Trùm Tài Nguyên

Chương 1379: Quyển 5 - Chương 471 Trịnh Gia Nghi cũng đến rồi


Cụ Quách là một trong những đại phú hào nổi tiếng ở Hongkong, ở xã hội

Hongkong rất có tiếng tăm, mà cũng không phải ai cũng biết, cụ Quách vẫn là người của những năm bảy mươi, là lãnh đạo cao nhất trong mười hai

đổng sự của cơ cấu hội đồng đổng sự tập đoàn đua ngựa Hongkong!

Hội đồng quản trị của tập đoàn câu lạc bộ đua ngựa quyết định cơ cấu quyết

sách lớn của tập đoàn câu lạc bộ đua ngựa, từ trong hai trăm hội viên

của hội đua ngựa đặc biệt được tuyển chọn. Mà hai trăm hội viên của hội

đua ngựa này thì lại là từ hơn 200 vạn hội viên thường chọn ra, những

hội viên bình thường này phần lớn đều là những nhân sĩ có một địa vị xã

hội nhất định ở Hongkong. Tất cả các thành viên hội đồng quản trị đều là lao động nghĩa vụ, không được vì thế mà thu nguyên nửa tiền Hongkong,

hơn nữa một chức vị trong hội đồng thành viên quản trị, ba năm một lần

lại trọng tuyển một lần, cũng có thể liên nhiệm! cụ Quách đã đảm nhiệm

đổng sụ hội đồng quản trị của tập đoàn đua ngựa đã ba nhiệm kì, kể từ

đầu những năm 80 về trước, nhưng sức ảnh hưởng của ông trong hội đồng

quản trị của tập đoàn hội đua ngựa lại rất lớn.

Tài phú khổng lồ

cộng với sức ảnh hưởng to lớn kết hợp lại với nhau, chính là lão Quách

có vùng lãnh thổ riêng ở một khu vực mới, đương nhiên, nói là phòng

riêng, thực chất chỉ là một nơi thích hợp nhất để hội viên xem các trận

đấu, vậy chỉ có vài chỗ có tấm ngăn phải trái là ưu tiên dành cho nhà họ Quách sử dụng. Bình thường chỉ có khi người nhà Quách gia rời đi, thì

những vị trí này mới có hội viên khác đến.

Phương Minh Viễn ngồi

xuống vị trí, lúc này mới đưa mắt nhìn khu cưỡi ngựa Sa Điền, kiếp trước thì cũng đã nghe qua trường thi đấu ngựa nổi tiếng này, nghe nói hồi

Olympic 2008, cuộc thi cưỡi ngựa thì đã cử hành ở trường đua ngựa Sa

ĐiềnHongkong, nhưng hắn thật sự vẫn chưa có dịp đến qua đây, chủ yếu là

hắn đối với cái này không có chút gì thích thú, cũng không vì dùng tiền

thuế Hongkong để cống hiến! Cũng chính là năm 2008, từ TV và các trang

mạng, thì mới đối với đua ngựa của Hongkong có chút hiểu rõ!

Trường đua ngựa cũng có cỏ, đất bùn nằm ở một con đường, kim chỉ phương hướng

theo phương thức cổ điển của Anh, trong đó đường cỏ rộng 30m, đi một

vòng là 1900m. Có thể nói, trung tâm bình địa là hạng nhất của toàn thế

giới! Trung tâm của trường đua ngựa còn có công viên Bành Phúc với cảnh

sắc thanh tú xinh đẹp, khi ở trường đua ngựa có thể vì người dân cung

cấp một không gian nghỉ ngơi.

Người ngồi ở vị trên như Phương

Minh Viễn, cùng lúc không khỏi cảm thán về thiết bị hiện đại của trường

đua ngựa Sa Điền, đồng thời cũng bị sự nhiệt tình của những thị nhân

Hongkong gây phiền toái, nơi đây có thể chứa đựng hơn tám vạn người tham gia đua ngựa, đến bây giờ đã tràn lan người, cư nhiên ngồi đầy ra đó!

