Yêu Em Là Điều Tốt Nhất Anh Đã Làm

Chương 1: Tô Diệp




Diệp, tính ôn, vị cay, công dụng tán hàn, thông hành khí huyết điều hòa vị gan,

giống với tên của anh.

Gần đây

bắt đầu mất ngủ.

Mất ngủ

thường làm cho người ta mệt mỏi không chịu nổi, bởi vì khi ở trong màn đêm tĩnh

lặng, đối mặt với thế giới bóng đen không tiếng động, chính mình sẽ phải tỉnh

táo nhiều hơn so với ban ngày, xem xét mọi việc hình như cũng càng lý trí.

Sau khi tỉnh táo

cùng lí trí, lại bi ai phát hiện, bản thân thường thường cách chân tướng cùng

bản chất của mọi thứ gần đến vậy, việc này đối với thói quen làm đà điểu* của

mọi người mà nói, ý nghĩa lại kinh hoảng cùng bất an. Ít nhất tôi cho là vậy.

(* thấy nguy

hiểm đến thì muốn trốn tránh, như con đà điểu chạy thì nhanh lắm, song lúc quá

sợ hãi, giống chim không biết bay ấy thường vùi đầu trong cát và nghĩ rằng tai

hoạ đã qua)

Suy nghĩ qua đi,

nghĩ về hiện tại, nghĩ về tương lai, nghĩ tới quan hệ giữa con người, nghĩ tới

những hành động vì người khác, nghĩ lại sự ngây thơ đã qua, rồi nghĩ lại sự

trưởng thành của hiện tại.

Dù sao, dù sao thì

cũng không ngủ được, luôn muốn thời gian trôi đi có ý nghĩa một chút.

Rất nhiều

cách suy nghĩ thường thường không có kết quả, hay nói cách khác, là nghĩ rồi

cũng như không. Đối với bản thân là cố chấp suy nghĩ, rất nhiều cách nghĩ vướng

mắc lẫn nhau, vướng mắc không rõ, không thể dùng sức lực thô bạo mà gỡ ra, càng

gỡ chỉ càng rối, hơn nưã sẽ cho mình cảm thấy phiền thoái cùng đau đớn.

Cho nên, cách

làm duy nhất chính là gặm nhấm “đống tơ vò” này, thêm nữa khoanh tay đứng nhìn.

Thẩm Tích Phàm

trợn tròn mắt, nghe tiếng đồng hồ tích tắc, cô đã buông tha cho sự vật lộn

chống lại việc mất ngủ, để mắt mở to mà chấp nhận số phận, nhìn bóng đêm mờ

mịt, suy nghĩ trăm chuyển ngàn hồi.

Xoay người thở

dài, đã liên tục năm ngày rồi, còn tiếp diễn như vậy nữa sẽ bị phát điên mất,

ban ngày căng thẳng như dây đàn, đến buổi tối vẫn không thoải mái nổi, công

việc khách sạn vốn chính là một nghề cường độ cao, nhất là bản thân là giám đốc

bộ phận Phòng, còn kéo dài như vậy không biết chính mình có thể thành nhân viên

hy sinh vì nhiệm vụ hay không nữa.

Cô nghĩ đến công

việc thì một nỗi phiền não không lí do ập tới: Thật sự không thể nói rõ cô

thích hay là không với công việc như hiện tại, chính là cảm thấy lương đủ lo

cơm ăn không lo đói; tuy rằng thời điểm tìm việc cũng không thiếu cách sử dụng

quan hệ “cửa sau”, ba năm trôi qua thuận lợi leo lên chức giám đốc, ở hoàn cảnh

người khác thấy là tiền, nhưng áp lực cũng lập tức mà kéo đến, hiện tại, lại vì

công việc mà mất ngủ.

Cô ôm lấy chiếc

gối đầu, nửa quỳ ở trên giường lên kế hoạch, ngày mai nghỉ ngơi, nhất định phải

đi bệnh viện lấy một ít thuốc ngủ ha ha.

Khó khăn hỗn

loạn mà ngủ, không biết thời gian qua bao lâu, cuộc điện thoại của lão mẹ gọi

tới, cô thấy mới có hơn 7 giờ, khóc không ra nước mắt, khó khăn ngủ lại bị nháo

tỉnh.

