Trùm Tài Nguyên

Chương 1396: Quyển 5 - Chương 488 Một đế quốc đã kết thúc


4h15’ chiều ngày 30/06/1997, Christ Patten sắp rời chức Thống đốc Hông

Kông, các binh sĩ sẽ tiếp nhận lệnh không treo cờ Anh nữa, điều này cho

thấy sự trở lại của Hông Kông là thời khắc bắt đầuđếm ngược!

Ngay trong ngày này, ông cụ đó lặng im không nói một lời nào bước vào Hông

Kông, cũng trong ngày hôm đó, Chủ tịch Trung Quốc cùng đoàn đại biểu

Trung Quốc đã đến Hông Kông, tham gia hội nghị giao tiếp chính quyền

Hông Kông. Đây là các vị lãnh đạo cao nhất Trung Quốc bây giờ lần đầu

tiên sang Hông Kông. Cùng ngày hôm đó, Ủy ban quân sự trung ương phát

biểu “mệnh lệnh giải phóng quân dân Trung Quốc đóng tại Hông Kông ở các

khu tự trị đặc biệt của Hông Kông”. Lệnh của giải phóng quân nhân dân

Trung Quốc ở bộ đội Hông Kông tại các khu tự trị đặc biệt của Hông Kông, đồng thời vào 0h ngày 01/07/1997 bắt đầu thực hiện nhiệm vụ bảo vệ.

Trong Bằng thành cách một con sông với Hông Kông, quân nhân đầu tiên ở Hông

Kông đã xuất phát vào nội thành và các vùng biên giới của Hông Kông, chỉ cần qua 0h0’0’’ ngày 01/07,các nhóm quân nhân có vũ trang này sẽ vào

Hông Kông đầu tiên,gánh vác trách nhiệm bảo vệ Hông Kông!

Buổi

tối, trong cuộc triển lãm hội nghị Hông Kông dưới ánh sáng huy hoàng,

nghi thức giao lại chính quyền Hồng Kông của chính phủ hai nước Trung

Quốc và nước Anh được tổ chức tại tầng năm ở đây. Mặc dù vẫn chưa đến

11h, nhưng bên trong đã có rất nhiều người đến từ khắp các nơi đã đến

tham dự, trong đó không chỉ có một vài nhân vật nổi tiếng quốc tế.

Phương Minh Viễn và Tô Ái Quân đứng trong góc, yên lặng nhìn người vào

ra trong lễ đường.

-Tôi đã nhắc nhở các đồng chí trong ban lễ tân, tin tưởng vào việc này, họ xử lý sẽ thích hợp hơn chúng tôi!

Tô Ái Quân chỉ về phía hội trường nói,

-Cậu xem trên hội trường,đài chủ tịch treo quốc kỳ hai nước Trung Quốc và

Anh, cũng biết, mấy tên quỷ nước Anh lúc đầu còn định trước 0h ngày

01/07,trên cột cờ chỉ treo cờ của Anh và HôngKông, điều này chẳng phải

cố ý gây khó dễ cho chúng ta hay sao?

Phương Minh Viễn bĩu môi,

yêu cầu này của nước Anh phải dùng bộ óc để suy nghĩ cũng hiểu người Anh cũng không mấy an tâm.Phải biết rằng, các lãnh đạo Trung Quốc khi nghi

thức bàn giao vừa bắt đầu đã phải vào trong hội trường, đến lúc đó,

trong hội trường không có cờ Trung Quốc, ở đây đã phát sóng lên toàn thế giới, chính là đánh vào mặt người Hoa trước mặt thế giới.

-Sau này giải quyết thế nào?

Phương Minh Viễn hỏi.

-Sau này các đồng chí lễ tân của chúng tôi đã chỉ ra điểm này, người Anh còn giảo hoạt, nói cái gì trước 0h ngày 01/07, Hông Kông còn dưới ách thống trị của chính phủ Anh, sau 0h ngày 01/07, Hông Kông mới thuộc quyền

quản lý của Trung Quốc, cho nên trước 0h ngày 01/07 không cần treo cờ

Trung Quốc!

