Tuyệt Sắc Khuynh Thành

Chương 23: Một đêm hầu hạ


Cơ thể cô căng như một cây cung,

cả quá trình không hề có cảm giác gì, chỉ đau... đau một cách rõ ràng như

thế, khắc cốt ghi tâm như thế, tan nát cõi lòng như thế.

Đêm dường như dài bất

tận...

Vị Hi cảm thấy mình như chìm trong nước, phía trên cơ

thể rất nặng, muốn vùng vẫy nhưng không có chút sức lực nào. Đầu đè lên chiếc

gối lụa mềm mại, mịt mù nhìn trần nhà méo mó, giống như đang nhìn một thế giới

khác.

Giày vò? Vị Hi giờ đây mới thực sự lĩnh hội được ý

nghĩa của từ này. Hóa ra đây chính là thuyết tương đối, một phút của người ta

bằng một ngày của bạn; một ngày của người ta bằng một năm của bạn; một năm của

người ta bằng một thế kỉ của bạn.

Cơ thể cô căng như một cây cung,

cả quá trình không hề có cảm giác gì, chỉ đau... đau một cách rõ ràng như thế,

khắc cốt ghi tâm như thế, tan nát cõi lòng như thế.

Cô có khóc lóc cầu xin anh buông tha cho cô không?

Không nhớ nữa.

Chỉ mơ hồ biết rằng bản thân đã có quãng thời gian

xuất hiện khoảng trống về ý thức, chắc bệnh cũ tái phát. Cả người chìm trong

đám mây mềm mại, rất nhanh sau đó liền hôn mê.

Khi cô tỉnh dậy đã thấy mình giống như đứa trẻ bị

bệnh, r*n r* một cách bất lực trong vòng tay anh. Tấm kính cửa sổ phản chiếu

bóng dáng cơ thể tr*n tr** của họ quấn lấy

nhau.

Đầu anh vùi xuống b* ng*c tròn đầy của cô, hai tay đè

lên đầu gối cô, thắt lưng cường tráng cử động, không ngừng nghỉ, vô cùng hung

hãn. Nhịp điệu đã từng ngọt ngào trở nên càng lúc càng không chịu nổi. Cô không

cách nào nhìn tiếp, nghiêng mặt đi, đã đau đến mức không thể thốt lên lời,

miệng anh in dấu lên chiếc cổ trắng ngần của cô, để lại

chuỗi dấu vết tím hồng trên làn da mỏng manh.

Quả thật đau đến cực điểm, cô dùng toàn bộ sức lực của

cơ thể, cắn lên vai anh. Cơn đau đột ngột trên vai khiến người đàn ông khẽ run

rẩy, anh cúi đầu nhìn cô, cười một cách mịt mù chếnh choáng, giữ cằm cô rồi hôn

lên môi cô, miệng nói những lời âu yếm dịu dàng, coi toàn bộ sự liều mình vùng

vẫy, cố gắng dốc sức của cô là một điều thú vị.

Cô đau đớn lắc đầu, cánh tay trắng nõn bất lực chống

vào ngực anh, lòng bàn tay đầy mồ hôi, khao khát có thể kéo dài khoảng cách của

hai bên. Điều này đáng sợ giống như cướp bóc hung bạo, đã khiến cô sắp không thể chịu

đựng nổi.

Cảm nhận được sự chống cự của cô, anh có phần bực bội

giữ lấy cổ tay trắng bóc như ngó sen

của cô, dường như ghét phiền phức liền thuận tay kéo cà vạt của mình ra, mơ mơ

hồ hồ trói cổ tay mảnh khảnh đó vào đầu

giường, hai tay kéo mạnh tạo thành nút thắt, vừa đau vừa chặt.

Không! Vị Hi giống như đứa trẻ, đau lòng khóc nức nở.

Cô biết anh đã say, nhưng anh say rồi thì có thể đối xử với cô như vậy ư? Chỉ

vì một câu nói dối của cô mà những điều tốt đẹp anh dành cho cô trước kia, toàn

bộ đều bỏ đi, không giữ lời nữa?

