Tùy Tiện Phóng Hỏa

Chương 48: Ngoài ý muốn, ngoài ý muốn (3)


Trong phòng bật máy sưởi đã hơi nóng, anh lại mở điều

hòa, rõ ràng là đang những ngày giữa tháng mười, đến lúc xong việc hai người

vẫn ướt đẫm mồ hôi. Giai Hòa quá nóng, lấy một cái váy hai dây tắm, lúc đi ra

đang cầm khăn lau khô tóc đã bị anh một phen kéo lên giường ngồi xuống, lấy ra

một áo thể thao cổ tròn mặc vào mùa đông tròng lên đầu cô, sau đó đến quần.

Anh mặc rất nhanh, Giai Hòa cơ hồ là trợn mắt há mồm

ngồi yên cho anh sắp xếp, đây là phục vụ năm sao siêu cấp a.

Đến cuối cùng anh thấy tay áo thể thao có hơi dài, còn

thay cô lật lên một lần. Giai Hòa hít hít mũi, thấp giọng nói: “Được rồi”, sau

đó liền nhìn thấy anh đứng lên, đến bàn làm việc gọi một cuộc diện thoại nội

tuyến: “A Luân, lại đây đi.”

A? Suýt chút nữa Giai Hòa ngã lăn xuống sô pha.

Đây chẳng phải là không đánh đã khai, vừa rồi hai

người ngồi trong phòng không ra mở cửa?!

Bởi vì vừa tắm rửa xong, lại mặc nhiều như vậy, Giai

Hòa bắt đầu đổ mồ hôi. Nghe thấy tiếng đập cửa lập tức nhảy dựng lên nói, em đi

pha nước cho hai anh, nói xong liền vọt chạy vào phòng trà. Ánh mắt quét tới

quét lui một đống đồ trên giá, trà lài, hồng trà, trà Phổ Nhị, loại nào bây

giờ? Cuối cùng quyết định pha cà phê, như vậy thời gian sẽ kéo dài thêm được

chút chút…

Bên ngoài hai người kia đang nói nói cười cười, mãi

cho đến khi pha cà phê xong, cô bê hai cốc cà phê cùng một tách trà ra ngoài,

Ngô Chí Luân mới dừng lại, lấy một cái túi giấy ra: “Vốn là đến tặng đồ, thuận

tiện nhìn xem có gì ăn ngon, em liền đối xử với anh như vậy sao?”

Giai Hòa vốn đang chột dạ, nghe anh chàng nói xong lại

không hiểu trăng sao gì: “Có liên quan gì tới em?”

Ngô Chí Luân cười nhìn Dịch Văn Trạch, anh lại cầm cốc

thủy tinh Giai Hòa đưa cho, cười không nói gì. Giai Hòa cũng đưa cốc cà phê cho

Ngô Chí Luân, lấy túi giấy trong tay anh chàng, đơn giản viết rằng Dịch Văn

Trạch “Có em.” Cô không chắc chắn lắm lại nhìn Dịch Văn Trạch, anh lại chẳng

nói lời nào.

Ngô Chí Luân lại khụ khụ hai tiếng: “Hai người các

ngươi còn chưa chán à? Cái câu kia nói như thế nào, là ‘mắt đi mày lại’.” Quen

đã lâu như vậy, từ lâu Giai Hòa đã biết giọng Quốc ngữ của anh ta thật ra rất tốt,

mỗi lần nói ra cái kiểu này nhất định là đang trêu ghẹo cô…Giai Hòa đặt túi

giấy lên bàn, cố ý coi thường anh chàng, níu tay áo Dịch Văn Trạch, ánh mắt lóe

sáng hỏi: “Anh muốn ra một bài hát?”

Tin tức động trời a, nhiều năm như vậy đều không hát

gì.

Dịch Văn Trạch mỉm cười gật đầu: “Vui không?”

Cô vội vàng gật đầu: “Đương nhiên.”

Ngô Chí Luân cười nói: “Còn anh trăm công ngàn việc

viết từ,” Anh chàng lại cầm túi giấy lên, lắc qua lắc lại trước mặt Giai Hòa:

“Gia hòa mọi sự hưng, anh nói cho em biết Dịch Văn Trạch có rất nhiều khuyết

điểm lớn, ví dụ như trọng sắc khinh bạn, ví dụ như rất lười, cái gì cũng thích

ném hết cho anh làm.”