Thẩm mẹ vẫn

như cũ là cái điều luận điệu cũ rích, nói cằn nhằn liên miên: “Phàm Phàm,

Vương A di cách vách muốn giới thiệu một tiểu tử cho mày, ngươi ta từ nước

ngoài về, người này ngoại hình không khá, nhưng có nhà có xe…”

Thẩm Tích Phàm

có chút căm tức, giấc ngủ của cô chưa đủ liền tính tình siêu cấp bạo lực, cũng

không quan tâm mọi việc, nổi giận đùng đùng quát: “ Biến đi rùa biển, rùa lông

xanh* con mẹ nó!” (*ám chỉ những người từ hải ngoại về)

Thẩm mẹ hoảng

sợ: “Phàm Phàm, mày còn chưa tỉnh ngủ?”

“Con căn bản

chính là không ngủ nổi có được hay không, mẹ, con gần đây mất ngủ, muốn chết

mất, để cho Dương A di lấy cho con ít thuốc an thần, còn tiếp tục như vậy nữa

con gái nhà mẹ thật muốn biến thành bạch cốt tinh!”

Trầm mẹ trách

cứ: “ Thuốc ngủ sao có thể uống bậy,Phàm Phàm, nếu không mai mày đi khám Đông y

xem? Dùng thuốc đông y điều trị một chút, dù sao hiện tại hiệu thuốc đều

có thuốc sắc sẵn, lại không cần mày động tay, bố mày lần trước tiêu chảy chỉ

uống hai thang liền khỏi…”

Cô cào cào mái

tóc, khám đông y, có lẽ sẽ tốt, dù sao cùng lắm chính là tốn chút tiền, cô héo

hon ngay cả giấc ngủ cũng không có, hiện tại cũng chỉ thừa tiền.

Trong phòng nội

khoa đông y chờ nửa ngày cũng không có người, tòa nhà đông y lành lạnh mà thanh

sảng, đối diện là một hiệu thuốc to, một loạt ô vuông nhỏ chỉnh tề sắp xếp, đậy

kín tốt,chỉ có một hai người qua lại như con thoi ở giữa. Cô nhớ tới bản thân

mình mới trước đây ho khan, khi đó bị bà ngoại ôm tới một lão đông y cực nổi

danh xem bệnh,chỉ cần uống ba thang thuốc liền bệnh đến thuốc trừ.

Bỗng nhiên, một

y tá từ cửa bước đến, Thẩm Tích Phàm vội vàng kêu lên: “ Cô y tá, làm ơn cho

hỏi một chút, bác sĩ ở chỗ này đâu?”

Y tá nhìn bệnh

án của cô, thật có lỗi nói: “Cô à, thật không may, bác sĩ Hà vừa rồi tới phòng

châm cứu, tôi hiện tại đi gọi anh ấy, phiền cô chờ một chút.”

Chỉ vừa mới nói,

lại thấy một người con trai cao cao từ trong phòng bên cạnh đi ra, giúp đỡ một

ông già, y tá chỉ chỉ vào Thẩm Tích Phàm, hô: “Bác sĩ Hà, anh có bệnh nhân!”

Thẩm Tích Phàm

từ trước đến nay nghĩ tới làm Đông y đều là những ông lão tóc râu hoa râm, cô

chỉ chưa thấy qua bác sĩ trẻ tuổi như vậy, còn ngoại hình đẹp trai như vậy—thật

là rất tuấn tú, cô mỗi ngày ở khách sạn tiếp đãi những hào môn quý tộc, nhân

vật nổi tiếng tinh anh, người con trai này cũng có thể giống hình thức bên

ngoài tới 90 %, chính là biểu tình thật sự lạnh như băng.

Cô có chút hối

hận, trên mặt đôi mắt thâm quầng, cũng không trang điểm, tùy tiện mặc một thân

áo sơ mi đơn giản quần bò—sớm biết thế này cô liền áo mũ chỉnh tề tới gặp vị

soái ca* này. (* giai đẹp (ˉ﹃ˉ))

“Bác sĩ hỏi : “

Chỗ nào không thoải mái?”

Thẩm Tích Phàm

căm giận nói: “Mất ngủ, liên tục năm ngày!”

Không ngờ bác sĩ

nở nụ cười, phía trên má phải liền lập tức xuất hiện một cái má lúm đồng tiền

nhỏ thật sâu: “Cái này chưa được tính là mất ngủ, chỉ có điều, trước kia cô

không ngủ được đều không khỏe?”