Vị Hi nước mắt lưng tròng nhìn anh, cô chưa từng yếu

ớt như vậy, nhỏ giọng ngập ngừng, tiếng khóc nức nở chói tai cho thấy lúc này

cô đau lòng biết nhường nào. Vốn tưởng rằng anh sẽ chú ý đến cơ thể cô

nhưng người phía trên cô lại hôn lên giọt nước mắt của cô, gặm nhấm nỗi đau khổ

của cô, vẫn điên cuồng hưng phấn vui sướng, không chút quan tâm.

Cô nghe thấy mình rít lên phía dưới anh, kêu đến mức

vụn vỡ, rát cổ bỏng họng. Nhưng mặc kệ

cô đau đớn đến nghiền nát môi, vì sao anh không nghe thấy?

Anh đang nói gì bên tai cô? Ngoài hơi thở gấp gáp và

đau đớn của chính mình cô không nghe rõ điều gì nữa.

Chỉ có thể lờ mờ phân biệt được vài câu, anh lặp lại mấy lần cô mới nghe thấy.

Anh nói, “Cho anh, cho anh...".

Trong bóng tối, cô nghe một cách mơ hồ, bất giác, giọt

nước mắt lạnh lẽo trượt khỏi khóe mắt. Buổi đêm của thành phố luôn dài như vậy,

nửa đêm tỉnh giấc phải đối diện với nỗi tuyệt vọng còn lạnh lẽo hơn cả nước

mắt.

Tâm trạng thê lương này đã cách đây bao lâu rồi? Cách

xa quá lâu, không cách nào nhớ lại. Duy chỉ có trăng lưỡi liềm trên trời vẫn

treo dưới áng mây kí ức xanh biếc, lưỡi liềm ấy mang theo màu vàng nhạt lạnh

lẽo, gợi ra biết bao bí mật đau đớn?

Đột nhiên nhớ đến một bộ phim cũ đã chiếu trước đây,

nhớ mang máng là bi kịch. Nữ chính cuối cùng đã khóc và nói với người yêu cũ:

“Xin lỗi, em đã không thể cho anh cái gì nữa rồi,

tình yêu của em đã khô cạn”.

Anh cuối cùng cũng kiệt sức ngã trên người cô, ổn định

lại hơi thở, mượn ánh trăng mờ ảo nhìn gương mặt cứng lại như ngọc của cô, khẽ

thở dài, hôn cô một cách tinh tế, triền miên, dường như ngầm cho thấy người đàn

ông vẫn lưu luyến.

Tay Vị Hi vẫn bị anh trói, run lẩy bẩy dưới thân anh,

cô không biết anh còn muốn gì? Nhưng cô không thể cho anh cái gì nữa rồi.

Cô không khô cạn, chỉ là đã bị

anh khoét rỗng...

Sáng sớm hôm sau, lần đầu tiên Nguyễn Thiệu Nam ngủ

đến khi mặt trời lên ba cây sào mới dậy. Anh chỉ cảm thấy đầu óc choáng váng,

mạch máu trên Thái Dương đập thình thịch, nhìn xung quanh, anh vốn vững vàng

như bàn thạch cũng lập tức ngẩn ra.

Ghế đổ, đèn bàn vỡ, một góc màn lụa bị kéo xuống, màn

che buông thõng trên thảm, dưới nền đầy mảnh thủy tinh vỡ, phòng ngủ rộng lớn

giống như gặp một con gió lốc, lộn xộn đổ vỡ.

Trên giường cũng bừa bãi, ga giường bằng lụa bị vặn

rách bươm, chăn cũng nhăn thành một đống, váy của Vị Hi bị xé thành hai mảnh...

Anh nhíu mày, túm điện thoại đầu giường gọi vào di

động của Vị Hi, bản nhạc “Doraemon" lại vang lên trong phòng, chính anh

thay cho cô bản nhạc này. Anh tìm hồi lâu, cuối cùng lật dưới chăn lên mới

thấy, bên cạnh còn đặt thuốc hen của cô.

