Tuyệt Sắc Khuynh Thành

Chương 44: Cường bạo


Anh vặn cánh tay đang run rẩy của cô,

tựa con thú hoang bị thương, ghé sát tai cô cười lạnh: “Em thích như vậy có

phải không? Vậy thì tối nay chúng ta cùng thưởng thức."

Nlur Phi lại làm ca đêm, sau khi tắm xong, Vị Hi bật

đèn ban công, bày giá vẽ chuẩn bị hoàn thành tác phẩm sắp thành hình. Đang bận

thì di động reo. Cô tưởng Lăng Lạc Xuyên gọi đến, không thèm nhìn liền đưa lên

nghe.

“Là anh...”

Hộp màu vẽ trong tay cô rơi xuống đất, màu bắn tung

tóe khắp nền.

Giọng nói ấy tiếp tục: “Anh đang đợi em trong xe, mười

phút sau em xuống, nếu không anh sẽ lên”.

Bên tai chỉ còn lại tiếng máy bận, Vị Hi duy trì tư

thế ban đầu tay nắm chặt điện thoại, dường như mắt không nhìn thấy gì, trước

mặt chỉ là một màu ảm đạm khủng khiếp, đáng sợ. Không biết đã qua bao lâu, có

lẽ là mười phút, có lẽ là cả một thế kỉ, ngoài cửa vang lên tiếng bước chân,

tiếp theo là tiếng gõ cửa.

Vị Hi sợ hãi quay đầu, vẻ mặt hoảng hốt nhìn cánh cửa,

cả người không ngừng run rẩy. Cô không muốn gặp anh ta! Chết cũng không muốn

gặp anh ta! Tiếng gõ cửa đáng sợ đó lại giống như ác quỷ đòi mạng, không ngừng

quấy rầy cô.

Cộc cộc cộc, cộc cộc cộc, mỗi một tiếng gõ giống như

đập vào trái tim cô, đập nát gan phổi cô. Cô ra sức bịt tai, chỉ muốn giấu mình

đi, tránh xa tất cả mọi thứ đáng sợ này, trong cơn

hoảng loạn lại đụng vào ghế, ngã nhào xuống nền nhà, cánh tay và đầu gối đều bị

trầy xước.

Cô không quan tâm vết thương và cơn đau, ôm đầu gối

giống như con chuột nhỏ hoảng sợ co người vào góc tường, toàn thân run rẩy.

Tiếng gõ cửa cuối cùng cũng ngừng lại, Vị Hi từ từ

ngẩng đầu giữa hai đầu gối, di động rơi trên đất lại vang lên.

Một giọng nói cất lên ngoài cửa: “Vị Hi, anh biết em

đang ở trong đó. Mở cửa mau, nếu không anh sẽ tìm người mời cô Mạc về. Em không

muốn kinh động cô ta, có phải không?”.

Sắc mặt cô trở nên trắng bệch, đôi mắt sửng sốt mà

trống rỗng mở to, bất lực nhìn cánh cửa, không còn cách nào...

Nguyễn Thiệu Nam đứng ở cửa, chỉ liếc một cái có thể

nhìn thấy hết cả căn phòng.

Không gian không đầy mười mét vuông, ngoài nhà vệ

sinh, chỉ có một căn phòng. Một chiếc giường đôi, một chiếc ghế, đó là tất cả

đồ gia dụng trong phòng.

Căn phòng được dọn dẹp sạch sẽ, chỉ có tường mái nhà

ẩm ướt tróc cả ra, mức độ sơ sài còn không bằng quán trọ theo giờ rẻ mạt nhất.

Anh lại phát hiện ra một chiếc giường lò xo được gấp

lại trong góc, trong phòng treo một sợi dây thép dùng để treo rèm, thế là anh

có thể đoán ra bọn họ hai nữ một nam sắp xếp thế nào trong không gian chỉ bằng

mảnh đất cắm dùi này.

“Ngoài cắt tóc ngắn, trên cổ thêm một vết sẹo, em gần

như không thay đổi gì”. Nguyễn Thiệu Nam ngồi

trên ghế, quan sát Vị Hi co người trong góc giường, lại nói thêm: “Suýt quên,

em không thể nói chuyện".

Vị Hi nghe anh nói, mỗi một câu đều mang theo tiếng

vọng, dường như rất gần, lại dường như rất xa. Mới chỉ nửa năm không gặp, hai

người từng đầu ấp môi kề lại tựa như cách nhau cả một thế giới.

