Vợ Ơi Theo Anh Về Nhà

Chương 54


Từ sau ngày Giang Ly

nói năng lung tung với cô tiếp tân, những lần sau tôi đi vào XQ đều vô

cùng thuận lợi. Hơn nữa, ánh mắt của nhân viên XQ nhìn tôi, khụ khụ, vô

cùng kính sợ, thỉnh thoảng còn pha chút mờ ám và đố kỵ, tôi rất ít khi

có thể hưởng thụ ánh mắt như thế này, thế là tiểu nhân đắc chí, càng cô gắng đi đưa cơm cho Giang Ly hơn.

Thời gian trôi qua thật nhanh, chớp mắt đã sắp đến tết rồi, đa số nhân viên của XQ đều nghĩ rồi, còn

Giang Ly lại không biết ấm ức cho mình.

Thế là trước ba mươi tết một ngày, tôi và Giang Ly lên máy bay đến thành phố K.

Thành phố K là một thành phố cấp huyện bình thường ở phía bắc Trung Quốc,

cách thành phố L không xa, ngồi xe khoảng hơn một giờ là đến. Bố mẹ của

Giang Ly vẫn luôn sống tại thành K. Tôi đặc biệt muốn xem xem thành phố K rốt cuộc có chỗ nào đặc biệt mà lại có thể tạo ra kẻ gây hại cho nhân gian là Giang Ly như thế này.

Khi chúng tôi đến nhà Giang Ly,

trời đã sẩm tối, xung quanh rất yên tĩnh, trầm lắng. Nhà của Giang ly ở

trong một tòa nhà gia đình của thành phố K, nghe nói tòa nhà này có rất

nhiều người là giáo viên, có mấy người còn là giáo viên tiếng Anh…

Không sao, tôi không sợ, mẹ chồng tôi còn là giáo viên ngữ văn cơ, có gì đáng sợ chứ…toi vừa đi theo sau Giang Ly, vừa nghĩ ngợi lung tung, lấy lại

tự tin cho mình.

Bố mẹ Giang Ly nhiệt tình đón tiếp chúng tôi,

nhưng mà nhìn thấy giáo viên ngữ văn xinh đẹp, tôi vẫn có chút sợ hãi.

Ai da sao mà tôi lại kém cõi thế này chứ?

Ăn tối xong, nói chuyện một lát, tôi định đi ngủ rồi. Hôm nay đi lại cả mot ngày, mệt quá!

Nhưng khi ngủ, tôi phát hiện ra vấn đề. Tôi phải ngủ cùng Giang Ly trên một chiếc giường, phải đắp cùng một chiếc chăn…

Chiếc giường kia là một chiếc giường đôi tiêu chuẩn, bé lớn chiếc giường của

Giang Ly rất nhiều. Hơn nữa…tôi từ trước đến nay chưa từng cùn Giang Ly

đắp chung một chiếc chăn…

Tôi lén nhìn Giang Ly, hình như anh ta

chẳng để ý gì. Khốn, anh đối với phụ nữ không có cảm giác không có nghĩa là tôi đối với đàn ông cũng không có cảm giác, được chưa nào!

Kỳ lạ, chẳng hiểu sao mặt tôi tự nhiên lại nóng rực, tôi cúi đầu ngượng

ngùng kéo chiếc chăn kia, không tự nhiên nói: “Cái đó…Có cần phải tìm mẹ anh hỏi thêm một chiếc chăn không?”

Giang Ly mặt không chút biểu cảm, trả lời chẳng đúng câu hỏi: “Là mẹ chúng ta.”

“Được rồi, mẹ chúng ta!” Tôi nuốt nước miếng, có chút căng thẳng. “Vậy…” Rốt cuộc còn có chăn nữa không…

Câu nói của Giang Ly suýt chút nữa khiến tôi nghẹn chết: “Nhà của chúng tôi hơi nghèo, có thể không có chăn khác nữa.”

Tôi bị sét đánh trúng không nhẹ, miễn cưỡng mới có thể đứng vững. Thiện

tai, nhà của anh nghèo ư? Anh đường đường là người sáng lập XQ, chắc

không thể nào đến chăn cũng không mua nổi chứ?

Giang Ly hình như cũng ý thức được cách nói này không đáng tin cậy lắm, thế là anh ta nói: “Vậy tôi đi hỏi xem nhé!”