Bốn chữ ‘trọng sắc khinh bạn’ được nhấn nhá, Giai Hòa

nghe anh chàng nói đến mức cúi đầu, tập trung uống cà phê, nóng suýt rớt lưỡi

ra. Cuối cùng Dịch Văn Trạch cũng lên tiếng, nói với Ngô Chí Luân: “Cảm giác

như thế nào?”

Ngô Chỉ Luân tủm tỉm nói: “vô cùng tốt, vô cùng hoàn

hảo. Có nhạc của cậu lời của mình, cậu còn bằng lòng hát, mình tin tưởng không

cần đến quan hệ xã hội cũng nhất định nổi tiếng.”

Chuyện tiếp theo hai người bàn đều là về công việc

quảng bá đĩa đơn, Giai Hòa nghe như đi trong sương mù. Mọi chuyện, ngay ở thời

điểm cô không biết gì đã được sắp xếp hoàn hảo, lập tức sẽ bước vào giai đoạn

tuyên truyền lớn như thế.

Mãi cho đến khi Ngô Chí Luân đi rồi, cô vừa rửa cốc

vừa thuận miệng hỏi anh: “Xong đĩa đơn này anh có muốn phát triển luôn một

album mới không?” Anh cầm lấy cốc cô đưa qua, đặt lên giá: “Vẫn còn chưa có kế

hoạch.”

Giai Hòa a một tiếng, hít hà kêu đáng tiếc. Cô không

cần nghe cũng biết ca khúc này nhất định sẽ gây sức hút, dựa thế vào đây mà ra

album mới đúng là vương đạo. Tuy rằng cô không hiểu lắm về thị trường băng đĩa,

nhưng ở ngày đó Dịch Văn Trạch mở miệng hát, cô chỉ biết trời sinh anh là một

ngôi sao a, ngay cả khi thuận miệng hát bài của người khác thôi mà cũng có thể

như vậy…

Lúc nhớ tới chuyện này, lại nghĩ tới anh đã nói câu

kia kia, ‘hậu tri hậu giác’(nói/thấy rồi mới hiểu) cảm thấy bong bóng hạnh

phúc bay bay, một chiếc cốc lăn qua lộn lại cũng nửa buổi. Mãi đến khi định

thần lại mới thấy anh đang tựa vào mép bàn nhìn mình cười cười mới tắt vòi

nước, nhét chiếc cốc vào tay anh: “Ngủ.”

Ba ngày kế tiếp Dịch Văn Trạch phải bay tới bốn năm

thành phố, Giai Hòa liền cầm di động, thi thoảng đọc tin nhắn. Bởi vì đẩy việc

đi New Zealand trở thành đại sự, cơ hồ cô dồn hết mọi công tác vào tháng sau.

Tiêu Dư mang đến cho một tấm trang biểu [1], Giai Hòa mở ra nhìn thật lâu,

tuy rằng không đẹp lắm nhưng cuối cùng cũng phải bật ngón tay cái lên khen đẹp

tới tấp.

Tiêu Dư ngồi ở trong phòng khách, quét mắt đồ dùng bốn

phía trong nhà, vô cùng đau lòng hỏi: “Mi chọn hết à?”

Giai Hòa rất là cảnh giác nhìn cô bạn: “Không cho mi

nói không đẹp.”

Tiêu Dư tựa vào ghế sô pha, thở dài một hơi não nề:

“Ta nhớ rõ có người đánh giá trong giới nghệ sĩ, thẩm mỹ của Dịch Văn Trạch rất

tốt, đáng tiếc đáng tiếc.”

Giai Hòa đang ngồi ở ban công lau cửa thủy tinh, chỗ

nào cao thì chỉ có thể nhảy với lên mấy bận, rốt cuộc vẫn là Tiêu Dư cầm khăn

thay cô lau bên trên: “Từ lúc nào mi chịu khó như thế hả, căn nhà bé tí ở

Thượng Hải lâu lâu mới dọn, về Bắc Kinh lại biến thành hiền lương thục đức?”

Giai Hòa nhìn cô bạn chỉ vươn cánh tay lên đã lau chùi sạch sẽ mỗi một góc nhỏ,

rất chi là ghen tị: “Bây giờ không thể mời giúp việc tới, sợ người ta nói linh

tinh.”

