Tuyệt Sắc Khuynh Thành

Chương 17: Sét đánh long trời


Nếu một cô gái chưa từng trải qua chuyện

đời, cho phép người đàn ông tiến vào cơ thể cô ấy, điều này nói lên điều gì?

Nếu một cô gái chưa trải qua chyện đời, khi làm việc ấy, vẫn luôn ôm người đàn

ông đó, điều này nói lên điều gì?

Những ngày này, trong lòng Vị Hi luôn âm ỉ một suy

nghĩ, nếu có một ngày, thế giới đột nhiên không còn Nguyễn Thiệu Nam, cô sẽ như

thế nào? Cô sẽ sống vui vẻ hơn hay đau khổ hơn?

Cô có thể yêu một người đàn ông khác không? Đó là

người đàn ông như thế nào? Một viên chức nhỏ bình thường? Hay một nhà nghệ

thuật lãng mạn?

Họ sẽ có cuộc sống ra sao? Hai người chen chúc trong

căn nhà bé nhỏ, sinh một đứa trẻ xinh xắn? Hay tay nắm tay tới tận chân trời để

theo đuổi giấc mơ nghệ thuật xa xôi, khó đạt được?

Nhưng cho dù cô gặp người như thế nào, sống cuộc sống

ra sao, Vị Hi biết, một phần nào đó trong cuộc đời cô đã vĩnh viễn mục nát, cho

dù cả thế giới đều là mùa xuân, chúng cũng giống như lá cỏ héo úa, mãi mãi

không thể phơi phới sức sống mới.

Kì thi cuối kì kết thúc, hôm nay là ngày thi viết

giành học bổng du học. Thời gian thi vào lúc hai giờ chiều, nghe nói đề thi đều

do chuyên gia Học viện Mĩ thuật Hoàng gia ra, mọi người xắn tay áo lên, không

mảy may dám có chút sơ suất.

Buổi sáng Vị Hi ôn bài ở thư viện, bữa trưa liền giải

quyết tại nhà ăn của trường. Gần kì nghỉ, người đến ăn cũng ít đi rất nhiều. Vị

Hi tìm một góc yên tĩnh, ăn từng miếng cơm rang Dương Châu chẳng chính thống tí

nào, vẫn không nỡ đặt sách xuống.

Đột nhiên cô cảm thấy không khí xung quanh có chút

khác thường, trong nhà ăn hình như có rất nhiều đôi mắt đồng thời liếc về phía

cô.

Cô ngẩng đầu, mới tìm thấy căn nguyên của vấn đề.

Lăng Lạc Xuyên, con người này dường như cho dù tới đâu

cũng đều có thể mang theo một trận gió xoáy, to hay nhỏ còn phải xem tâm trạng

của anh ta.

Anh ta đứng trước mặt cô, rất lịch sự mỉm cười, “Không

ngại tôi ngồi xuống chứ?”.

Cô có thể nói không không?

Vị Hi nhìn xung quanh, có bạn học vừa quan sát bọn họ,

vừa thì thầm, chắc đã nhận ra anh ta. Phải biết rắng, tỉ suất thu hút giới

truyền thông của anh ta không kém Nguyễn Thiệu Nam, đặc biệt là các tin tức

ngoài rìa.

Ánh mắt bạn học đã khiến cô cảm thấy bất an, nhưng

Lăng Lạc Xuyên không kiêng nể, ngồi đối diện cô, càng khiến cô như ngồi trên

bàn chông. Bàn tay cầm thìa của cô đổ mồ hôi,

cơ thể vừa thẳng vừa cứng đờ, có ý nghĩ muốn tẩu thoát.

Lăng Lạc Xuyên dường như nhìn ra ý đồ của cô, cười nói

với cô, giọng điệu rất dịu dàng, “Tốt nhất em ngoan ngoãn ngồi đấy, nếu không,

tôi đảm bảo em còn khó chịu gấp mười lần bây giờ”.

Vị Hi hoảng hốt nhìn anh ta, quả thật không hiểu, một

người có vẻ ngoài đẹp đẽ như vậy sao có thể cười giống ác ma đến thế?

Cô bất lực nhìn anh ta, “Anh Lăng, tôi không biết lại

chọc anh không vui khi nào, nhưng hôm nay tôi thực sự có việc vô cùng quan

trọng phải làm, cho dù anh muốn giáo huấn tôi, có thể đổi khi khác không?”.

