Tuyệt Sắc Khuynh Thành

Chương 38: Giết người không dao


Nhìn thấy bộ dạng máu bắn tung tóe trên

võ đài của người đó, cậu muốn gì mà cô ta chẳng nghe?

Đây là biệt thự tư nhân, lưng dựa núi, nằm sát biển,

môi trường trong lành, được chủ nhân cải tạo thành một câu lạc bộ nhỏ, chỉ tiếp

đãi hội viên, tuyệt không mở cửa với bên ngoài. Có thể đến đây đa phần đều là

những nhân vật có máu mặt, không giàu có cũng cao quý. Đã là câu lạc bộ tư

nhân, bên trong đương nhiên có rất nhiều trò thú vị xấu xa, thực không thể nói

với người ngoài.

Lăng Lạc Xuyên đã sớm nghe nói về nữ sắc nơi này không

giống với các nơi khác nhưng đây mới là lần đầu đến tiêu khiển. Có hai nguyên

nhân, một là bình thường anh không thích tìm kiếm cái lạ, người khác nói hay nhưng

anh lại cảm thấy nhạt nhẽo. Hai là anh tuy phong lưu nhưng không hạ lưu.

Song hôm nay lại thực vô vị.

Lúc này anh đang vô cùng buồn chán ngồi trên ghế sofa,

lắc li rượu nho trước ánh đèn, lơ đễnh nhìn một hàng nam nữ ph*ng đ*ng trên sàn

nhảy, vẻ mặt khó chịu.

Người mời khách thấy nhân vật chính không vui bèn đưa

mắt ra hiệu, vài mĩ nhân như hoa như ngọc, xưa nay vốn là người khôn ngoan lanh

lợi, lúc này rụt đầu lại như con đà điểu, không ai dám bước lên.

Người trong giới đều biết tính khí của Lăng Lạc Xuyên,

anh là loại người xấu tính, hỉ nộ vô thường, hà khắc khó tính. Ở bên quân vương

như bên hổ, khi vui anh ta rất tốt, nhưng lúc không vui, bạn đã không làm cho

anh ta vui thì thôi, nếu làm gì không vừa ý chỉ sợ đến chết như thế nào cũng

không biết.

Anh buông li rượu, nhắm mắt nghỉ ngơi. Bên tai tiếng

oanh yến líu lo, du dương, mềm mại, ngọt ngào, uốn éo đủ kiều. Đều là kiểu bừa

bãi lăng nhăng bình thường vẫn nghe, lúc này vấn vít bên tai chỉ cảm thấy lòng

vô vị.

Bên tai vang lên tiếng nhạc mê hoặc hư ảo, giống như

tiếng r*n r* khi l*m t*nh, khơi dậy lửa lòng. Mở mắt nhìn chỉ thấy cả một căn

phòng đầy nam nữ, mặc kệ ai là người đàn ông của ai, ai là người đàn bà của ai,

sớm đã loạn hết lên rồi.

“Hai ngựa còn không chung một máng, các

anh đều là những người danh giá, hãy giữ lại chút thể diện cho mỗi người”.

Đột nhiên nhớ đến câu nói trên giấy của Vị Hi, Lăng

Lạc Xuyên nhìn mọi thứ trước mắt, càng cảm thấy mỉa mai nực cười.

Đây là thời đại d*ng h** ch*n còn dễ dàng hơn dang

rộng vòng tay, đàn ông có tiền liền coi phụ nữ như đồ chơi, phụ nữ xem bản thân

như hàng hóa.

Ai tán tỉnh ai, ai đùa cợt ai, ai bán ai, ai mua ai,

ai có thể nói rõ ràng đây? Khi bạn đùa giỡn con mèo, con mèo cũng đang đùa giỡn

bạn. Bạn không phải mèo, sao bạn biết nó không vui bằng bạn?

Lăng Lạc Xuyên vốn đang hậm hực mệt mỏi, nghĩ đến đây

càng thêm buồn bã, chán nản. Một đôi tay mềm như không xương lúc này lại không

biết sống chết mà dán lên người anh. Lửa giận trong lòng bốc cháy, anh liếc

nhìn nhưng lại đối diện với một đôi mắt đen, long lanh như nước, cảm giác hơi

quen, như từng gặp ở đâu đó.