Anh nhìn lọ thuốc màu xanh, tất cả mọi thứ xảy ra đêm

qua dần trở nên rõ ràng.

Đó là một đêm tham vọng khó thỏa mãn như thế nào...

Nhớ giữa chừng cô hôn mê một lần, kết quả do con hen

phát tác. Anh không đưa cô đi bệnh viện, trước đây từng xảy ra chuyện như vậy,

ở đầu giường phòng ngủ luôn có thuốc đặc trị trong trường hợp cần thiết, anh

biết liền xử lí thế nào.

Khi cô tỉnh dậy, toàn thân như ngâm trong nước, ga phía

dưới ướt đẫm.

Đúng thế, hen không chết, khi phát tác lại sống không

bằng chết. Anh biết mình đang nghĩ gì, cơ thể đó rõ ràng đã yếu ớt đến mức

không thể chịu nổi bất cứ tổn thương nào, nhưng sao anh lại không buông tay. Ôm

cơ thể mềm mại đó, anh chỉ muốn nuốt người đó vào bụng, chiếm đoạt hoàn toàn.

Trong cơn d*c v*ng mãnh liệt, anh nghe láng máng môi

cô hé mở ngập ngừng kêu đau, nghe thấy cô dùng giọng nói đáng thương như thế

cầu xin anh, không ngừng nói đừng. Nhìn thấy gương mặt trắng như tuyết dưới ánh

trăng, lông mày hơi nhăn lại, nước mắt lưng tròng, thử đẩy anh ra nhưng lại bị

anh dễ dàng giữ lấy trói cổ tay vào đầu giường. Thấy

được bản thân mình không quan tâm đến lời cầu khẩn và nỗi đau khổ của cô,

từng lần mạnh mẽ tiến vào trong cơ thể cô, đâm vào mạnh đến mức toàn bộ giường

đệm đều rung lên, giống như biển cả sóng lớn dâng trào, cô là con thuyền nhỏ

bất lực bị sóng lớn lôi theo, nuốt gọn.

Anh không nên như thế, rốt cuộc anh sao vậy?

Anh lặng lẽ nhìn lọ thuốc đó, nhìn từng cảnh giống như

một bộ phim chiếu trước mắt, linh hồn dường như bay tới tận nơi xa nào đó, lạnh

lùng nhìn một con người khác của chính mình.

Điện thoại bàn ở đầu giường vẫn chưa cúp, tiếng chuông

di động vẫn reo.

“Nếu đến sự tin tưởng tối thiều đối với em, anh cũng

không có, vậy vì sao chúng ta lại muốn ở bên nhau?”.

“Vì sao chúng ta lại muốn ở bên nhau?”.

“Vì sao muốn ở bên nhau?”.

“Ở bên nhau...”

Người giúp việc bên ngoài nghe thấy trong phòng ngủ có

động tĩnh, khẽ gõ cửa, “Anh Nguyễn, anh dậy rồi à? Anh có muốn tôi chuẩn bị bữa

sáng không?”.

Đột nhiên anh nắm lấy di động của Vị Hi, hung hãng đập

xuống đất, giống như lũ to bất ngờ, giống như sấm sét phẫn nộ, giống như dã thú

phát ra tiếng gầm kinh thiên động địa.

Tiếng chuông ngừng, di động vỡ tan...

Hai tay cầm bản vẽ lên, toàn thế giới không liên quan

đến mình - Đó chắc là khắc họa chuẩn xác nhất về

Vị Hi lúc này.

Dưới ánh nắng ban mai, Vị Hi dùng dao vẽ cạo tỉ mỉ động

tác nhẹ nhàng giống như bức

tranh trước mặt chính là người yêu thân thiết nhất

của mình. Ngoài màu sắc, độ sáng tối, nét vẽ... không còn thứ gì khác.

Đây chính là thời gian đẹp nhất trong

một ngày...