Người đàn ông cười khẽ, cầm cốc nước hoa quả Vị Hi đặt

trên bàn uống một ngụm, chắc là rất khó uống, chỉ thấy anh ta nhíu mày rồi đặt

trở lại.

“Em không cần sợ đến mức đó, tôi đồng ý với Thiệu Nam

sẽ không động vào em thì nhất định sẽ không động vào em. Có điều hôm nay tôi

đến thăm em, thỏa mãn một chút lòng hiếu kì của mình”.

Anh ta vừa nói vừa quan sát cô, ánh mắt cực kì ác độc,

“Lục Vị Hi, trước đây tôi đã xem thường em rồi, không ngờ, Lục Tử Tục lại có

một người con gái lưu lạc ở ngoài như em, thật thất kính”.

Nghe ra sự cay nghiệt trong lời nói của anh ta, Vị Hi

có phần kinh hoảng, vội vàng giải thích: “Tôi và nhà họ Lục sớm đã không còn

quan hệ rồi, điểm này anh Lăng chắc đã biết'’.

Lăng Lạc Xuyên bật cười, “Tôi đương nhiên biết, nên

tôi mới thấy kì lạ. Em rời nhà họ Lục lâu như vậy, sao bản lĩnh giày vò người

khác của người nhà họ Lục, em lại có thể học đến mức thâm hậu đến thế? Lẽ nào

thực sự là máu mủ tình thâm, con nhà tông không giống lông cũng giống cánh? Hay

có lẽ đây là bản tính trời sinh của người nhà họ Lục, nên em căn bản chính là

giang sơn dễ đổi bản tính khó dời?”.

Vị Hi ngó ra vẻ bị anh

ta chế giễu, “Anh Lăng, tôi không hiểu ý của anh”.

“Không hiểu? Không phải chứ, Lục tiểu thư hôm đó đã

làm chuyện gì, nhanh như vậy đã quên ư?

”.

Hóa ra là chuyện tối hôm ấy.

“Anh Lăng, cho dù tôi và anh ấy ai đúng ai sai, nói

cho cùng, đây cũng là chuyện giữa chúng tôi”.

Ngụ ý rằng đại thiếu gia như anh ta phải chăng quá

thích quản việc không liên quan tới mình?

Lăng Lạc Xuyên cười lạnh lùng, “Nếu không phải Thiệu

Nam vì em, công ty cũng không quan tâm, thù cũng không báo, hàng ngày đều uống

rượu thay nước, bộ dạng sống dở chết dở, em cho rằng tôi muốn quan tâm đến hai

người ư?”.

Não Vị Hi ù một tiếng rồi rối loạn, Nguyễn Thiệu Nam

không phải là người cảm tính, trước nay bình tĩnh, khách quan, thận trọng, tự

kiềm chế, sao có thể có hành động đầy cảm tình như vậy?

“Em không tin?”. Đôi mắt như chim ưng của Lăng Lạc

Xuyên nhìn chằm chằm cô, “Tôi thật sự cảm thấy không đáng thay cho Thiệu Nam,

tất cả mọi thứ anh ấy làm cho em thì thế nào? Đến sự tin tưởng tối thiểu nhất

anh ấy nhận được từ em cũng không có. Lục Vị Hi, tôi muốn hỏi em một câu, Thiệu

Nam đối với em mà nói có phải thực sự là tội ác tày trời như thế không?”.

Thời gian thi viết sắp đến, học sinh trong nhà ăn bưng

khay lần lượt rời đi.

Vị Hi hơi sốt một, cổ họng siết lại, cô nói: “Anh

Lăng, nếu hôm nay anh đến là muốn xem đứa con gái bị bỏ rơi của nhà họ Lục, tôi

tin rằng anh đã mãn nguyện. Nếu anh còn muốn thảo luận với tôi về tính cách của

anh ấy, vậy chúng ta có thểđổi khi khác không? Hôm nay thực sự tôi có việc, xin

lỗi'’.

Đang định đứng lên...

“Ngồi xuống. Người đàn ông đối diện lạnh lùng trách,

“Tôi vẫn chưa nói xong”.

