Xinh Gái Có Gì Sai

Chương 4: Chương 4 Người có tiền đ� Nhất


Thời Vũ chưa từng nói cho Liễu Phi Phi và Ngôn Nhan biết, cô và Lâm Phong Dự là bạn học cấp Hai.

Thời Vũ hồi cấp Hai còn là một cô nhóc con, lúc thi để chia lớp, vì một trận cảm mà là m bà i không tốt, dẫn đến việc cô không thể và o được một trong ba lớp chọn.

Chuyện đó khiến cô canh cánh rất lâu, vừa ghét cơ thể kém cỏi của mình, lại oán giận mình sao lại không đủ thông minh như thế, u sầu buồn bã, ngà y nà o cũng ở nhà khóc, đến mức bố mẹ cô thấy được an ủi vô cùng, con thích học, có tệ hơn nữa thì có thể tệ đến đâu, ý là con gái nhà mình chắc chắn là một cô gái tốt.

Cô học cực kỳ nghiêm túc, cầu nguyện ngà y đêm rằng có thể chia lớp một lần nữa, lần nà y cô nhất định có thể và o lớp chọn.

Nhưng kì thi chia lớp mà cô chờ đợi vẫn chưa đến, cô vừa oán giận tác phong là m việc của nhà trường lỗi thời chẳng có gì mới mẻ, vừa căm ghét chế độ thi chia lớp nà y, sau mỗi kì thi hà ng tháng, cầm tờ phiếu thà nh tích, phải so thà nh tích của mình hết lần nà y đến lần khác, sau đó cà ng thêm căm ghét, với thà nh tích của cô, rõ rà ng có thể và o được lớp chọn.

Cô cà ng thêm cố gắng học hà nh, đến nỗi khá có tiếng trong khối, ai cũng biết ở lớp bình thường có một cô bé có thà nh tích tốt, thà nh tích không thua học sinh lớp chọn, hơn nữa người ta còn là một tiểu mỹ nữ.

Mỗi lần nghe thấy người khác bà n tán về mình, cô đều có thể đỏ mặt, sau đó cà ng thêm nỗ lực, mong giữ được danh hiệu “trông xinh đẹp học lại còn giỏi” vững chắc hơn. Lúc nà y cô cũng phát hiện ra lợi ích khi học ở lớp bình thường, nếu là trong lớp chọn, thà nh tích của cô nhất định sẽ không nổi bật như thế, thậm chí còn có thể khiến thầy cô lớp chọn chú ý đến.

Khi sắp lên lớp Chín, cuối cùng cô đã được cô giáo gọi và o văn phòng nói chuyện, đi cùng cô còn có hai học sinh lớp khác. Nội dung nói chuyện đơn giản và rõ rà ng, đại khái là do mấy người họ có thà nh tích nổi trội nên thầy cô hỏi họ có muốn và o học trong lớp chọn hay không.

Trái tim Thời Vũ đập dồn dập và kích động, đối với cô, đó có lẽ là khắc họa tốt nhất cho giấc mơ thà nh hiện thực, tuy chưa có một lần thi chia lớp chính thức nà o để cô chứng minh thực lực của mình, nhưng cô cũng tự dựa và o thà nh tích học của mình để được chú ý và công nhận.

Ba học sinh, một học sinh từ chối đề nghị của thầy cô, Thời Vũ và một bạn nữ khác được phân và o lớp 9/1 và lớp 9/2.

Cứ vậy, năm lớp Chín, Thời Vũ trở thà nh học sinh lớp 9/1.

Bạn đang đọc truyện Xinh Gái Có Gì Sai tại website ssTruyen. Truy cập ssTruyen.Net để đọc đầy đủ các chương của bộ truyện này


Sau khi trở thà nh học sinh lớp 9/1, Thời Vũ cũng hoà n toà n biến từ thỏi và ng phát sáng thà nh hòn sỏi, ném và o trong nước hoà n toà n không thấy rõ. Cô tiếp tục nỗ lực học hà nh, thà nh tích cũng chỉ thuộc nhóm giữa trong lớp 9/1 mà thôi.

Khi cà ng thêm nỗ lực học hà nh và phải đối mặt với nỗi ảo não khi thà nh tích chững lại không tiến lên, cô luôn bất giác nhìn sang bạn học Lâm Phong Dự dù là môn học nà o cũng được thầy cô giáo xem trọng nhất. Còn cậu cũng đứng đầu trong lớp, đồng thời lại đứng nhất toà n khối.

Cậu ta không nỗ lực bằng mình, Thời Vũ thầm định nghĩa trong lòng, kèm theo định nghĩa nà y thì cậu ta chắc chắn thông minh hơn mình, thế thì mới có được thà nh tích xuất sắc như thế.

Cậu ta không chỉ học giỏi, mà còn có khuôn mặt tuấn tú.

Cô từng nhiều lần trông thấy có các bạn nữ lén lút quan sát cậu, sau đó thầm thì gì đó với bạn, chắc chắn là nói những thứ liên quan đến cậu rồi.

Sau một lần thi Toán, rất nhiều người trong lớp đều bị thầy Toán gọi và o văn phòng lần lượt hỏi han, có lẽ là nói về tình hình học tập gần đây, tại sao thà nh tích kém đi, là vì là m bà i không cẩn thận hay là không nắm chắc và thà nh thạo kiến thức, vân vân.

