéo Nghiêm

Hằng, anh cố tình không nhìn vào ống kính, mà yêu chiều ngắm cô. Lúc ấy, tất cả

đều cho rằng bọn họ chính là một đôi trời sinh.

Khi yêu nhau, mỗi cô gái đều là thiên sứ, nhận được

sự quan tâm của các vị thần, cho nên, luôn xinh đẹp, hạnh phúc như vậy.

Nhưng hiện tại, cô xoay người lại với cánh cửa tủ

bằng thủy tinh, dùng sức lôi ra một nụ cười tự cho là tươi tắn nhất, chính mình

trong kính, ánh mắt đã không có thần thái, nụ cười miễn cưỡng, so sánh với tấm

ảnh, ngược lại, trở thành một loại châm chọc khác.

Thật sự là châm chọc, cô cảm thấy, ba năm sau gặp

lại mối tình đầu của mình, dường như còn có chút vướng mắc không thể nói rõ.

Thuận tay đem tấm ảnh cùng giấy viết thư quăng vào

trong ngăn tủ, cô ngồi trước máy tính tiếp tục phiên dịch tài liệu. Chỉ là

không lưu ý, vài tờ giấy viết thư kia đã lặng yên rơi xuống đất.

………

“Mỗi ngày, em đột nhiên phát hiện bản thân lại có

thêm rất nhiều thời gian, vì thế, em hết nhìn đông nhìn tây, rồi không chịu làm

gì cả.

Anh biết không? Hàng ngày, em đi qua hòm thư bên

đường của trường, phát hiện ra nó, trong khoảng khắc, bỗng có một loại kích

thích, em muốn đem những ngày đã qua của chúng ta hết thảy viết ra, sau đó lại

nhét tất cả vào hòm thư này, mà trên mỗi một bức thư đều có chung một cái địa

chỉ, gọi là Yêu.

Hòm thư không nói chuyện, có thể nó biết em yêu anh,

cho dù, anh đã không còn yêu em, rời xa em, em cũng muốn dùng phương thức này

cố sống cố chết để gọi lại những năm tháng khi xưa ấy.”

………

“Trên đường cao tốc, làn mây bị ánh nắng hấp dẫn,

bầu trời màu xanh lam, như ánh trăng cùng mặt trời đồng thời tỏa sáng,rất giống

lần thứ hai em nhìn thấy anh, khuôn mặt của anh, trong phút chốc khiến cho trái

tim em lu mờ, đôi mắt mù quáng, từ đó về sau không quan tâm, không nghe thấy,

không để ý, chỉ mong có thể cùng anh ở bên nhau; biển cạn đã mòn, trời đất hợp

lại thì đã làm sao?

Giống như em luôn luôn đều quên hỏi anh, lần đầu

tiên thấy em, anh có cảm giác gì?

Em không hỏi, anh cũng sẽ không nói, bây giờ đã

không còn cơ hội, em cảm thấy thật hối hận.”

……….

“Thời gian trôi qua thật nhanh, anh đào tan tác,

tường vi tung cánh, sơn chi rụng cành, sen mới nở hoa, đảo mắt, cuộc sống của

chúng ta cứ đau khổ,chậm rãi bất định như vậy, một đường đi xa.

Thật ra cho tới ngày hôm nay, em cũng chưa từng hối

hận vì từng yêu anh, chỉ là chúng ta đều đã trưởng thành, thế nào cũng phải học

cách tiếp nhận một số việc bất đắc dĩ, luôn luôn cần hiểu rõ một điều, vốn dĩ

hai người yêu nhau, cũng có thể bởi vì một số nguyên nhân mà không thể đi đến

cuối cùng.”

——–

Ngày hôm sau đi làm, cô có chút mỏi mệt, nhìn những

giọt nước tuyết tan ngoài cửa sổ, bỗng thấy chán nản không có lí do, cô nghĩ,

nếu có thể tiếp tục như vậy, tuyết trắng xóa, lãnh lẽo bao phủ khắp trời đất

rộng lớn thật tốt.

Nghĩ đến đây, cô cảm thấy bản thân là một người hoài

niệm, luôn luôn không biết được giây tiếp theo nhịp chân làm thế nào để bước

ra.

