Tú Sắc Nông Gia

Chương 121: Lỗ thoát nước kia của ngươi thật là tốt nha


Edit & Beta: Tuyết Y Mấy người đứng ở bên bờ

ruộng, vừa nhìn nước ứ bên trong ruộng vừa âu sầu, thế này làm sao cũng

phải nghĩ biện pháp đi a!

“Không được, phải thoát nước trong ruộng ra.” Dương Nghĩa Trí nhìn mặt nước rồi kiên quyết nói.

“Nhưng mà thôn trưởng à,

đống nước này làm sao thoát đây? Một loạt ruộng đằng sau ngay cả một cái mương nhỏ cũng không có, mấy mảnh có mương nhỏ thì nước đều sắp ngập

lên đến bờ ruộng rồi. Nếu như đào lỗ thoát thì ta thấy nước sẽ chảy hết

vào trong ruộng mất.” Có người nói.

“Vậy đừng đào lỗ thoát, nghĩ biện pháp khác đi.” Dương Nghĩa Trí nói.

“Nếu như có biện pháp khác

thì bây giờ mọi người cũng không cần buồn như vậy rồi.” Người nọ lại

nói, đã có cách thì mọi người đã làm sớm rồ, còn đứng ở đây làm gì?

Dương Nghĩa Trí nhíu nhíu mày, mắt nhìn Cát Sơn ở bên cạnh, hỏi: “Cát Sơn, cháu có chủ ý gì không?”

Cát Sơn do dự một lúc, mới nói: “Có lẽ có một biện pháp có thể thử xem sao ạ.”

Mấy người hai mắt tỏa sáng, vội hỏi: “Biện pháp gì vậy, huynh nói nhanh đi.”

Cát Sơn đưa mắt nhìn Bách

Thủ ở bên cạnh, rồi lên tiếng nói: “Thoát nước bằng biện pháp dẫn nước

như trước kia chúng ta đã làm.”

Vừa rồi hắn vòng vo trong

ruộng một lúc, đã gặp Bách Thủ mới đi chợ về, hai người đứng ở ven đường nói vài câu, sau đó Bách Thủ lại nói ra biện pháp này. Hắn cảm thấy đây là phương pháp duy nhất có thể dùng thử vào hiện tại.

“Cháu nói cụ thể ra xem, như biện pháp dẫn nước là như thế nào?” Dương Nghĩa Trí nói.

Cát Sơn đưa mắt nhìn Bách Thủ, nói: “Bách Thủ huynh đệ, huynh đến đây nói đi!”

Bách Thủ cũng không từ chối, không nhanh không chậm nói ra cách nghĩ của bản thân: “Nước trong mấy

con mương nhỏ này không thể đẩy ra được, chỉ có thể đẩy ra con sông ở

bên cạnh, nhưng chỉ có mấy mảnh ruộng nằm ở sát bờ sông thôi, cho nên,

chúng ta có thể chọn biện pháp dẫn nước, cho chảy qua từng mảnh từng

mảnh ruộng một…”

Thì ra trước tiên tháo nước

sang ruộng bên cạnh, khi đẩy gần hết nước trong những mảnh ruộng bên

ngoài ra, thì sẽ đào lỗ thoát ở những mảnh ruộng cạnh nhau, rồi lại để

cho nước chảy qua mảnh ruộng đầu tiên sau đó tháo ra sông, làm nhiều lần như thế, cho đến khi đẩy hết nước bên trong tất cả những mảnh ruộng ra.

Nhưng cách này cũng có một

vấn đề, mảnh ruộng ngoài cùng với tư cách là đường giao thông thoát

nước, sợ sẽ bị áp lực nước quá nhiều, nếu không cẩn thận sẽ làm hỏng hoa mầu. Vì thế nếu dùng biện pháp này, thì công tác đầu tiên là phải làm

mọi người thông suốt, còn phải sắp xếp người thay phiên nhau trông coi

việc thoát nước. Phương pháp còn phải tiến hành theo tuần tự, không được gấp gáp, cho nên xem chừng tốc độ cũng rất chậm. Nếu như lúc nào đó ông trời đột nhiên không vui, lại cho thêm một trận mưa lớn, thì cũng sẽ

rất phiền toái.