Cô suy nghĩ một

lúc, gật gật đầu: “Rất khó ngủ, dễ dàng tỉnh, tỉnh rồi về sau không ngủ được,

gần đây chính là trắng đêm khó nhắm mắt”

Anh chỉ chỉ

chiếc đệm tay: “Đưa tay tôi xem mạch một chút”

Ngón tay ấm áp

tiếp xúc trên cổ tay lạnh lẽo của cô, cô có chút mất tự nhiên, tuy rằng biết

bác sĩ đang xem bệnh, cô vẫn có chút hồi hộp, nhất là đối diện với khuôn mặt

đẹp trai như vậy, cô thầm mong bác sĩ hẳn sẽ không bắt mạch ra được tiếng trái

tim cô đang đập gia tốc đi.

Một lúc sau, bác

sĩ rời tay ra, mở xem bệnh án, hỏi dường như đã có kết luận: “Thiên chất không

đủ, tình trạng cho thấy có thương tổn, uhm, can thận âm hư, can dương thiên

kháng, hỏa thịnh thần động, suy nghĩ quá mức, tổn thương tâm tì!”

Cô ngây ngẩn cả

người, thì thào tự nói: “Nghiêm trọng như vậy, vừa tim lại vừa thận hư, bác sĩ,

tôi còn có thể cứu chữa không?”

Bác sĩ hơi hơi

kinh ngạc, lập tức cười giải thích: “Cô thể chất chính là hay ốm yếu, hơn nữa

một ít chuyện phiền lòng, tâm hỏa trung thiêu, cô bình thường có phải hay vội

vàng tức giận, phiền lòng ngủ không yên, mồm lở nhiệt, miệng khô lưỡi khô

không?”

Thẩm Tích Phàm

nói thầm: “hic, như thần, đều bị anh nói trúng!”

Bác sĩ cúi đầu

viết tên thuốc: “Cho cô trước dùng một tháng thuốc,đợt điều trị bệnh mất ngủ

bình thường hơi dài, phải có kiên nhẫn, cuộc sống hàng ngày cần có quy luật,

kiêng rượu và café, còn có …” Anh ngẩng đầu lên nhìn Thẩm Tích Phàm liếc mắt

một cái: “Con gái không cần tranh cường háo thắng, tâm tình phóng khoáng một

chút, có thể đi học thử lớp Yoga linh tinh.”

“Nhưng thuốc có

thể làm cho tôi buổi tối hôm ngủ được hay không, tôi đã khủng hoảng đến cùng

cực rồi!”

Bác sĩ có chút

không thể tin, nhưng vẫn thật kiên nhẫn trả lời: “Đi chạy ba vòng xung quanh

bệnh viện, mệt nhanh sẽ tự nhiên ngủ ngon.”

Thẩm Tích Phàm

bị chặn họng, đành phải lúng ta lúng túng nhìn bác sĩ viết đơn thuốc, bỗng

nhiên, cô thấy tấm thẻ trên ngực bác sĩ, có chút mơ hồ, tiến sát lại một chút,

chỉ nhìn thấy ghi là bác sĩ chủ nhiệm, tên vẫn không rõ lắm, bác sĩ cảm giác

được, nghi hoặc hỏi: “Tôi có cái gì kì quái sao?”

Thẩm Tích Phàm

có chút xấu hổ, vội vàng lắc đầu: “Không, tôi xem anh viết thuốc gì.”

Anh cười cười,

chỉ vào đơn thuốc giải thích: “Hoàng liên, hoàng sâm ổn định tim, đương quy,

sinh địa, thược dược, tảo nhân giúp tư âm dưỡng huyết, cam thảo cùng với trung,

chao, trúc như thì đả thông ức hỏa, bách tử nhân, ngũ vị tự, dạ hợp tác dụng

dương da an thần.”

Trầm Tích Phàm

nhìn một lát cái hiểu cái không, vẫn đang trưng ra động tác gật gật đầu.

Bác sĩ hảo tâm:

“Cầm đơn thuốc trực tiếp qua bên kia thanh toán, cô dùng thuốc sắc sẵn hả?” Ở

trên đơn thuốc viết thêm hai chữ “Đại tiên” (thuốc sắc sẵn), chiều hôm nay 4

giờ tới trước quầy bán thuốc.”