Hôm nay, đến lượt Lâm Ức Thâm trực ban, Thẩm Tích

Phàm bởi vì vấn đề dự toán của bộ phận Phòng nên ra về cực muộn, trên cả tầng

hành chính, chỉ có văn phòng bộ phận PR cùng chỗ thư kí tầng 1 là còn đèn sáng,

cô mỉm cười, chuẩn bị bỏ của chạy lấy người.

Ánh trăng nhiễm màu tuyết trắng chiếu lên hành lang,

rất đẹp, vầng sáng dịu nhẹ lại mở ra sự mênh mang vô hạn, khiến con người ta

lạnh tận thấu xương. Tay cô không tự chủ được mà đụng vào, hứng trọn thứ ánh

sáng ấy trong lòng bàn tay.

Đột nhiên, chuông điện thoại reo vang, cô cuống quít

thu lại bàn tay, vội vội vàng vàng nhận máy, nhưng bên kia lại không trả lời,

cô đành phải nói: “Xin hỏi, ngài tìm ai?”.

Anh nhẹ giọng gọi cô: “Tiểu Phàm…. Anh nhớ em…”

giọng nói bình thản, xuyên qua hành lang thật dài, có chút mơ màng như đã cách

xa một đời.

Ba năm trước đây, anh cũng nói với cô như vậy.

———

Đó là lần đầu tiên hai người nắm tay nhau, mùa đông

gió lạnh từng cơn, bọn họ liền nắm tay như thế đi quanh sân thể dục một

vòng lại một vòng, mãi đến lúc lên đèn, mới cùng cô trở về, anh lưu luyến không

rời, không chịu buông tay cô ra, cuối cùng vẫn là Thẩm Tích Phàm vùng vẫy thoát

khỏi.

Kết quả, còn không chờ đến lúc cô trở lại ký túc xá,

điện thoại của anh đã đến rồi: “Tiểu Phàm…Anh nhớ em….”.

Tối hôm đó cô trắng đêm mất ngủ, trong lòng bàn tay

lưu lại nhiệt độ của người ấy, nằm ở trong bóng đêm chậm rãi gặm nhấm câu nói

kia: “Tiểu Phàm, anh nhớ em”, lòng tràn đầy vui sướng, vụng trộm vùi mặt vào

trong chăn cười khe khẽ.

Ngày ấy, anh mỗi ngày gọi điện tới, câu đầu tiên

chính là như thế.

Có điều, hiện tại, cô cực kỳ bình tĩnh, nói cho

chính mình, ‘việc gì đến cũng sẽ phải đến, trốn tránh mãi cũng không thoát

nổi’; từ chỗ âm thanh phát ra, cô xoay người, đóng lại di động, nhẹ nhàng nhăn

lại lông mày: “Có việc?”.

Anh gầy, thật tiều tụy, đầy người phong trần, cà vạt

đeo cũng không ngay ngắn, trên trán lấm tấm mồ hôi, nhưng, vẫn là vẻ mặt tự tin

ngày ấy, giống như dáng vẻ nắm chắc tất cả.

Trước đây, cô nhìn thấy anh như vậy, sẽ cảm thấy

kiêu ngạo cùng tự hào, nhưng hiện tại anh lại dùng ánh mắt như vậy nhìn cô, cô

có chút bi ai, có chút tức giận. Anh làm cô chịu thương tổn sâu sắc như thế,

dựa vào cái gì còn đem cô nhớ nhung như điều đương nhiên, hệt như cô gái ngốc

nghếch năm nào.

Nghiêm Hằng nhanh bước đi tới, hơi thở gấp gáp, anh

mở miệng nhẹ nhàng nói: “Anh nhớ em, đêm đó cùng em chia tay, về sau lại đi Mỹ,

ở nơi ấy, anh phát hiện rất nhớ em, buổi tối ngủ trằn trọc toàn thấy hình ảnh

của em, anh chỉ muốn nhanh chóng trở về, nói cho em biết….. anh nhớ em.”

Trong lòng của cô sức lực lấp biển nổi lên, nhưng

trên khuôn mặt vẫn đang cố gắng trấn định: “Anh muốn nói chính là thế này sao?”

“Không!” Nghiêm Hằng hét ra mạnh mẽ, bước lên một

bước, ý đồ cẩn thận dè dặt đi tới ôm lấy Thẩm Tích Phàm, không nghĩ tới, thân

mình cô hơi tránh ra, liền để tuột mất.

