Trùm Tài Nguyên

Chương 1556: Quyển 6 - Chương 18 Cả nước đều đau buồn


12h trưa ngày 05 tháng 1 năm 1999, tin đài truyền hình Trung Quốc buổi

trưa vừa phát sóng, mọi người đều ngạc nhiên thấy hai vị chủ bản tin mặc quần áo màu đen, thắt cà vạt màu đen! Mà trong tiết mục tin tức đài

truyền hình Trung Quốc, chỉ có tin những lãnh đạo bất ngờ qua đời hoặc

mất vì tai nạn mới mặc trang phục như vậy! Mọi người không khỏi phân

vân, là vị lãnh đạo quan trọng nào qua đời? Hay là trong nước lại có địa phương nào xảy ra hiện tượng tai nạn nghiêm trọng nào?

Mà theo

lời thông báo than thở khóc lóc của hai vị chủ tin tức, trong lòng mọi

người cũng có cảm giác không giống nhau, không phải là ông già đó chứ?

-…vô cùng thương tiếc báo tin với toàn dân toàn quân cả nước: Một trong

những người sáng lập ra nước cộng hòa, vị lãnh đạo nhà nước kính yêu của chúng ta…đồng chí Parkinson đang trong giai đoạn cuối của bệnh tật,

bệnh phổi lây nhiễm, vì khả năng hô hấp tuần hoàn bị suy kiệt, không cứu chữa kịp thời,đã mất tại kinh thành vào hổi 7h8’ ngày 05 tháng 1 năm

1999, hưởng thọ 95 tuổi!

Mặc dù không khóc thành tiếng nhưng khi

chủ tin nhắc đến cái tin đó, giọng rất thấp, cũng có chút ấp úng, nhưng

mọi người vẫn biết một ông già đã đi rồi!

Nửa đời trước của vị

lão nhân có thể nói là lỵ binh lưỡi mác, là một nhà quân sự lỗi lạc, lập nên chiến công hiển hách được người đời ngưỡng mộ;

Những năm 70 cũng với dũng khí và mưu lược của ông, dẫn dắt quốc gia mở ra một cuộc

cách lớn khiến thế giới khiếp sợ xưa nay chưa từng có. Sau cải cách mở

cửa mười mấy năm, diện mạo của Trung Quốc đã phát sinh những biến đổi

nghiêng trời lệch đất.

Mặc dù mấy năm gần đây người dân cũng đã chuẩn bị sẵn tinh thần, nhưng khi tin dữ truyền ra vẫn khiến cho cả nước đau buồn.

ông cụ qua đời, trên dưới cả nước đều chìm trong nỗi bi thống,nhân dân

thương tiếc ông,nhớ lại chiến tích vĩ đại của ông,hơn mười vạn nhân sĩ

và người dân trên toàn thế giới đưa tang ông với hai hàng nước mắt đưa

tiễn.Xã hội quốc tế,người Hoa ở nước ngoài và đồng bào Hông Kông Ma Cao

cũng đều thương tiếc tiễn đưa vị lão nhân đó.Ở Hông Kông và Ma Cao đều

đặt linh đường để tế vị lão nhân,nhiều người dân Hông Kông và Ma Cao tự

xếp thành đội mang theo vòng hoa phúng viếng.

Trong bài phát biểu của Bí thư liên hiệp quốc khi đó Trường Hữu An có nói:

-Trên quốc tế, ông là nhà thiết kế chủ yếu về phát triển kinh tế về ngành thủ công và hiện đại hóa Trung Quốc được người đời nhớ tới…

Tổng

thống Mĩ Clinton công khai bày tỏ với vị lão nhân là “trải qua 20 năm

một trong những nhân vật kiệt xuất nhất trên võ đài thế giới, sự ra đi

của ông là tổn thất lớn lao cho toàn thế giới.”

Tổng Thống Yeltsin ở điện Kremlin. Russia nói:

-Ông là người tuyên cáo và nhà thiết kế cải cách mang tính lịch sử cho diện mạo quốc gia lịch sử mà vĩ đại.

Đối với sự ra đi của ông Yeltsin cũng tỏ lòng đau xót.

Tổng thống Pháp Chirac và tổng thống Anh Major cũng bày tỏ sự tiếc thương sâu sâu sắc với sự ra đi của ông!

Trong vài ngày, gần trăm chính trị gia của các quốc gia và khu vực trên toàn

thế giới cũng gửi tin nhắn chia buồn. Liên hiệp quốc treo cờ rút, trong

thời gian này nhiều cuộc họp quốc tế quan trọng được mở ra đều tỏ lòng

bi thương với ông. Đây là sự kiện cực kỳ hiếm thấy trên lịch sử thế

giới.

Nhiều giới truyền thông trên toàn thế giới cũng ồn áo đưa

ra sự kiện này! Trong đó có tờ san “thời đại” của Mĩ có tầm ảnh hưởng

rất lớn trên thế giới, cũng trịnh trọng đưa tin qua đời của vị lão nhân.