Cô “ vâng, vâng”

trả lời, lấy lại bệnh án, rời khỏi phòng, đi ra ngoài, cô mới phát hiện thì ra

trên đơn thuốc đã có chữ kí tên của anh – “Hà Tô Diệp”, cô có chút tò mò, Tô

Diệp như thế nào mà nghe giống tên một loại thuốc Đông y ?

(*Tô Diệp: chính

là lá tía tô)^^

———————————————-

Giữa trưa, cô về

nhà, liền nhận được điện thoại của mẹ: “Phàm Phàm, khám xong có bệnh, ừ, uống

thuốc đông y à, được được được, nói với con một tin lớn nhá, buổi tối hôm nay…”

Thẩm Tích Phàm

lập tức ngắt lời: “Con cũng sẽ không đi xem cái gì mắt, lão mẹ đại nhân mẹ quên

đi!”

“Không phải,

không phải là xem mắt” Thẩm mẹ vội vàng giải thích: “Người trong nhà cùng nhau

ăn một bữa cơm thôi, con xem con mỗi ngày bận công việc, đều đem bố mẹ mày

quẳng đi đâu rồi, chúng ta hai thằng ở nhà đều sắp thành lão góa nhân!”

Hơi hơi có chút

mềm lòng, đành phải lấp miệng đáp ứng: “ Được rồi, được rồi, con biết rồi,

chính là buổi chiều con còn phải đi lấy thuốc đông y.”

Trầm mẹ thừa

thắng xông lên: “Được được, buổi tối 6 giờ gặp ở trước cửa Starbucks Đại

Dương!”

Buổi chiều, Thẩm

Tích Phàm ngủ cực kì an ổn, không biết là dính cái tiên khí gì của Đông y, ngủ

thẳng cẳng tới 5 giờ, cô tỉnh lại liền la to không ổn rồi, vội vội vàng vàng

mặc quần áo, lái xe chạy thẳng hướng bệnh viện.

Mọi người trong

phòng khám bệnh lần lần lượt lượt đi ra phía ngoài, chỉ có cô một người thẳng

tới hiệu thuốc lớn, nhìn ánh đèn của cửa hiệu đã sắp tắt một nửa, cô có chút

hối hận: “Ôi không, thuốc của tôi!”

May mà trên cửa

sổ vẫn còn chưa hoàn toàn đóng, cô nhìn xung quanh khắp nơi, chính là không dám

gọi thành tiếng, hóa đơn nắm chặt trên tay,gọi cũng không được, không gọi cũng

chẳng xong, bỗng nhiên bác sĩ buổi sáng kia từ trong phòng chế thuốc đi ra,

nhìn thấy cô, cười nói: “ Đã chờ được cô, 5 rưỡi tan ca rồi!”

Thẩm Tích Phàm

thật muốn đâm đầu vào một ngăn tủ thuốc nhỏ mà tạ tội, nhưng cô thấy trên mặt

bác sĩ đẹp trai cũng không có gì bất mãn, hơi hơi bớt đau khổ, bác sĩ đưa cho

cô một gói thuốc, dặn: “Một ngày hai lần, ba ngày sau đến bắt mạch”.

Anh vừa nói đến,

lúm đồng tiền nhỏ như ẩn như hiện, nhìn qua—thật trẻ a!

Cô lập tức liền

hiểu được, nếu không bày ra bộ dáng lạnh lùng, ai tình nguyện cho một bác sĩ

nhìn qua non nớt như thế này xem bệnh?

Thẩm Tích Phàm

đương nhiên đến muộn, còn mang theo một gói thuốc Đông y lớn, mặt không chút

trang điểm đi tới, Thẩm mẹ sau khi nhìn thấy một cái đập chụp lên trên đầu cô,

cô hét lớn: “Con là bệnh nhân nha!”

Hôm nay đến nhà

hàng, Thẩm Tích Phàm không ngờ mẹ già cuối cùng cũng thông suốt, không

khen cơm nhà mỹ vị, còn muốn cô ăn đồ ăn Pháp. Ai ngờ trong chốc lát, liền nhìn

thấy một vị A di gương mặt tươi cười!

“Tại sao còn có

người khác? Lão bố đâu?” Khi quay đầu trở lại cô hỏi.