Như Phi vừa tỉnh giấc, thấy Vị Hi mặc chiếc quần bò bó sát

người, một chiếc áo hai dây bằng ren lỗ đơn giản -

phía trước không hề có bất cứ trang sức

nào, nhưng có thể

xuyên qua hoa văn rỗng đằng sau lưng, lờ mờ nhìn

thấy toàn bộ tấm lưng. Để thuận tiện cho việc vẽ

tranh, cô vấn mái tóc đen mượt một cách gọn gàng, càng tôn thêm dáng vẻ thắt

đáy lưng ong và bờ vai xuôi, chiếc cổ trắng ngần.

Hiếm khi thấy cô ấy mặc mấy bộ quần áo dễ thương

nhưvậy, Như Phi bất giác thấy trước mắt vụt sáng. Lại nhớ ra cái này hình như

mấy hôm trước mình bỏ ra tám tệ mua từ hàng vỉa hè về. Có thể do thấy nó rẻ nên

Vị Hi coi là quần áo lao động.

Như Phi phẫn nộ thở dài, thật là, người đẹp mặc quần

áo rẻ tiền vẫn hơn người khác, nhìn mãi không chán.

Hai ngày nữa là Tết, không khí trên đường vô cùng náo

nhiệt. Khi Như Phi đánh răng, cô có thói quen nhìn ra ngoài và thấy chiếc xe

Pagani màu xám bạc của Nguyễn Thiệu Nam, giống như một quý ông lịch lãm nho nhã

đợi duới lầu.

Cô nhổ bọt ra khỏi miệng, súc miệng, sau đó bước ra

ngoài nói với người đẹp đang vẽ tranh, “Đã một tuần rồi, cậu còn để anh ta phải

ở ngoài ư? Mình nói nhé, bà cô à, được rồi đó, sắp năm mới rồi...".

Vị Hi không nói gì, vẫn tập trung tinh thần vào công

việc của mình, dường như không hề quan tâm đến kết quả vậy. Cô đã mất trọn một

tuần cho bức tranh sơn dầu này, bây giờ là thời điểtm quan trọng nhất.

Như Phi nhún vai, mặc dù thân như chị em, nhưng về mặt

tình cảm cũng là người ngoài cuộc, Vị Hi không muốn nói, cô cũng không tiện

hỏi.

Như Phi xuống lầu mua đồ ăn sáng. Giây phút đóng cửa,

sống lưng thẳng đơ của Vị Hi cuối cùng cũng sụp xuống, giống như học sinh mất

tập trung, hãy còn thất thần trước bức tranh của mình.

Bức tranh sơn dầu theo phong cách Baroque, sắc thái u

ám kì lạ, thiên thần sáu cánh với gương mặt lạnh lùng, tung cánh bay lượn trong

mây, dưới chân là lửa hừng hực, tay cầm thanh kiếm dài, mũi kiếm mạnh mẽ chỉ

thẳng xuống nhân gian. Vị Hi đặt tên bức tranh này là “Sự phẫn nộ của thiên

thần”.

Vị Hi thở dài, nhìn thiên thần sáu cánh trên bức

tranh. Bất giác cô nghĩ người trần đều cho rằng thiên thần nhân từ, thuần

khiết, đẹp đẽ, ôn hòa, rộng lượng. Thực ra người trần sai rồi, thiên thần là

chiến sĩ của Thượng đế, là sát thủ thiện chiến, lại còn căm ghét loài người.

Có phải tất cả sự vật và con người đều có hai mặt, mà

giữa hai mặt đó không hề có giới hạn tuyệt đối? Giống như giữa điên cuồng và

bình thường chẳng qua chỉ cách nhau một vạch kẻ, giống như bàn tay phải của

Thượng đế là nhân ái và khoan dung, bàn tay trái lại là gian xảo và hung ác ư.

Cô đặt con dao xuống, buông lỏng bờ vai, bất giác bước

tới gần cửa sổ, nhìn thấy xe anh vẫn đỗ ở đó, cơ thể không nén được cứng lại,

trong lòng nhất thời rối rắm, cảm thấy trời đất quay cuồng.