Thương nghị một lúc, mấy

người đều cảm thấy cách này của Bách Thủ có thể dùng được. Vì không thể

trì hoãn nữa, nên Dương Nghĩa Trí lập tức cho vài người đi thông báo với người trong thôn mở đại hội khẩn cấp.

Để tiết kiệm thời gian, mọi

người cũng không đến nhà thờ tổ, mà bên trong cũng không thể chứa được

nhiều người như vậy, vả lại nếu thương lượng xong việc này ở bên ngoài,

mọi người cũng có thể lập tức hành động.

Dương Nghĩa Trí đến bờ sông quan sát địa hình, còn mấy người khác lập tức chia nhau đi thông báo cho thôn dân.

Loan Loan đang ngồi ở của

nhà chính may quần áo cho Lai Sinh, tên tiểu tử này không biết làm gì mà làm rách toác cả ống tay áo. Lúc Bách Thủ trở về, Loan Loan đang vừa

may vừa dạy bảo Lai Sinh, mà Lai Sinh thì ngồi ở một bên bĩu môi, bộ

dáng rất bất mãn, trong miệng còn nói thầm: “Cũng không phải là đệ làm

rách mà.”

Loan Loan thấy Bách Thủ đi

vào sân, nhưng lại mặc áo tơi đi thẳng vào bếp. Chờ lúc hắn uống xong

nước đi ra, nàng bèn khó hiểu hỏi hắn: “Chàng còn phải đi ra ngoài sao?”

“Ừ, thôn trưởng mở đại hội

khẩn cấp, là về vấn đề thoát nước trong ruộng. Nếu nàng không muốn đi

thì cứ ở trong nhà đi, dù sao cũng có ta ở đó rồi.”

Nghe vậy, Loan Loan ngừng việc may vá trên tay lại, nói: “Chàng nói cho thôn trưởng biết cách nghĩ kia à?”

Thấy hắn gật đầu, Loan Loan

cũng không nói thêm gì nữa, biện pháp thoát nước kia nàng đã nghe Bách

Thủ nhắc qua vào buổi tối rồi, nàng cảm thấy đây có lẽ là kế sách thích

hợp ở thời điểm hiện tại, và cũng là biện pháp duy nhất.

Loan Loan bỏ đồ đạc đang cầm trên tay vào giỏ, đồng thời nói: “Nếu chàng có việc thì nhanh đi trước

đi, ta lập tức theo ngay.”

Bách Thủ đồng ý, sau đó đi

nhanh chóng rời khỏi sân. Loan Loan xếp bộ quần áo đang khâu dở một nửa

vào, sau đó lấy áo tơi ra, nói với Lai Sinh: “Trong thôn mở cuộc họp,

bây giờ tẩu phải đi ra ngoài, đệ muốn ở nhà chơi hay là đi cùng tẩu?”

“Đệ muốn đi.” Lai Sinh lập tức nói, ở nhà một mình rất chán nha. Sau đó tự mang cái áo tơi mình đã mặc ra.

Vừa mặc áo tơi Loan Loan vừa nói: “Nếu đệ muốn đi ra ngoài cũng được, nhưng đệ phải đi theo đằng sau tẩu, không được chạy lung tung, có biết không?”

Nước ngoài sông đang dâng

cao, ngộ ngỡ hắn chạy đến bờ sông rồi xảy ra chuyện gì thì nàng và Bách

thủ sẽ phải áy náy cả đời mất.

Lai Sinh rất nghe lời mà gật đầu.

Lúc gần đi, Loan Loan còn cố ý nhét một túi hạt dưa cho hắn, lúc này hai người mới ra khỏi nhà.

Trên đường thôn đã có rất nhiều người, Loan Loan dẫn theo Lai Sinh đi về phía đám người.