Tô Ái Quân cười nhạt nói,

-Sau này, trong các

đồng chí của chúng tôi có người trực tiếp đưa ra rằng, vậy có phải qua

0h ngày 01/07, chúng ta có thể vứt bỏ tất cả các thứ có liên quan đến

nước Anh trong phòng họp sao? Vì sau 0h ngày 01/07, Hông Kông đã thuộc

quyền quản lý của Trung Quốc, trong hội trường tất nhiên cũng không cần

thiết treo cờ Anh và các vật dụng liên quan đến nước Anh! Người Anh mới

không có gì mà chống đỡ được!

-Nói rất hay!

Phương Minh

Viễn giơ ngón cái lên nói. Việc này có thể đàm phán thẳng thắn, đối chọi gay gắt với cán bộ mới được sự tán thưởng của ông ta. Những cán bộ

chính phủ ngoại quốc trước nay đều nhượng bộ ông, họ tăng cường, tiến bộ đối với họ mà nói là đạo lý phải làm, hợp tình hợp lý! Họ đến hay đi

chỉ khiên cho chính họ lâm vào tình cảnh khó khăn, hơn nữa đối phương

chiếm phần thuận lợi hơn sẽ khinh thường ông!

Chỉ có châm trọc

bọn họ theo lý, thậm chí còn tiến hành phản chế, những người nước ngoài

này mới kiềm chế một chút, mới bình tĩnh tiếp đãi ông! Chú ý! Kháng

nghị! Kháng nghị kịch liệt! Kháng nghị kịch liệt nhất! Khiển trách!

Nghiêm khắc khiển trách! Những người này là thần mã bay bay, không như

một cái rắm! Rắm ít nhất còn ngửi thấy mùi thum thủm của đối thủ!

So với những người khác Phương Minh Viễn biết, tương lai của thế hệ trước, chính sách ngoại giao của chính phủ Trung Quốc đã yếu đuối bất lực đến

tình trạng nào! Địa vị chính trị, kinh tế trong xã hội Trung Quốc hoàn

toàn không tương xứng! Đường đường là nwhngx quốc gia lớn trong năm

thành viên của Hội đồng bảo an liên hiệp quốc, nắm giữ gdp quốc dân lại

bị một nước Nam Dương nhỏ đè đầu cưỡi cổ!

Đối với anh ta mà nói,

Chính phủ Trung Quốc tuyên bố không bao giờ xưng bá, vì hòa bình quật

khởi, cố gắng tránh đối địch với các nước phát triển phương Tây! Nhưng

không xưng bá, cũng không có nghĩa dễ dàng tha thứ cho những đối thủ

đánh đến cửa nhà mình! Người ta sau khi tát vào má bên trái còn muốn tát vào má bên phải, đó không phải là yêu hòa bình, đó chỉ có thể gọi là sự yếu đuối!

Mãi mãi chỉ là miệng hô khẩu hiệu mà không có chút

hành động thực tiễn nào, chỉ khiến cho người nước ngoài trở nên nghiêm

trọng hơn, coi ông như một con cọp giấy.

Sở dĩ những người khai

quốc và các vị tiền bối nhận được sự tôn trọng cua các chính khách ngoại quốc,là vì họ không sợ hãi bất cứ kẻ nào ,một người ở Triều Tiên tay

đao tay súng đánh nhau với một người Mỹ, mà một người nữa lại hung hăng

bảo đó là người Việt nam đứng dau Liên Xô! Khiêu khích địch, họ không hề kháng nghị kháng nghị rồi lại kháng nghị, một khi xúc phạm đến Trung

Quốc liền hung hăng phản kích lại! Đúng là hai cuộc chiến tranh đã làm

mất đi sự bình yên gần mười mấy năm của Trung Quốc.

GDP dĩ nhiên

là quan trọng, nhưng GDP lại cũng không phải là vạn năng! Nếu nói nhiều

GDP, đất nước nhất định hùng mạnh, như vậy khi cuộc chiến tranh thuốc

phiện, GDP nhà Thanh chiếm 20% thế giới,không thể trở thành một phe bị

ngã xuống trong trận chiến! Để bảo vệ sự trong sáng của Gdp mà mất đi

lòng tin của nhân dân, khiến đất nước mất đi tín ngưỡng, hội chia năm xẻ bảy, đó mới là việc hết sức đáng sợ!