Anh cũng không từ bỏ, hung hăng giữ chặt cánh tay

của cô, chiếc cằm nhanh chóng tựa xuống đầu cô, Thẩm Tích Phàm vùng giẫy, nhưng

không làm được gì, mãi đến cuối cùng kiệt sức, cô vô lực nhìn phương xa, hành

lang đen tối không có điểm cuối.

———

Yên tĩnh trầm mặc, sau đó anh thấp giọng nói với cô:

“Xin lỗi, thật xin lỗi, Tiểu Phàm, ba năm trước anh sai lầm rồi, bây giờ em trở

về bên anh được không?”.

Những lời này, cô đợi ba năm, rốt cục cũng đợi được.

Nhưng, lại không có sự vui mừng như trong tưởng

tưởng, cô chỉ muốn khóc, khóc to thật lớn, đem ba năm tủi thân, bất mãn, phẫn

hận, tất cả đều khóc hết ra ngoài, cô hận anh, anh từng đối xử tàn nhẫn với cô

như vậy.

Hiện tại, anh sao còn có thể nói với cô lời “Thật

xin lỗi”, làm thế nào có thể mở miệng, anh rốt cuộc muốn cái gì mới có thể

buông tha cô.

Tiếp đó, cô bỗng nhiên liền hiểu ra, bỏ lỡ trong

phút chốc, liền bỏ lỡ cả một đời.

——-

Cảm giác được thân thể Thẩm Tích Phàm cứng nhắc

không bình thường, Nghiêm Hằng không khỏi buông lỏng hai cánh tay, muốn nhìn cô

một cái, không nghĩ cô lại dùng hết sức thoát ra, chạy đi không quay đầu lại.

Trên bộ vest của anh, lưu lại thật sâu một giọt nước

mắt.

Anh định đuổi theo, không ngờ phía sau truyền đến

một âm thanh nói chuyện lạnh lùng: “Cô ấy sẽ không gặp cậu nữa, mời cậu đi

trước đi.”

Lâm Ức Thâm đứng dưới một ngọn đèn màu cam, hai tay

nhét trong túi quần, dựa vào cửa, khóe môi nhếch lên một ý cười kinh miệt, biểu

tình nhu hòa bất khả tư nghị: “Trở về đi, cô ấy cần thời gian cẩn thận suy

nghĩ.”

Nghiêm Hằng thu lại khí thế sắc bén quanh thân, đi

lên cầu thang, Lâm Ức Thâm đối mặt anh đi tới, trên khuôn mặt mang theo nụ cười

bí hiểm.

Anh lần nữa quay đầu, lại không thấy thân ảnh kia

đâu nữa, chỉ có câu nói của Lâm Triệu Thâm lúc đi ngang qua bỏ lại, thật lâu

quanh quẩn trong hành lang trống trải : “Thẩm Tích Phàm là em gái của tôi, cậu

tại sao lại có thể làm cho cô ấy khóc”.

——–

Ngoài cửa sổ, ánh trăng yếu ớt lạnh lùng chiếu xuống

nhân gian, trong vòng luân hồi u tối, không biết là ai đã phát ra tiếng thở dài

vô thanh vô thức.

“Đừng khóc, em gái ….”Thẩm Tích Phàm ngẩng đầu, ánh

mắt không có cách nào thích ứng với thứ ánh sáng thình lình xảy ra, nhất thời

một trận mơ hồ, khó khăn ổn định, bình tĩnh nhìn Lâm Ức Thâm, muốn nói chuyện,

mở miệng vài lần, lại không biết nói từ đâu.

“Cậu ta sẽ không đến, tôi vừa rồi làm cậu ấy bỏ đi

rồi.” Sau khi thấy rõ ràng, Lâm Ức Thâm thật kinh ngạc: “Thì ra em không khóc,

hại anh đây uổng công lo lắng một hồi!”

Thẩm Tích Phàm bày ra khuôn mặt rạng rỡ: “Làm sao có

thể khóc, vì cái loại người như anh ta, đâu có đáng giá, chẳng qua không muốn

đối mặt với anh ấy mà thôi.”

Lâm Ức Thâm đành phải mỉm cười, thuận tay giúp cô

sửa lại đám tóc lộn xộn, Thẩm Tích Phàm bất đắc dĩ: “Lâm Ức Thâm, anh hình như

thật nhàn hạ, đáng tiếc em lại không có thời gian theo anh. Thôi, em phải về

nhà ăn cơm đây.”

