Tuyệt Sắc Khuynh Thành

Chương 15: Chà đạp


Anh Nguyễn... đợi anh làm

xong, xin anh hãy nói cho tôi biết, nhìn tôi chảy máu, run rẩy bên dưới cơ thể

anh, anh vui sướng nhường nào? Đợi anh làm xong, xin anh hãy nói cho tôi biết,

chà đạp tôi như vậy, anh vui sướng nhường nào?

Cuộc sống là gì? Chính là khiến chúng ta dùng phần lớn

thời gian trải qua đau khổ, đồng thời giải quyết nỗi đau khổ đó.

Ví dụ đói bụng, ví dụ nghèo hèn, bệnh tật, ví dụ phiêu

bạt, ví dụ...

Khi Nguyễn Thiệu Nam gọi điện đến, Vị Hi và Như Phi

đang sắp kết thúc công việc trở về nhà.

Vị Hi nhìn tên Nguyễn Thiệu Nam lóe sáng trên màn

hình, di động là do anh tặng. Sau khi ném vỡ điện thoại cũ của cô, anh liền mua

cái này cho cô, còn kêu Uông Đông Dương đích thân mang tới trường học.

Di động mẫu mới nhất, giá cả đương nhiên không rẻ. Khi

Vị Hi nhận chiếc di động, danh bạ điện thoại đã lưu một dãy số. Số máy di động,

số máy văn phòng, số máy nhà của Nguyễn Thiệu Nam, số máy bàn của thư kí, số máy

của lái xe... thậm chí đến số điện thoại của trợ lí của anh cũng có.

Di động vẫn không ngừng reo, Vị Hi nghe máy.

“Vị Hi, anh nhớ em”.

Rất hay, một câu nói đơn giản dứt khoát, chỉ thẳng tới

trái tim người ta, Vị Hi dường như có thể nhìn thấy nét mặt chân thật đáng tin

cậy của Nguyễn Thiệu Nam bên đầu

kia điện thoại.

“Muộn quá rồi, em muốn về nhà…”. Vị Hi thử giãy

ra.

“Tro của mẹ em có phải nên tìm một chỗ tốt hơn một

chút, để người chết được an nghỉ không?”. Anh chậm rãi nói, ngữ khí nhẹ nhàng,

nhàn nhạt không có một chút tình cảm.

Chuyện này không thể thương lượng. Vị Hi nhìn bầu trời

cao, xa, gió cuốn theo những bông tuyết, rất lạnh, nhưng không lạnh bằng vài ba

câu của anh.

“Anh bảo lái xe đến đón em”. Đây là câu trần thuật,

không phải câu nghi vấn. Anh vĩnh viễn biết điểm yếu của cô ở chỗ nào, cũng

không cho rằng cô có bản lĩnh cự tuyệt.

Vị Hi cảm thấy đau thương từ tận sâu thẳm trái tim, cô

hỏi: “Anh ở đâu? Tự em đến”.

Nguyễn Thiệu Nam tựa hồ

có phần ngạc nhiên, hơi ngừng lại một lát mới nói: “Anh ở công ty, em biết chỗ

đó”.

Vị Hi buông điện thoại, nhìn Như Phi, hơi áy náy, nói

với cô ấy: “Như Phi, cậu về nhà một mình nhé ”.

Như Phi nắm cánh tay cô, vẻ mặt căng thẳng: “Có chuyện

gì không?”.

Vị Hi lắc đầu cười gượng, “Sẽ không có chuyện lớn.

Nhưng…”. Trong mắt cô đầy vẻ chua

xót lạnh giá, “Mình không muốn có lần sau nữa”.

Nguyễn Thiệu Nam đứng

trên tầng cao nhất của tập đoàn Dịch

Thiên, nhìn bông tuyết bay liệng ngoài cửa sồ. Những

bông tuyết trắng xóa, khẽ nhảy nhót tung bay, bọc

đêm khuya thành thế giới xen kẽ màu trắng bạc.

Có lẽ do ánh đèn Neon, bầu trời giây phút này đỏ thẫm

kìlạ, giống như máu

tươi nhuộm lồng ngực đêm. Dưới chân là thành phố đèn đuốc sáng trưng, vì ở khu thương

nghiệp sầm uất nhất nên cho dù đã nửa đêm nơi đây vẫn phồn hoa không giống nơi

nhân gian.

Rất ít người biết, chủ tịch tập đoàn Dịch Thiên lại có

căn phòng sinh hoạt khá lớn ở trên tầng cao nhất của công ty. Sau khi tiếp nhận

Dịch Thiên, anh liền gọi người biến phòng họp tầng cao nhất thành quy mô hiện

nay.