Anh ta nói rồi, quay người đi ra ngoài, chẳng mấy chốc đã quay lại. “Hỏi

rồi, có thì có, đáng tiếc mẹ chúng ta gần đây đang thử một loại băng

phiển mới, chăn không dùng đến đều ngâm băng phiến rồi.”

Tôi cắn

cắn răng: “Tôi không để ý đâu.” Tôi gần đây luôn nằm mơ xuân mộng, mơ

thấy Giang Ly hôn tôi. Bạn nói xem nếu như tôi trong lúc ngủ mơ không

cẩn thẩn một cái thú tính đại phát, làm gì Giang Ly, vậy làm sao sống

tiếp đây?

“Cô quyết định chưa?” Giang Ly nhìn tôi vẻ không vui

lắm. “Cô chắc chắn không để ý đến việc ngửi mùi hỗn tạp giữa hoa đinh

hương và mùi khai của băng phiến chứ?

Tôi rùng mình một cái, đây là băng phiến gì mà b**n th** như vậy, hoa đinh hương và nước tiểu!

“Cái đó, tôi lại rất để ý.” Được rồi, một chăn thì một chăn. Quan Tiểu Yến tôi cũng không phải là người háo sắc, ừm hừ!

Tôi nằm trên giường, có thể nghe thấy tiếng thở của Giang Ly bên cạnh, càng có thể rõ ràng nghe được tiếng tim mình đập loạn. Tôi thực sự điên rồi. Con người tôi tuy thỉnh thoảng có chút háo sắc, nhưng cũng không phải

là người háo sắc đến mê muội đầu óc, huống hồ thái độ của tôi đối với mỹ sắc từ trước đến nay đều chỉ là đứng từ xa mà nhìn, nhưng mà bây giờ

thì…

Tôi lật người quay lưng lại với Giang Ly, áp bức trái tim đập

loạn của mình. Tôi cảm thấy mình quá bi kịch, lại bộc phát cảm giác với

một người đồng tính.

Bởi vì ban ngày mệt quá cho nên tôi nghĩ ngợi lung tung một lát, cũng vô thức ngủ thiếp đi.

Ngày hôm sau, tôi dậy rất sớm, đương nhiên Giang Ly còn dậy sớm hơn tôi, nói chính xác la, ba người nhà Giang Ly đều dậy từ rất sớm để đi tập thể

dục buổi sáng rồi…Quá nhiên thói quen b**n th** này của Giang Ly là do

di truyền.

Từ buổi sáng khi tôi bắt đầu nhìn thấy Giang Ly, anh

ta cứ thỉnh thoảng lại hắt xì hơi. Thế là tôi có lòng tốt hỏi han, không ngờ anh ta lại bất mãn nhìn tôi một cái, nói: “Còn không phải là tại cô nửa đêm cướp chăn của tôi sao? Quan Tiểu Yến, cô ngủ cũng thật khó

chịu!”

Tôi đỏ mặt, dứt khoát không để ý đến anh ta nữa.

Ăn

sáng xong, bố mẹ tôi đi tìm bút mực, giấy nghiên bày ra vẽ câu đối. Đã

từ rất lâu tôi chưa xem viết câu đối rồi, vì vậy trong đầu óc tôi, chỉ

có mua câu đối chứ không có viết câu đối. Nhìn dáng vẻ ba người của gia

đình học giả trước mặt này, đang cùng nhau mài mực loẹt quẹt này, tôi

đột nhiên cảm thấy mình thật là hạ cấp, á á á á…

Giáo viên xinh đẹp viết xong một vế đối, ngẩng đầu cười hòa nhã với tôi: “Tiểu Yến, lại đây cùng viết đi.”

Tôi ngại ngùng lắc đầu: “Hi hi, con…con không biết.”

Giáo viên ngữ văn nhiệt tình kéo tôi đến: “Không sao cả, Giang Ly cũng không biết. Đón tết mà viết câu đối thì sẽ mang lại may mắn cho cả năm.”