Cô vừa mới đi tới cửa, bỗng dưng nhớ ra điều gì đó,

thử hỏi: “Lâm Ức Thâm, anh đã biết, em cùng anh ta…”.

Lâm Ức Thâm ngồi ở trên bàn không nhìn tới cô, chỉ

đưa tầm mắt ra ngoài cửa sổ xuất thần, giọng nói như có như không, từng chữ đâm

vào lòng cô: “Em là em gái của anh…. Anh làm sao có thể không biết?”.

Đêm nay, Trầm Tích Phàm cảm thấy, bản thân đúng là

trúng tà.

——–

Ra khỏi khách sạn, cũng không muốn về nhà, cô đành

phải ở trên đường, vô hạn buồn chán mà đi. Bên đường vẫn còn chút tuyết đọng,

chỉ là có phủ thêm một tầng bụi; nó sẽ không bao giờ còn là màu trắng thuần

khiết nữa.

Cô nhớ rõ tối hôm đó, khi Hà Tô Diệp đưa mình trở

về, tuyết rơi rất lớn, thật đẹp, hướng bọn họ tập kích mà ùn ùn kéo đến. Hà Tô

Diệp giúp cô mở ô, cô lại thích ở trong tuyết chơi loạn,không chịu để cho anh

bật ra, tuyết buổi tối hôm đó, trong sáng long lanh, trắng tinh không nhiễm

bụi.

Lúc ấy cô ở dưới bầu trời đầy tuyết lớn, hát lên:

“Có đôi khi, có đôi khi, em tin rằng mọi chuyện đều có kết thúc của nó, có khi

gặp gỡ, có khi chia xa, chẳng có gì tồn tại vĩnh viễn, nhưng, có đôi khi em

lại, thà chọn lưu luyến chứ không buông tay…”*.

(bài hát Hồng đậu (Red bean) của Vương Dung, nhưng

mình thích nghe bản của Phương Đại Đồng đánh ghi ta hơn! ^^ các bạn có thể

search trên mạng nghe qua nhé, hay lắm thật đấy^^)

Hà Tô Diệp cười dài nhìn

cô, sau đó nói ra: “Đậu đỏ tính bình, vị chua ngọt, thanh nhiệt giải độc, kiện

tì đình tả, lợi tiểu chữa phù thũng. Đậu đỏ phối hợp với Liên kiều cùng đương

quy nấu canh, có thể trị trừ mủ, tiêu ung nhọt độc; đậu đỏ phối hợp với bồ công

anh, cam thảo hầm canh có thể trị chứng đau đại tràng.”

Cô cười bệnh nghề nghiệp

của anh, bảo anh thật cổ hủ như độc giả cao tuổi, anh nói cô giả trang từng

trải, cuối cùng ngay cả anh cũng đã quên mở ô, cùng cô chơi náo loạn cả một

người đầy tuyết.

Tình cảm có phải cũng

giống như tuyết, sẽ không bao giờ là nguyên dạng thuần khiết như vậy nữa.

———

Con đường đi qua thật

dài, cô có chút mệt, muốn ngồi xe buýt trở về, kết quả, s* s**ng nửa ngày cái

túi, lại phát hiện ví tiền quên mang theo.

Cười khổ một tiếng, cô

thật sự không muốn gọi điện về nhà, để vô cớ tự chuốc lấy một đợt chỉ trích;

lại đành phải trên danh bạ điện thoại, một đống dò tìm, lúc ấn tới cái tên Hà

Tô Diệp, cô dừng một chút, rồi kiên định bấm nút gọi đi.

“Hà Tô Diệp, tôi có thể

không muốn Lí Giới mời tôi ăn cơm, có được không?”

Chắc là anh không ở trong

nhà, xung quanh còn có chút tranh cãi ầm ĩ, nhưng giọng nói lại rõ ràng truyền

đến: “Cô nhóc, lại nghĩ ra chủ ý gì?”

Thẩm Tích Phàm bất đắc dĩ

cười: “Tôi đang nghĩ, bác sĩ Hà có thể dành bàn tay nhân ái cứu giúp kẻ đáng

thương một lát được không? Sự việc là thế này: tôi không mang theo ví, tạm thời

không về được nhà…….”.