Ở đây có phòng ngủ, thư phòng, phòng tắm, nhà vệ sinh

độc lập, phòng bếp, thậm chí còn có một quầy bar nho nhỏ. Mỗi lần làm việc tới

khuya, anh đều nghỉ ngơi tại đây. Vì vậy thời gian ở lại nơi này thậm chí còn

nhiều hơn ở nhà.

Thực ra ngoài làm việc còn có một nguyên nhân khác, đó

là anh thích nơi đây hơn hẳn ngôi biệt thự gần biển ấy.

Người luôn đứng ở chỗ cao mới có thể biết người phía

dưới nhỏ bé nhường nào. Mới có thể răn đe bản thân mãi mãi đừng làm người nhất

cử nhất động phải nghe theo kẻ khác.

Chà, sống yên ổn nghĩ

đến ngày gian nan...

Ding dong! Tiếng thang máy, anh có thang máy riêng đi

thẳng lên trên này. Nguyễn Thiệu Nam đặt li rượu xuống, mở cửa, nhìn thấy một

người tuyết.

Cả người Vị Hi đều màu trắng, quần áo, đầu tóc, lông

mày, đến trên lông mi cũng phủ bông tuyết. Căn phòng ấm áp, tuyết nhanh chóng

hóa thành nước, giống như trận mưa lớn, nhưng mưa này khác mưa giữa hè, lạnh

buốt.

Nguyễn Thiệu Nam sững sờ đứng ở cửa mất ba giây, tựa

hồ không nhận ra người phụ nữ đứng trước mặt anh, toàn thân cô không chỗ nào

khô cả.

Anh khóa cửa, lặng lẽ, cũng mặc kệ cô, tự mình đi vào

một căn phòng khác. Vị Hi đứng ở đó, giống như con mèo lang thang ướt sũng,

chân trần, nước trên đầu từng giọt từng giọt rơi xuống sàn nhà

sáng bóng có thể soi gương.

Khi Nguyễn Thiệu Nam trở ra lần nữa, tay cầm khăn

bông, không nói gì liền vứt lên đầu cô. Vị Hi đang định lấy xuống, chân liền

rời nền nhà, còn chưa kịp hiểu rõ chuyện gì thì người đã bị anh bế xốc lên.

Anh bế cô vào nhà tắm, vứt thẳng vào bồn. Bồn tắm hình

chữ nhật của anh rất lớn, đến quần áo cũng chưa cởi ra, Vị Hi liền bị ngập

trong nước.

Nước rất nóng, giống như vô số mũi kim châm, như phải

chịu hình phạt, Vị Hi ôm lấy mình, bất giác co vai lại. Mặt nước đột nhiên dâng

lên, cô bị một cánh tay khóa lại trước ngực.

Nguyễn Thiệu Nam một tay ôm cô, một tay tùy tiện đặt

lên thành bồn, lưng dựa vào mép bồn, mắt hơi khép.

Anh mím chặt môi, cằm căng ra, yết hầu trượt lên trượt

xuống, bàn tay đặt trên thành bồn nắm chặt, dường như cố gắng hết sức ngấm ngầm

chịu đựng điều gì đó.

Thích ứng với nhiệt độ của nước, cơ thể Vị Hi dần dần

ấm lên, nhưng quần áo vẫn chưa cởi, thời gian lâu liền ngứa ngáy khó chịu,

không nhịn được ngọ nguậy.

“Sao vậy?”. Nguyễn Thiệu Nam mở mắt. Động tác của cô rất

khẽ, nhưng anh quá nhạy bén.

“Em hơi khó chịu”.

Nguyễn Thiệu Nam xoay người cô, để cô đối mặt với anh.

Vị Hi lúc này mới phát hiện, dáng người anh đẹp ngoài

sức tưởng tượng của cô. Cao to, kiểu mẫu chuẩn mực, chẳng trách mặc gì cũng

đẹp. Có lẽ anh thường xuyên vận động, cơ bắp nổi lên, mỗi một thớ thịt đều rất

tráng kiện, ẩn giấu nguy hiểm khó đoán và thú tính chờ bộc phát.

Lòng cô phát run, bất giác co lại phía sau, nhưng

Nguyễn Thiệu Nam một tay túm lấy cằm cô, quan sát từng biểu hiện của cô, “Ở bên

anh, có phải em mãi mãi đều khó chịu?”.