Tất cả mọi người khoác áo

tơi, đội mũ rộng vành đứng trong mưa. Nàng đột nhiên nhớ tới phim võ

hiệp xem trên TV kiếp trước, những nhóm hiệp khách đứng sừng sững trong

mưa gió.

Chỉ có điều đám hiệp khách

này thân phận lại không đồng nhất, nam nữ, phụ nữ và trẻ em, người lớn,

trẻ con, lộn xộn, líu ríu không ngừng, lại còn hơi có chút cảm giác hân

hoan.

Loan Loan mới vừa đi tới

gần, bà mối Vương và mấy người quen biết bình thường bèn lôi kéo nàng

hỏi: “Nhị muội, hôm nay mở đại hội khẩn cấp gì vậy?”

“Tẩu thấy chẳng phải muội còn đến sau cả mọi người sao?” Loan Loan cười nói.

“Không phải Bách Thủ nhà muội đến thông báo cho chúng ta đấy sao? Muội không biết chuyện gì à?” Bà mối Vương nói.

Loan Loan cười cười: “Cũng không phải chỉ có mình huynh ấy đi thông báo mà, hình như là vì chuyện ruộng lúa đấy!”

Nghe xong, mấy người bên

cạnh lập tức kêu lên: “Ôi, đồng ruộng này mà không quản thì xong mất,

thôn trưởng nhất định là đã có cách rồi, thế thì tốt quá.” Trên mặt có

một chút vui mừng.

Mọi người ngươi một câu ta

một câu, rất nhanh Dương Nghĩa Trí đã từ bờ sông trở về rồi, mọi người

cũng đến đông đủ, ông đứng ở chỗ hơi cao một chút, nhìn tất cả mọi người rồi lớn tiếng nói: “Hôm nay triệu tập mọi người đến đây là muốn thương

lượng với mọi người về vấn đề nước mưa lần này, lúc này trời mưa quả

thực kéo dài, không chỉ trong nhà chúng ta bị ngập nước, mà trong ruộng

đồng cũng bị, nông dân chúng ta phải dựa vào trồng trọt để kiếm sống,

cho nên phải nghĩ cách thoát nước đọng ở trong ruộng này ra, hiện tại ta muốn hỏi mọi người một chút, mọi người có … cách nào tốt hay không?”

Bên dưới trầm mặc một lát, rồi có người khẽ thở dài: “Ai, ta còn tưởng rằng thôn trưởng có cách chứ?”

Thấy không có ai lên tiếng, Dương Nghĩa Trí lại nói: “Hiện tại chỗ ta có một cách…”

Sau đó nói ra cách thoát

nước của Bách Thủ. Bên dưới dần nổi lên tiếng thảo luận, có người mừng

rỡ, có người thắc mắc, và cũng có người phản đối.

“Biện pháp này được đấy, mặc dù mệt một chút nhưng như thế thì toàn bộ ruộng lúa của người trong

thôn đều được cứu rồi.”

“YAA.A.A.., cái này nghe

không tệ nha, thế nhưng mà ngộ ngỡ làm không được thì sao? Còn phải đề

phòng lúa trong ruộng bị nhấn chìm nữa.”

“Nghe thì tốt đấy, nhưng thế thì mấy mảnh ruộng ven bờ sông sẽ hỏng mất, vì tất cả nước đều dẫn sang đó, còn không phải sẽ nhấn chìm hết lúa sao.”

Dù sao nói gì cũng đều có

thể cả, Dương Nghĩa Trí khụ một tiếng lớn, tiếng bàn bạc bên dưới lập

tức nhỏ hơn, vẻ mặt ông nghiêm túc lớn tiếng nói: “Mọi người yên tâm,

ruộng ven sông tuyệt đối sẽ không bị ngập, chúng ta sắp xếp người thay

phiên nhau trông coi việc thoát nước, cũng không phải đào lỗ thoát ở tất cả các ruộng cùng lúc, mà đào từng cái từng cái một… chỉ là tính đến

hiện tại, mọi người đều không có cách nào khác, nên đây là cách duy nhất có thể làm được, chỉ là hy vọng mọi người hiểu cho, chúng ta đều là

người cùng thôn, nên giúp đỡ lẫn nhau, tháo nước trong những mảnh ruộng phía sau ra…”

Dương Nghĩa Trí nói một trận vô cùng chân thành tha thiết. Ông thực sự hy vong tất cả mọi người trong thôn đều tốt.