Thời Vũ cũng là một trong số đó, chỉ có điều cô là người cuối cùng.

Lúc rời khỏi văn phòng, bước chân cô hơi lưỡng lự, có một bà i cô không biết rõ lắm, tuy bà i đó đã được thầy cô định nghĩa là một trong số những bà i rất dễ, nhưng cô vẫn không biết, lại bởi một và i lí do không thể nói nà o đó mà ngại hỏi thầy cô. Khi đi ra khỏi văn phòng, cô đột nhiên hối hận, cảm thấy mình vẫn nên hỏi thì hơn.

Còn chưa đi đến văn phòng, cô đã nghe thấy cuộc trò chuyện giữa các thầy cô.

“Cô bé vừa nãy xinh nhỉ, cũng học lớp 9/1 đấy à ?” Một cô giáo cười đùa.

“Ừ, lớp 9/1, trước học lớp 9/7, năm nay mới được đưa đến lớp 9/1. Thà nh tích cũng tạm, chỉ là hơi kém môn Toán.”

“Con gái hình như đều thế, Ngữ Văn và Tiếng Anh đều giỏi hơn con trai, Toán Lý Hóa thì kém hơn.”

“Cũng không hoà n toà n thế, kiến thức cấp Hai ít bà i khó, chỉ cần đề bà i không quá khó thì bình thường tụi con gái mà chăm chú học sẽ có thà nh tích cao hơn con trai, tụi con trai là m bà i dễ ẩu.”

“Cũng chưa thấy lần nà o thi có em nữ nà o đứng đầu.”

“Chuyện nà y thì tại Lâm Phong Dự thông minh quá, c* cậu khá lắm, sau nà y tiền đồ sẽ rộng mở.”

Một thầy giáo khác tham gia: “Thời buổi nà y, không phải là thà nh tích tốt thì có nghĩa là có tiền đồ nữa. Tôi lại cảm thấy cô bé vừa nãy sau nà y sẽ có tiền đồ sáng lạn.”

Có người dường như cười: “Đúng đấy, học sinh có tiền đồ rộng mở nhất lớp 9/1 thật sự có thể là hai em Lâm Phong Dự và Thời Vũ.”

Khi ấy Thời Vũ như mở cờ trong bụng, đi đường phơi phới, lưng ưỡn thẳng, cô được người ta cho là có tiền đồ, thậm chí có tiền đồ như Lâm Phong Dự đứng đầu khối, đây là vinh quang lớn nhường nà o chứ.

Khi ấy cô không hiểu, tiền đồ của cô, khác với tiền đồ của Lâm Phong Dự. Nhưng điều đó cũng không ảnh hưởng đến sức nóng hừng hực trong lòng cô, cô vùi đầu và o học, dù rằng việc học của cô chưa có bất cứ tiến bộ nà o.

Mãi đến nhiều năm về sau, nhớ lại lời đó, Thời Vũ đột nhiên sinh lòng khâm phục giáo viên năm ấy.

Cô và Lâm Phong Dự quả nhiên giống như lời họ nói, là hai người có tiền đồ nhất trong lớp khi ấy, đều trở thà nh người già u có, chỉ là một người dựa và o đà n ông, một người dựa và o chính bản thân mình.

Hai người cùng được nhận định là cùng có tiền đồ, xuất hiện trong cùng một bữa tiệc, vừa không hà n huyên vì thân phận bạn học, cũng chưa từng chà o hỏi vì là bạn học cấp Ba, nói và i lời vu vơ, vậy mà một người nói cho một người khác biết chồng sắp cưới của cô ấy dây dưa với cô gái khác.

Không thể không nói là vô cùng lúng túng.

Khác biệt một trời một vực, người đà n ông dựa và o chính bản thân mà có được địa vị như bây giờ rõ rà ng ung dung tự tin, còn cô gái thì rõ rà ng mông lung và hơi bối rối không biết là m sao.

Nhưng Thời Vũ lại cảm thấy cảm giác khác biệt một trời một vực nà y hơi quen thuộc.

Học chung một trường cấp Hai, chung một khối, cùng thi đỗ và o Trung học Trường Duệ, nhưng Lâm Phong Dự và o Trung học Trường Duệ với thà nh tích xếp đầu, còn Thời Vũ lại đỗ và o Trung học Trường Duệ với mức điểm sà n, một người thứ nhất, một người thứ nhất từ dưới lên.

Thời Vũ rất nghi ngờ, “một trời” nà y hoà n toà n không biết “một vực” từng học chung một lớp với mình, dù rằng “một vực” vẫn luôn nhớ.

Lâm Phong Dự không nói nhiều thêm, không có tâm tư giảng đạo lý với cô, thậm chí có lẽ anh còn thấy hơi bực bội vì sự lo chuyện bao đồng của mình.

Thời Vũ nhìn bóng dáng lạnh lùng rời đi của anh, khẽ giậm chân, bỗng thẹn quá hóa giận, thầm mắng Tô Viễn Trạch gần chết, sau đó lại cảm thấy cực kì ấm ức, thế nà y thì không biết Lâm Phong Dự sẽ nghĩ mình như thế nà o nữa.

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.