Tôi cúi đầu nhìn chữ “Phúc” đoan trang của Giang Ly kia, trong lòng nghĩ, hóa ra giáo viên cũng hay mê tín và nói dối…

Bỏ đi, viết thì viết, dù gì tôi cũng không phải là người đạo đức giả, là

do mọi người bắt tôi viết, mất mặt cũng chẳng phải là tôi. Tôi cầm bút

lông, khua khua một cái, viết bốn chữ lớn: “Tài nguyên quảng tiến” lên

tờ giấy màu đỏ, có chỗ nét thô đến mức giống như lông mày của chiếc bút

màu mới, có chỗ nét vẽ lại nhỏ xíu như những làn khói, viết xong, tôi

cũng không dám nhìn.

Giáo viên ngữ văn xinh đẹp nhìn rồi cầm chữ “

Tài nguyên quảng tiến” tôi viết đặt lên chiếc bàn bên cạnh phơi khô, tôi có chút ngại ngùng, bồn chồn nhìn biểu cảm của mọi người. Bố chồng tôi

vẫn không có gì khác thường, vẫn cười hiền từ, còn Giang Ly, tuy cười,

nhưng trên mặt hiện rõ vẻ khinh bỉ. Thế là đầu óc tôi nóng lên, nói với

anh ta: “Thực ra em viết chữ thảo.”

Tôi vừa nói dứt câu, bố Giang ly đang viết chữ thảo một cách chuẩn mực, liền quay mặt đi…

Thế là tôi càng cảm thấy ngượng ngùng. May mà lúc này, giáo viên ngữ văn

xinh đẹp đi đến, tôi giống như tóm được ngọn cỏ cứu mạng vậy, hy vọng bà đến giải vây. Ai ngờ bà đi đến, hưng phấn viết bốn chữ đẹp đẽ: “Sớm

sinh quý tử”, sau đó lại hưng phấn cầm di phơi…

Tôi cúi đầu thật

thấp, không dám nhìn Giang Ly, tôi cảm thấy mặt mình nóng bừng lên, rất

nghiêm trọng, tôi nghĩ chắc là tôi bị bệnh rồi, một căn bệnh kỳ lạ.

Nhiệm vụ dán câu đối giao cho tôi và Giàng Ly, khi Giang Ly đem chữ “Tài

nguyên quảng tiến.” của tôi dán lên một chiếc tủ trong phòng Giang Ly,

tôi quay đầu, khuôn mặt trông ngóng nhìn Giang Ly: “Tôi viết rất xấu, có đúng không?” Thực ra tôi muốn anh ta an ủi tôi mấy câu. >_

Quả nhiên, Giang Ly an ủi tôi thật: “Cũng được.”

Tôi cảm động nhìn anh ta, lúc này, anh ta nói thêm một câu: “Ít nhất có thể để trừ tà.”

Tôi: “…”

Buổi chiều, tôi cùng Giang Ly đi chơi hội. Lễ hội năm mới rất náo nhiệt, tôi mua rất nhiều thứ, đều nhét cho Giang Ly xách. Những thứ trong lễ hội

tuy thú vị nhưng có một chuyện khiến tôi vô cùng kinh ngạc. Tôi phát

hiện, trong mười lăm phút ngắn ngủi chúng tôi đi bộ từ chỗ khu nhà ở đến lễ hội, trên đường gặp mười người thì có đền tám người quen Giang Ly,

hơn nữa còn thân thiết chào hỏi anh ta. Người lớn tuổi một chút thì gọi

anh ta là “Tiểu Giang” hoặc “Tiểu Ly”, người trẻ tuổi một chút thì gọi

tên anh ta, còn có một số người gọi anh ta là “Giang ca ca.”. “Giang

ca”, “Giang tử ca”…

Tôi cảm thấy rất kỳ quái, thành phố K tuy

không lớn nhưng cũng không phải là nhỏ nhỉ? Làm sao mà mọi người đều

quen thân với anh ta như vậy?

Tôi có chút khó hiểu, hỏi Giang Ly: “Anh quen biết bọn họ à?”

Giang ly vô cùng thản nhiên trả lời: “không quen.”

Tôi: “…”

Tôi nhìn thấy bộ dạng như chẳng hề có chuyện gì của Giang Ly, hãi thay cho

anh ta một chút, tiếp đó lại nói: “Nhưng mà bọn họ dường như đều quen

biết anh vậy…”

Giang Ly tiếp tục thản nhiên: “Có lẽ là do danh tiếng của bố mẹ chúng ta quá lớn.”