Cô ôm đầu gối, người co tròn lại.

“Sao bọn em lại ở cùng Trì Mạch?”.

Nguyễn Thiệu Nam hỏi.

Vị Hi thừ người nhìn anh, hồi lâu mới phản ứng lại,

cầm bút viết lên quyển sổ: “Tôi nằm viện đã dùng hết sạch tiền tiết kiệm của

chúng tôi, chủ nhà ném đồ của chúng tôi ra ngoài. Chúng tôi không có chỗ nào để

đi, lại vay tiền lãi suất cao, anh ấy liền thu nhận và giúp đỡ chúng tôi".

Nguyễn Thiệu Nam nhớ ra nửa năm trước Mạc Như Phi từng

tìm anh vài lần, hóa ra là chuyện như vậy.

Vị Hi viết tiếp: “Anh tìm tôi có chuyện gì?”.

Nguyễn Thiệu Nam cười cười, “Anh nói rồi, anh nhớ em”.

Nhớ lại chuyện xưa, Vị Hi bất giác run rẩy. Ngón tay

cô run rẩy, cố gắng hết sức để viết: “Anh Nguyễn, xin anh nói thẳng vào trọng

tâm”.

Nguyễn Thiệu Nam cong khóe môi cười, lãnh đạm như

không, trái tim Vị Hi cũng cuộn tròn theo nụ cười lạnh lùng ấy.

“Vậy thì tốt, anh cũng không thích quanh co. Anh chỉ

muốn nói với em, đừng thử lợi dụng một người đàn ông để đối phó với một người

đàn ông khác, đặc biệt là loại con gái không hiểu thế sự như em. Hành vi tự cho

mình thông minh, ngu xuẩn đến đáng buồn cười”.

Vị Hi Nhìn anh, viết: “Anh tưởng rằng tôi ở bên cạnh

anh ấy vì báo thù anh?”.

“Báo thù?” Nguyễn Thiệu Nam nhếch khóe miệng, “Anh

hiểu rất rõ tính khí của Lăng Lạc Xuyên, nếu nói về nhẫn tâm, giảo hoạt, anh

đều phải nhường cậu ta ba phần. Muốn giở trò bịp bợm trước mặt cậu ta, em vẫn

chưa đủ bản lĩnh. Anh chỉ lo lắng cho

em, sợ em thấy cậu ta đối xử với em tốt lúc này, nhất thời quên đi nguyên do.

Giết hại là bản tính trời sinh của sói, em từng gặp sói không ăn thịt chưa?”.

Anh cố tình nói kéo dài, chậm rãi, ý tứ sâu xa: “Em có

thể giữ được cái mạng này, còn có thể tiếp tục hoàn thành việc học của em, tất

cả điều này quả thật không dễ dàng. Nếu anh là em thì sẽ biết quý trọng”.

Nguyễn Thiệu Nam nhìn đồng hồ, lại quan sát căn phòng

một lần nữa, lãnh đạm nói: “Hôm nay trước tiên đến đây thôi, nếu em cần tiền có

thể đến tìm anh. Thực ra anh vẫn thực sự có chút hoài niệm những ngày tháng

trước đây của chúng ta. Anh vẫn còn giữ thuốc hen của em”.

Anh đứng lên, khom sát người xuống, xoa xoa bên má

lạnh băng của cô, cười nói: “Em hiểu ý của anh."

Vị Hi nhìn thẳng vào anh bằng

đôi mắt long lanh nước, giống như như một người xa lạ không quen biết.

Lúc này, cảm giác dâng trào trong lòng không phải sợ

hãi mà là bi thương. Cô cảm thấy bi thương thay cho lòng si mê trước đây của

mình; cảm thấy bi thương cho Nguyễn Thiệu Nam của thời niên thiếu; cảm thấy bi

thương cho quá khứ của họ, cho hồi ức từng khiến cô quý trọng như mạng sống...

Anh có từng yêu cô không? Anh có từng hối hận không?

Đáp án là phủ định, anh không hề.

Hễ có chút tình yêu và hối hận, anh cũng sẽ không dùng

cách như vậy, biểu hiện như vậy xuất hiện trước mặt cô. Không áy náy, không

nhục nhã, không do dự, không ân hận, chỉ có nụ cười chế giễu và lạnh nhạt của

kẻ thắng với kẻ thua, sự coi thường và kiêu ngạo của kẻ mạnh với kẻ yếu.