Sau khi mọi người không

ngừng nghiên cứu thảo luận, hỏi thăm, thì rốt cục đã quyết định, sắp xếp nhóm người trông coi việc thoát nước, ban ngày và ban đên mỗi buổi một

tiểu đội gồm sáu người. Người nào muốn đi theo xem thì đi đến bờ sông,

còn không thì cứ về nhà. Khi mọi người đi đến bờ sông, mấy mảnh ruộng

ven sông đều đã được thoát nước.

Tổng cộng có sáu mảnh ruộng

nằm ven sông, nhưng cũng không phải là của riêng một gia đình, trước

tiên đào lỗ thoát nước ở những mảnh ruộng lân cận với sáu mảnh ven sông

đó. Nước lập tức chia nhau chảy vào trong sáu mảnh ruộng ven sông này,

sau đó chảy ra sông. Nước từ một mảnh ruộng chảy qua một mảnh ruộng khác ra ngoài, không chút nào ảnh hưởng đến cây trồng trong ruộng, đoàn

người thấy thế trên mặt đều lộ vẻ vui mừng.

Chờ thoát xong nước ở mảnh

ruộng thứ hai, sau đó đào hai lỗ thoát ở hai đầu mảnh ruộng thứ hai,

cũng chính là mảnh ruộng thứ ba và thứ tư, đương nhiên vì suy xét đến

cây trồng trong mảnh ruộng thứ hai nên mọi người cũng không đào lỗ thoát quá lớn. Nước trong mảnh ruộng thứ ba và thứ tư theo mảnh ruộng thứ hai chảy tới mảnh ruộng đầu tiên rồi lại chảy ra sông. Chờ nước trong mảnh

thứ ba và thứ tư thoát được một nửa, mọi người lại đào tất cả lỗ thoát ở hai mảnh này. Như thế suy ra, mảnh thứ năm, thứ sáu, thứ bảy và thứ tám sẽ dùng phương pháp tăng dần lên.

Tương đối mà nói thì mọi

người có thể phải chịu mệt mỏi một chút, bởi vì họ phải liên tục quan

sát nước trong ruộng, xem xét nước chảy ít hay nhiều để quyết định đào

lỗ thoát lớn hay nhỏ, còn phải cân nhắc sức chịu đựng của cây trồng

trong mảnh ruộng ở phía ngoài được sử dụng với tư cách là đường giao

thông thoát nước. Tóm lại một câu, nước trong ruộng không được phép lớn

hơn lượng nước thoát ra ngoài.

Chờ Bách Thủ làm mẫu xong,

tất cả mọi người đều kinh ngạc nhìn hắn, bọn họ vốn tưởng rẳng chỉ là

dùng cách lấy ruộng thoát nước đơn giản, không ngờ còn nhiều chi tiết

như vậy, thế nhưng chính vì những chi tiết này mới càng dễ khiến người

ta yên tâm.

Ngay cả Cát Sơn – người

trồng hoa mầu trước giờ không phục ai đều bắt đầu bội phục hắn, Dương

Nghĩa Trí thì lại càng âm thầm gật đầu.

Bách Thủ này không chỉ thành thật, tài giỏi, đầu óc cũng đủ linh hoạt, thật là nhìn không ra nha!!

Mà mẹ Thạch Đầu và mẹ Nguyên Bảo lặng lẽ chọc Loan Loan: “Đầu óc người kia nhà muội thật đúng là

linh hoạt đấy! Thôn ta lần này đều phải cảm ơn đệ ấy rồi.”

