Tướng Phủ Đích Nữ

Chương 36: Quyển 1 - Chương 36 Tranh thủ tình cảm


“Mẫu thân hồ đồ, phụ

thân hoan hỷ mẫu thân điểm nào nhất?” Nạp Lan Khuynh nhìn nhị di nương

một cái, mới lặng lẽ nói thẳng cho nhị di nương, trong mắt mưu kế tự

nhiên càng phát ra rõ ràng, nếu nhị di nương được sủng ái lại, càng lợi

dụng thai nhi trong bụng nhị di nương, Cung thị mơ tưởng toàn thân trở

ra, chỉ có nhị di nương địa vị nâng lên, chính mình mới có cơ hội tiếp

cận thái tử.

Nhị di nương nghe xong cười liên tục, khoa trương khen Nạp Lan Khuynh thông minh.

“Lão gia, nhị di nương cầu kiến!” Trong thư phòng, Nạp Lan Diệp Hoa vừa ngồi xuống liền có người tiến vào thông báo.

“Không rảnh!” Nạp Lan Diệp Hoa đầu cũng không nâng, chuyện Lưu Châu trong lòng hắn rốt cuộc là khúc mắc a.

“Lão gia, đây là hoa quế cao ta tự tay làm, lão gia cực kỳ thích ăn, làm

phiền đưa vào cho lão gia!” Nhị di nương giọng nói mềm mại theo khe cửa

lọt vào, thanh âm tựa hồ mang theo ý cười ngọt ngào.

Hạ nhân đem

vào, Nạp Lan Diệp Hoa thả một miếng vào trong miệng, tâm tư lay động “

Cho nàng vào đi.” Cũng không nghĩ nhiều, phân phó xuống.

Lúc hạ

nhân đẩy cửa ra ngoài, bên ngoài trống rỗng, không còn bóng dáng nhị di

nương, bẩm báo cho Nạp Lan Diệp Hoa, Nạp Lan Diệp Hoa sủng sốt, nghĩ đến khỏng thời gian này vắng vẻ nàng, nàng sẽ tìm mọi cách tiếp cận chính

mình, không ngờ nàng thế nhưng …có vẻ chính mình đa tình.

Bên ngoài, hạ nhân đi vào, nhị di nương từ chỗ nấp đi ra, khóe miệng nhếch lên, Nạp Lan Khuynh quả nhiên tiên đoán không sai a.

Thời điểm ngày thứ hai, nhị di nương cũng chưa sai người thông báo, tực tiếp đưa hoa quế cao cho hạ nhân, xoay người rời đi, thực khiến Nạp Lan Diệp Hoa kinh ngạc.

Đến ngày thứ ba, Nạp Lan Diệp Hoa trực tiếp phân phó nếu nhị di nương đến lập tức cho nàng tiến vào.

“Thỉnh an lão gia!” Nhị di nương hành lễ với Nạp Lan Diệp Hoa, thấy trên bàn

Nạp Lan Diệp Hoa một mâm hoa quế cao, Lưu Châu hầu hạ bên cạnh, ánh mắt

tối sầm, cưỡng chế lửa giận trong lòng, trên mặt lập tức tươi cười.

“Nô tỳ thỉnh an nhị di nương!” Lưu Châu trong tay đang cầm miếng hoa quế

cao đặt vào miệng Nạp Lan Diệp Hoa, cánh tay bỗng run lên, vội vàng

buông xuống hành lễ.

“Muội muội mau đứng lễ a, đều là người nhà,

làm gì như người lạ.” Nhị di nương tươi cười, hai tay nâng Lưu Châu lên, cử chỉ hợp tình, mắt mgọc mày ngài, rốt cuộc hầu hạ Nạp Lan Diệp Hoa

nhiều năm, giơ tay nhấc chân cũng có thể làm cho Nạp Lan Diệp Hoa hồi

tưởng dĩ vãng.

“Thân mình chưa khỏe, sao lại chạy tới đây, gần

nhất đứa nhỏ nháo ngươi?” Nạp Lan Diệp Hoa áy náy, nhìn nhị di nương hơi còng lưng, mặc dù vài ngày trước có chút tức giận, nhưng vẫn là nhớ a.

“Bẩm lão gia, hắn còn nhỏ, nào có cơ hội hồ nháo a!” Nhị di nương ôn nhu

nói, tay không tự giác xoa xoa bụng, cả người phát ra ánh sáng tình

thương của người mẹ.

“Nhưng ta thật nóng nảy!” Nạp Lan Diệp Hoa sang sảng cười, người làm phụ thân là vui sướng a.

“Lưu Châu muội muội cũng sắp mang thai đi, đến lúc đó hai hài tử sấp xỉ tuổi nhau, cùng làm bạn chơi với nhau a!” Nhị di nương tươi cười nhìn Lưu

Châu, Nạp Lan Diệp Hoa giống như lại nhìn thấy nhị di nương ôn nhu trước kia.