-Chị Thu Hạ, ông nội Quách có ngựa đua của riêng mình không?

Phương Minh Viễn tùy tiện hỏi. Theo những gì được biết thông qua internet, rất nhiều phú hào ở Hongkong đều có nuôi ngựa đua, giống như mua du thuyền, cái này cũng đại diện cho thân phận của một người.

-Có chứ, hắn

có năm con ngựa đua, trong đó có ba con thì đã cho nghỉ hưu rồi, ông nội ngươi ông ấy không dám bán, chỉ như vậy nuôi dưỡng. Còn có hai con ngựa đua, ừ…tôi xem xem!

Vu Thu Hạ lật đi lật lại tài liệu nằm ở trong tay nói:

-Hôm nay không có chúng nó thi đấu, ngươi nếu mà có hứng thú, tuần sau thì

có! Thế nào? Minh Viễn ngươi đối với cái trò này cũng có cảm hứng ư?

Phương Minh Viễn đối với những thứ này chỉ thuận miệng hỏi mà thôi, làm cho

chủ ngựa nghe thì có vẻ như rất là thú vị, nhưng đây có thể chắc chắn

trăm phần trăm rằng đây chỉ là sở thích đốt tiền thôi. Trên thị trường

quốc tế, một con ngựa tốt, vậy thì giá cả thật sự không xa xỉ, đếm từ

mấy vạn tiền Hongkong đến mấy nghìn vạn tiền Hongkong. Nếu ngựa kiêm

luôn ngựa có tiếng với ngựa giống hai cái thân phận này, giá trị càng

khiến người khác ngạc nhiên.

Kiếp trước Phương Minh Viễnđã từng

nhìn thấy trên mạng Internet, ở các quốc gia Ả rập, những nhân vật nổi

tiếng sở hữu những con ngựa đua mà giá trị thường nhắc đến là năm sáu

chục triệu nhân dân tệ! Mà loại dùng để phối giống những loại ngựa đua

này, thì có giá trị hơn gấp mười vạn lần thậm chí còn hơn mấy trăm vạn

tệ, cứ như vậy cung sẽ không đủ cầu!

Chuồng đua ngựa này có thể

nói là xa hoa, mỗi chuồng ngựa sẽ được trang bị điều hòa không khí,

nhiệt độ hai mươi ba độ là thích hợp nhất với ngựa đua, trong chuồng

ngựa còn có máy hạ nhiệt độ cho lều trại, loại này ở hai bên đều có

trang bị tấm thông gió, các cuộc thi đua ngựa này, huấn luyện xong rồi,

thì sẽ được người chăn ngựa dắt vào trong này, dùng những phiến nước đá

này rắc lên mình ngựa đua, giúp nhanh chóng hạ nhiệt độ. Hơn nữa bác sĩ

thú y cũng phải kịp thời đo nhiệt độ và nhịp đập của cơ thể chúng, hơn

Bạn đang đọc truyện Trùm Tài Nguyên tại website ssTruyen. Truy cập ssTruyen.Net để đọc đầy đủ các chương của bộ truyện này

nữa trong chuồng ngựa còn chuẩn bị cát, rất nhiều ngựa đua thích lăn qua lăn lại ở trên cát, cái này như là phòng mát xa vậy.

Lại tính

đến tiền công cho người dạy cưỡi ngựa, bác sỹ thú y và người chăn ngựa

và chi phí cho thức ăn gia súc, nuôi dưỡng ngựa đua nhưng so ra không có rẻ hơn so với dưỡng những con xe tráng lệ! Thậm chí còn hơn chứ không

có kém!

Phương Minh Viễn đối với cái này cư nhiên là cũng chỉ

kính trọng chứ không có giữ khoảng cách! Hắn có thể không đủ nhàn nhã để đi nuôi ngựa!

-Không, không, không, tôi chỉ là háo kỳ, tùy tiện

hỏi mà thôi. Haha, thể nghiệm một chút thì cũng tốt, tôi cũng không có

đủ năng lực đó!

Phương Minh Viễn liên tục xua tay nói.