Nửa năm nay, cô vẫn luôn tự hỏi mình, rốt cuộc cô làm

sai điều gì, vì sao anh phải đối xử như vậy với cô? Không phải đã nói đặt mình

trong hoàn cảnh người khác sao? Vì sao cô cố gắng như vậy, anh vẫn không yêu

cô?

Hôm nay nhìn thấy anh như thế này, nghe những lời này,

câu hỏi từ trước tới nay trong lòng cô cuối cùng cũng có đáp án.

Người đàn ông ích kỉ tột đỉnh này, bên trong anh ta

trống rỗng, ngoài lớp vỏ ngoài đẹp đẽ, anh ta chẳng có gì cả.

Vị Hi Nhìn chằm chằm vào đôi mắt sâu không nhìn thấy

đáy của người đàn ông, đôi môi khẽ động đậy, nói một câu không thành tiếng:

“Tôi yêu anh, anh mới lấp lánh đến thế trong lòng tôi. Tôi không yêu anh, thì

anh chẳng là cái gì cả”.

Nguyễn Thiệu Nam không hiểu, nhưng bị giữ chặt bởi đôi

mắt hệt như đầm sâu ấy. anh chụp lấy gương mặt nghiêng của cô, cúi đầu hôn lên

môi cô. Vị Hi đột nhiên tỉnh lại, cắn mạnh lên môi anh.

Cái cắn này cực kì tàn nhẫn, nhưng người đàn ông không

những không buông tay, ngược lại còn kẹp chặt cổ cô, khiến cô va vào bức tường

lạnh lẽo.

Đầu Vị Hi đập lên tường, bị anh đụng vào đau đến thấu

xương, đầu tiên trước mặt là màu đỏ trắng đan xen nhau, cuối cùng chỉ còn một

khoảng tối tăm, hoang vu đen kịt không bờ không bến.

Hôn mê gần như chỉ trong chốc lát, Vị Hi mở mắt lần

nữa nhìn thấy vết nấm mốc trên trần nhà, chiếc đèn treo lắc lư, cả căn phòng

tối om, không khí lạnh lẽo lan ra xung quanh, tựa như một cảnh phim kinh dị.

Cô tưởng rằng Nguyễn Thiệu Nam đã đi, nghiêng mặt mới

phát hiện anh chưa đi, đứng ngay đầu giường. Nhìn không rõ gương mặt anh trong

bóng tối, chỉ mơ hồ nhìn thấy anh cởi cúc áo sơ mi một cách thờ ơ, lộ ra cơ bắp

rắn chắc.

Tiếng tháo khuy, anh rút thắt lưng ra, vứt sang một

bên, phong thái c** q**n áo lạnh lùng vô tình, kiêu ngạo như thế, khiến cô kinh

hoảng vô cùng, ngũ tạng tan nát.

Cô biết anh muốn làm gì, biết anh sẽ làm thế nào. Anh

sẽ dùng răng nanh lạnh lẽo của mình xé nát cô. Cho dù cô chảy máu rơi nước mắt,

cho dù cô đau khổ cầu xin, anh cũng chỉ một mực cưỡng ép chiếm đoạt, không chút

thương tiếc.

Tai họa sắp đến khiến cô sợ hãi tột bậc, không màng cơ

thể mình đau như vỡ vụn, hoảng sợ chống tay lên, lật người rời khỏi giường lăn

xuống đất, cánh cửa cách ngay nửa mét, chỉ cần có thể bò ra ngoài...

Anh bật cười, tựa như kẻ đi săn lão luyện túm được dấu

chân của thú săn, kéo cô lại. Vị Hi giống con mèo bị người ta lôi lên thớt,

mười ngón tay sống chết bám chặt xuống đất, như nắm lấy sinh mạng của chính

mình. Móng tay giòn tạo thành tiếng chói tai như kim loại, móng ngón cái bị gãy

một nửa, quẹt một đường máu nhỏ lên đất.

Anh kéo cánh tay cô, thô bạo lôi cô lên, đẩy cô ngã

xuống giường, đôi mắt lạnh lùng đầy vẻ giễu cợt, nhanh nhẹn cởi cúc quần rồi

phủ người lên người cô.