“Là anh muốn em đến. Anh chỉ nói anh nhớ em, không nói

nhớ em thế nào. Nếu như vậy khiến anh không

hài lòng, vậy thì lần sau muốn em biểu hiện ra sao, xin anh thông báo trước ba

ngày”.

Điều này gần như một sự

khiêu chiến.

Lời vừa thốt ra, Vị Hi liền

hối hận, biết rõ mình không nên chọc giận anh, kết

quả của việc nhất thời buột miệng

chẳng qua cũng chỉ là trứng chọi đá, châu chấu đá xe mà thôi.

Quả nhiên, Nguyễn Thiệu Nam hơi dùng lực một chút, liền ép

cô vào cạnh bồn. Góc độ vừa vặn sẽ không khiến cô khóchịu, nhưng muốn

vùng thoát thì không đủ lực.

Anh luôn như

vậy, đưa ra quyết định trong lúc nói cười. Đến nỗi sợ hãi của cô đối với anh,

anh cũng đều có thể khống chế vừa khéo. Anh chưa hề

ép cô tới mức liều mạng vật lộn,nhưng có thể

khiến cô sợ anh tới tận xương tủy.

Khi môi anh hạ xuống, mang theo hơi thở khiến người ta

choáng váng, tim Vị Hi cuộn lại, gương mặt vừa có chút ửng hồng trong phút chốc

trắng bệch, cơ thể bất giác cứng lại.

Tình trạng này, hoàn cảnh này

khiến cô nhớ đến cái đêm long trời lở đất ấy, dường như trong nháy

mắt cô hồi tưởng toàn bộ mọi thứ trải qua tối đó, sóng to gió lớn một

lần nữa trào dâng trong lòng, một lần nữa bị người khác xay thành bột, chiếm

đoạt sạch sẽ.

Cô không dám nhìn anh, nghiêng mặt run rẩy. Anh lại

cười, bỡn cợt bên tai cô: “Sợ đến như vậy,

lại còn chọc giận anh?”.

Nguyễn Thiệu Nam thấy người phía dưới cơ thể

mình im lặng nhìn anh, nỗi bi thương uất ức tràn ngập đôi mắt của người trong

vòng tay anh, bất giác anh thở dài, lại di chuyển tới bên tai cô, dịu dàng thì

thầm, “Đừng sợ, đừng vì chuyện lần trước mà hận

anh, cũng đừng vì chuyện khác mà oán trách anh. Anh cũng

giận chính mình, vốn dĩ thứ trong

lòng anh muốn không phải như thế, nhưng lại

dùng những thủ đoạn quá quắt đối với em. Nhưng Vị Hi,

nếu thực sự có cách khác, anh cũng sẽ không ép em như vậy. Vì

thế đừng sợ anh, cũng đừng trốn anh. Em không biết, dáng vẻ đó của em khiến anh

buồn biết chừng nào đâu”.

Anh hôn cánh môi cô, dịu dàng đến say mê, “Giống nhưchúng

ta trước đây, được không? Trước đây em rất thích dính lấy anh, em không biết,

khi đó anh rất hi vọng em nhanh chóng lớn lên.

Nhưng giờ em lớn lên rồi, lại xa lánh anh. Vị Hi, em muốn gì, em phải cho anh

biết. Chỉ cần thứ em muốn, thứ em thích, thì không

có gì anh không thể làm được. Dù em muốn sao trên trời, anh cũng hái xuống cho

em, được không?”.

Sao trời? Trong lòng anh biết rõ điều cô cần không

phải thứ đó, nhưng lại

dùng những lời như vậy để dỗ dành

cô ư? Cô muốn thế nào, lần trước ở bờ biển đã nói rõ ràng rành mạch, nhưng câu trả

lời của anh là, cả đời này, có nghĩ cô cũng đừng nghĩ đến.

Vị Hi nghiêng mặt qua, lãnh đạm nói: “Hôm nay gặp vài

việc, tâm trạng em rất xấu...”.

Nguyễn Thiệu Nam không nói gì, nhưng tay lại hướng tới

áo cô. Vị Hi bị giật mình, như thế nào cũng không nghĩ anh sẽ như vậy, chỉ có

thể lùi ra sau, một tay túm áo, toàn thân ướt sũng, co lại trong góc, giống như

con chuột nhỏ đáng thương.

Anh kéo cô lại gần, không cho cô lộn xộn, buồn cười

nhìn cô, “Em không phải muốn mặc quần áo để tắm đấy chứ?”.

Cô đương nhiên không muốn, nhưng... Vị Hi cảm thấy mặt

mình nóng bừng.