“Nô tỳ trước tạ ơn nhị di nương nói lời cát tường.Có thể

hoài thai đứa nhỏ lão gia là phúc lớn của nô tỳ, nô tỳ bạc mệnh, chỉ dám mượn lời nhị di nương làm cho nô tỳ dính điểm phúc khí, vì lão gia thêm một nhi tử.” Lưu Châu nói xong hướng mắt nhìn Nạp Lan Diệp Hoa, trên

mặt nóng lên, vội cúi đầu.

“Lưu Châu muội muội đừng tự coi nhẹ

mình, có thể là người lão gia, tự nhiên là có phúc khí rất lớn.” Nhị di

nương chu miệng, như bất mãn với lời nói của Lưu Châu, trong lòng hận,

bất quá một cái nô tỳ sao có thể lọt mắt Nạp Lan Diệp Hoa.

“Nhị

di nương thứ tội, nô tỳ biết sai rồi!” Rốt cuộc là thân phận ở nơi nào

làm ra vẻ đâu, trước mặt Nạp Lan Diệp Hoa, Lưu Châu không thể lấn áp

nàng đi.

“Lưu Châu muội muội làm gì vậy, dù sao cũng là tỷ muội

vui đùa nói thôi.” Nhị di nương sốt ruột nói .Vừa định đỡ Lưu Châu, nhị

di nương bỗng nôn khan, mắt nhất thời chảy ra vài giọt nước mắt, trông

có vài phần điềm đạm đáng yêu.

Đêm Nạp Lan Diệp Hoa ngủ lại trong phòng nhị di nương, Nạp Lan Tĩnh nghe tin này, chính là cười nhạt, sai

Lưu Thúy đưa một chiếc gương đồng đến cho Lưu Châu, Lưu Châu kia cũng là một người thông minh, nghĩ đến nàng có thể suy nghĩ cẩn thận mọi

chuyện.

Ban đêm, Nạp Lan Diệp Hoa bước vào trong phòng nhị di

nương, chỉ thấy một ánh sáng từ đèn dầu phát ra, nhị di nương cầm kim

thêu một cái yếm của tiểu hài tử.

“Đã trễ, ngày mai lại làm đi”

Nạp Lan Diệp Hoa bất giác cất giọng, kia ánh sáng tản ra xung quanh

người nhị di nương, như cẩn thận miêu tả lại hình ảnh đẹp nhất.

“Không cần đâu, còn mấy đường kim nữa thôi, lão gia sao hôm nay lại đây!” Nhị

di nương cười nhẹ, lập tức cúi đầu, ôm lấy kim thêu.

“Ta ở cùng

ngươi một lúc!” Nạp Lan Diệp Hoa nhìn nhị di nương, tóc đen mềm mại, xõa sau lưng, cùng thân mình vòng quanh duyên dáng, nàng cúi đầu ôn nhu,

rốt cuộc là không có quên được.

“Xong rồi!” Nhị di nương đặt chỉ

thêu bên miệng nhẹ nhàng cắn đứt, lấy tay hướng bình phong, vừa lòng

nhìn, mới đưa nó phóng lên.

“Ta xem nào!” Nạp Lan Diệp Hoa cao

hứng, nhìn nhị di nương gật đầu cười, đưa tay cầm cái yếm, mặt trên cái

yếm thêu một cái khóa tử, ngụ ý trăm tuổi, tuổi bình an.

“Ngươi khéo tay!” Nạp Lan Diệp Hoa cười cười, làm cho nhị di nương ngồi trên mép giường tựa vào người mình.

“Lão gia khen trật rồi, trong phủ người thêu còn đẹp hơn, Khanh nhi làm sao

dám tự nhận khéo tay!” Nhị di nương nghiêng người tựa vào người Nạp Lan

Diệp Hoa, chính là ánh mắt thay đổi, một loại phẫn hận, cùng ghen tỵ.

“Sao nói thế!” Nạp Lan Diệp Hoa cũng không giận, ý cười trên mặt càng đậm.

“Lão gia, người nói người ta.” Nhị di nương nũng nụi nói “Lão gia, sắc trời

muộn rồi, người không muốn đi chỗ Lưu Châu muội muội nghỉ ngơi sao?”

“Như thế nào, ngươi hy vọng ta rời đi sao?” Nạp Lan Diệp Hoa trong mắt tràn

ngập nghiên cứu tìm tòi, nhị di nương tính tình trước kia không phải

vậy.

“Thiếp thân mình không thể hầu hạ lão gia, lão gia tự nhiên

rời đi, bất luận thiếp nguyện ý vẫn là không muốn, lão gia không phải

người của một mình thiếp” Nhị di nương cười khổ, vẻ mặt bất đắc dĩ “Lão gia thứ tội, thiếp hồ ngôn!” Nhị di nương đột nhiên ý thức được lời

mình nói, nhanh quỳ xuống hành lễ.

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.