Vị Hi như con chuột bạch nhỏ bé bị người ta dùng dao

nung đỏ dí vào, vùng vẫy như điên, tay chống lên vai anh, hai chân đá loạn xạ,

trong hỗn loạn một chân đá trúng bụng dưới của người đàn ông.

Nguyễn Thiệu Nam đau đến gập người, vung tay tát một

cái không chút lưu tình lên mặt cô. Đầu Vị Hi đập xuống nền đất, trước mắt tối

sầm, cơ thể cường tráng rắn chắc của người đàn ông lại đè xuống.

Má trái cô sưng lên, vừa nóng vừa đau, xem nhẹ cơn đau

của cơ thể, cô dùng hết sức vùng vẫy, chống cự.

Mắt nhìn cánh cửa, cổ họng rạn nứt phát ra tiếng kêu

cứu ư ử, giọng nói mơ hồ vỡ vụn, gần như không thể nghe thấy, thê lương mà

tuyệt vọng.

Nguyễn Thiệu Nam bị cô quấy nhiễu đến không chịu nổi,

kéo thắt lưng da, bịt miệng cô, ghé sát tai cô cười lạnh lẽo nói: “Nếu em không

ngoan ngoãn, anh không ngại trói em một lần nữa”.

Cảm giác kinh hoàng lan ra toàn thân, nhớ đến cái đêm

đáng sợ đó, Vị Hi sợ hãi đến mức toàn thân run rẩy. Cô tuyệt vọng nhìn đôi mắt

trong bóng tối của anh, nước mắt thê lương và hoảng sợ tựa như sợi dây chuyền

trân châu đứt dây, từng hạt, từng hạt vỡ tan trong không khí lạnh lẽo.

Nhìn thấy sự yếu đuối và chùn bước trong mắt cô, người

đàn ông l**m tai cô khẽ cười: “Vị Hi, ngoan một chút, em vẫn muốn tiếp tục đi

học, có phải không? Đừng để anh xé nát em ra ."

Hơi thở lạnh băng của anh xuyên thẳng vào màng tai cô,

cô không thể chịu đựng nổi nữa, dường như thực sự chấp nhận chịu thua, khép đôi

mắt đẫm nước, đôi tay run rẩy trượt khỏi vai anh, ngón tay vô tình chạm vào

điểm đỏ trước ngực anh, người đàn ông run rẩy.

Anh khẽ rên một tiếng, xé nát váy ngủ của cô, bàn tay

to lớn giữ lấy gương mặt nghiêng nghiêng của cô, hung dữ hôn cô. Đường cong

trên cổ cô vẫn mềm mại như thế, b* ng*c khẽ run tựa như một lời mời rụt rè. Anh

cắn đ** ng*c non hồng của cô, nhấm nháp thể xác hoàn hảo của cô, ngón tay thon

dài chà mạnh lên đùi cô, giống như quỷ đói dưới địa ngục đối diện với tiệc rượu

tuyệt mĩ.

Hơi thở của anh nóng rực, cánh mũi phập phồng, hơi thở

nặng nhọc cho thấy anh hưởng thụ nhường nào, vui sướng nhường nào. Còn người

phía dưới cơ thể anh, mười ngón tay mảnh khảnh túm chặt chiếc gối cũ nát, dường

như đang chịu đựng một cơn đau vô cùng khủng khiếp, giống như bệnh nhân sợ hãi

đối diện với dao phẫu thuật của bác sĩ, một người bị chìm trong nước túm lấy

mảnh gỗ cứu mạng.

Anh hài lòng nắm lấy eo cô, tách đôi chân mảnh mai

trắng trẻo, phần lưng dũng mãnh vùi vào giữa chân cô, d*c v*ng th*n d*** tựa dã

thú hung dữ mạnh mẽ, lửa dục nóng rực, ý định giết người bừng bừng. Anh căm thù

thể xác tươi sống trước mắt, cơ thể con gái kẻ thù, mang theo vẻ đẹp yếu ớt,

thống khổ.

Anh không hề yêu cô! Vô số lần anh nói với bản thân

như vậy. Nhưng không rõ vì sao lại không cách nào thoát khỏi cô, cho dù sử dụng

thủ đoạn bẩn thỉu như vậy cũng phải chiếm hữu cô. Không! Anh căn bản chỉ muốn

xé nát cô, khi cô mỉm cười với người đàn ông khác, khi cô yên lặng trốn trong

vòng tay anh ta ngước mắt nhìn bầu trời sao.