Thời gian trôi qua, người

trong hội trường dần dần đông lên, các chính khách, đại biểu cán bộ đến

từ các khu vực trên toàn thế giới, còn có nhiều người đến từ Trung Quốc

và Hông Kông đều đã đến đầy hội trường lớn.

Lúc đó kim chỉ

23h40’, người trong hội trường rọn ràng nhốn nháo đã bắt đầu yên tĩnh

trở lại, mọi người đều về vị trí của mình. Mong các vị giữ yên lặng!

Theo các ước định trước đó, trước khi hội nghị bắt đầu 2’, dàn nhạc hai

bên sẽ bắt đầu thay phiên diễn tấu bốn bài hát, để tạo không khí cho hội nghị.Phía Trung Quốc tấu bài >. Âm nhạc là ngôn

ngữ không biên giới, lúc này có tác dụng diệu kỳ. Sau khi dàn nhạc dừng

không lâu, không khí căng thẳng trong hội trường bắt đầu nhạt dần, các

vị khách mời vẻ mặt đang nghiêm nghị cũng bắt đầu tươi cười.

23h42’, Hội nghị Hông Kông quay trở lại Trung Quốc chính thức bắt đầu. Sau màn

đội danh dự của Trung Quốc và Anh, hai bên cùng thổi kèn.

23h46’, các vị lãnh đạo của hai nước Trung Quốc và Anh đi vào hội trường cùng

đi lên đài chủ tịch trong bài hát >! Theo

tin trước đó, Các vị lãnh đạo tham gia hội nghị phía Trung Quốc có Chủ

tịch nước, Thủ tướng nội các Chính phủ, Phó thủ tướng nội các Chính phủ

kiêm Bộ trưởng ngoại giao, Phó chủ tịch quân đội trung ương và các cấp

lãnh đạo cấp cao hành chính khu hành chính đặc biệt Hôn Kông, Mà bên Anh những người tham gia hội nghị và lên đài Chủ tịch có Tham mưu trưởng

quốc phòng Charles Guthrie, Thống đốc rời chức Patten, Ngoại trưởng

Robin Cook, Thủ tướng Anh Tony Blair, Thái tử Charles.

Theo phong tục trước nay của Trung Quốc, nên sắp xếp theo thứ tự cấp bậc cao thấp, cao đứng trước, thấp đứng sau, lần lượt vào hội trường; Mà nước Anh lại kiên trì truyền thống của mình, tức là người có cấp bậc cao vào. Hai

bên đã nhiều lần thương lượng, cuối cùng không đạt được nhận thức chung, đành phải sắp xếp theo phong tục của mỗi nước. Vì vậy, khi các lãnh đạo Trung Quốc vào hội trường, Chủ tịch nước sẽ bước lên phía trước; Mà khi các lãnh đạo Anh vào hội trường hoàng tử Charles lại vào sau cùng.

Nhưng khi bài hát > ngân lên, bên nước Anh

người đầu tiên xuống khan đài là Tham mưu trưởng quốc phòng Charles

Guthrie, phía Trung Quốc lại là Chủ tịch nước Trung Quốc đẩy xe lăn,

người già ngồi xe lăn, tóc đã bạc trắng nhưng tinh thần vẫn minh mẫn!

Trong nháy mắt, trong hội trường ngoài tiếng nhạc ra, lặng ngắt như tờ! Sau

một lát, hội trường đã trở nên ầm ĩ hết cả lên! Mọi người bên thì hưng

phấn quát to bên thì vỗ tay như sấm!

Mặc dù mọi người đều biết,

vị đó một tay khiến cho Hông Kông quay trở lại vẫn khỏe mạnh, nhưng

không ai dám chắc chắn ông ta đã hơn chín mưới tuổi rồi, có thể đích

thân tham gia thời khắc mang tính lịch sử này không! Nhưng, trong lòng

mọi người đều âm thầm chờ đợi, vị lão nhân đó có thể xuất hiện trong hội nghị Hông Kông quay trở về Trung Quốc! Tất nhiên, trong đó, không bao

gồm người Anh!

Phương Minh Viễn chú ý đến Tham mưu trưởng của Anh Charles Guthrie,bước chân rõ ràng hơi ngập ngừng! Mặc dù không nhìn rõ

vẻ mặt của ông ta nhưng nghĩ lại cũng có thể khẳng định nhất định là kẻ

rất tinh nhanh!