“Trường học bố

mày có việc, cho nên tạm thời lỡ hẹn, bà bạn mẹ, nhà cô ấy ở gần đây. Đúng rồi,

con cô ấy chờ một chút cũng đến” Thẩm mẹ cả người lẫn vật cười đến vô hại.

Cô phải làm gì

bây giờ?

——-

Ngồi vào chỗ,

lúc này một vị thanh niên ngồi xuống bên cạnh a di, đang hắt xì một tiếng thật

to, thanh cổ họng. Cô nhíu mày, không quen nhất việc nhìn người khác nơi nơi

khoe khoang, huống chi, bộ dạng của hắn thực không vương tử, mặt của hắn giống

với con bạch mã bên cạnh vương tử hơn.

“Anh đã đợi

lâu?” Cô hỏi một cách lễ phép.

Hắn ngẩng đầu,

biểu tình biến đổi, có chút kinh ngạc, cô ngầm vui vẻ, ta Thẩm Tích Phàm chính

là không cần trang điểm cũng là một đóa hoa!

“Đúng, tôi lập

tức còn phải đi tham gia một buổi tiệc tối. Cô, nhỏ tuổi như vậy mà đã đi xem

mắt?” Hắn ta dường như có chút đăm chiêu, nhưng cô lại thấy được trong mắt hắn

một tia gì đó nhỏ mọn gọi là thanh cao hay gọi là khinh miệt.

Thẩm Tích Phàm

căn bản không thèm để ý đến hắn, kim cương vương lão ngũ* có gì đặc biệt hơn

người, bên trong nhà hàng một bên lớn tuổi một bên nhỏ tuổi, cô rầu rĩ cầm lấy

dao dĩa chuyên tâm ăn gan ngỗng muối cùng chén hết đĩa bánh ngọt của mình.

(*kim cương

vương lão ngũ: ám chỉ kẻ có tiền)

“Bạch mã”có chút

kinh ngạc, Thẩm Tích Phàm cử chỉ tao nhã làm cho hắn lập tức sinh ra cảm giác

tốt, bắt đầu chậm rãi mà nói, từ quan hệ mẹ con tán dóc tới tận vấn đề I-ran,

cuối cùng nói “Cô thích cái gì?”chấm hết.

“Công việc nha!”

Cô làm bộ nhẹ nhàng bâng quơ, “hết cách, tôi là giám đốc khách sạn, quan hệ

quần chúng!”

Hắn chẳng những

không xấu hổ, còn đổi đề tài: “ Ừ, công việc tốt, tôi cũng thích công việc…”

Thẩm Tích Phàm

vội vàng làm bộ xem menu: “Aizz, buổi tối còn có việc, mọi người ăn đi!”

Nói xong nghênh

ngang mà đi.

Thẩm mẹ tức chết

khiếp, bà thật đúng là coi trọng tên “Bạch mã” thất bại này, vừa định gọi lại

Thẩm Tích Phàm, kết quả “Bạch mã” bật dậy đuổi theo.

“Cô Thẩm!” “Bạch

mã” hí kêu “ cô hãy hẹn hò với tôi đi!”

Khuôn mặt Thẩm

Tích Phàm bị dọa trắng bệch, lắc lắc đầu: “Thực xin lỗi, tôi bây giờ vẫn chưa

có dự định ấy”

“Bạch mã” tử hỏi

tự trả lời, “Cô Thẩm là người xinh đẹp, công việc lại tốt, nhất là rất có cá

tính a, điểm này tôi thích thú nhất, phụ nữ nên kinh tế độc lập, làm chim nhỏ

nép vào người khác thực phản cảm nhất…”

Trong lòng đã có

dự định, cô rất muốn hộc máu, nhưng giả bộ điềm đạm đáng yêu: “Cám ơn anh,

nhưng, tôi có bệnh!”

“Bạch mã” kinh

ngạc: “Cô Thẩm cô có bệnh gì, có nặng lắm không?”

“Bệnh phụ khoa!”

cô giơ lên thuốc kia trong túi, “ Anh cũng biết làm khách sạn như chúng tôi

việc này là một loại khó tránh khỏi….”

Nói còn chưa

hết, “Bạch mã “ liền nhanh như chớp chạy mất, Trầm Tích Phàm đi được hai

bước, chạy tới toilet, xem xung quanh không có người, vịn vào tường không thể

ức chế nổi mà bật cười to…

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.