Tiêu Dư nhìn cô một cái: “Kết hôn thì ổn rồi.”

Giai Hòa ừ, cầm lấy cái khăn bỏ vào trong bồn giặt,

đang lúc vắt thì chợt nghe Tiêu Dư xưa nay luôn bình tĩnh lại kêu lên một tiếng

như ma quỷ hiện hồn, sợ tới mức bay ngay vào trong phòng khách: “Có chuyện gì

vậy? Có chuyện gì vậy?”

Tiêu Dư ôm laptop của cô, giương mắt lên sâu kín nhìn:

“Tin tức bùng nổ.”

Trong lòng Giai Hòa lộp bộp mấy tiếng, cuống tới mức

chột dạ: “Đừng làm ta sợ.”

“Không liên quan gì đến mi,” Tiêu Dư chầm chậm chuyển

máy tính sang cho cô, “Mi xem cái nhẫn kim cương này bự cỡ nào?”

Giai Hòa ngồi ở bên cạnh cô nàng, là hình ảnh trên

video. Bởi vì tập trung vào câu hỏi của Tiêu Dư, cô trực tiếp chuyển tầm mắt

xuống cái nhẫn kim cương trên bức hình kia, cố gắng dựa theo hình dạng của

chiếc hộp cùng tay, đoán mò: “Hơn cỡ hai ca-ra đó? Đủ sáng.”

“Mi quen người này không?” Tiêu Dư tiếp tục chỉ chỉ gã

đàn ông trên video.

Nghe hỏi Giai Hòa mới nhìn nhìn bạn giai kia, rất quen

thuộc a…“Ta nhớ ra rồi, là Trình Hạo, lúc trước quay Vĩnh An thì anh ta là phó

đạo diễn của đoàn làm phim.” Từ tháng ba rời khỏi trường quay cho tới nay cũng

đã hơn nửa năm không gặp.

“Hắn có quen Kiều Kiều sao?” Tiêu Dư tiếp tục hướng

dẫn.

“Quen mà, lúc đó cũng có mấy lần ăn uống hát hò,

thường chơi với nhau,” Giai Hòa tiếp tục nói, “Nhưng mà cũng không phải là thân

thiết lắm đi? Chưa bao giờ nghe Kiều Kiều nhắc đến lần nào.”

Tiêu Dư ừm một tiếng, bình tĩnh trở lại: “Bị cầu hôn.

Thằng c* này cũng thành thật quá đi, chuyện này còn đăng lên Weibo nữa…Nhìn số

lượng trích đăng đi…”

“A? Không phải chứ?” Ngón tay Giai Hòa run run chỉ vào

video.

Trong đó, là Trình Hạo đang giơ một hộp nhẫn, nhìn

thẳng vào camera nói: “Kiều Kiều, sinh nhật vui vẻ, nhẫn kim cương 10.25 tạm

thời anh chưa mua nổi, chiếc nhẫn này chỉ có 2.25 ca-ra thôi, anh đã tìm rất

lâu,” Anh chàng lấy chiếc nhẫn trong hộp ra, đằng hắng cổ họng mới nói tiếp,

“Bây giờ anh đang ở dự Liên hoan phim ở Tokyo, không biết lần này có thể thành

công hay không, nhưng cho dù chuyện gì đi chăng nữa, hãy gả cho anh.”

Dường như là đang ở cạnh bờ biển, còn có tạp âm gió.

Bàn tay kia của Trình Hạo đang nắm chiếc hộp, bồn chồn

dùng sức.

Video rất ngắn, nhưng không biết tại sao, cô xem mà

sống mũi cay cay, thực cảm động quá a.

Nhưng mà…cô nhìn thoáng qua Tiêu Dư, lại nhìn về

video, rồi lại nhìn Tiêu Dư: “Cho tới bây giờ mỗi lần chị í yêu đương gì cũng

đều thích công bố, không thể có chuyện thành đôi với Trình Hạo mà không nói cho

ta biết?”

Suýt nữa Tiêu Dư phun một ngụm nước: “Còn chưa có yêu

đương gì đã đi cầu hôn rồi?!”