Người con gái ấy chỉ ngoài hai mươi, mắt phượng mày

ngài, trắng nõn, xinh đẹp. Không biết bị chuốc thuốc gì, nhào vào lòng anh nửa

ngây ngô nửa điên loạn, vừa khóc vừa cười.

Lăng Lạc Xuyên cúi đầu nhìn cô ta, đột nhiên phát hiện

dung mạo của cô ta rất giống với người nào đó, bất giác sóng lòng dâng trào,

vốn có bảy phần chếnh choáng, lúc này biến thành mười phần.

Ấn người ta lên ghế sofa, miệng vẫn còn trách mắng:

“Chẳng qua anh chỉ buột miệng nói vài câu, em liền viết một đống mắng anh. Cho

dù trước đây anh có chỗ không phải với em, lẽ nào những ngày qua anh bù đắp vẫn

chưa đủ? Cả ngày chỉ nghĩ đến em, chỉ lo cho em, em thì ngon rồi, không cảm ơn

thì thôi, ngày ngày phòng anh như phòng trộm. Em cũng không nghĩ xem, nếu như

anh thực sự muốn cưỡng ép, còn đợi tới hôm nay ư?”.

Đáng thương cho cô gái, bị anh hôn đến mức hồ đồ, hỏi

đến choáng váng, nhưng không biết họa từ đâu ra. Cái đầu nhỏ né trái né phải

như trống bỏi, chỉ coi anh như ma vương đầu thai, trong hỗn loạn sinh ra sợ

hãi, trong sợ hãi sinh ra dũng cảm, không chịu nghe theo anh.

Ai dè lại chọc cho Lăng thiếu gia giận dữ ngút trời,

chuyện gì cũng dám làm, bóp cằm con nhà người ta buông lời tàn nhẫn, “Anh biết,

em không thích anh. Tên đấm bốc chợ đen kia có gì tốt chứ? Sống cùng mái nhà

còn chưa tính, cả ngày ra ra vào vào cùng nhau, thân mật nồng thắm. Bóng gió

với em bao lần, em coi như không biết. Cố tình làm chướng mắt anh, không cho

anh ngủ yên, đúng không? Nói cho em biết, anh nói một câu có thể giỡn chết anh

ta! Sớm muộn gì anh cũng khiến anh ta chết trước rồi tìm sợi dây thắt chết em,

tất cả chúng ta đều sạch gọn!".

Nói xong liền hung hăng cắn lên miệng cô gái, cô bé

này bật khóc nức nở, rất đáng thương.

Tiếng khóc như đổ thêm dầu vào lửa, người đàn ông túm

cằm cô hung hăng nói: “Không được khóc! Chỉ biết giả vờ đáng thương với anh. Em

đáng thương chỗ nào chứ? Hễ có chút cơ hội, em chỉ sợ hận không thể lập tức xử

lí anh và Thiệu Nam. Em tưởng anh không biết à!”.

Cô gái bị anh dọa cho không dám lên tiếng, cuộn mình

bên dưới anh run rẩy dữ dội, khóc cũng không dám khóc to.

Lăng Lạc Xuyên thấy cô như vậy quả thật rất đáng

thương, cơn tức giận hoàn toàn biến mất. Thế là, lại vừa thương vừa yêu hôn lên

những giọt nước mắt, nhẫn nại, nhẹ nhàng, mềm mại dỗ dành, “Em đừng khóc, đùng

khóc mà. Em khóc, chỗ này của anh đau…”. Anh chỉ vào tim mình, kéo tay cô gái

đặt lên đó, “Không tin, em sờ mà xem”.

Cô gái ngừng khóc, chỉ ngơ ngẩn nhìn anh.

Lăng Lạc Xuyên nhìn vào đôi mắt mờ hơi nước, gương mặt

trái xoan nhỏ nhắn, hơi chau mày... Giống hệt dáng vẻ của người kia.

Thế là anh ôm “con cừu non thế tội" trong lòng,

khẽ thì thầm, giọng điệu lưu luyến, trong không khí ph*ng đ*ng, hỗn loạn này

lại có cảm giác bi thương khó nói thành lời.