Trên lịch sử,ngày 19/01/1976 là ngày sau khi thủ tướng qua đời

10 ngày, tượng đầu vị lão nhân lần đầu tiên xuất hiện trên mặt báo tuần

san> Mĩ, sắc điệu cực kỳ ảm đạm.Nhưng ngày

19/01/1999 cũng là ngày ông qua đời được 40 ngày, tượng đầu ông một lần

nữa được đăng lên mặt báo tuần san > của Mĩ.Mà

ngày 03/03 năm đó cũng là ngày kỷ niệm 76 năm ra đời tuần san tác phẩm >. Tuần san > xuất bản

dưới cái tên “tin độc giả” đã hai lần tuyên truyền “nhân vật làm mưa làm gió hàng năm”, chỉ có các vị lãnh đạo thế giới như Churchill,

Eisenhower mà ông là một trong số đó.

Chớp mắt thời gian đã qua

một tuần thế mà đã 11h đêm, lúc này Phương minh Viễn vẫn ngồi trên ghế

sofa trong phòng khách nhà của Tô Hoán Đông, mặc dù mắt hướng về tivi

nhưng tâm hồn không biết lại đang hướng về phương trời nào.

Đối

với anh mà nói, việc này xảy ra quá bất ngờ, mặc dù ông trước nay tình

hình sức khỏe vẫn không tốt, đã có nhiều lần chuyển biến bệnh, nhưng đều có thể cứu chữa được, không ngờ, lần này, lại không có cách nào trở về. So với trước đây, mặc dù ông nhìn thấy sự trở về của Hông Kông, lại

không thể một lần nữa hoài bão sự trở về của Ma Cao!

Màn đêm

buông xuống Phương Minh Viễn đáp máy bay trở về đế đô, đi cùng với Tô

Hoán Đông, cũng có một lần ngắn ngủi được hội kiến qua vị lão nhân. Kho

đó thần trí của vị lão nhân vẫn tỉnh táo, nhưng nói không ra lời, hệ

thống hô hấp của ông đã suy kiệt, chỉ có thể dùng máy hô hấp để thở duy

trì mạng sống.

Mặc dù chỉ trong thời gian 10’ ngắn ngủi, Phương

Minh Viễn vẫn có thể báo cáo thành tích của anh trong thời gian gần đây

cho ông, mặc dù ông thể nói ra, nhưng từ trong ánh mắt có thể thấy ông

rất vui mừng.

Khi sắp ra đi, ánh mắt của ông ra hiệu cho các nhân viên bên cạnh ông giao bộ sách ông sáng tác cho Phương Minh Viễn, trên

mỗi mặt sách đều có chữ kỳ và lời chúc phúc của ông! Mặc dù chữ số không nhiều, nhưng Phương Minh Viễn thấy được sự hi vọng vào tương lai mà ông giành cho mình! Phương Minh Viễn cầm cuốn sách trong ánh mắt ngưỡng mộ

của các nhân viên làm việc, khi Tô Hoán Đông trở về Tô gia. Nhưng ông

trở về không lâu thì ông vụ đã rời khỏi trần thế rồi! Đem chiến công cả

đời cho người đời sau bình luận!

Nhưng mấy ngày hôm sau, Tô Hoán

Đông bận đến mức không về nhà được, người nhà Tô gia trừ bà cụ già ra,

những người khác đều việc quấn lấy thân, hàng ngày ở nhà lộ cái mặt ra

đã là quá tốt rồi.

Sau khi Phương Minh Viễn tham gia vào đoàn

người đưa tiễn ông cụ trên đường, chỉ muốn rời kinh thành trở về thành

phố Thượng Hải, mặc dù trong lòng vô cùng đau thương, nhưng kỳ thi ở

trường anh vẫn tham gia.

Nhưng Tô Hoán Đông lại giữ anh lại, mặc

dù không nói rõ nguyên nhân cho anh, nhưng Phương Minh Viễn lại có cảm

giác, dường như không can hệ gì đến chuyện đại sự xảy ra giữa anh và

Phương gia.

Cửa phòng đẩy ra, sau đó Tô Hoán Đông vẻ mặt ủ rũ

bước vào, thoáng thấy Phương Minh Viễn đang ngồi trên ghế sofa, ho nhẹ

một tiếng. Lúc này Phương Minh viễn mới thấy Tô Hoán Đông đứng ở cửa,

vội vàng nhảy dựng từ ghế sofa lên nói:

-Ông Tô, ông về rồi!

-Ừh, cuối cùng cũng có thể nghỉ xả hơi rồi!

Tô Hoán Đông đổi đôi dép lê, ngồi lên ghế sofa,

-Nếu cậu vẫn chưa ngủ thì bây giờ tồi nói cho cậu nhé. Ngày kia cậu chuẩn bị tinh thần đi, có một cuộc họp quan trọng cậu cũng phải tham gia.

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.