Nhìn bộ dạng trấn tĩnh như vậy của Giang Ly, tôi liền tin, hơn nữa, bắt đầu

âm thầm sùng bái hai vị giáo viên nhân dân đó. Đương nhiên sau này nghe

Hàn Kiêu kể lại, tôi mới biết đây rốt cuộc là chuyện gì.

Hóa ra, hóa ra, hóa ra, độ nổi tiếng của Giang Ly có khả năng còn hơn cả bố mẹ anh ta nữa…ấy, bố mẹ của chúng tôi, vì sao vậy?

Thành phố K là một thành phố rất nhỏ, giáo dục ở đây tương đối lạc hậu, nếu

ai tốt nghiệp một trường đại học nổi tiếng như Thanh Hoa, Bắc Kinh, chắc chắn sẽ là một sự kiện chấn động toàn thành phố. Mà Giang ly, anh ta là thủ khoa đại học cấp tỉnh đầu tiên của bọn họ, không sai, cấp tỉnh, thủ khoa đại học…

Rất nhiều người thường xem tiết mục mừng xuân vào

đêm Ba mươi Tết, tôi chính là một người như vậy, bố mẹ chồng tôi cũng

như vậy. Còn Giang ly…anh ta có như vậy không cũng không quan trọng nữa…

Thế là một nhà bốn người vui mừng hứng khởi ngồi trước ti vi xem chương

trình mừng xuân, tuy lễ phục của người dẫn chương trình thu hút đến mức

khiến tôi mất hồn, tuy một số vũ đạo thực sự khiến người ta cảm thấy hoa mày chóng mặt, nhưng tôi cảm thấy bối cảng của sân khấu mới thực sự

đẹp, vì vậy tôi xem rất chú tâm. Xem khoảng hơn hai tiếng, ngoài tôi ra, ba người còn lại đều ngáp ngủ. Tôi nhìn trái ngó phải, ngại ngùng nói:

“Hay là chúng ta ngủ sớm đi?”

Giáo viên ngữ văn lắc lắc đầu: “Chúng ta chờ giao thừa, nếu con buồn ngủ thì ngủ trước đi.”

Nhưng tôi rất hưng phấn, chẳng thấy buồn ngủ chút nào.

Lúc này, Giang Ly đột nhiên nói: “Chương trình mừng xuân này chẳng có ý nghĩa gì nhỉ?”

Tôi vừa muốn lắc đầu, lại thấy giáo viên ngữ văn và giáo viên toán gật đầu. Sao, lẽ nào bọn họ không cảm thấy sân khấu rất đẹp sao? (cảm phiền cô

nhìn vào trọng điểm có được không = =)

Giáo viên toán đề nghị: “Hay là chúng ta xem phim nhé!”

Hai người còn lại nhất trí tán đồng. Tôi hỏi Giang Ly: “Phim gì vậy?”

Giang Ly bình tĩnh trả lời: “Phim kinh dị.”

Tôi: “…”

Có cần phải b**n th** như thế này không chứ, đêm Ba mươi Tết xem phim kinh dị? Ba người nhà này đều là người gì chứ, á á á á…

Đèn trong phòng đều tắt đi, bốn người ngồi xếp bằng trên sofa, anh đèn xanh u ám phát ra từ ti vi chiếu lên mặt bốn người, vô cùng quái dị.

Tôi nghe tiếng nhạc kinh hồn bạt vía trong ti vi, cảm thấy da gà nổi hết cả lên.

Tôi không phải là chưa từng xem phim kinh dị, chính là do trước đây xem

nhiều quá nên mới càng sợ hãi, vì tôi biết thứ này rốt cuộc sẽ thấm vào

trí não nhiều thế nào. Hơn nữa, nếu như bộ phim này trước đây tôi đã

từng xem thì không nói làm gì, nhưng nghe nói đây là bộ phim mới nhất

của năm nay, hai giáo viên nhân dân vẫn chưa nỡ xem, muốn đợi lúc con

trai, con dâu quay về thì cùng nhau xem.

Tôi coi như được mở rộng kiến thức rồi, hóa ra phim kinh dị cũng có thể lấy ra để chúc mừng năm mới! >_

Cuối cùng tôi cũng hiểu Giang Ly một chút rồi, có bố mẹ mạnh mẽ thế này, anh ta không hung mãnh cũng không được. Đồng thời tôi cũng thông cảm với

anh, nghe nói tiểu tử này từ nhỏ đã được thấm nhuần phim kinh dị, chẳng

trách tính cách anh ta bây giờ lại b**n th** như thế, thực ra cũng không thể hoàn toàn trách anh ta được…

Trên màn hình đột nhiên xuất hiện một chiếc đầu be bết máu!