Anh nói: “Anh không phải trời, không phải thần, cho dù

là trời là thần cũng không thể xoay chuyển chuyện đã xảy ra. Nhưng Vị Hi à, em

biết không? Nếu có thể đảo ngược thời gian, cho dù bắt anh đổi bằng mạng sống,

anh cũng bằng lòng…”.

Khi Lăng Lạc Xuyên vừa tỉnh giấc đã gần sáng. Nhìn

người đang tr*n tr** phía dưới, liền kéo một bộ quần áo, tiện tay đắp lên. Cô

gái líu ríu một tiếng lại trở mình ngủ tiếp.

Anh vừa mặc quần áo vừa nhìn ra xa, trên thảm, trên

ghế sofa, trên bàn, trên sàn nhảy, một vài đôi nam nữ tr*n tr**ng nằm ngổn

ngang. Những nhân vật thường ngày áo quần bảnh bao này lúc này dưới ánh đèn lờ

mờ chỉ là một đống thịt trắng lóa.

Anh mặc quần áo chỉnh tề xong, lấy ví tiền rút toàn bộ

tiền mặt trong đó vứt bên cạnh cô gái rồi đi ra.

Ra ngoài, tìm thấy xe mình anh dựa vào cánh cửa xe

châm một điếu thuốc, chậm rãi hút.

Mùa hè ngày dài đêm ngắn, chỉ ba, bốn tiếng đồng hồ,

phía đông chưa sáng nhưng nắng ban mai đã hơi hé lộ giữa những tầng mây hình

vẩy cá, chút nắng hồng tươi sáng rực rỡ tựa như rạch một vết thương vô cùng thê

thảm trên bầu trời tối đen.

Cứ nhìn như vậy cho tới khi điếu thuốc cháy hết, anh

mới định thần lại, quay người rút chìa khóa, đang định mở cửa xe...

“Tay run đến thế, cậu còn có thể lái xe được không?”.

Một người bước ra từ bóng râm.

Lăng Lạc Xuyên quay lại nhìn, là Nguyễn Thiệu Nam,

không nén được có chút kinh ngạc, “Anh đến khi nào?”.

“Sớm hơn cậu một chút, ở suốt trong phòng đơn tầng

hai, cùng đi nhé”.

Nguyễn Thiệu Nam lái xe, Lăng Lạc Xuyên ngồi ghế phụ,

nghịch ngợm đồng hồ đeo tay với tâm trạng buồn chán.

Nguyễn Thiệu Nam nhìn anh, cười nói: “Gần đây rất buồn

chán hả? Cô gái đó khá xinh, nhưng đến biểu diễn tại nhà như vậy cũng tham gia,

chẳng qua cũng chỉ là gái đ**m cao cấp mà thôi, có cần phải nghiêm túc vậy

không? Không biết còn tưởng cậu muốn ăn cô ta kia đấy”.

Lăng Lạc Xuyên ngáp một cái, chậm rãi trả lời: “Rất

buồn chán. Anh cũng thế còn gì? Sao, vị hôn thê xinh đẹp, dịu dàng trong nhà

không làm anh thỏa mãn à? Chạy tới đây tiêu khiển không phải phong cách của

anh”.

Nguyễn Thiệu Nam khẽ cười, “Tôi không đắc tội cậu đấy

chứ, miệng lưỡi ghê gớm thế. Đều là đàn ông, không cần tôi nói chắc cậu hiểu”.

Lăng Lạc Xuyên cũng cảm thấy mình hơi thất lễ, không

biết vì sao gần đây nhìn thấy Nguyễn Thiệu Nam, anh liền cảm thấy không thoải

mái. Nhưng rốt cuộc không thoải mái ở đâu, hình như một, hai câu không thể nói

rõ.

Nguyễn Thiệu Nam là người giỏi đoán ý qua sắc mặt và

lời nói của người khác, suy nghĩ kín đáo, so ra hơn cả Lăng Lạc Xuyên, trong

lòng đương nhiên biết vì sao anh không thoải mái.

Nguyễn Thiệu Nam có một nguyên tắc: Tuyệt đối không

đối đầu với người mạnh hơn mình, còn cùng hợp tác với họ, dần dần còn khiến

người ta làm việc cho mình.

Đây chính là điểm thông minh của anh.