Anh nghe thấy giọng nói sâu thẳm trong trái tim mình:

Mày chết đi! Mày chết đi!

Anh túm mạnh tóc cô, một tiếng rẹt kéo rách q**n l*t

của cô, mảnh vải bị xé nát đáng thương vắt trên đùi đầy vết tím xanh.

Vị Hi trào nước mắt, tay anh ra sức ép cô ngước nhìn

anh bằng đôi mắt sũng nước. Đây là cách anh ưa thích, từng phút từng giây anh

chiếm hữu cô, anh đều muốn cô mở mắt ra nhìn. Không được thờ ơ. Không được trốn

tránh.

Nhưng giờ phút này đây, cô lại dịu hiền tĩnh lặng đến

vậy, sự dịu dàng này gần như nhấn chìm anh. Anh si mê nhìn đôi mắt như nước,

trong veo đến thế, đẹp đẽ đến thế.

Ngón tay anh dịu dàng v**t v* cô, khẽ khàng nhẹ nhàng,

với tiết tấu nguyên thủy cưỡng ép, chiếm hữu cô. Dường như muốn dùng cách như

vậy để cô hòa vào cùng anh, cùng vui vẻ, cùng có cảm xúc mãnh liệt như anh.

Trong giây phút xâm nhập vào cô, anh hôn lên môi cô, bằng giọng nói điên cuồng

bá đạo tuyên bố: “Em là của anh, Vị Hi, em là của anh…".

Vị Hi nhìn trần nhà trong bóng

tối, lặng lẽ lắng nghe, quá trình tàn nhẫn như vậy, cô hết thảy đều im lặng

chịu đựng, dường như chính vì chờ đợi giây phút này.

Chỉ vì giây phút này.

Cô dùng tay còn trống, tìm dưới gối, nơi đó đặt con

dao găm Tri Mạch để lại cho cô và Như Phi phòng thân. Cô sờ vào lưỡi dao sắc

bén, tiếp theo nắm lấy chuôi dao bằng nhựa, cảm giác chân thực, nắm nó trong

tay, rút ra cắm mạnh lên cổ anh....

Ầm ầm! Ngoài cửa sổ vang lên tiếng sấm, ánh chớp trắng

bạc tựa như thanh kiếm sắc, chọc thủng bầu trời đêm, mưa to như trút nước,

người đi đường không kịp phòng bị, chạy tứ phía để trú mưa.

Hung khí trong tay rơi theo tiếng sấm, sau đó là tiếng

trật khớp, Vị Hi cong người, thở hổn hển, mồ hôi vã ra vì đau đớn trong thoáng

chốc làm mờ tầm nhìn, đôi mắt nổi điên, trống rỗng nhìn thẳng vào người đàn

ông, cả thế giới tĩnh mịch như đã chết.

Nguyễn Thiệu Nam trợn đôi mắt hằn máu, không thể tin

nổi nhìn người phụ nữ bị mình nắm trong tay, cô từng quyết một lòng yêu anh như

thế, yêu đến mức gọi dạ bảo vâng. Nhưng hôm nay, bàn tay đâm vào cổ anh lại

mang theo sức mạnh của ngọc nát đá tan, không chút lưu tình.

Anh quả thật không dám tin, rốt cuộc cô làm thế nào?

Cơ thể cô yếu ớt dễ ức h**p, bất cứ một người đàn ông khỏe mạnh nào đều có thể

bắt nạt theo ý muốn. Nhưng tinh thần ẩn giấu trong cơ thể ấy lại ngoan cường

đến mức khiến người ta lạnh tim.

Anh vặn cánh tay đang run rẩy của cô, tựa con thú

hoang bị thương, ghé sát tai cô cười lạnh: “Em thích như vậy có phải không? Vậy

thì tối nay chúng ta cùng thưởng thức."

“Không… " Người phía dưới toàn thân run rẩy, khóe

miệng khẽ động đậy, dây thanh vỡ vụn phát ra tiếng kêu không lời, thê lương đến

mức có thể rung động đêm đen. Nhưng rất nhanh, tiếng mưa than khóc và từng trận

sấm rền đã làm đắm chìm tất cả, chẳng còn lại gì...

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.