Vận May Đổi Đời

Chương 459: Chương 459 “Đ� Về tay chưa


Có địa chỉ quán bar, Lý Thần lập tức nhấc điện thoại di động, gọi cho Ngô Hồng Hà . Â

Loại chuyện nà y Ngô Hồng Hà rõ hÆ¡n những người khác nhiều. Â

Advertisement

… Â

Advertisement

Trong một câu lạc bộ tư nhân ở Yến Kinh, Lâm Lang Thiên ngước mắt lên nhìn Quan Lâm Lâm và Nhan Hạ đang run rẩy bước và o phòng. Â

Hai người nà y vẫn còn mấy vết thương trên mặt, rõ rà ng trước đó đã bị Hoắc Hoà n VÅ© gọi người đánh. Â

“Đồ về tay chưa?”, Lâm Lang Thiên hỏi. Â

Quan Lâm Lâm vội và ng gật đầu, lấy ra một xấp tà i liệu dà y cộp trong túi đưa cho Lâm Lang Thiên. Â

Sau khi là m xong tất cả những chuyện nà y, Quan Lâm Lâm liền lùi lại một bước, đứng ở bên cạnh Nhan Hạ, hai người nhìn nhau, trong mắt đều lộ ra vẻ hoảng sợ. Â

Lâm Lang Thiên nhận lấy tập tà i liệu, nhìn nội dung hợp đồng, lật từng trang một, vẻ vui mừng trên mặt cà ng lúc cà ng lộ rõ. Â

“Cứ tưởng rằng chỉ là thá»­ một chút, bản thân tôi cÅ©ng không ôm nhiều hi vọng, không ngờ rằng hai người lại thật sá»± là m được rồi”, Lâm Lang Phiên phấn khích nói, sắc mặt dà nh cho Quan Lâm Lâm cÅ©ng tốt lên nhiều. Â

Hắn đứng dậy, sờ lên vết bầm trên mặt Quan Lâm Lâm, nhẹ giọng nói: “Sao rồi, còn đau không?” Â

Quan Lâm Lâm lắc đầu, trong lòng chỉ cảm thấy ấm ức và chua xót, nghẹn họng nói: “Lang Thiên, chuyện nà y thá»±c sá»± quá lớn, bọn em thật sá»± không dám xen và o”. Â

Nụ cười trên mặt Lâm Lang Thiên cà ng thêm rạng rỡ khi nghe xong những lời nà y, lắc lắc bản hợp đồng trong tay, nói: “Dù hai người không muốn xen và o nhưng chẳng phải đã xen và o rồi đấy sao, hôm qua hai người cầm thuốc mà tôi đưa cho, tìm người chuốc say Hoắc Hoà n VÅ©, sau đó bảo anh ta ký và o bản hợp đồng nà y”. Â

“Vì vậy bây giờ chúng ta đang cùng trên một con thuyền, em không còn sá»± lá»±a chọn nà o khác ngoà i việc đi theo tôi đế cùng”. Â

Quan Lâm Lâm khó tin nhìn Lâm Lang Thiên nói: “Nhưng không phải hôm qua anh nói với tôi rằng, chỉ cần chúng tôi giúp anh là m chuyện nà y thì có thể dứt ra được khỏi mớ bòng bong nà y sao, anh cÅ©ng sẽ đính hôn với tôi!” Â

Trong mắt Lâm Lang Thiên lộ ra vẻ chán ghét, nhưng chỉ là thoáng qua, nở một nụ cười dịu dà ng nói: “Tôi đương nhiên sẽ đính hôn với em, dù sao em đã giúp tôi việc lớn như vậy, là m sao tôi có thể bỏ mặc không quan tâm em được chứ?” Â

“Nhưng em cÅ©ng biết đấy, chúng ta bây giờ có cùng kẻ thù không đội trời chung, nếu như không giải quyết dứt điểm Lý Thần và Hoắc hoà n VÅ©, sau nà y chúng ta cÅ©ng khó sống, giúp tôi cÅ©ng là giúp bản thân em”. Â

Vừa nói Lâm Lang Thiên vừa cười tá»§m tỉm, trong mắt trà n đầy lạnh lùng, nhìn bản hợp đồng trong tay, cười khẩy nói: “Bây giờ chúng ta không chỉ có được bản kế hoạch dá»± án là ng Olympic cá»§a nhà họ Hoắc mà còn có cả bản hợp đồng chuyển nhượng cổ phần!” Â

“Đây chính là con át chá»§ bà i lớn nhất cá»§a chúng ta, chỉ cần chúng ta đồng lòng, hoà n toà n có thể phá nát toà n bộ kế hoạch cá»§a nhà họ Hoắc. Đến lúc đó, đừng nói là anh, đến cả bố anh cÅ©ng phải đích thân cảm Æ¡n hai người đấy chứ”. Â

Quan Lâm Lâm lẩm bẩm: “Lang Thiên, anh định giao bản hợp đồng nà y cho gia đình sao?” Â

Lâm Lang Thiên liếc mắt một cái, lạnh lùng nói: “Vội gì chứ, bây giờ chúng ta đã hoà n toà n nắm được thế chá»§ động, tôi còn muốn dùng bản hợp đồng nà y để chÆ¡i đùa với Lý Thần và Hoắc Hoà n VÅ© nữa, đặc biệt là Lý Thần! Hắn là cái thá gì mà dám leo lên đầu tôi chứ!” Â

“Lần nà y tôi muốn hai người họ phải trả giá cho sá»± kiêu ngạo cá»§a mình trước đây!” Â

“Sau khi chà đạp sạch sẽ nhân phẩm của bọn chúng, sau đó giao bản hợp đồng nà y cho gia đình. Đến lúc đó, Yến Kinh nà y sẽ chỉ có tên của Lâm Lang Thiên tôi, còn Lý Thần chỉ là một con súc vật đáng thương không hơn không kém!”

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.