Tôi thét lên một tiếng thảm thiết, tiện tay tóm luôn thứ bên cạnh, nắm thật chặt. Khi tôi bị thứ đó nắm ngược lại, tôi mới phát hiện, hóa ra thứ

tôi tóm là tay Giang Ly.

Mặt tôi đỏ gay, ngượng ngùng gạt tay anh ta, tiếp tục xem phim. May mà bây giờ trong phòng tương đối tối, mọi

người không nhìn thấy sự ngượng ngùng của tôi.

Cũng với sự phát

triển của tình tiết bộ phim, trong phòng thỉnh thoảng truyền đến một vài tiếng hét lơn của tôi, ngoài ra, chỉ có những âm thanh khiến người ta

kinh hãi đến dựng tóc gáy trong phim.

Sau đó, khi nữ nhân vật

chính nữa đêm canh ba đi trong vườn hoa của mình, xung quanh có ánh sáng nhàn nhạt, u ám, khiến tâm trạng nặng nề vô cùng. Trong vườn hoa yên

tĩnh như chết vậy, khiến người ta cảm thấy sẽ có chuyện gì đó phải xảy

ra vậy.

Nữ nhân vật chính bước đi vào sâu trong vườn hoa, từng bước, từng bước.

Tôi nín thở, mắt không chớp, nhìn chăm chăm vào màn hình ti vi. Xuất hiện rồi, ke kia xuất hiện rồi…

Tôi lớn tiếng kêu “á” muốn nhảy dựng lên khỏi sofa, gạt bàn tay kia ra, nhưng lại bị bàn tay kia giữ chặt cứng trên ghế!

Tôi còn chưa kịp phản ứng thì lại bị chủ nhân của bàn tay kia kéo vào lòng, ôm thật chặt. Sau đó, người kia cười cười, nhỏ giọng nói khẽ lên vành

tai tôi: “Toàn là giả, cô sợ cái gì chứ?”

Thừa lời, tôi cũng biết là giả, nhưng mà…nhưng mà vẫn đáng sợ…

Không đúng, là Giang Ly ư? Giang Ly, anh ta lại dọa tôi? Tôi giãy giụa muốn

vùng thoát khỏi Giang Ly, đồng thời phẫn uất chấn vấn anh ta: “Giang Ly, sao anh lại dọa tôi?! Anh có biết là anh dọa người ta, người bị dọa sợ

quá sẽ chết không?!”

Giang Ly không buông tay ra, cằm hơi vễnh lên, nói: “Mau xem đi, người chết không đầu kia xuất hiện rồi.

Tôi quay đầu, nhìn vào màn hình ti vi, chỉ thấy thi thể không đầu kia đang

lặng lẽ xuất hiện sau lưng nữ nhân vật chính, sau đó nó đưa hai tay lên, nhẹ nhàng giữ lấy đầu của cô ta…

Tôi kêu lên một tiếng thảm thiết, ôm chặt lấy Giang Ly, vùi mặt vào lồng ngực anh ta không dám nhìn nữa. Quá…quá đáng sợ!

Tôi cảm thấy mình chắc chắn bị phim kinh dị k*ch th*ch làm rối loạn thần

kinh rồi, bởi vì tôi cảm thấy lồng ngực của Giang Ly hình như có sự chấn dộng nhè nhẹ, anh ta hình như…đang cười?

Xem phim kinh dị không hét cũng không sao, còn có thể cười được ư? Quả nhiên thế giới này không chân thực bằng phim kinh dị!

Tôi nằm trong lòng Giang Ly, đột nhiên phát hiện, tư thế của hai chúng tôi

như thế này là vô cùng mờ ám. Tôi cảm thấy mặt của mình giống như đang

bị thiêu cháy, mọi thứ xung quanh đều không tồn tại nữa, chỉ còn lại

cánh tay mạnh mẽ và lồng ngực săn chắc của Giang Ly. Tôi cẩn trọng ngẩng lên nhìn Giang Ly, phát hiện anh ta đang nhìn chăm chú vào màn hình ti

vi, không một chút biểu cảm, Hai tay anh ta vẫn giữ lấy tôi, hoàn toàn

không có ý bỏ ra, giống như tất cả đều là điều đương nhiên, bình thường

vậy.