Lăng Lạc Xuyên mạnh hơn anh chăng? Tạm thời còn chưa

nhìn ra manh mối. Nhưmg không thể phủ nhận, vị công tử có thế lực đứng sau này

luôn có thái độ nô đùa chốn nhân gian, không dựa vào thế lực gia tộc đã đạt

được địa vị gần như có thể sánh ngang với anh, điều này không thể không khiến

Nguyễn Thiệu Nam trước nay cẩn trọng thấy kiêng dè.

“Lạc Xuyên, tôi không có anh chị em một, cũng không có

người thân. Chúng ta quen nhau lâu như vậy, tôi luôn coi cậu như em ruột. Trong

lòng cậu nếu có chỗ nào bất mãn với tôi, cứ nói ra. Tôi không đúng, tôi nhận

lỗi với cậu là được. Cũng tránh cho người ngoài nhân cơ hội này li gián tình

cảm bao năm giữa chúng ta”.

Nguyễn Thiệu Nam nói như vậy, Lăng Lạc Xuyên không còn

gì để nói. Rốt cuộc, anh có thể trách gì anh ta chứ? Chuyện nhà họ Lục, toàn bộ

kế hoạch từ đầu đến cuối, anh đều trơ mắt đứng xem, bao gồm cả lần cuối cùng hạ

thủ với cô.

Đúng như Vị Hi nói, bao nhiêu việc đẫm máu như vậy cố

tình xảy ra trước mắt anh, anh biết rõ, hiểu hết. Những mánh khóe giết người vô

hình, những thủ đoạn máu lạnh vô tình, những hậu quả máu chảy thành sông ấy,

anh đều “đành lòng” đứng nhìn được, lại đến lúc này mới “không đành lòng”? Có

phần giả tạo đáng buồn cười.

Nghĩ đến tình anh em bao năm giữa mình và Nguyễn Thiệu

Nam, lúc này lại hợp tác làm ăn, trong đó có vướng mắc lợi ích phức tạp. Anh là

một người thông minh đương nhiên hiểu rõ ý tứ trong lời nói của Nguyễn Thiệu

Nam. Anh là một thương nhân xuất sắc, thương nhân đều biết cân nhắc mức độ nặng

nhẹ, lợi hại.

Nói cho cùng anh là một người theo chủ nghĩa thực dụng

coi lợi ích là trên hết, tuyệt đối sẽ không vì một người phụ nữ còn chưa chạm

được đến liền đắc tội một nhân vật đáng sợ như vậy, không cần thiết cũng không

đáng.

Thêm nữa, Nguyễn Thiệu Nam thông minh như vậy, chắc

cũng đoán ra bảy, tám phần, không bằng nói thẳng, mọi người hiểu rõ, giải tỏa

những khúc mắc còn vướng bận trong lòng.

Thế là anh khẽ cười, “Anh nhạy cảm quá rồi, chỉ là có

vài việc tôi vẫn chưa rõ lắm. Muốn hỏi anh nhưng không biết nên bắt đầu từ

đâu".

Nguyễn Thiệu Nam hơi tò mò, “Cậu muốn hỏi gì?”.

Lăng Lạc Xuyên hơi do dự, hỏi có phần u ám: “Ban đầu

anh... sao làm được?”.

“Cái gì?”. Nguyễn Thiệu Nam không hiểu.

Lăng Lạc Xuyên nhìn đồng hồ của mình, đột nhiên không

đầu không cuối nói một câu: “Sáu ngày mười tám tiếng ba mươi ba phút'’.

Nguyễn Thiệu Nam mơ hồ, càng không hiểu.

“Tôi đã sáu ngày mười tám tiếng ba mươi ba phút chưa

gặp cô ấy. Cảm giác tựa như cai nghiện vậy, hàng ngày nhìn đồng hồ sống qua

ngày. Tôi thật không hiểu, sao anh có thể chịu nổi?”.

Nguyễn Thiệu Nam nhếch môi cười, “Hóa ra là việc này.

Người như cậu lại có lúc hồ đồ như vậy, kể cũng kì

lạ. Nhớ cô ta thì trực tiếp đi tìm. Ôm một người con gái giống cô ta mây mưa

một trận, cậu liền không nhớ nữa à?”.

