Vận May Đổi Đời

Chương 552: Chương 552 “Có đ� Tốt như vậy sao mà y không lấy ra sớm”


Bà n tay cá»§a Nhan Hải cứng đờ giữa không trung. Â

Ông ta có thể cảm nhận được, lời nói cá»§a Tô Vãn Thanh không phải là đang đùa. Â

Nếu như ông ta thá»±c sá»± chạm và o cô, cô sẽ lập tức cắn lưỡi tá»± tá»­. Â

Advertisement

Lần nà y, ngay cả Nhan Hải cÅ©ng có chút do dá»±. Â

Ông ta thèm khát vẻ đẹp cá»§a Tô Vãn Thanh, nhưng ông ta không muốn chÆ¡i một xác chết. Â

Advertisement

HÆ¡n nữa nếu như Tô Vãn Thanh thá»±c sá»± chết ở đây thì sẽ lớn chuyện mất. Â

“Chú hai”. Â

Nhan Hạ cÅ©ng không muốn Tô Vãn Thanh chết ở đây, vì vậy anh ta vỗ vai Nhan Hải, bảo ông ta dừng lại. Â

“Đừng khiến cô ấy kích động quá, dù sao chúng ta cÅ©ng có nhiều thời gian mà , chú cứ chờ xem cháu có cách”. Â

Nhan Hải lúc nà y tiến không được mà lùi cÅ©ng không xong, được cho một bậc để bước xuống liền thu tay lại rồi cười khẩy nói: “Đúng là k1ch thích mà ! Chú chưa từng chÆ¡i con ả nà o mạnh mẽ thế nà y!” Â

Nhan Hạ mỉm cười, lấy một viên thuốc trong túi nhá»±a nhỏ ra, nói: “Cháu đã chuẩn bị từ sớm rồi, thứ nà y cháu tốn nhiều tiền lắm mới mua được đấy”. Â

“Phụ nữ chỉ cần uống viên thuốc nà y, ý thức cá»§a cô ta vẫn rất tỉnh táo, như tay chân không có lá»±c, cả cÆ¡ thể mềm nhÅ©n như không xương vậy”. Â

“Đến lúc đó cô chỉ cần xem chúng tôi chÆ¡i cô thế nà o thôi, hÆ¡n nữa nó sẽ là m tăng độ nhảy cảm cá»§a cá»§a các dây thần kinh phản ứng cá»§a cô lên gấp nhiều lần, cảm xúc khi đó thật mãnh liệt”. Â

Nhan Hạ phá lên cười. Â

Hai mắt Nhan Hải sáng lên, kinh ngạc thốt lên: “Có đồ tốt như vậy sao mà y không lấy ra sớm?” Â

Nhan Hạ cười lạnh nói: “Chú hai, thứ tốt đương nhiên phải để cuối cùng mới lấy ra rồi. Chú không cảm thấy cho cô ta một chút hi vọng, sau đó đập tan toà n bộ chút hi vọng nhỏ nhoi đó, khiến cô ta tuyệt vọng đến cùng cá»±c, cảm giác đó không phải rất sướng sao?” Â

Nhan Hải vỗ vai Nhan Hạ, cười lớn nói: “Tốt lắm, tốt lắm, chú đã nói rồi nhà họ Nhan chúng ta, chỉ có cháu là hợp với chú nhất”. Â

Nhan Hạ cười gằn: “Đó là đương nhiên rồi, không có thá»§ đoạn thì là m sao lăn lộn được?” Â

Nói xong, Nhan Hạ lại nở nụ cười kỳ quái nói: “Chú hai, đợi lát nữa chú và o trước, sau khi người phụ nữ nà y uống thuốc, cÆ¡ thể còn mềm mại hÆ¡n rắn, chú muốn tư thế nà o cÅ©ng được, hÆ¡n nữa còn đặc biệt mẫn cảm, đến lúc đó có thể nói chuyện, có thể gà o thét, nhưng không thể phản kháng được”. Â

“Thá»­ nghÄ© xem, ngoại trừ đôi mắt đằng đằng sát khí cá»§a cô ta, gương mặt á»­ng hồng, biểu cảm đê mê quyến rÅ©, trong lòng hận chú chết đi được, nhưng cÆ¡ thể buộc phải là m theo mọi chuyển động cá»§a chú. Đây không phải là một loại hưởng thụ đến tột cùng sao?” Â

Nhan Hải nghe thấy lời cá»§a Nhan Hạ, hô hấp dần trở nên gấp gáp, cả người đều cảm thấy nóng rá»±c, nói: “Tốt quá! Vậy thì còn do dá»± gì nữa, mau cho cô ta uống thuốc đi!” Â

Khóe mắt Tô Vãn Thanh lộ ra chút sợ hãi, cô biết rằng, chuyện như nà y Nhan Hạ tuyệt đối sẽ không lừa mình đâu. Â

Anh ta đã lấy viên thuốc nà y ra, vậy thì hiệu quả cá»§a nó chỉ có mạnh chứ tuyệt đối không thể yếu hÆ¡n. Â

NghÄ© đến đây, Tô Vãn Thanh không do dá»± nữa, trong lòng thoáng hiện lên một tia tuyệt vọng cùng cá»±c. Â

Khoảnh khắc tiếp theo, cô kiên quyết tá»± cắn lưỡi mình.Â

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.