Loan Loan nhếch cái miệng

nhỏ nhắn mang theo sự vui vẻ, con ngươi lóe sáng nhìn Bách Thủ phía

trước, nhỏ giọng nói: “Huynh ấy chỉ là thấy chuyện ưa thích thì hay cân

nhắc nhiều phía mà thôi.”

Lai Sinh đứng ở bên cạnh,

cầm trong tay một túi hạt dưa, nhìn Bách Thủ ở phía trước, thấy mọi

người xung quanh đều tập trung toàn bộ tinh thần nghe hắn nói, Lai Sinh

bèn vừa cắn hạt dưa vừa gật đầu, trong miệng cũng không ngừng: “Xem ca

của đệ nói thật tốt nha!”

Xác định được biện pháp,

đoàn người ở bên cạnh nhìn bỗng chốc đã đến trưa, thoát nước đồng thời

sáu mảnh ruộng, dùng phương thức tăng dần lên, nhưng vì nước chảy chậm,

nên đến trưa cũng chỉ thoát được tầm mười mảnh ruộng, nên buổi tối vẫn

phải làm tiếp, huống hồ ông trời vẫn còn đang mưa phùn lất phất. Có

điều, cuối cùng trong lòng tất cả mọi người cũng đã ổn định lại.

Loan Loan dẫn Lai Sinh trở

về nhà nấu cơm, cũng không biết Bách Thủ phải bận rộn tới khi nào, có lẽ lát nữa nàng còn phải đi đưa cơm. May mắn Lai Sinh bây giờ cũng nghe

lời, giúp nàng nhóm lửa nấu cám lợn. Lúc Loan Loan bận rộn thái thịt,

hắn còn chủ động khuấy trộn cám lợn ở trong nồi, và hắn cũng biết xem

khi nào sẽ nấu xong cám lợn. Dù sao như thế cũng không khiến Loan Loan

phải tốn chút sức chỉ dẫn nào, vì thế nàng rất vui mừng.

Nấu xong cám lợn, cũng phải

chuẩn bị thức ăn cho cả nhà rồi. Loan Loan thấy mang bánh rán đi là tiện nhất, nên nàng cắt một ít thịt đã mua lúc chiều, cắt thành mảnh nhỏ,

trộn với hành, bỏ thêm bột tiêu vào rồi kẹp ở giữa bánh, làm thành bánh

thịt.

Tổng cộng rán hơn mười cái,

Lai Sinh ở bên cạnh nhìn thì không ngừng ch** n**c bọt. Rán xong, nàng

lấy đồ ra gói kỹ mấy cái bánh lại, nàng vốn muốn để Lai Sinh đưa đi,

nhưng ngẫm lại lại thôi, lên tiếng nói với hắn: “Tẩu đi đưa bánh cho ca

đệ đây.” Sau đó bước ra khỏi bếp.

Kết quả là đợi nàng đi ra

khỏi nhà thì phát hiện Lai Sinh lại đi theo sau nàng, Loan Loan khó hiểu hỏi hắn: “Đệ làm gì thế?”

Lai Sinh nhếch miệng cười cười: “Đệ đi đưa bánh cho ca nha!”

Loan Loan không lay chuyển

được, nên đành phải thuận theo hắn, hai người đi ra ruộng, đến nơi, Lai

Sinh còn tích cực hơn cả nàng, cầm láy bánh trên tay Loan Loan, đưa cho

Bách Thủ một cái: “Ca, đệ và chị dâu đến ăn bánh cùng ca này.” Sau đó

lại lấy ra một cái đưa cho Loan Loan, cuối cùng bản thân hắn mới lấy ra

một cái rồi bắt đầu ăn.

Loan Loan sững sờ nhìn cái

bánh trên tay, nàng chỉ nói là đến đưa bánh, chứ chưa có nói là muốn ăn

bánh ở đây nha! Bây giờ đang là lúc gió táp mưa sa đấy. Được rồi, coi

như là ăn cùng Bách Thủ đi! Ba người tất cả đều cầm một cái bánh bắt đầu ăn ở ngoài đồng.

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.