Anh dán sát tai cô khẽ cười: “Anh sớm đã nhìn thấy

rồi, em còn xấu hổ cái gì nữa?”.

Anh hôn lên lưng cô, nóng bỏng run rẩy. Phát hiện ra

sự khác thường của cô, anh khẽ cười dùng cánh tay vòng quanh vai cô, dùng mái

tóc ướt sũng v**t v* gương mặt cô.

“Sao em để tóc dài vậy? Qua thắt lưng rồi nhỉ?”. Anh

vén tóc cô sang một bên, sợi tóc đen xõa trong nước, giống như thủy tảo lay

động.

“Từ sau năm mười bốn tuổi em chưa từng cắt, khi mọc

dài ra thi thoảng cắt đi một chút. Đáng tiếc, chất tóc của em không đủ tốt, chỉ

có thể để tới đây”.

“Dùng nhiều chất bảo vệ tóc có tốt hơn không?”. Anh

nắm lọn tóc, cảm nhận nó trơn mượt trong tay, “Cứ nuôi tóc đi, anh thích như

vậy”.

Cô chun mũi, “Rất phiền”.

“Phiền nhường nào?”. Anh xoay cằm cô, cố ý tranh cãi,

“Còn phiền hơn sinh con ư?”.

Cô cười, lúc này lại không sợ anh nữa, “Phiền hơn sinh

con, vừa khó gội vừa khó chải, không tin tự anh thử xem?”.

Anh bật cười, ôm cô, líu ríu bên tai cô, “Nuôi đi, sau

này anh giúp em...”.

Cô muốn nói gì đó nhưng rốt cuộc lại không lên tiếng.

Đột nhiên rất lưu luyến không khí như vậy, hai người bên nhau giống như vợ

chồng, làm những việc ngốc nghếch vô vị, tán gẫu những chuyện không quan trọng,

chuyện nhà chuyện cửa, củi gạo dầu muối, bất giác là cả một đời.

Nhưng cô biết, niềm vui ngắn ngủi này là lấy trộm. Khi

cười thỉnh thoảng sẽ mang theo cả nỗi hốt hoảng. Nụ cười ấy liền ngưng đọng

trên gương mặt, dường như một loại kí hiệu nào đó, tưởng niệm một thời quá khứ

vui vẻ.

Thời gian không thể đi ngược, lịch sử cũng không thể

viết lại, chuyện thế gian cũng luôn đi theo hướng nó nên phát triển, không thể

hủy bỏ, không thể đảo ngược.

Mỗi lần nghĩ tới đây, chỉ trong nháy mắt tất cả niềm

vui đều biến mất trong không khí, chỉ còn lại hơi thở yếu ớt.

Hóa ra niềm vui cũng có thể không có ngày mai, đây

thực sự là việc khiến người ta đau lòng...

“Đúng rồi, chuyện gì khiến em không vui?”. Anh tì cằm

lên vai cô, bàn tay dịu dàng nhào nặn b** ng*c cô, hơi thở ấm áp bên tai cô, lo

lắng được mất của cô không hề ảnh hưởng đến anh. Anh lúc này thực sự rất vui,

một niềm vui hiếm có xuất phát từ nội tâm.

Chẳng qua là vài câu thủ thỉ dịu dàng, một cái ôm thân

mật đã khiến anh vui đến như vậy. Việc khiến anh vui hóa ra đơn giản đến vậy,

cô thực sự không ngờ.

Cô kéo bàn tay không ngoan ngoãn của anh ra, cười

cười, “Đều là mấy chuyện vặt thôi, anh sẽ không thấy hứng thú đâu”.

“Không được! Kể cho anh nghe”. Anh cắn vai cô, đột

nhiên ngang ngược giống như một đứa trẻ.

Cô cười tránh anh, nhưng bồn tắm nhỏ như vậy, có thể

tránh đi đâu được chứ? Cô nghĩ một chút rồi kể tóm tắt chuyện của CoCo cho anh

nghe.

Nguyễn Thiệu Nam nghe xong, trầm mặc trong giây lát

rồi hỏi cô: “Có phải cô ấy khiến em liên tưởng đến điều gì không?”.

Vị Hi đột nhiên sững lại, Nguyễn Thiệu Nam không nói

gì nữa, chỉ khẽ hôn lên cổ cô, “Anh xong rồi, em cứ từ từ tắm nhé”.

Cô nghe thấy tiếng nước, anh quấn khăn tắm rồi đi ra.