Tôi cúi đầu, trong lòng hơi buồn. Hóa ra Giang Ly không để

ý, anh ta thực sự không để ý một chút nào, anh ta ôm tôi, chỉ giống như

ôm một chú mèo đang vô cùng kinh sợ, thong thả mà tự nhiên.

Anh ta sẽ không thích tôi, anh ta thích đàn ông.

Nhưng mà…tôi hình như có một chút thích anh ta rồi…

Tôi dụi dụi vào cổ Giang Ly, chọn một tư thế thoải mái dựa vào lòng anh ta. Tuy cái ôm này không thuộc về tôi nhưng mà…cứ để tôi mượn một chút nhé! Tôi biết làm như thế này là không đúng, nhưng tôi không khống chế được mình nữa rồi.

Tôi thật bội phục mình, trong hoàn cảnh hỗn loạn

như thế này mà lại có thể ngủ được, có lẽ là bởi vì cái ôm của Giang Ly

quá ấm áp, qua thoải mái nhỉ?

Tôi không đợi được giao thừa, cũng

không đợi được xem pháo hoa mừng năm mới. Khi tôi tỉnh lại, đêm đã khuya rồi, bên giường bóng đèn sáng màu cam, ấm áp mà tĩnh lặng!

Tôi là vì buồn tiểu mà tỉnh lại.

Khi tôi mơ mơ màng màng tỉnh ngủ, cảm thấy trên phần eo hơi nặng, lưng dựa

vào một thứ cưng cứng. Tôi bừng tỉnh, duỗi tay ra sờ chỗ eo, sau đó sờ

được một cánh tay.

Thế là tôi nhanh chóng tỉnh táo. Sau đó, tôi liền phát hiện, tôi đang ngủ trong lòng của Giang Ly.

Lúc này chúng tôi nằm nghiêng trên giường, tôi dựa vào ngực của Giang Ly,

anh ta giữ lấy eo tôi, cằm tỳ lên đầu tôi, tư thế vô cùng thân mật, cứ

giống như một cặp vợ chồng ân ái.

Đầu óc của tôi giống như bị một thứ gì đó nặng trịch đập một cái vậy, rất lâu sau mới kéo được phần

phách quay về. Nhưng trong đáy lòng tôi lại cuồn cuộn dâng lên, Giang

Ly, vì sao anh lại ôm tôi ngủ?

Nơi sâu thẳm nhất trong đáy lòng

tôi thấp thỏm hy vọng một đáp án nào đó, nhưng mà đáp án đó bị tôi phủ

định hết lần này đến lần khác.trong lòng tôi đấu tranh một hồi, phát

hiện mình thực sự không cách nào tìm được sự cân bằng giữa tình cảm và

lý trí, chỉ có thể dứt khoát gạt phăng hết những thứ linh tinh, rối loạn trong đầu kia đi, giải quyết vấn đề sinh lý trước, quan trọng hơn.

Thế là tôi bò ra khỏi lòng Giang Ly, khoác chiếc áo vào, đi vào nhà vệ sinh.

Khi quay lại phòng ngủ, tôi do dự một chút, nằm bên cạnh Giang Ly, cách anh hơi xa một chút. Có một số thứ tôi đã không có được, vậy thì tôi tình

nguyện không hy vọng nữa, như thế này tôi sẽ dễ dàng bỏ cuộc hơn.

Nhưng mà tôi vừa nằm xuống, liền bị Giang Ly kéo vào lòng, anh ta lại ôm lấy tôi.

Tôi cảm thấy trái tim mình gần như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, cơ thể cứng đơ không dám cử động.

Giang Ly lại ở bên tai tôi, như đang nói mơ: “Đừng nghĩ ngợi lung tung, mau ngủ đi.”

Trái tim tôi chùn xuống, lấy hết dũng khí gọi: “Giang Ly!”

Giang Ly đáp lại một tiếng.

Tôi nuốt nước miếng, căng thẳng vô cùng: “Anh…vì sao anh muốn ôm tôi ngủ?”

Giang Ly trả lời: “Quan Tiểu Yến, cô không phải thực sự muốn tôi bị lạnh chết chứ?”

Tôi thả lỏng cơ thể, không biết nên vui hay nên buồn.

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.