Vị Hi đành hậm hực ngồi xuống, Lăng Lạc Xuyên mím chặt

khóe môi, ánh mắt vô cùng khinh thường, “Anh ấy đang sống tốt, lại thành ra như

vậy vì cô, cuối cùng cô lại thờ ơ. Thiệu Nam nói không sai, cô thực sự không quan

tâm một chút nào đến anh ấy. Cho dù anh ấy làm gì, cho dù anh ấy bù đắp thế

nào, cô chỉ ghi nhớ cái xấu của anh ấy, chỉ ghi nhớ anh ấy từng cưỡng ép cô, uy

h**p cô. Lục Vị Hi, nếu cô thực sự không thích, cô có thể đi kiện anh ấy, không

ai ngăn cô. Nhưng cô không thể treo anh ấy lên một cách mơ mơ hồ hồ, sống dở

chết dở như vậy. Cho dù trong lòng cô oán hận, giết người chẳng qua chỉ là đầu

rơi xuống đất. Cô đối với anh ấy như vậy có phải đã quá đáng rồi không?”.

Lời của anh ta tựa như súng bắn đạn trái phá, gương

mặt Vị Hi hết đỏ lại trắng vì trận oanh tạc điên cuồng

của anh ta. Xem ra hai người này thực sự là anh em tốt không còn lời nào để

nói, đến chuyện thân mật riêng tư này cũng có thể mang ra đàm luận. Đã như vậy,

cô cũng dứt khoát không đếm xỉa gì.

“Anh Lăng, xem ra anh rất rõ giữa chúng tôi đã xảy ra

chuyện gì. Vậy tôi cũng muốn nói cho anh biết, nếu tôi có quyền, có thế giống

anh, không, dù cho chỉ có một phần mười, một phần trăm của anh, thậm chí một

phần nghìn, tôi cũng sẽ không để bản thân uất ức. Vì tôi vô cùng hiểu rõ, chút

nguyện vọng đáng thương đó của chúng tôi trong mắt những người hô mưa gọi gió

như các người căn bản không đáng một đồng. Tôi chỉ có thể nói, tôi chưa hề nghĩ

rằng bản thân có lực sát thương lớn đến thế, bây giờ anh ấy trở thành như

vậy… ” Cô cắn môi, “Thực sự không phải là chủ ý của tôi. Nhưng tôi quả

thật lực bất tòng tâm, yêu cầu của anh ấy, tôi không thỏa mãn nổi. Hơn nữa, anh

Lăng, anh ấy đã buông tha cho tôi, bây giờ anh hà tất uổng phí làm tiểu nhân?

Không có ý nghĩa gì”.

Người đàn ông nhìn cô một cách kĩ càng bằng ánh mắt dò

xét, dường như đang nghiên cứu điều gì đó, tiếp đó anh ta cười khinh thường,

“Quả thật chẳng có ý nghĩa gì. Bởi hôm nay tôi mới phát hiện, cô là một cô gái

giả dối biết bao”.

Đột nhiên anh ta đứng lên, ghé sát tai cô, tư thế này

vô cùng thân mật, người ngoài nhìn vào còn tưởng rằng là lời thì thầm âu yếm

giữa tình nhân.

“Biết ngày hôm đó Thiệu Nam uống say đã nói gì với tôi

không? Anh ấy hỏi tôi, nếu một cô gái chưa từng trải qua chuyện đời, cho phép

người đàn ông tiến vào cơ thể cô ấy, điều này nói lên điều gì? Nếu một cô gái

chưa trải qua chuyện đời, khi làm việc ấy luôn ôm người đàn ông đó, điều này

nói lên điều gì?”.

Vị Hi biến sắc, anh ta khẽ cười, “Tôi không biết cô

nghĩ thế nào, nhưng đối với đàn ông mà nói, điều này có nghĩa rằng - Em thích

anh. Cô nói không sai, chúng tôi là tiểu nhân, vậy cô là gì? Đồ nhát gan giả

dối! Thiệu Nam không từ thủ đoạn song anh ấy có dũng khí yêu. Nhưng còn cô? Cô

thì sao? Đến dũng khí thừa nhận cô cũng không có. Đừng tưởng rằng bản thân mình

che giấu giỏi lắm, mánh khóe bé nhỏ ấy của cô, một mắt tôi cũng có thể nhìn

thấu”.

Vị Hi mở to mắt, ngẩn ra nhìn anh ta, nhưng người đàn

ông vẫn thong dong, tay chụp lấy gương mặt cô, “Song có một điểm, cô nói không

sai. Giữa cô và chúng tôi căn bản không có dân chủ thực sự. Cô cho rằng cô là

ai? Nếu không phải Thiệu Nam vẫn luôn bảo vệ cô, cô còn có thể ngồi trong ngôi

trường xinh đẹp như vậy, làm sinh viên giỏi đạo mạo nghiêm trang ư? Rơi vào tay

tôi, đến mẩu vụn cô đã không còn từ lâu rồi! Cô không cần biết ơn, nhưng cô nên

vui mừng. Vui mừng vì có một tên ngốc hô mưa gọi gió như anh ấy, luôn đứng sau

lặng lẽ bảo vệ cô”.