Hai người âm trầm u ám liếc nhìn nhau một cái, đồng

thời rút di động ra, cùng lúc nhấn nút gọi điện thoại cho Kiều Kiều, cuối cùng

là cuộc gọi của Giai Hòa được nhận. Ở đầu dây bên kia, Kiều Kiều vừa tiếp điện

thoại, hít hít mũi alô, mắt Giai Hòa lập tức tỏa sáng lấp lánh: “Chị cảm động

đến khóc à?”

Giai Hòa quyết đoán ấn chế độ rảnh tay, đặt điện thoại

trên bàn.

“Cái gì hả?” Giọng nói Kiều Kiều nghèn nghẹt âm mũi:

“Chị sắp bị đông chết, đang chụp ngoại cảnh.”

“Chị còn không biết?!” Giai Hòa quét mắt qua màn hình,

được rồi, 20 phút đã nhảy lên 9000, đương sự còn không biết.

Đầu dây bên kia rất bất đắc dĩ: “Có chuyện gì nói lẹ

đi, chị đang có cuộc gọi khác.”

“Chuyện đó…” Giai Hòa quyết định tiến hành theo chất

lượng một chút, “Gần đây chị có bạn trai mới không? Sau cái tên Bass thúi tha

đó á?” Kiều Kiều trần mặc: “Người đang hạnh phúc trong tình yêu đến an ủi người

đang thất tình à?”

Giai Hòa quẫn, có liên quan gì tới đây chứ hả: “Thật

sự không có à? Hoặc có chuyện gì mờ mờ ám ám không, kiểu như suýt chút nữa đâm

lọt cửa số giấy á?” Chí ít cũng phải có manh mối nào chứ? Bằng không người anh

em này là đâm đầu vào chỗ chết neh?

“Dĩ nhiên không có gì hết, em giới thiệu cho chị?” Kiều

Kiều đang sắp phát điên.

“Có chuyện, nhưng chị phải bình tĩnh một tý.” Giai Hòa

nhìn thoáng qua Tiêu Dư một cái, ý tứ rất rõ ràng: Mi đi k*ch th*ch bả đi.

Tiêu Dư hắng hắng cổ họng: “Cuồng yêu đương, nói cho

nghe một chuyện vô cùng bất hạnh, đi tìm một chỗ vắng vắng người, yên tĩnh chút

đi.” Kiều Kiều à một tiếng: “Hai người ở chung với nhau đó à?” Bên kia im lặng

hơn mới nói tiếp: “Chị đây biết rồi, bọn mi rốt cuộc cũng áy náy, hôm nay là

sinh nhật chị thế mà không gửi tin nhắn chúc mừng. Có biết là từ hôm qua, bắt

đầu mười hai giờ có biết bao nhiêu nghệ sĩ gửi tin nhắn chúc mừng chị không hả?

Người ta bận rộn như vậy cũng nhớ rõ, bọn mi hai đứa mỗi ngày chỉ ăn cơm chờ

chết thế mà cũng quên gửi tin chúc mừng chị.”

Giai Hòa quẫn nhìn Tiêu Dư, Tiêu Dư lên tiếng cắt

ngang: “Có quen biết Trình Hạo không?”

“Quen à,” Kiều Kiều lập tức nói, “Giai Hòa cũng quen

đó, cùng làm Vĩnh An mà. Sau đó ảnh không ở công ty chúng ta, mà có chuyện gì

vậy? Nhìn trúng?”



Tiêu Dư cũng quẫn, nhìn nhìn Giai Hòa một cái mới thực

bình tĩnh nói với di động: “Anh ta cầu hồn bà.”

Im lặng, thực im lặng.

Tim gan bé nhỏ của Giai Hòa đang co lại, đầu dây bên

kia mới ngắt lời: “Hôm nay là sinh nhật chị chúng bây chứ không phải ngày cá

tháng tư, nửa năm không gặp anh ta rồi, ngay cả số điện thoại cũng xóa.”

“Bà tự lên Weibo của mình đi, có người gửi cho từ lâu

rồi kia, 2.25 ca-ra lận, thực mù mắt, nhất là ánh sáng nó phát ra.” Tiêu Dư

nhanh chóng tổng kết xong, đầu dây bên kia lập tức ngắt điện thoại.