——

Hà Tô Diệp thật sự chạy

đến, trùng hợp anh ở lại trường, cách vị trí chỗ của cô rất gần, cô nhìn thấy

anh từ trên xe buýt đi xuống, lưng mang ba lô đơn giản, cúc của chiếc áo khoác

còn không cài tốt, tóc trên trán bị gió thổi bay; sau đó, anh đứng ở trước mặt

cô, nhẹ nhàng nói: “Đi thôi!”

Chỉ là hai chữ như

vậy,khiến cho Thẩm Tích Phàm xúc động muốn khóc.

Cô vẫn làm bộ kiên cường

như vậy, cho dù có hận Nghiêm Hằng bao nhiêu, ở trước mặt anh vẫn là sự cẩn

thận che giấu, không muốn thua thiệt một chút nào, cho dù bản thân cảm thấy ủy

khuất thật nhiều, cũng không mong muốn trước mặt người khác khóc lóc đau

thương.

Nhưng, chỉ hai chữ ôn nhu

như vậy, lại làm cho cảm xúc chồng chất bao ngày của cô, cố gắng tìm một lối

thoát giải tỏa.

———

Mì Lan Châu* bát lớn,

nước cốt tràn đầy cùng thịt bò thơm ngào ngạt, người đến người đi ầm ĩ, ông chủ

thường thường cùng thực khách trả lời một hai câu, hơn phân nửa là trêu đùa,

hơi nóng lượn lờ, xông đỏ mắt của Thẩm Tích Phàm.

Cô ăn từng miếng lớn, một

giây cũng không dám dừng lại, sợ một khi dừng lại, nước mắt sẽ không chịu khống

chế mà chảy ra.

Đối diện với người con

trai này, cho dù là trong quán ăn nhỏ đơn sơ bên đường, vẫn cứ ôn nhu như vậy.

Anh cười hiền lành, vì

chính mình mà chạy đi lấy bát mì lớn, sau đó lại không nói một lời đem thịt bò

chọn xong; tiếp đến, ung dung thản nhiên gắp thịt bò trong bát của anh sang cho

mình. Luôn sau bản thân mới cầm đũa, lại chờ cho chính mình ăn xong, lại có thể

hỏi “còn muốn ăn thêm cái gì nữa không?”

(* Mỳ Lan Châu này thường

hay ăn cay mới ngon)

Thẩm Tích Phàm muốn khóc,

cô muốn tìm một cái cớ để khóc lớn, tính cả ủy khuất, hận ý, tất cả khóc ra.

Những thứ cô xem không

hiểu, nhìn không rõ quá nhiều rồi, muốn tầm mắt mơ hồ một chút,để thấy rõ thứ

gì đó gần nhất hay là tâm ý của bản thân.

————-

Đi qua siêu thị của tiểu

khu, cô chìa tay vay tiền, sau đó cầm một gói kẹo bạc hà đi ra, Hà Tô Diệp nhìn

thấy líu lưỡi lại: “Cái nhãn hiệu này, thật cay!”

Thẩm Tích Phàm tức tối mở

to mắt anh lườm một cái, ‘Xoạt’ một tiếng xé mở gói giấy: “Nhìn cái gì? Anh

cũng muốn ăn?”.

Hà Tô Diệp lắc lắc đầu: “

Quá k*ch th*ch, tôi ăn không nổi.” Nói xong, liền quay mặt đi, chuẩn bị về nhà.

Tiếp đến,Thẩm Tích Phàm

bốc nắm lớn kẹo bạc hà tống vào miệng, mùi vị bạc hà lập tức xông lên não, cô

bị cay, sặc lên, chất methol* k*ch th*ch tuyến lệ. Cô cúi đầu, nhìn nước mắt

từng giọt, rơi trên mặt đất, nhưng không có sự bi thương.

(*methol là một chất có

trong bạc hà, tính chất gây tê, k*ch th*ch).

Ủy khuất, đau xót, hận ý,

đều được đền bù bằng phương thức cực kì ôn nhu nhỏ bé như vậy, chỉ cần một chút

ấm áp, cô liền thỏa mãn.