Lăng Lạc Xuyên dứt khoát cởi đồng hồ ném ra ngoài cửa

xe, “Tính khí cô ấy, người khác không

biết, anh còn không hiểu sao? Bình thường trông có vẻ ngoan ngoãn, dễ bảo, một

khi bị ép liền trở nên liều mạng. Việc đó thường phải là anh tôi tình nguyện

mới thú vị. Lẽ nào để một cô gái máu me be bét trên giường anh? Cho dù đạt được

cũng có ý nghĩa gì chứ? Không bằng mua một con búp bê bơm phồng về nhà ôm, còn

tiết kiệm chút sức lực”.

Nguyễn Thiệu Nam không nén được lắc đầu, chế nhạo nói:

“Sao sự việc vào tay cậu lại biến thành máu me như vậy?”.

Lăng Lạc Xuyên cười nhạt, “Anh không máu me, chỉ là

giết người không dao mà thôi".

Nguyễn Thiệu Nam nhìn tình hình giao thông phía trước,

cười mà như không, hỏi anh: “Tửng xem đấu đấm bốc chợ đen chưa?”.

Lăng Lạc Xuyên bỗng nhớ đến Trì Mạch, nhưng trên mặt

không hề để lộ, chỉ nói: “Sao lại nói đến chuyện đó?”.

“Chỉ đột nhiên nhớ ra, tôi từng xem một trận đấu đấm

bốc chợ đen của người bản địa ở Campuchia. Một vùng đất bùn, xung quanh dựng

lưới sắt cao vài mét, cửa khóa, có điện cao áp. Chỉ cần chạm vào, vài giây liền

có thể nướng chín người. Người tham gia đều là những đứa trẻ bị cha mẹ bán đi,

nhỏ thì chưa tới mười hai, mười ba, lớn cũng chỉ mười lăm, mười sáu. Chúng gầy

như que củi, nhưng một khi đánh nhau, dùng hai từ “dã thú" cũng không đủ

để miêu tả, thủ đoạn tàn nhẫn đến mức cậu không thể nghĩ tới. Chúng căn bản

không coi mình là người, cũng không coi người khác là người, sinh mệnh trong

mắt chúng chẳng qua chỉ là một bát cháo hoặc cái bánh bao".

Lăng Lạc Xuyên lặng lẽ lắng nghe, trực giác cho thấy

đằng sau mới là trọng điểm.

Quả nhiên Nguyễn Thiệu Nam nói tiếp: “Để tiếp tục

sống, chúng không có lựa chọn. Tương tự, trên cuộc chiến danh lợi giết người vô

hình này, chúng ta cũng không được lựa chọn. Vì thế trước nay tôi chỉ dùng cách

thức hữu hiệu nhất để đạt được hiệu quả tốt nhất. Cho dù cô ta là ai, chỉ cần

cô ta có thứ tôi cần, tôi chỉ đòi cô ta. Chỉ nhìn kết quả, không ngại quá

trình, đây chính là nguyên tắc của tôi".

Lăng Lạc Xuyên khẽ cười, giọng điệu đùa giỡn: “Hay cho

câu chỉ đòi cô ta. Tôi lại muốn biết, nếu người ta sắt đá không bằng lòng, anh

làm thế nào?”.

Nguyễn Thiệu Nam cười cười, nói với ý sâu xa: “Đấm bốc

chợ đen không phải chỉ nơi không ai quản lí mới có. Anh hiểu ý của tôi mà'’.

Lăng Lạc Xuyên nhìn Nguyễn Thiệu Nam, hóa ra, anh ta

đều biết hết. Nhưng luôn mồm nói không quan tâm, cho tới hôm nay vẫn quan tâm

nhất cử nhất động của cô, việc này nói lên điều gì?

Nguyễn Thiệu Nam nói tiếp: “Thế giới này có tiền có

thể sai được cả quỷ. Mà bọn họ lại đang trong lúc thiếu tiền, chỉ cần tìm người

nói với anh ta, nếu đồng ý giả thua còn có thể được thù lao gấp mười lần khi

thắng, cậu nói anh ta có đồng ý không? Một khi lên võ đài, muốn sống muốn chết

chẳng phải chỉ cần một câu của cậu? Mà bên này chỉ cần lôi cô ta đến địa bàn

của cậu, trực tiếp phát sóng cho cô ta xem là được. Nhìn thấy bộ dạng máu me

bắn tung tóe của người đó, cậu muốn gì mà cô ta chẳng nghe?”