Thủ tướng Anh Tony Blair và Thái tử Charles hơi

bất ngờ đưa ánh mắt thăm dò phía bên hội trường, sắc mặt hai người đó

không hề thay đổi, mặc dù trong đàm phán Trung Quốc đã nhắc đến, nếu

tình hình sức khỏe của vị lão nhân đó cho phép, ông ta sẽ đích thân tham gia hội nghị. Nhưng tin phía Anh nhận được là vị lão nhân đó sức khỏe

không tốt, đang tĩnh dưỡng ở bờ biển, không ngờ lão ta lại lặng lẽ đến

buổi hội nghị này!

-Đáng chết!

Không biết kẻ nào than

thở. Mặc dù, vì sự xuất hiện của vị lão nhân đó, trên đài chủ tịch phía

Trung Quốc đã có sáu người, nhưng đến lúc này, họ còn nói được gì? Phu

nhân Thatcher vẫn còn khỏe mạnh, nhưng ở tận nước Anh xa xôi cũng là

muốn đến mà đến không kịp à!

-Đáng giận!

Hoàng tử Charles tức giận nói,

-Những người Trung Quốc này, rất ranh ma! Những kẻ tình báo này không biết đang làm cái trò gì nữa!

Trong lòng Blair rất khổ tâm, bọn chúng vốn định làm khó bên Trung Quốc,

không ngờ, vừa bắt đầu, Trung Quốc đã đánh đòn phủ đầu! Mà đến lúc này,

trừ khi phẩy tay dứt áo bỏ đi, nhưng như vậy, quan hệ ngoại giao giữa

Trung Quốc và nước Anh sẽ càng bị hạ xuống đến đóng băng, trên quốc tế

người Anh có thể coi là đã bị mất mặt không còn chút nào nữa! Cho nên họ chỉ có thể cắn răng trong bụng, ngậm bồ hòn làm ngọt!

Sau khi

đội danh dự thi hành lễ, hoàng tử Charles nói. Những thứ hắn nói, Phương Minh Viễn vốn không có ý nghe, anh ta thấy rất nhiều người trong hội

trường đều giống mình, đều chú ý đến vị lão nhân ngồi xe lăn ngồi cạnh

Chủ tịch nước!

-Điều này có ý nghĩa rất quan trọng mà đặc thù

đánh dấu sự kiện Hông Kông chính thức quay trở lại Trung Quốc, bản

“thông báo chung” ký năm 1984 của quốc gia chúng tôi và chính phủ Trung

Quốc là bản cam kết đối với thế giới, sau năm 97, Hông Kông tiếp tục duy trì cuộc sống của họ, đồng thời tiếp tục trở thành bạn bè quốc tế quan

trọng của nhiều quốc gia trên thế giới, chính phủ chúng tôi sẽ tiếp tục

kiên định ủng hộ bản “>.

-Tên Charles này, sao hắn nói chuyện ướt át bẩn thỉu vậy nhỉ!

Tô Ái Quân nhìn chiếc đồng hồ trên tay kêu tích tắc nói với Phương Minh Viễn:

-Đã quá 28 giây rồi.

Phương Minh Viễn buông thõng tay xuống, mặc dù trong nghi thức này mỗi người

đều có giới hạn thời gian phát biểu, nhưng hoàng tử Charles là đại biểu

cao nhất tham gia hội nghị của nước Anh, hắn như vậy, người khác cũng

không còn cách nào khác! Cũng không thể đi về phía trước, kéo một vị

trên đài xuống dưới!

Bài diễn thuyết của hoàng tử Charles, cuối

cùng kéo dài trễ hơn 37 giây, Phương Minh Viễn thấy về sau những người

dẫn chương trình đều cố ý đẩy chương trình nhanh hơn, hiển nhiên là muốn lấy nhiều hơn 37 giây này!

23h56’, những người cầm cờ của hai

bên Trung Quốc và Anh cùng bước vào hội trường, tượng trưng cho nghi

thức hạ cờ treo cờ giao chính quyền Hông Kông của hai nước chính thức

bắt đầu! Tất cả khách mời tham gia hội nghị lần này, bao gồm cả lão

nhân, những trợ thủ dưới tay Chủ tịch cũng đứng dậy, ánh mắt trong toàn

hội trường tập trung vào cột cờ hai bên sườn đài chủ tịch.