Nhiệt độ trong phòng tắm không thay đổi nhưng Vị Hi

lại cảm thấy lạnh. Cô nhìn ngón tay mình trắng bệch vì ngâm trong nước ấm, nước

chảy từ kẽ tay xuống, lòng bàn tay trống không. Nắm chặt tay thành nắm đấm, thứ

nắm trong tay chỉ là hư không.

Cô quay mặt sang, nhìn thấy áo sơ mi nam của anh đặt

cạnh bồn tắm, chắc anh cố ý để lại đây. Quần áo cô vẫn chưa khô, đoán chừng ở

đây cũng không có quần áo ngủ thừa.

Cô bước ra khỏi bồn tắm, rút khăn bông lau người. Sau

đó cầm áo sơ mi lên, chất liệu đắt tiền, được cắt may tinh tế, đến cúc áo nho

nhỏ ở cổ tay cũng đều làm từ đá quý màu xanh, tỏa ra thứ màu sắc tĩnh mịch dưới

ánh đèn.

Vị Hi còn nhớ trước đây Nguyễn Thiệu Nam thích mặc áo

sơ mi trắng, hồi còn học đại học, áo sơ mi của anh chỉ là loại bình thường

nhất. Nhưng luôn giặt sạch sẽ trắng tinh, khi cô áp mặt lên có thể ngửi thấy

mùi thơm dìu dịu của xà phòng, giống như hoa tử đinh sẽ trắng tinh, khi cô áp

mặt lên có thể ngửi thấy mùi thơm dìu dịu của xà phòng, giống như hoa tử đinh

hương trong đêm mùa hạ, dịu dàng dưới ánh trăng nhàn nhạt. Đó là mùi hương

khiến người ta an tâm, dựa vào lòng anh thì cả đời không muốn rời xa.

Nhưng bây giờ, sờ vào hoa văn đẹp đẽ, tinh tế trên áo

sơ mi lại khiến cô cảm thấy xa lạ. Nên nói rằng ngoài những phút giây có thể

khiến cô nhớ lại quá khứ, tất cả mọi thứ hiện tại của anh đều khiến cô cảm thấy

xa lạ.

Ngoài cửa sổ phòng ngủ là một khoảng sân rộng rãi, đèn

Neon muôn màu muôn vẻ vây xung quanh, ở giữa có một hồ bơi nhỏ, đối diện với

cảnh đêm phồn hoa của thành phố.

Vị Hi không nhịn được lại cảm thán lần nữa, có tiền

thật tốt. Ai có thể nghĩ đến việc xây bể bơi ở nơi cao như vậy? Cho dù nghĩ

được thì mấy người có thể làm được?

Vẫy vùng trong trăng thanh gió mát trước sự phồn hoa

của thành phố, thoải mái biết nhường nào?

Thế mà chủ nhân của căn hộ chỉ ngồi uống rượu vang

trước cửa sổ phòng ngủ, dường như không định xuống nước. Nghĩ một chút cũng

đúng, thời tiết hôm nay tựa hồ không thích hợp.

“Qua đây ngồi đi”. Anh vỗ vỗ tấm đệm trên sàn.

Vị Hi bước qua, tóc vẫn ướt sũng, nước nhỏ giọt, áo sơ

mi rộng, cô xắn tay áo lên, vừa đi vừa dùng khăn bông lau tóc.

Nguyễn Thiệu Nam rót một cốc trà cho cô, một mình uống

rượu. Vị Hi phát hiện anh uống rất nhiều, một lát đã thấy đáy bình.

“Em có biết bơi không?”. Không khí có phần ngưng đọng,

anh hình như nhất thời không tìm ra chủ đề gì, buột miệng hỏi.

Vị Hi nhìn dòng nước phản chiếu ánh trăng, cười cười,

“Em xưa nay vẫn sợ bể bơi, cho dù là bể bơi lớn hay nhỏ, cũng chưa hề xem thi

đấu bơi, thậm chí đến nhìn nước trong bề bơi cũng sẽ thấy ghét".

“Vì sao?”. Anh hơi tò mò.

Vị Hi bưng cốc trà thấp giọng nói: “Nếu một người đã

từng bị người khác hết lần này đến lần khác dìm trong nước rồi lại kéo lên, em

nghĩ anh ta cũng sẽ giống em”.

“Cái gì?”. Anh rất kinh ngạc.