Lăng Lạc Xuyên lắc đầu khẽ cười, “Điều đó chưa chắc.

Lỡ như người ta quyết tâm, sống hay chết tùy anh, cô ấy dứt khoát đi theo luôn.

Cuối cùng khiến ngọc vỡ hoa tàn, hương phai sắc nát, há chẳng phải phí sức đánh

một trận mà chẳng được gì?”.

Nguyễn Thiệu Nam thong thả thở dài, “Nếu thực sự như

vậy cũng chỉ có cách buông tay, để cô ta chết đi. Người phụ nữ không giữ được,

cậu muốn nữa cũng vô ích. Từ đây cắt đứt nỗi nhớ, không cần vì một người phụ nữ

ngày ngày nhớ mong, mất hồn mất vía, cậu cũng yên lòng”.

Lăng Lạc Xuyên quay mặt đi, đón ánh mặt trời dịu nhẹ,

nhìn Nguyễn Thiệu Nam đang nhìn thẳng, sắc mặt không thay đổi, ung dung nói

chuyện với anh, anh không biết những lời người này nói rốt cuộc là thật hay

đùa.

Cho dù là đùa cũng đã khiến người ta vô cùng sợ hãi.

Giả sử là thật, vậy suy nghĩ kín đáo, lòng dạ thâm sâu, tính tình lạnh lùng,

thủ đoạn độc ác của anh ta đã đạt tới mức khiến người ta căm phẫn.

Lăng Lạc Xuyên bất giác thở dài, “Anh quá tàn nhẫn

rồi, theo đuổi tình yêu cũng làm như báo thù. Người ta chỉ là một cô gái yếu

đuối mảnh mai, cần gì phải ép vào đường cùng chứ”.

Nguyễn Thiệu Nam khẽ cười, “Ai nói yêu cô ta? Tôi chỉ

đang thảo luận cùng cậu, làm thế nào gươm chưa dính máu đã thắng, đã đạt được

người phụ nữ mình muốn. Cậu cảm thấy cô ta là người con gái yếu đuối, quan điểm

của tôi ngược lại với cậu. Còn nhớ lần trên tầng cao nhất tòa nhà Dịch Thiên,

bị tôi đè xuống, máu chảy khắp nền vẫn còn dám cứng cỏi cãi lại. Nếu không phải

sau đó cậu nhắc nhở tôi, đây có lẽ là khổ nhục kế cô ta dốc toàn lực lúc đường

cùng, tôi đã suýt bị lừa. Một người để đạt được mục đích, đến bản thân cũng không

đếm xỉa, nhìn khắp thiên hạ có được mấy người? Người như vậy bình thường có vẻ

dịu dàng hòa nhã, điềm đạm đáng yêu nhưng chỉ cần cho cô ta một cơ hội thích

hợp, chỉ sợ cô ta còn tàn nhẫn hơn bất cứ ai”.

Trong lúc nói chuyện, trời đã sáng. Giữa những tòa nhà

cao tầng của thành phố là ánh bình minh đỏ rực và bầu trời trong xanh.

Lăng Lạc Xuyên không nói gì, lặng lẽ nhìn xuyên qua

tia nắng ban mai, trước mặt là thành phố như mê cung, bầu trời chật hẹp, đám

người thờ ơ... Thế là anh tưởng tượng nếu trên trời có một đôi mắt nhìn xuống,

cảnh tượng của thành phố chắc giống như bức tranh vải được căng trên khung gỗ,

trải qua ngàn năm, lâu bền không thay đổi. Cũng phồn hoa như vậy, những người

như vậy, mưu mô toan tính như vậy, d*c v*ng tựa hang sâu không bao giờ lấp đầy.

Anh rất mệt, đã lười phán đoán xem mục đích thực sự

của Nguyễn Thiệu Nam khi nói ra những lời này. Nhưng không thể phủ nhận, anh ta

đã rạch ra một vết sẹo, một căn bệnh từ lâu lắm rồi bản thân không muốn đối

diện.