Nhớ tới cái đêm không cách nào diễn tả thành lời ấy,

lâu như vậy mà trong lòng cô vẫn khiếp sợ. Người chưa trải qua chỉ sợ không thể

hiểu, đứa trẻ từng bị lạnh thời thơ ấu, trọn đời sẽ đều sợ lạnh; có vài vết

thương, cả đời đều không thể lành.

Sống mũi Vị Hi cay cay, chỉ cảm thấy nóng ran như sắp

ch** n**c mắt, vội vàng ngẩng đầu.

Mùa đông phương nam nắng nhạt, bầu trời cũng xanh

nhạt, giống như gương mặt mĩ nhân bệnh lâu ngày không khỏi, mang theo vẻ u sầu

nào đó. Ánh mặt trời tươi mới khẽ chiếu lên mặt cô, đột nhiên nhớ ra, bảy ngày

trước khi anh đến tìm cũng là một ngày thời tiết đẹp như vậy.

Cô không gặp anh, khi ấy cô sốt, nằm mê man trên

giường, khó chịu giống như sắp chết vậy. Mỗi lần bị bệnh xong, kèm theo nó bao

giờ cũng là sốt cao. Lần này lại cộng thêm sự đối xử bất công cả một đêm dài,

buông thả phóng túng của ai đó, thế là bệnh càng nặng hơn. Cô vốn sinh ra đã

yếu ớt, sau này thể trạng gầy yếu do thiếu dinh dưỡng, gần như tinh thần và sức

lực đều kiệt quệ.

Cô không biết Như Phi đã nói gì với anh, sau đó nghe

nói anh đứng ở cửa một lúc, không nói gì liền ra đi. Rồi anh cử người mang đồ

thường dùng của cô qua, đều là công cụ sử dụng khi vẽ tranh, chất trong một

thùng lớn. Anh còn mang quần áo, giày dép, túi xách mấy hôm trước mua sang cho

cô, ngoài ra còn thêm một chiếc di động mới.

Như Phi nhìn chiếc di động mới thấy rất ngạc nhiên, vô

tâm đùa cô, “Thương bạn gái cũng không đến mức vài hôm lại thay cho cậu một

chiếc di động chứ, sao? Sợ cậu bỏ? Hay sợ người khác không biết anh ta phung

phí nhường nào?”.

Cô thở dài không nói, ngọn nguồn trong đó chỉ có bản

thân cô hiểu rõ. Chiếc di động mà cô quên ở biệt thự chỉ e đã bị anh đập nát.

Trong lòng cô biết rõ, thứ anh muốn đập nhất... thực ra là cô.

Cô lại một lần nữa lặng lẽ bỏ đi, điều này đồng nghĩa

với việc phạm vào đại kị của anh. Còn nhớ lần trước cô không biết liền chạm vào

vảy rồng của anh, anh chỉ im lặng, nhưng anh ung dung thản nhiên bóp chặt điểm

yếu của cô, phong kín một cách gọn gàng đường lui của cô, sau đó nhàn nhã nhìn

cô, giống nhìn con thú bị bao vây, cùng đường bế tắc.

Bây giờ, anh vẫn im lặng không nói, chỉ dành thời gian

ngoài giờ làm việc ở bãi đỗ xe dưới tầng, nhưng chưa từng tìm cô một lần, thậm

chí đến một cuộc điện thoại cũng chưa gọi.

Đang suy nghĩ đến xuất thần, đột nhiên cô nghe thấy có

người gọi cửa. Như Phi có chìa khóa, lúc này có thể là ai nhỉ?

Kết quả nhìn qua mắt mèo ở cửa là Uông Đông Dương. Vị

Hi mở cửa, trợ lí Uông vẫn dáng vẻ thong dong không vội vã, giải quyết việc

công.