“Anh hai em Lục Nhâm Hi...” Vị Hi nhìn chăm chú nước

bể bơi bên ngoài, cả người đột nhiên có chút yếu ớt, lồng ngực run rẩy một cách

dữ dội. Cô không biết mình có đủ dũng khí để nói hết tất cả mọi chuyện xảy ra

khi ấy hay không. Cô chưa từng muốn nghĩ lại mọi thứ trong quá khứ, Những cảnh

ngộ khiến người ta căm phẫn, những áp bức và lăng nhục đáng sợ, những ngày

tháng không thấy ánh sáng. Cô không muốn nói ra, anh vĩnh viễn sẽ không thể

biết.

Cô mãi mãi không thể quên kì nghỉ hè năm đó, anh hai

Lục Nhâm Hi của cô, đứa con thông minh nhất, được coi trọng nhất nhà họ Lục rốt

cuộc làm biết bao chuyện khiến người ta căm phẫn đối với cô.

Cô kể cho Nguyễn Thiệu Nam, Lục Nhâm Hi đã làm thế nào

để từng lần rồi từng lần dìm cô xuống nước, lại làm thế nào để từng lần rồi

từng lần túm cô lên. Mỗi lần anh ta đều muốn cô nhìn vào mặt anh ta, có lúc

trước mắt cô là một mảng tối đen, có lúc có thể lờ mờ nhìn thấy ánh mắt chế

giễu của anh ta. Phổi cô đau như muốn nổ tung, nước tràn vào khí quản, cổ họng

như bị dao cắt, khoang mũi như bị lửa thiêu. Cho tới khi cô không chịu nổi

nữa... Cô bắt đầu cầu xin anh ta, vừa khóc vừa kêu, dùng tất cả mọi phương thức

cầu khẩn anh ta. Nhưng cho dù như vậy anh ta vẫn không buông tha cho cô. Sau

khi anh ta hưởng thụ xong lại một lần nữa ấn cô xuống.

Khi nói những lời này, giọng nói của cô mang theo sự

run rẩy không thể khống chế được, dần dần lộn xộn, ngắt quãng. Ánh mắt cô cứng

nhắc, vẻ mặt đờ đẫn, giống như búp bê bị mất lớp son.

Cánh tay Nguyễn Thiệu Nam ôm cô bất giác mạnh hơn,

ngón tay siết chặt thêm chút nữa, cơ hồ muốn bấm vào da thịt cô.

Nhưng Vị Hi không hề có cảm giác với tất cả mọi thứ,

cô không cảm thấy đau, cũng không cảm thấy sự căng thẳng của người đàn ông này.

Cô không chút đề phòng, ngã vào dòng nước lũ của kí ức, giống như ngã xuống vục

thẳm không đáy.

Đột nhiên cô quay mặt sang, mạnh mẽ nhìn anh chăm chú,

“Anh biết nỗi sợ hãi anh ta trút lên em là gì không? Không phải bạo lực, không

phải cái chết, mà là một thời điểm nào đó trong cuộc đời anh có một người có

thể khiến anh sống không bằng chết. Mà thời gian ấy không thể dự đoán, không

cách nào tính trước, nó giống như cái bóng dưới ánh mặt trời theo anh như hình

với bóng, nó sẽ từ từ rút cạn anh...”.

“Đừng nói nữa!”. Nguyễn Thiệu Nam không thể nghe tiếp,

anh túm chặt cánh tay cô, “Đùng nói nữa...”.

Nhưng Vị Hi lại cười, nụ cười trắng bệch dưới ánh

trăng mát lạnh hiện rõ chút kì dị, “Anh không nghe nổi ư? Có phải anh ta khiến

anh liên tưởng đến điều gì không?”

Anh ngước mạnh đôi mắt hung ác lên, giống như con báo

săn bị chọc giận, dùng ánh mắt có thể mổ bụng con mồi. Anh hung hăng túm lấy

cô, ấn cả người cô lên cửa sổ, cơ hồ muốn khảm cô vào trong tấm kính.

“Em cố ý. Anh rít qua kẽ răng, “Mỗi một việc em làm

ngày hôm nay, mỗi câu nói, thậm chí mỗi hành động, mỗi vẻ mặt, có phải em đều

đã lên kế hoạch trước rồi không?”.

“Anh nói xem?”. Cô không trả lời mà hỏi ngược lại.

Anh túm lấy vai cô, gần như muốn xé nát cô, “Sao em có

thể đáng sợ như vậy? Quả thật anh không dám tin!”.

Vị Hi nén cơn đau kịch hệt ở bả vai, nhìn anh có chút

thê thảm, “Rốt cuộc là ai đáng sợ?