Anh giống Nguyễn Thiệu Nam. Trong lòng Vị Hi sớm đã

múa bút phân định họ cùng một loại, đều máu lạnh, ích kỉ như nhau, khiến người

ta “ghét bỏ" như nhau. Vì thế, cô hận Nguyễn Thiệu Nam bao nhiêu, thì sẽ

hận bản thân anh bấy nhiêu.

Điều đó có nghĩa là anh đối với cô chỉ có hoặc buông

tay hoặc hủy diệt, nhưng không cách nào như cây khô gặp mùa xuân, trăng tròn

hoa thắm.

Hóa ra cuộc đời con người bi ai nhất không phải là có

mệnh vô duyên, mà là khi bạn đột nhiên tỉnh ngộ từ tất cả những việc mình làm,

thì lại phát hiện ra tất cả đã không thể cứu vãn.

Mặc cho bạn làm gì đi nữa, cũng không thể quay đầu lại

được...

“Có lẽ một ngày, chúng ta đều sẽ phát hiện ra…”.

Lăng Lạc Xuyên dựa vào thành ghế, nhắm mắt trong gió

mát hiu hiu, nửa tỉnh nửa mê nói: “Tất cả mọi thứ chúng ta trăm phương ngàn kế

đạt được kì thực hoàn toàn không quan trọng. Mà thứ chúng ta muốn có nhất đã

vĩnh viễn không thể có được”.

Nguyễn Thiệu Nam nắm vô lăng, tay khẽ run run, rất

khẽ, khẽ tới mức đến bản thân anh cũng không nhận ra. Anh quay mặt sang nhìn Lăng

Lạc Xuyên đã say giấc nồng.

Đột nhiên anh nhớ lại, cái đêm ánh sao ảm đạm, gió thu

hiu hiu nửa năm trước ấy, người đó cũng như vậy, không chút phòng bị ngủ trên

xe anh. Anh lặng lẽ ngắm cô, tựa như nhìn một loại sinh mệnh khác của một thế

giới khác. Một loại... sinh mệnh anh không biết chút nào, không hiểu chút nào.

Giây khắc ấy, anh liền biết, tình cảm trào ra từ trái

tim anh không phải hận thù, mà là hưng phấn. Một cảm giác tươi mới và hiếu kì

chưa từng có, không cách nào diễn đạt được.

Anh lại quay mặt nhìn Lăng Lạc Xuyên một cái, trong

lòng thầm nghĩ hai người này thực sự có điểm chung.

Nguyễn Thiệu Nam nhìn vào gương chiếu hậu khẽ cười,

lúc này lại có chút ngưỡng mộ họ. Từ sau khi trưởng thành, anh chưa bao giờ to

gan ngủ trước mặt người khác như vậy.

Tuyệt đối không giao tính mệnh gia đình và bản thân

vào tay người khác, đây cũng là nguyên tắc của anh.

Anh biết những lời mình nói ngày hôm nay đã để lại một

vết tích không nông cũng chẳng sâu trong lòng người bạn tốt của mình, giống như

anh biết cuộc điện thoại anh gọi tối đó tất nhiên sẽ tựa như đòn tấn công chí

mạng với người nào đó.

Anh không cảm thấy mình có gì sai, bẫy do anh tạo ra,

nhưng mắc câu hay không ở bọn họ. Anh không phải Lăng Lạc Xuyên, không hối hận,

áy náy, mất mát, đau buồn nhiều như thế. Anh là kẻ theo chủ nghĩa vị kỉ tuyệt

đối, dứt khoát phân chia thế giới thành hai loại ranh giới rõ ràng: Thứ anh

cần, thứ anh không cần.

Nguyễn Thiệu Nam đón lấy ánh bình minh như ngọn lửa,

khóe miệng hơi cong, mỉm cười lãnh đạm.

Đây là nụ cười Vị Hi sợ nhất, giống như kẻ đi săn đứng

trên cao nhìn xuống, dùng ánh mắt kiên quyết nhưng đồng thời lại vô cùng khinh

thường quan sát con mồi của mình.

Sau đó nở nụ cười, ung dung thong thả bước tới, kết

liễu tính mệnh cô.

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.