Trùng Sinh Chi Thứ Nữ Tâm Kế

Chương 99: Âm mưu của Bát vương phi


Bọn Ngâm Hoan trở lại phòng của Cố Ngâm Sương, không khí trong phòng rõ ràng có biến hóa, Cố

Ngâm Phương vẫn là thần sắc nhàn nhạt như cũ, mà sắc mặt của Cố Ngâm

Sương có thể gọi là trắng bệch.

Phương thị vào phòng sau cùng nói với nàng ấy vài lời vô thưởng vô phạt, cuối cùng lấy một phong thơ

ra, nói là thơ của Tiền di nương cầu xin nàng mang đến, đáy mắt Cố Ngâm

Sương vốn mang đầy ưu thương phút chốt trở nên sáng rỡ, nàng vội cám ơn

Phương thị liền nhanh tay nhận thư, đợi các nàng đi về, vội vàng mở thư

xem tin, lập tức khóe miệng giương cao, một nụ cười thật tươi, muội muội không chịu giúp nàng sao, không sao dù sao cũng có người khác nguyện ý

mà, phải không...

Xe ngựa dần dần ly khai Lục phủ, Ngâm Hoan

ngồi trong xe nhìn theo dãy tường rào kia xa dần, nàng đã nhắc nhở Lục

Đại thiếu phu nhân, nếu sự tình thuận lợi thì một thời gian nữa Lục gia

sẽ đón chào đứa cháu đích tôn của Đại thiếu gia, Lục Trùng Nham, ta xem

dã tâm của ngươi thực hiện như thế nào đây.

Trở lại Cố gia,

Ngâm Hoan nhìn đồ 'Tô thiếu gia đưa tới được đặt trên bàn, Nhĩ Đông đứng một bên còn đang không ngừng nhắc nhở nàng, "Tiểu thư, ngài hiện tại

không thể cùng Tô thiếu gia quá thân cận đâu, Bát vương phủ còn chưa đưa hôn thư tới, bên ngoài người ta đồn đại không tốt cho tiểu thư đâu."

Lời nói này mỗi khi Tô Khiêm Mặc đến đưa quà cho nàng thì Nhĩ Đông lại

bắt đầu nhắc đi nhắc lại...

Một tháng sau khi đọc thánh chỉ,

Bát vương phủ chính thức chọn ngày thành thân, hôn thư do quan môi đưa

đến, ngày đưa sính cũng chọn ra luôn rồi, ngày thành thân là ngày sau

khi Ngâm Hoan cập kê.

Theo quan môi đến Cố phủ còn có hai ma

ma do Bát vương phi sai tới, Mộc thị không hiểu ý tứ của Bát vương phủ,

quan môi kia vừa cười vừa nói, "Chuyện này vương phi nói, trong vương

phủ nhiều quy củ, trong cung quy củ cũng nhiều, tương lai Cố tiểu thư

cũng phải vào cung không ít, nên cần phải học cho tốt, để tránh gặp lỗi

lầm đáng tiếc."

Dù lời nói của quan môi dễ nghe nhưng ý tứ

vẫn như cũ, chính là vương phi sợ Ngâm Hoan không hiểu quy củ tổn hại

thể diện Bát vương phủ, cho nên thỉnh hai ma ma trong cung đến dạy dỗ

nàng.

"Tư Kỳ, an bài chỗ ở cho hai ma ma." Mộc thị cười phân

phó nói, cũng không có lộ ra thần sắc nào khác, quan môi kia thấy chuyện cần làm đã làm xong liền cầm bao lì xì trở về Bát vương phủ phục mệnh.

Trong Bát vương phủ, Bát vương phi nghe nàng nói lại, đắc ý cười khẽ, "Có cho phép, các nàng cũng không dám bất mãn." Cầm lấy bao lì xì trên bàn đưa

cho quan môi, để nàng đi ra ngoài.

Tạ Quán sau khi vào nội

thất thỉnh an mới trở về viện của mình, lúc này nàng đã có thai năm

tháng, đứng lâu một chút liền mỏi mệt.

"Tiểu thư, thân thể

ngài nặng nề như vậy, ngài không cần ngày nào cũng đi thỉnh an vương phi đâu, vương phi sẽ hiểu mà." Nha hoàn bên cạnh Tạ Quán vội vàng đỡ nàng

ngồi xuống, thay nàng bóp chân, Tạ Quán sờ sờ bụng cười nhu hòa, "Thật

may là đứa nhỏ này ngoan ngoãn a, không giống Lạc nhi."

"Cho

dù như vậy tiểu thư cũng không nên để tiểu thiếu gia mệt nhọc, ngài là

người mềm lòng." Nha hoàn kia lẩm bẩm, cả Bát vương phủ, cho dù là Nhị

phu nhân cũng chỉ đến thỉnh an một chút, cũng không giống như tiểu thư

nhà mình ba ngày hai bữa hầu hạ bên cạnh vương phi.

