Vận May Đổi Đời

Chương 468: Chương 468 “Cái đ� Ngốc nà y! Muốn chết hả!”


*Chương nà y có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Hai người hối hận không kịp. Đúng là trước đó phải xá»­ lý xong đầu mối và vết tích để lại ở quán bar rồi mới đúng.  Â

“Mẹ kiếp mà y nói linh tinh cái gì vậy!” Â

Nhan Hạ phản ứng lại, chỉ và o kẻ đó và chá»­i bới: “Tao thấy mà y điên rồi, hay là chán sống rồi? Dám tát nước bẩn lên người tao?” Â

Advertisement

Chu Khê bị Nhan Hạ nói như vậy thì lộ vẻ sợ hãi. Nhưng lúc nà y, đối diện với Hoắc Hoà n VÅ©, rõ rà ng là hắn biết Hoắc Hoà n VÅ© còn đáng sợ hÆ¡n.  Â

Thế là Chu Khê nghiến răng nói: “Nhan Hạ, anh đừng trách anh em bán đứng anh. Tôi đã hỏi các người, có cần tôi bỏ đi một thời gian, các người tiếc rẻ một trăm nghìn tệ không đưa cho tôi, giờ bị bắt, tôi chẳng có gì để nói, dù sao chuyện nà y cÅ©ng là do các người sai tôi là m".  Â

Advertisement

Nhan Hạ tái mặt, tức tới mức muốn nôn ra máu.  Â

Đúng là trước đó Chu Khê có hỏi anh ta có cần đi nÆ¡i khác để tránh sóng gió không, và khi đi thì cần một trăm nghìn tệ để ổn định.  Â

Nhan Hạ cho rằng Chu Khê cố tình gây chuyện với mình, nghÄ© tới việc còn có Lâm Lang Thiên chống lưng nên chẳng buồn quan tâm tới lời hắn nói.  Â

Nà o ngờ bây giờ, hắn đã để cho Hoắc Hoà n VÅ© và Lý Thần bắt được.  Â

Lúc nà y, Nhan Hạ chỉ cảm thấy vừa tức vừa ảo não và cả lúng túng.  Â

“Mẹ kiếp, câm mồm cho tao”  Â

Thấy sá»± việc đã hoà n toà n bại lộ, Nhan Hạ cÅ©ng quyết tâm chÆ¡i đến cùng. Anh ta ngá»­a cổ cười lạnh lùng và nhìn Lý Thần cùng Hoắc Hoà n VÅ©, nói lớn: “Tao đã dùng thá»§ đoạn đó đấy, là m sao? Giờ sá»± việc đã xong, các người có tức chết cÅ©ng vô ích thôi!” Â

“Ngược lại, tao rất thích nhìn thấy các người bùng nổ như sét đánh nhưng lại không dám là m gì tao đấy, hahaha!” Â

“Ai bảo cái kẻ họ Hoắc kia ngu ngốc như vậy! Mới dùng có chút thá»§ đoạn, tìm hai đứa đà n bà mà hắn đã cắn câu rồi. Với đức hạnh như vậy mà cho rằng mình thật sá»± lợi hại sao? Tao nói cho kẻ họ Hoắc kia biết nhé, nếu không phải vì Hoắc gia, với vẻ bất tà i cá»§a mà y thì sớm muốn gì cÅ©ng bị người ta chÆ¡i chết mà thôi!” Â

Nhan Hạ nói xong bèn chỉ và o Lý Thần, cười lạnh lùng: “Còn mà y cÅ©ng vậy, đừng tưởng rằng mà y là kẻ vô pháp vô thiên, trên đời nà y nhưng người mạnh hÆ¡n mà y còn nhiều lắm, chút bản lÄ©nh cỏn con cá»§a mà y đã là gì?” Â

“Tưởng rằng tá»± mình tổ chức được một buổi tiệc thì ngầu lắm chắc? Mẹ kiếp, những ông lớn trong buổi tiệc đó đều nhắm và o phía trên, mà y tưởng mà y có thể diện đến đâu? Giả báo giả hổ! Giờ ông nói cho mà biết, Lý Thần, trong mắt tao, mà y là …đống phân!” Â

Nhan Hạ nói xong thì cảm thấy sung sướng vô cùng. Sá»± uất ức dồn nén trong một thời gian dà i cuối cùng cÅ©ng đã được phát ti3t ra ngoà i.  Â

Anh ta chỉ cảm thấy từ đầu đến chân đều khẽ lâng lâng, sung sướng tới mức không chịu được! Â

Khi mà anh ta đang tận thưởng sắc mặt khó coi cá»§a Hoắc Hoà n VÅ© và Lý Thần thì bỗng nghe thấy tiếng kêu kinh hãi cá»§a Quan Lâm Lâm vang lên. Khi anh ta còn chưa kịp quay đầu lại nhìn thì đã thấy một nắm đấm giáng xuống mặt mình.   Â

Một cú đấm khiến Nhan Hạ ngã lăn ra đất. Hoắc Hoà n VÅ© chạy tới đạp mấy đạp lên người anh ta.  Â

Hoắc Hoà n Vũ với khuôn mặt tái mét thật sự đã nổi giận. Dường như chỉ

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.