-Nếu cậu muốn có ngựa tốt, kỳ thật trong tay hoàng tử Abdula những Phú hào Ả rập bọn họ, ngựa tốt trong tay họ càng nhiều!

Vu Thu Hạ thản nhiên cười nói:

-Ngựa đua của Hongkong tuy rằng náo nhiệt, nhưng ngựa đua có quốc tịch

Hongkong, thành tích đạt được ở trường quốc tế, nhưng cũng không làm sao mà xuất sắc!

Phương Minh Viễn thoáng chút suy nghĩ, sau một lúc trầm ngâm nói:

-Chị Thu Hạ, đưa cho tôi xem những tài liệu này của cậu!

-Thế nào? Minh Viễn ngươi cũng muốn đánh cược mấy tay?

Vu Thu Hạ cười nói.

-Em thoải mái xem!

Phương Minh Viễn cười nói:

-Có lẽ sẽ nhập gia tùy tục một chút!

Đang nói chuyện, từ một bên đi tới một nam một nữ trung niên, mìm cười chào

hỏi Vu Thu Hạ, có thể đi vào khan đài này, đều là hội viên của tập đoàn

đua ngựa Hongkong, có thể nói là nhân vật có tiếng ở Hongkong, Vu Thu Hạ cư nhiên cũng phải chào hỏi xã giao.

-Mẹ, gần đây quả thực rất bận, cho dù đi đến đâu, cũng phải vội vội vàng vàng!

Tình Nhi mang theo vài phần bất mãn , chu cái miệng nhỏ nhắn nói bên tai Phương Minh Viễn:

-Trong chốc lát cũng không được sống yên ổn! Tình Nhi không thích như vậy!

Phương Minh Viện không khỏi im lặng, tình huống này, hắn không thấy bất ngờ,

ai khiến cho bộ phim > lượng vé bảy trăm triệu đô

trên toàn cầu bị phá vỡ như bây giờ, nhưng giá vé tăng đến nỗi không hề

có chút dừng lại. Hongkong là một thành phố thương nghiệp, cũng là một

thành phố tư bản, như tập đoàn điện ảnh Cẩm Hồ, có thể kiếm được tiền

như vậy, hơn nữa có thể kiếm được một khoản tiền lớn như vậy, ở trong

mắt người Hongkong chắc chắn là rất được hoan nghênh rồi!

Càng

không nói, Vu Thu Hạ còn có con dâu của Quách gia ------ vâng, nói là

con dâu trưởng cũng không có sai, dù sao ông Quách chỉ có cô là con dâu, thân phận trưởng nữ của nhà họ Vu, cộng thêm mấy phần thân phận này gia tăng thêm, có lẽ còn không được so với tư cách đại gia của Hongkong,

nhưng ở cuộc đời này của cô, đó chắc chắn là nhân vật đứng đầu!

Trọng yếu hơn là, tập đoàn điện ảnh Cẩm Hồ Hongkong đã trở thành tập đoàn

đứng đầu của điện ảnh Hongkong, trở thành công ty điện ảnh Hongkong

thành công nhất trên thị trường điện ảnh quốc tế! Vinh quang này, càng

làm cho Vu Thu Hạ gia tăng thêm càng nhiều vầng sáng!

Cho nên cô

xuất hiện trên khán đài, có ý với Quách gia, Vu gia hoặc Vu Thu Hạ tự

mình mở mối quan hệ với người Hongkong, cư nhiên họ sẽ đến thăm hỏi!

Phương Minh Viễn chỉ có thể hi vọng bản thân có thể ẩn mình đủ sâu, cho

nên mới không lo có cuộc gặp gỡ thế này!

Ánh mắt của Phương Minh

Viễn lại chuyển về tư liệu ở trong tay, ngựa đua hôm nay tham gia thi

đấu gồm có mười con, hắn xem qua tư liệu của từng con!

-“Lưu Tinh”, “Thiểm Quang”, “Tạp tư lạp tạp”, “Đức tắc Mĩ lợi”, “ Phổ lai tư lợi tiểu hỏa tử”…..