"Thước

Nhi, về sau không cho phép người nói như vậy nữa, ta là Thế tử phi của

Bát vương phủ, hầu hạ mẫu phi là chuyện nên làm, hơn nữa ta chỉ là đứng

đó nói chuyện với mẫu phi thôi." Tạ Quán sau khi gả vào phủ mấy năm nay, nàng vẫn nỗ lực muốn duy trì tốt quan hệ với vương phi, nhưng nàng sớm

liền phát hiện trong lòng vương phi chỉ có một mình tiểu thúc, đối với

Thế tử cùng Nhị đệ cũng không để tâm, có thể cho dù là như vậy, nàng

cũng muốn giống như lời nói của phụ vương, Bát vương phủ phải duy trì sự hòa thuận.

"Vậy Nhị phu nhân cũng phải hầu hạ vương phi mới

phải." Thước Nhi lầm bầm một tiếng, Tạ Quán cười vỗ vai nàng một chút,

"Lá gan càng ngày càng lớn rồi, ngươi dám nói Nhị phu nhân không đúng

nha."

Thước Nhi vội vàng lắc đầu, với tính tình Nhị phu

nhân... Xem như nàng chưa nói gì đi, nếu để Nhị phu nhân hầu chuyện với

vương phi, không đến nửa ngày liền bị phạt thôi.

Tạ Quán khẽ thở dài

một hơi, nếu hành động của mẫu phi lần này mà để cho tiểu thúc biết,

nhất định là sẽ bất mãn, lúc nàng mới gả vào phủ đã nhận thức được tính

tình của hắn, chuyện mà hắn đã nhận định, người xung quanh đồng ý thì

không sao, nếu trực tiếp nhúng tay vào chuyện đó thì hắn liền trở mặt

ngay lặp tức, không hề nể mặt chút nào, cho dù đó là ai...

Mà lúc này bên chỗ Ngâm Hoan, nàng nhìn hai ma ma không nói không cười

dáng vẻ nghiêm túc này, nàng là ngay cả khí lực khóc cũng muốn để dành.

Trước kia lúc nàng vừa mới tới Tử Kinh viện, Cố lão phu nhân cũng phái

Tiền ma ma đến dạy mình quy củ, chỉ với hai ba tháng mà đã làm cho Ngâm

Hoan chịu không nổi, hôm nay có hai ma ma, nghe ý tứ của mẫu thân là

muốn học xong trước khi mình cập kê.

Ngâm Hoan đột nhiên có một nguyện vọng rất lớn a.

Bát vương phi phái hai ma ma tới so với Tiền má má hung tàn nhiều hơn, Ngâm Hoan hết thảy được dạy theo tiêu chuẩn cung quy, trước khi tham gia đại điển tuyển tú các tiểu thư cũng phải học những nội dung tương tự, học

tập cung quy, học tập hầu hạ Hoàng Thượng như thế nào, học liền học hết

hai năm.

Ngâm Hoan cầm chén đi một vòng, vị ma ma kia lại bảo nàng đi thêm một vòng nữa, Thanh Nha muốn đi vào, một trong hai vị ma

ma ngăn cản, "Bây giờ là giờ học quy củ."

"Canh giờ này tiểu

thư phải học nữ công." Thanh Nha không kiêu không nịnh nói, thoáng nhìn

bộ dáng kia của Ngâm Hoan mà đau lòng vô cùng.

"Không cần,

hai năm tới tất cả cầm kỳ thư họa mà Ngâm Hoan tiểu thư cần học, đều do

chúng ta dạy bảo, kể cả nữ công." Ma ma kia trực tiếp đóng cửa lại, sắc

mặt Thanh Nha trầm xuống, đây nào phải là học quy củ, quả thực chính là

muốn làm tiểu thư mệt chết, từ sáng sớm đến bây giờ căn bản chưa từng

nghỉ ngơi, cũng bởi vì tính tình tiểu thư hiếu thắng, nếu đổi thành

người khác đã sớm ngã rồi.

Đến trưa Nhĩ Đông đem cơm trưa đi

đến, Ngâm Hoan còn phải đối mặt với chỉ điểm của hai ma ma ngồi bên

cạnh, ăn không nói, ngủ không nói, nhiều quy củ tới mức đủ để viết sách.

Với cường độ luyện tập như vậy bảy tám ngày sau, đến lúc này thì Mộc thị đã ngồi không yên, nếu là Bát vương phi không hài lòng Ngâm Hoan như vậy,

oai phủ đầu này cũng quá hung ác đi, một cô nương mới mười mấy tuổi nếu

cứ tiếp tục lăn qua lăn lại như vậy, sớm muộn gì sẽ mệt mỏi mà sinh bệnh a.

Nghe tiếng đạp cửa bên ngoài, một vị ma ma trong đó mở

cửa, khi mở miệng định dạy bảo nhưng mắt thấy Mộc thị liền thay đổi

giọng nói, "Cố phu nhân."

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.