Một phút sau, di động ở trên bàn lại rung lên, Giai

Hòa thở sâu, so với chính mình được cầu hôn còn kích động hơn, vừa ấn nút đã

nghe tiếng thút tha thút thít, rồi lại thút tha thút thít, nữ nhân vật chính

kia đã không thể thốt nên lời: “Chúng bây nói xem…đây có phải là chơi đểu người

ta không a…” Tiêu Dư thực bình tĩnh nói: “Bà xem có mấy vạn lượt trích đăng

lại, hẳn là không có người nào tự đi chơi đểu mình như vậy.”

Hai người ngồi nghe Kiều Kiều nghẹn ngào rất lâu, Giai

Hòa chịu không nổi phải mở miệng hỏi: “Vầy giờ chị tính sao,” Cô còn nghiêm túc

nghĩ nghĩ, “Anh Trình Hạo này cũng thiệt tình, còn chưa yêu đương gì mà lại bay

đi cầu hôn trước, đây không phải là làm khó chị sao?” Tuy rằng rất lãng mạn,

nhưng cũng phải xem đương sự có muốn hay không muốn chứ a?

“Chị cảm thấy,” Bên kia do dự một lúc, câu sau còn

khiếp sợ hơn, “Chị yêu anh ấy.”



Giai Hòa cảm thấy đầu óc mình không chịu nổi cơn kích

thích như vậy được nữa, Tiêu Dư chỉ ừ một tiếng: “Bây giờ đi làm visa, bây giờ

làm chắc còn kịp lễ bế mạc của Liên hoan phim kia.” Hai người hành động nhanh

gọn, nói thêm vài câu liền ngắt điện thoại, Giai Hòa mới hiểu được Kiều Kiều

đang muốn làm gì, lập tức trợn mắt há hốc mồm mà nhìn Tiêu Dư chằm chằm: “Không

phải chứ, chị ấy bốc đồng mà mi còn ủng hộ được? Đi Tokyo?”

“Trong một tình huống, nếu một người đàn ông đang

không nắm chắc thứ gì, hy sinh mặt mũi của mình như vậy, gả cho anh ta cũng rất

tốt,” Tiêu Dư không bình luận gì nữa, “Không phải mỗi một người phụ nữ đều có

thể gặp được chuyện như vậy, dù sao ai ở bên nhau cũng có lúc sẽ khác, tại sao

không chọn một kẻ ngớ ngẩn nhưng lại có tài như thế? Mi phải biết rằng sau khi

anh ta đoạt giải thưởng thì chuyện này không chỉ có vạn người biết thôi đâu.”

Giai Hòa mờ mịt gật gù, lại gật dù, vì sao Tiếu Tiếu

nói cái gì cũng có đạo lý như vậy?

Tiếu Tiếu đi rồi, nhưng mỗi lần nhớ đến Giai Hòa vẫn

nhịn không được phấn khích, quyết định gọi điện thoại cho Dịch Văn Trạch, vô

cùng kích động kể chuyện tên đàn ông ngốc nghếch kia chưa yêu đương gì đã cầu

hôn, còn Kiều Kiều được cầu hôn lập tức yêu ngay. Đầu dây bên kia chỉ mỉm cười

lắng nghe, đến cuối cùng mới nghĩ nghĩ rồi nói: “Lần này đúng là có hai phim

nhựa Trung Quốc được vào chung kết, hy vọng anh ta có thể thành công.”

Thực ôn hòa thực bình tĩnh, Giai Hòa lập tức ‘xếp cờ

im trống’, ừm một tiếng.

[1]: Đó là các tấm thư hoạ lồng vào khung kính.

Khi không lộng vào khung kính, tấm thư họa được bồi (thuật ngữ gọi là trang

biểu 裝裱). Cụm 裝裱 còn

được dịch là ‘trang hoàng’ hay ‘bồi. Trong “Chương pháp” (bố cục của thư pháp),

khi bồi tranh hoặc bồi một bức thư pháp, ta phải chừa biên. Nếu là đẩu phương

thì bốn biên đều nhau. Nếu là trực phúc hay hoành phúc thì biên theo cạnh dài

phải hẹp, biên theo cạnh rộng thật rộng. Kích thước mỗi cạnh (từ một mét trở

lên) tuỳ thuộc vào nội dung, số chữ nhiều ít. Nếu là tranh có đề chữ, kích

thước này tuỳ ý họa gia ấn định.

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.