Ánh mắt của Phương Minh Viễn dừng lại ở tên “Nguyên Trụ Dân”, hắn không

nghĩ đến, chính mình chỉ là cảm hứng nhất thời, cư nhiên còn nhìn thấy

tên của một con vương mã ở trên trường đua Hongkong!

“Nguyên Trụ

Dân” cái tên này nghe thì có chút kì lạ, nhưng trên lịch sử thì lại là

ngựa đua Hongkong, từng đã là một tên ngựa được bao nhiêu ngòi bút miêu

tả! Tuy rằng nói, thời điểm nó nổi danh, cách đây chỉ có vài năm!

Phương Minh Viễn cũng là ngẫu nhiên mà biết đến “Nguyên Trụ Dân”, sở dĩ nó nổi tiếng như vậy, không chỉ bởi vì nó chinh chiến ở đấu trường Hongkong

nhiều lần đạt được thành tích tốt, còn từng viễn chinh ở Nhật Bản,

Singapore, Alintu và Anh v.v, tham gia nhiều hạng mục quốc tế và cũng

thu được thành tích tốt! Nhất là vào cuộc thic tranh giải nhất quốc tế

vào năm 1999 tổ chức ở Nhật Bản đã đoạt được ngôi vị Á quân, khiến nó

trở thành con ngựa đua Hongkong đầu tiên đạt được danh hiệu quốc tế!

Thành tích này không thể nghi ngờ nó có thể nâng cao danh dự của ngựa

đua Hongkong lên trường quốc tế!

-A? Anh, anh cũng biết “Nguyên Trụ Dân” sao?

Tình Nhi tò mò hỏi.

-Tình Nhi cũng biết “Nguyễn Trụ Dân”?

Phương Minh Viễn có chút ngoài ý muốn cười nói:

-Con ngựa này như thế nào? Anh thấy qua chưa?

-Thấy rồi! Con ngựa này rất đặc biệt!

Tình Nhi nhíu mày, suy nghĩ một lúc lâu mới nói,

-Ngựa đua khác đều đứng ngủ, nhưng nó lại nằm ngủ! Con ngựa khác đều thích

mộc trấu, nó lại chán ghét mộc trấu, hơn nữa tính tình của nó rất dễ ưa!

Phương Minh Viễn hơi hơi gật đầu, theo những điều Tình Nhi nói, hắn đã có thể

xác định, con “Nguyên Trụ Dân này” chính là con ngựa trong lịch sử của

Hongkong, Mã vương của tương lai!

-A? Anh, đó không phải là chị Gia Nghi sao?

Tình Nhi kéo kéo hắn chỉ vào phía không xa nói. Nhìn theo không xa hướng tay cô chỉ, quả nhiên theo như lời cô, Trịnh Gia Nghi đang hướng về phía

này đi tới. Tuy nhiên, không phải một mình cô, sau người cô còn có hai

thanh niên nữa!

-ChàoCô Vu!

Trịnh Gia Nghi cười chào hỏi.

-Gia Nghi cũng đến rồi!” Vu Thu Hạ cười nói:

-Hai vị thanh niên tuấn kiệt sau người chị, nhìn rất lạ a?

-Ai ya, cô Vu, giới thiệu với cô, vị này là Lý Chương cháu đích tôn của Chủ tịch Hội đồng quản trị Lý Ẩn của tập đoàn Starlight của Singapore! Còn

một vị còn lại là Hứa Gia Tường con trưởng Thứ trưởng bộ tài chính

Malaysia Hứa Trường Căn. Anh Lý, anh Hứa, vị này chính là chủ tịch tập

đoàn điện ảnh Cẩm Hồ Hongkong Vu Thu Hạ!

Trịnh Gia Nghi giới thiệu hai bên.

Vừa nghe người thiếu phụ xinh đẹp là tổng tài của tập đoàn điện ảnh Cẩm Hồ

Vu Thu Hạ, hai người thanh niên đi theo Trịnh Gia Nghi trên vẻ mặt kiêu

ngạo lập tức biến mất, khách khí chào hỏi Vu Thu Hạ.

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.