23h59’, người dẫn chương trình hai bên tuyên bố:

-Bây giờ hạ cờ các nước liên hiệp quốc và Hông Kông, treo cờ nước cộng hòa

nhân dân Trung Hoa và khu hành chính đặc biệt Hông Kông.

Dàn nhạc nước Anh bắt đầu diễn tấu >, hạ cờ

Anh xuống. Nghi thức giao chính quyền chính thức bắt đầu. Cờ Anh và cờ

Hông Kông từ từ hạ xuống trong bài quốc ca Anh. ‘Cờ chữ mễ” hạ xuống,

thời kỳ thực dân Anh thống trị Hông Kông gần nửa thế kỷ từ đây hoàn toàn chấm dứt.

Toàn hội trường trang nghiêm, nhưng rất nhanh có người tỏ vẻ kinh ngạc, rất nhiều người trong hội trường không lạ gì bài quốc

ca nước Anh, tất nhiên họ thấy bài >do dàn nhạc Anh diễn tấu tiết tấu rõ ràng nhanh hơn. Theo như bình thường, bài quốc ca Anh phải hơn 50 giây, nếu theo tốc độ này, sợ trước 59 phút 40 giây đã hết rồi! Mà cùng lúc đó, cờ Anh cũng hạ xuống rất nhanh!

-Đáng giận!

Tô Ái Quân thấp giọng nói. Người Anh quả nhiên không cam tâm rời khỏi Hông Kông như vậy, không ngờ cuối cùng lại còn định ngáng chân Trung Quốc!

Theo hiệp ước giữa Chính phủ Anh và Chính phủ Trung Quốc, quốc ca Anh sẽ kết thúc trước 59 phút 58 giây, Chính phủ Trung Quốc sẽ diễn tấu quốc ca

Trung Quốc đúng 0h0’0’’, bắt đầu treo cờ nước cộng hòa nhân dân Trung

Hoa và cờ khu hành chính đặc biệt Hông Kông, cứ như vậy, ở giữa sẽ trống 20’’.

Hai mươi giây trống, không có bên nào muốn như vậy, vừa

không thể diễn tấu bài gì, cũng không thể diễn thuyết bào nào cho thích

hợp, việc như vậy mà hướng đến hội nghị thế giới thì đúng là vô cùng đột ngột!

Khi quốc ca Anh kết thúc, hạ quốc kỳ xuống, đúng vào

23h59’35’’! So với bản hiệp ước, nước Anh ước chừng trước 23 giây! Nói

cách khác, cũng không cần dùng đến hai phần ba thời gian diễn tấu cả

bài.

Mọi người trong hội trường xôn xao! Ánh mắt tất cả mọi người đều hướng về các vị lãnh đạo Trung Quốc trên khán đài!

-Hoàng tử Charles, xem ra dàn nhạc của quý cuộc có vẻ sốt ruột? Ngay cả hai

mươi mấy giây cũng không chờ được! Phu nhân Thatcher của quý quốc năm đó nếu cũng có thái dộ như vậy, thì cuộc đàm phán giữa quý quốc và hai bên chúng tôi hà tất phải bàn nhiều lần như vậy!

Ông cụ bất ngờ cười nói.

Những người trong hội trường nghe hiểu tiếng Hoa phát ra tiếng cười nhỏ, mấy

người phía hoàng tử Charles sau khi được phiên dịch không khỏi nóng mặt!

Chỉ có điều không đợi anh ta đáp lại, kim đã chỉ 0h0’0’’ ngày 01/07.

Theo gậy chỉ huy dàn nhạc quân giải phóng Trung Quốc tấu bài quốc ca hùng

tráng của nước cộng hòa nhân dân Trung Hoa, cờ của Trung Quốc và khu

hành chính đặc biệt Hông Kông cùng nhau từ từ kéo lên!

Toàn hội trường sôi sùng sục, trong mắt nhiều người đều rất xúc động, tiếng vỗ tay như sấm không ngừng.

Một đế quốc đã kết thúc!

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.