“Cô Lục...”. Anh ta nói, “Anh Nguyễn nói cô còn chưa

ăn sáng, sợ cô bị đau dạ dày nên kêu tôi mang mấy món điểm tâm chính hiệu Dương

Châu qua”.

Anh ta đặt một hộp đồ ăn theo kiểu cổ vào tay

cô, rồi nói: “Anh Nguyễn còn nói, ngày kia là Tết, nhắn tôi hỏi cô muốn ăn gì,

ở đây còn thiếu thứ gì. Từ ngày mai, anh ấy sẽ không đến nữa, nói cô Lục yên

tâm, không có việc gì thì ra ngoài đi dạo, ở nhà mãi dễ sinh bệnh. Cô Lục không

thích có người đi theo, phàm là việc cô không thích, anh ấy đều đã nhớ, sau này

sẽ không xảy ra nữa. Còn có một chuyện, anh Nguyễn dặn dò tôi nhất định phải

nói lại với cô. Em gái cô - Lục Ấu Hi, anh Nguyễn đã đưa

cô bé ra khỏi nhà họ Lục, sắp xếp trong một viện an dưỡng tư nhân, đã tìm người

chuyên trách chăm sóc. Nếu cô Lục muốn làm người giám hộ của cô ấy, anh Nguyễn

sẽ tìm người giải quyết giúp cô. Nếu muốn đưa cô bé ra nước ngoài trị bệnh, anh

ấy cũng có thề sắp xếp, tất cả mọi thứ đều nghe theo ý của cô Lục”.

Sau khi Uông Đông Dương nói xong liền đứng ở cửa,

giống như chiến sĩ làm xong phận

sự, chờ đợi thủ trưởng phê duyệt.

Vị Hi bị trận “oanh tạc" như pháo liên hoàn của

anh ta, trong chớp mắt chưa kịp định thần, lại nhớ đến con người trước mặt lần

đầu gặp tháo vát, hà khắc như thế nào, với vẻ “ngu trung” lúc này quả thật,

khác một trời một vực, bất giác bật cười.

“Phiền anh nói với anh Nguyễn, tôi đã ghi nhớ lời của

anh ấy, sẽ suy nghĩ cẩn thận. Ở đây không thiếu gì, mong anh ấy không cần lo

lắng”.

Uông Đông Dương gật đầu hiểu ý, lúc sắp đi lại quay

đầu nhìn Vị Hi một cái, cuối cùng anh ta nói: “Cô Lục, vốn dĩ tôi không nên nói

nhưng quả thật không thề nhịn được. Đừng giận dỗi với anh Nguyễn nữa, tôi đã

theo anh ấy lâu thế, chưa từng thấy anh ấy để tâm đến ai như vậy, đau lòng tới

mức này, cô nên quý trọng hạnh phúc trước mắt... Anh ấy không phải một người

thương hoa tiếc ngọc, điều này cô cũng biết. Suy cho cùng, cô không thể rời xa

anh ấy, lại hà tất phải làm căng với anh ấy? Sợ rằng người cuối cùng chịu tổn

thương lại chính là bản thân cô”.

Tiễn Uông Đông Dương, Vị Hi đặt hộp cơm trên bàn, ngơ

ngẩn nhìn nó. Ánh mặt trời ngoài cửa sổ chảy trên bề mặt, giống như cháo nếp bị

đổ. Cô v**t v* túm dây lụa tinh xảo trên hộp cơm, trong lòng nhất thời hoang

mang, không biết đó là cảm giác gì.

Họ chiến tranh lạnh lâu như vậy, Như Phi chỉ xem như

họ đang tán tỉnh lừa người, thường khuyên cô đừng quá nóng nảy, người ta dù gì

cũng đứng đầu trong năm chàng trai kim cương, người đàn ông độc thân có giá

nhất, mười thanh niên kiệt xuất mới của năm nay, xuống nước rồi, cả hai đều đẹp

mặt. Uông Đông Dương không cần nói, đương nhiên đổ hết

trách nhiệm lên đầu cô.