Nếu anh hỏi lòng không thẹn, bây giờ hà tất phải thẹn quá hóa giận? Việc em

làm, lời em nói hôm nay khiến anh cảm thấy khó chịu ư? Vậy còn

em, hai tháng nay, em sống thế nào? Anh có thể từng lần từng lần ép em vào

đường cùng, lại đưa cho em một sợi dây cứu mạng. Em giống như bị

người ta từng lần nhấn xuống nước, lại bị người ta từng lần kéo lên. Quá trình

này... đúng, giống nhưhuấn luyện chim ưng[1]. Khi

nào em không chịu nổi nữa anh mới có thể hài lòng. Cho nên, lần đầu tiên, anh liền không

cho em nhắm mắt, anh bắt em mở mắt nhìn

anh, thấy bản thân bất lực biết bao, tuyệt vọng biết bao. Mỗi một bước anh đều

tính toán cả, anh muốn em không dám cự tuyệt anh, đến nằm mơ cũng phải mơ thấy

anh…”. Đột nhiên cô cười, “Đây thực

sự là một sự hủy hoại lãng mạn, anh nhất

định cho rằng bản thân mình là vị thánh tình yêu vĩ đại nhất trên

thế giới này, đúng không?”.

[1] Huấn

luyện chim ưng: Người cổ đại không có súng đi săn nên thường dùng

chó săn hoặc chim ưng săn. Do chim ưng hung dữ nên sau khi bắt

được, người ta thường không cho chim ưng ngủ liên tiếp vài ngày liền,

khiến nó mệt mỏi, làm hao mòn dã tính của nó.

“Em nói đừng nói nữa...” Nguyễn Thiệu Nam từ từ bóp cổ

cô, tay anh rất lạnh, lạnh đến mức khiến người ta run cầm cập. Hơi thở độc ác

vô cùng tàn bạo phủ lên mặt cô, ánh mắt âm u lạnh lẽo khiến cô tin rằng nếu cô

nói thêm một từ nữa, anh thực sự có thể sẽ b*p ch*t cô.

Nhưng cô không sợ chết mà lại tiếp tục nói.

“Anh thậm chí còn đáng sợ hơn, cao thủ hơn Lục Nhâm

Hi. Đến người chết anh còn không buông tha, còn có thể mang ra lợi dụng, anh

khiến em đau đến mức không thốt lên lời. Em thực sự rất muốn biết, loại người

vốn không có cái gì như em, nếu một ngày đến tro của mẹ, em cũng không quan

tâm, vậy anh lấy gì làm vốn?”.

Ngón cái của anh kẹp vào cổ họng cô, ngón tay kêu răng

rắc. Anh ra sức khống chế bản thân không giơ tay tát cô một cái, kìm nén đến

nỗi toàn thân run rẩy, nhưng không cách nào ngăn được lực trên tay như muốn

giết người.

Cổ họng cô gần như bị anh nghiền nát, nhưng cô vẫn có

thể lên tiếng.

“Anh sẽ không biết... Những ngày này... em chỉ mơ một

giấc mơ... Trong mơ đều là anh... đều là anh - con người cưỡng đoạt ấy... Em

nằm mơ thấy anh liền tỉnh giấc... Anh muốn khiến em yêu anh... Có khả năng

không?”.

Một đòn chí mạng!

Bịch! Anh đẩy mạnh cô ngã xuống nền nhà, huyết quản

trên cơ thể gần như nổ tung, gân xanh trên trán nổi rõ. Anh giống như con dã

thú mất đi lí trí, túm cô lên, lại hung hăng đập xuống, cơ hồ muốn rút tất cả

không khí trong lồng ngực cô ra. Trước mắt cô tối om, không thở nổi, chỉ đau,

đau đến phát sợ, giống như bị ngàn cân đè xuống thịt nát xương tan, lại giống

như con chim bị người ta bẻ gãy đôi cánh, vứt vào vực sâu không đáy.

Hình như anh nói gì đó với cô, nhưng âm thanh đó quá

xa xôi, cô nghe không rõ. Anh bắt đầu xé toang quần áo cô, động tác rất hung

bạo, giống như muốn lôi hết lục phủ ngũ tạng của cô ra. Cô vùng vẫy kịch hệt

nhưng sức anh quá mạnh, hung dữ tàn ác như muốn xé cô làm tám mảnh, rút gân lột

da cô.

Chất vải mỏng manh không chịu nổi sức kéo mãnh hệt, âm

thanh lụa rách chói tai đến thế. Cơ thể tr*n tr**ng dưới tấm vải rách của cô

giống như miếng ngọc trắng vun thành khối đẹp đẽ, thu hút dã tính nguyên thủy

của người đàn ông. Anh gần như hung tàn tách đùi cô, kéo đai áo choàng tắm của

mình, hung khí dữ tợn như kiếm sắc, giống như muốn xuyên thủng sự ngoan cố,

quật cường và cơ thể mềm mại của cô.