Hà Tô Diệp dường như cảm

thấy được điều gì, dừng lại bước chân, nhìn Trầm Tích Phàm, bỗng thấy cô ngồi

xổm ở phía sau, vùi đầu trong áo. Anh vội ngồi xuống trước mặt cô, lo lắng : “Cô

nhóc, làm sao vậy?”.

“Bị cay quá…” Thẩm Tích

Phàm không muốn ngẩng lên, đầu của cô cố gắng quệt trong áo, mong đem dấu vết

nước mắt lau hết đi.

Hà Tô Diệp thở dài: “Chịu

cô, không cần ăn nhiều như vậy, cái này giống với hoắc hương, vị thật kích

thích. Tuy rằng bạc hà tránh phong tán nhiệt, trừ uế giải độc, lại trị

ngoại cảm phong nhiệt, đau đầu đỏ mắt, cổ họng sưng, nhiệt miệng răng đau, kích

thích ăn uống……”.

Thẩm Tích Phàm rốt cục

ngẩng đầu, đôi mắt hồng hồng: “Hà Tô Diệp, anh thật ồn ào a…. anh thế nào luôn

không thay đổi được bệnh nghề nghiệp của mình…”

Anh ngồi xổm ở trước mặt

cô, nhận lấy gói kẹo bạc hà, suy nghĩ xem nơi nào có thùng rác, vừa đùa với

Thẩm Tích Phàm: “Aizz, không nói nhảm nhiều như thế, cô có thể ngẩng đầu nhìn

tôi sao?”

“Hà Tô Hiệp, bạc hà thật

cay a, sặc chết rồi, tôi muốn nhổ ra…”

“Chịu đựng!”.

———-

Ngồi ở trên ghế của vườn

hoa tiểu khu, Thẩm Tích Phàm không dễ dàng mà thở ra một hơi, lại thấy Hà Tô

Diệp mỉm cười: “Bạc hà, có thể khiến lưu lại hương thơm trong miệng của người,

nhưng không phải ai cũng đều có dũng khí nếm thử.”

Thẩm Tích Phàm cười rộ

lên: “Hà Tô Diệp, anh không có cái dũng khí ấy?”

“Tôi? Không phải, đơn

thuần không thích thôi.”

“ Vậy, anh cảm thấy tình

yêu có phải là hương vị bạc hà không?”

“Cô nhóc, tình yêu thì

hương vị gì đều có, chua ngọt đắng cay, không phải có thể khái quát được, nhưng

mỗi đoạn tình cảm đều sẽ lưu lại dấu vết, có thể là đắng cay, có thể là thơm

mát…”

“Nếu như có loại tình yêu

‘mất rồi lại tìm thấy’…..”

“Cô nhóc ngốc này, tình

yêu không thể ‘mất rồi lại tìm thấy’, trôi qua là trôi qua, nếu trở về, sẽ

không còn cái hương vị kia nữa. Lúc nãy, cô đã ăn mấy viên kẹo bạc hà vào,ban

đầu cay tê thật k*ch th*ch; tiếp đến, hương vị dừng lại trong miệng; sau đó,

luôn quanh quẩn vị the mát khiến người ta dư vị vô tận. Mỗi một giai đoạn,

hương vị cũng không giống nhau, nửa đường tình yêu, chính là đã nếm một nửa

viên kẹo bạc hà, ‘mất rồi lại tìm thấy’, ở đâu có loại hương vị ban đầu này?”

“Hà Tô Diệp, tôi cũng

không biết……”

“Vậy thì từ từ suy nghĩ,

thời gian, chính là thứ có thể làm con người nghĩ thông suốt rất nhiều việc……”.

——-

Gió thật vội, tuyết đọng

trên cây đều bị thổi rơi, lướt qua khuôn mặt của cô, biến thành hơi nước nho

nhỏ, bốc lên, liền không thấy nữa, có lẽ năm nay còn có thể rơi xuống trận

tuyết thứ hai, thứ ba.

Thời gian sẽ trôi qua,

những tình cảm ấy làm cô bối rối, người khiến cô mê loạn, cũng sẽ khiến cô thực

lòng nhớ nhung, chờ đợi trận tuyết thứ hai, tan đi; rồi đến trận tuyết thứ ba;

sau đó, mong tới mùa xuân ấm áp.

Cô nghĩ, tất cả rồi sẽ có

đáp án, về bản thân, về Nghiêm Hằng, về mối tình đầu đầy đau khổ và về cả tình

yêu.

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.