Người không biết chỉ nghĩ cô bay lên đầu ngọn cây biến

thành phượng hoàng, đắc ý, được yêu chiều đặc biệt liền sinh ra kiêu ngạo.

Nhưng người ngoài ai biết nỗi uất ức phiền muộn của cô? Tất cả những thứ khiến

cô đau lòng sợ hãi, đối với người bạn thân thiết như chị em gái này, cô còn

không cách nào mở miệng, đứa con gái mồ côi không chỗ dựa như cô có thể nói cho

ai hay?

Người ngoài chỉ biết anh là truyền kì thiên hạ, thứ họ

nhìn thấy là vinh hoa gấm vóc của anh, vạn người ngưỡng mộ, khiêm tốn nhã nhặn

kính cẩn nghênh tiếp. Duy chỉ có cô biết rõ những vết thương đằng sau đó, thù

hận dưới lớp vỏ vinh quang, máu tanh trong vầng hào quang. Chỉ có cô tận mắt,

chính bản thân trải nghiệm những cơn giận dữ đáng sợ, tàn nhẫn thô bạo bất

thường của anh.

Anh từng ôm cô dịu dàng thì thầm, coi cô như bảo bối

quý giá trên đời; cũng từng túm cằm cô, vô tình lạnh lùng uy h**p cảnh cáo. Đôi

mắt trầm tĩnh của anh trong bóng tối, đồng tử âm u, thú tính được che đậy; anh

vĩnh viễn nghi ngờ con người, không tin tưởng, không chắc chắn vào lòng người;

anh che đậy t*nh d*c tr*n tr**, mạnh mẽ đến mức khiến người ta căm phẫn bên

dưới lớp khăn áo chỉnh tề...

Nghĩ tới đây, Vị Hi cắn ngón tay mình, trong lòng chột

dạ. Quả thật không thể khẳng định người ôm cô đòi hỏi vô độ đêm đó rốt cuộc có

phải là cậu thiếu niên khôi ngô sáng sủa, ấm áp, ôn hòa bảy năm trước không?

Nhìn hộp cơm sơn màu đỏ ấy, tiện tay mở ra, trong đó

đương nhiên chất đầy các món ăn cô thích, từng món đẹp đẽ, thân quen.

“Phàm là việc cô không thích, anh ấy đều đã nhớ, sau

này sẽ khổng xảy ra nữa...".

Vị Hi đương nhiên

hiểu đằng sau câu nói này còn có ý khác. Nhưng càng như vậy, trong lòng cô càng

sợ hãi. Chỉ cảm thấy giống như con hổ thề thốt với cô, sau này mãi mãi sẽ không

ăn thịt nữa vậy.

Có ai từng gặp con hổ không ăn thịt không?

Cô lại nghĩ đến em gái Ấu Hi

của mình, lúc này đang nằm trong tay anh. Vị Hi không biết Nguyễn Thiệu Nam đưa

con bé ra khỏi nhà họ Lục rốt cuộc là có ý gì. Uy h**p? Vỗ về? Nhận lỗi? Dỗ

dành?

Cô suy đoán suy nghĩ của anh đến mức kiệt quệ rồi.

Nhưng cho dù anh nghĩ gì, chiêu này quả thật cao minh. Nghĩ đến Âu Hi, cô không

cách nào khoanh tay đứng nhìn.

Nguyễn Thiệu Nam bây giờ thực sự nắm chắc phần thắng,

ngồi ôm thiên hạ. Điều đáng buồn cười là nhà họ Lục lại bán đi đứa con gái tàn

tật yếu đuối, như vậy có thể đổi được bao ngày bình an chứ?

Điểm tâm trong tay đột nhiên rơi xuống đất, vốn là thứ

thơm nức mềm dẻo, tự nhiên lại rơi vỡ tan tành.

Vị Hi co người trên ghế, ngơ ngẩn nhìn “thi thể"

vỡ vụn của nó, đầu vùi vào giữa hai đầu gối, nghĩ mãi không ra.

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.