Trong cơn hoảng loạn, cô với tay sờ được chai rượu. Cô

nắm lấy nhưng động tác của anh nhanh hơn, túm cổ tay cô hung hăng đập xuống nền

nhà...

Choang! Chai rượu vỡ tan.

Có thứ gì đó trên tay cô chảy ra, màu đỏ tươi, từng

giọt lại từng giọt.

Mười ngón tay liền

tim, cô không biết có bao nhiêu mảnh vỡ đâm vào tay, trước mắt tối om, đau

gần như bất tỉnh. Cô toát mồ hôi

lạnh, toàn thân trong phút chốc ướt sũng. Cô vừa lạnh vừa đau, cơ thể gầy yếu

sớm đã không thể chịu đựng nổi,

giống như con bướm

gãy cánh bị anh ghim chặt trên nền nhà

lạnh giá, dường như chỉ chờ đợi sự tan vỡ

cuối cùng, tuyệt vọng cuối cùng.

Cô nghiêng mặt sang một bên, nhìn bàn tay run rẩy bị

anh ấn trong vũng máu, đã bất lực không thể phản kháng được nữa. Tất cả mọi thứ

trước mắt đều màu đỏ, chỉ có hơi thở anh lạnh buốt,

bá đạo bao phủ lên toàn bộ cơ thể cô.

Anh kéo sự che

chắn cuối cùng của cô, thẳng người tiến vào, nặng nề tiến vào cơ thể cô hết

lần này đến lần khác, đưa vào nơi ấm áp tinh tế ấy, dùng toàn bộ sức lực cơ thể,

hơi thở thô ráp giống dã thú đang ăn, hàm răng lạnh buốt gặm nhấm làn da nuột

nà của cô, giống như ma quỷ tàn bạo

mạnh mẽ trên bức tranh Tangka, độc ác hùng mạnh, hung dữ

không gì sánh được.

Trước mắt Vị Hi là một khoảng mơ hồ, cô thất thần nhìn

tay mình chảy máu, nhìn màu đỏ thấm đáng sợ trên nền nhà, bên tai nghe tiếng

tim đập điên cuồng của anh, tiếng thở nhưcon dã thú,

và cả âm thanh của cơ bắp và khung xương.

Cô toát mồ hôi lạnh, anh hung hăng xuyên qua cô, tựa nhưmuốn

khảm cô vào cơ thể mình. Nhưng như vậy anh

vẫn thấy chưa hài lòng, lại kéo cô lên, ôm mạnh trong lòng. Điên cuồng hôn lên

đôi môi hé mở của cô, đôi mắt

thất thần, cơ thể cô bị anh nhấc lên cao

rồi lại đặt xuống. Toàn thân cô run rẩy, lưngnhễ nhại mồ hôi, cả

người giống như bị búa sắc bổ làm đôi, đau đến mức

không thể thở nổi.

Cô nghe thấy có người đang cười, tiếng cười khiến

người ta sởn gai ốc, đau thương tuyệt vọng, giống nhu một loại yêu tinh nào đó,

giống như xuất phát từ chính cơ thể cô.

Cô thở hổn hển, nhìn ánh mắt nổi điên của anh, dùng

giọng nói khẽ khàng và run rẩy nói với anh: “Anh Nguyễn... đợi anh làm xong,

xin anh hãy nói cho tôi biết, nhìn tôi chảy máu, run

rẩy bên dưới cơ thể anh, anh vui sướng

nhường nào? Đợi anh làm xong, xin anh hãy nói cho tôi biết, chà đạp tôi như

vậy, anh vui sướng nhường nào?”.

Tất cả mọi bão táp trong chớp mắt đều ngừng lại, căn

phòng yên tĩnh đến mức có thể nghe rõ tiếng nhịp tim của cả hai người. Thịch!

Thịch! Thịch!

Cả thế giới cũng biến mất, tất cả tình cảm trong chớp

mắt đều đổ sụp, chỉ còn lại nhịp tim

đáng sợ, lạnh lẽo. Thịch! Thịch! Thịch!

Không biết đã qua bao lâu, một giọng nói hung dữ vang

lên bên tai cô, đè nén, mang theo nỗi hận có thể cuốn sạch tất cả,“Em cút đi

cho tôi! Tôi vĩnh viễn không muốn nhìn thấy em nữa!”.

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.