Anh ta đẩy cô ra, rút một tờ giấy trong túi, lắc lắc

trước mặt cô, “Hôm nay tôi tới vốn muốn đưa cho cô cái này. Đây là địa chỉ bệnh

viện, Thiệu Nam nằm viện rồi. Bác sĩ nói ung thư xương

giai đoạn cuối, tế bào ung thư đã vào não, mấy ngày nay vừa đến tối liền đau

đến chết đi sống lại. vốn muốn kêu cô đi thăm anh ấy, có điều…” Anh ta xé tờ

giấy làm hai, “Bỏ đi, giống như cô nói, chẳng có ý nghĩa gì”.

Hai mảnh giấy lướt qua rồi rơi xuống, Vị Hi đờ đẫn

nhìn chúng, ngơ ngẩn nhìn rất lâu mới đột nhiên hiểu ra, thình lình ngẩng đầu

lên, “Anh nói gì?”.

Anh ta nhìn vào mắt cô, nói rành rọt từng từ: “Tôi nói

ung thư xương giai đoạn cuối, bác sĩ nói anh ấy chống đỡ nhiều nhất được hai

tháng nữa. Chúc mừng cô, cuối cùng đạt được ước nguyện. Bây giờ cô nên vui

mừng, chẳng phải cô hận anh ấy, ghét anh ấy, không muốn gặp anh ấy ư? Yên tâm,

rất nhanh thôi cô sẽ vĩnh viễn không thấy anh ấy nữa. Đợi anh ấy chết rồi thì

mãi mãi sẽ không dây dưa với cô nữa, cô giận gì cũng xả được rồi, người nhà họ

Lục các cô nên nâng cốc chúc mừng! Biết vì sao anh ấy bị bệnh này không? Bác sĩ

nói, tám mươi phần trăm là do vết thương gãy xương hồi trước không được chữa

trị kịp thời, lâu dần dẫn tới ung thư. Mỗi một người nhà họ Lục các cô, đặc

biệt là Lục Tử Tục, đều nên chết băm chết vằm”.

Vị Hi kinh hoàng nhìn anh ta, vẻ mặt của người đàn ông

này lạnh lẽo tới mức đáng sợ, “Bây giờ cô chắc đã hiểu vì sao Thiệu Nam muốn

gấp rút để thành công cho dù đối với cô hay đối với nhà họ Lục. Vì anh ấy không

còn thời gian! Anh ấy không có thời gian đợi cô dần dần hiểu anh ấy, tiếp nhận

anh ấy. Cô không biết anh ấy sống những ngày tháng thế nào ở Mỹ, cô cũng không

biết để đạt được thành tựu ngày hôm nay, anh ấy đã trả giá những gì. Nhưng cô

nên biết, là ai dễ dàng lấy đi tất cả mọi thứ của anh ấy. Trước đây là vậy, bây

giờ vẫn vậy. Rốt cuộc là ai quá đáng?”.

Vị Hi sững sờ nhìn anh ta, một câu cũng không thốt ra

nổi, Lăng Lạc Xuyên lại không muốn bỏ qua cho cô như vậy.

“Lục Vị Hi, cô tự hỏi lương tâm của mình, từ khi bắt

đầu đến bây giờ, Thiệu Nam đã từng thực sự làm tổn thương đến cô chưa? Anh ấy

lúc nào cũng nghĩ đến cô, đến khi sinh bệnh vẫn luôn nhớ đến cô. Cô nhíu mày

nhăn trán, đến mấy người bạn vớ vẩn của cô cũng được nhờ. Cô quả thật lợi hại!

Bây giờ tôi mới hiểu hóa ra cô cao thủ hơn bất cứ ai, không cần một binh một

tốt, thậm chí không cần bản thân chủ động lên tiếng, đã có thể khiến một người

đàn ông cung cúc tận tụy, chết mới buông tay vì cô. Nhưng tôi thực sự không

hiểu, loại phụ nữ vừa tuyệt tình vừa ích kỉ như cô, sao anh ấy vẫn còn quyết

một lòng với cô như vậy?”. Anh ta cười khinh thường, “Có điều bây giờ nói những

điều này, thực sự chẳng còn ý nghĩa gì nữa”.

Anh ta vỗ vỗ vào mặt cô, hơi thở lạnh buốt thổi bên

tai cô, “Tôi chúc cô học hành thành đạt! Cô nhất định phải sống thật tốt. Vì

mỗi ngày cô sống, cô đều sẽ nhớ cả đời này rốt cuộc cô đã bỏ lỡ cái gì”.

Lăng Lạc Xuyên đi rồi, anh ta vút lại sấm sét giữa

trời quang cho cô, khiến cô nổ thành bột vụn tung bay.

Bỗng nhiên Vị Hi có phần bối rối, không biết bản thân

nên làm gì.

Đúng rồi, cô nên đi thi trước đã!

Cô cầm sách rồi bước đi, đi được hai bước đột nhiên

nhớ ra, vẫn chưa mang trả khay cơm. Cô quay đầu cầm khay cơm, lại nhớ ra, nên

nhặt hai mảnh giấy lên. Kết quả không biết thế nào liền cầm không xong, cơm

canh, cốc hoa quả, loảng xoảng rơi xuống đất.

Tất cả mọi người trong nhà ăn đều đang nhìn cô, cô vội

vàng ngồi xuống thu dọn. Hai tay quơ qua, mảnh vụn của cốc đâm vào ngón tay cô

chảy máu. Cô giơ hai tay lên, ngơ ngẩn nhìn chúng, nhìn máu tràn ra từ vết

thương, men theo ngón tay chảy vào lòng bàn tay.

Cả tay cô đầy máu tươi, mắt thấy toàn màu đỏ, lúc này

mới cảm thấy sợ hãi.

Đau! Đau như kim châm vào tim! Đau đến một gan đứt

đoạn, đau đến mức lục phủ ngũ tạng đều méo mó.

Cô chán nản ngồi trên nền nhà, chỉ cảm thấy đau, ngực

đau tựa như sắp nổ tung. Cô biết thời gian đã tới, cô nên chuẩn bị vào địa điểm

thi. Nhưng bây giờ cái gì cô cũng không muốn quan tâm, cô chỉ muốn tìm tờ giấy

bị xé nát kia thôi, cơ hồ như vậy liền có thể lấy lại tất cả những thứ không

thể vãn hồi.

Cô quỳ gối trên đất, tìm kiếm xung quanh, nhưng ánh

mắt cô mơ hồ, cô không nhìn thấy gì cả, một khoảng nước mênh mông trước mắt,

cái gì cô cũng không nhìn thấy. Đôi tay nhuộm đầy máu tươi của cô qua qua qua

lại, hình như có người đang kéo cô, hình như có bạn học đang gọi tên cô. Cô bật

khóc, ban đầu chỉ khóc nhỏ, tiếp theo cô gào khóc.

Cô biết, cô đã xong rồi. Thế giới này đã mất, chẳng

còn bất cứ ý nghĩa nào với cô nữa.

Thi làm gì? Du học làm gì? Nếu như thế giới này không

có anh, cô còn là gì nữa?

Các bạn học chắc chắn đã bị cô dọa cho chết khiếp, sự

thờ ơ của cô giống như người điên, không thể thuyết phục. Khi họ kéo cô đến

phòng y tế, tay cô vẫn nắm chặt hai mảnh giấy đó, Nhưng đã bị ướt sũng bởi máu.

Bác sĩ trường học tiêm cho cô một mũi an thần cô mới

bình tĩnh lại. Cô nằm trên giường, cơ thể giống như rời ra từng mảnh chỉ cảm

thấy đau. Tay cô, tim cô, cả người cô, đau đến mức tan nát cõi lòng. Nhưng cô

không khóc nổi nữa.

Thuốc bắt đầu có tác dụng, thần trí cô ngơ ngẩn. Chỉ

nằm đó, nhìn trần nhà méo mó của phòng y tế, láng máng nghe thấy bác sĩ nói với

người bạn học đưa cô tới rằng có lẽ cô có chứng bệnh sợ nhìn thấy máu mới hành

động bất thường như vậy.

Bất giác cô ngủ thiếp đi mất, cô chìm trong một biển

tối om.

Đến khi cô mở mắt lần nữa đã là ba giờ chiều, bác sĩ

của trường không còn đó, tay đã được băng bó cẩn thận.

Cô lặng lẽ đến ngẩn người, nhìn tờ giấy đỏ tươi trên

bàn, kí ức đã qua lại ào ào trở lại.

Cô không còn rơi lệ nữa, đi giày, cầm tờ giấy trên

bàn, rồi rời khỏi phòng y tế.

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.