Trùm Tài Nguyên

Chương 1316: Quyển 5 - Chương 408 Buông tay, choáng váng


Người đến là Minh Ngọc Thành, năm nay đã bốn mươi tuổi, nhưng vẫn giữ

được dáng đẹp, tuy đàn ông tuổi này thường có bụng bia, nhưng có vẻ so

với đệ đệ của hắn có vẻ tinh nhanh năng nổ hơn nhiều. Minh Ngọc Thành

nhận được điện thoại của em trai, lúc đầu còn không cho là vậy, cha hắn

là Minh Học Quân tuy rằng chỉ là Phó chủ nhiệm Hội đồng nhân dân thành

phố, nhưng lúc trước cũng là một trong những vị lãnh đạo quyền lực nhất ở thành phố Phụng Nguyên, tuy rằng đã rút về hậu trường, nhưng vẫn có sức ảnh hưởng, chuyện này của người em trai, đối phương xem ra vuốt mặt

phải nể mũi rồi.

Nhưng Lý Hải Thắng vừa xuất hiện, Minh Ngọc

Thành cũng ngồi không yên, từ chỗ bố mình là Minh Học Quân, hắn vội vội

vàng vàng chạy lại. Lý Hải Thắng đi ra cửa, Minh Ngọc Thành đứng ở cửa

vội vàng tiếp đón, cười theo nói:

-Cục trưởng Lý...

Lý Hải Thắng giơ tay chặn lại nói:

-Cục trưởng Minh, qua bên này nói chuyện!

Nói xong, dẫn Minh Ngọc Thành tới một phòng làm việc không có người.

-Cục trưởng Minh, anh đến là vì chuyện của em trai mình đúng không?

Lý Hải Thắng đi thẳng vào vấn đề.

-Cục trưởng Lý, Ngọc Công lại gây thêm rắc rối cho các ngài rồi!

Tuy rằng cha hắn là Phó chủ nhiệm Hội đồng nhân dân thành phố, nhưng Lý Hải Thắng cũng là Phó cục trưởng cục Cảnh sát thành phố, thân tín của Tôn

Nhất Phàm. Tuy rằng xét về cấp bậc, Minh Học Quân phải cao hơn Lý Hải

Thắng, nhưng theo thực quyền mà nói, chỉ sợ thật đúng là không bằng Lý

Hải Thắng. Hơn nữa ở Hoa Hạ, quyền lực của Hội đồng nhân dân có thể nói

là vô cùng hữu hạn, nhiều lúc, giống như một hình nhân vậy, nếu không

thì cũng là nơi mà các cán bộ lùi về tuyến hai, mới đến Hội đồng nhân

dân nhậm chức. Cho nên Minh Ngọc Thành vô cùng khách sáo.

-Không thể gọi là gây rắc rối được, chỉ là chuyện của em trai anh thật sự là làm cho người ta không dám khen tặng.

Lý Hải Thắng nói tuy rằng rất khách sáo, nhưng ngữ khí này đúng là không

tốt. Hắn là biết được từ miệng của Trâu Hữu Nghĩa và Từ Hải Tinh, những

chuyện thế này đã xảy ra nhiều lần với Minh Ngọc Công. Lúc này đây là

không có gì kỳ lạ, chuyện này, một người trong đời mình chắc chắn sẽ gặp phải, nhưng mà hết lần này đến lần khác, trong nửa năm trời ngắn ngủi,

xảy ra tận năm lần, khó mà tránh khỏi khiến người khác nghi ngờ.

Hơn nữa, ngươi sinh sự thì cũng phải nhìn người, bây giờ thì tốt rồi, một

câu của Dương Quân Nghĩa vừa truyền xuống, Lý Hải Thắng vốn đã ngồi sẵn

vào bàn ăn, lại phải chạy tới xử lý việc này, đến cơm còn chưa kịp ăn,

hỏi sao trong lòng lại không tức?

Minh Ngọc Thành giả vờ cười theo nói:

-Cục trưởng Lý, Ngọc Công đầu óc dốt nát, nhất thời hồ đồ, đã làm sai

chuyện! Cục trưởng Lý, người chứ không phải thánh hiền, làm sao có thể

không sai, xin Cục trưởng Lý, cho nó một cơ hội sửa sai!

Minh

Ngọc Thành trước khi đến, cũng có nghe thấy, em mình dường như là đã

chọc tới một đại nhân vật , một chuyện nhỏ như vậy, mà có thể kinh động

đến Lý Hải Thắng, Minh Ngọc Thành càng tin chắc hơn.

-Nhất thời

hồ đồ? Có phải nhất thời hồ đồ hay không, tôi không nói nữa. Hơn nữa, từ xưa đến nay, những chuyện sa chân lỡ bước để lại nỗi hận thiên cổ thế

này cũng không phải là chưa bao giờ có!

Lý Hải Thắng châm chọc

nói. Sự việc đã kinh động đến Dương Quân Nghĩa, còn muốn chuyện lớn hóa

nhỏ, chuyện nhỏ như không có, đâu dễ dàng như vậy!

Minh Ngọc Thành nghe xong hết hồn, sa chân lỡ bước để lại nỗi hận thiên cổ? Đó chẳng phải là một câu tốt lành!

-Cục trưởng Minh, mời anh chuyển lời đến Phó chủ nhiệm Minh, chuyện này đã

được lãnh đạo ở tỉnh chú ý đến rồi, nếu nói... ha ha, nói như vậy chắc

Phó chủ nhiệm Minh có thể hiểu được!

Lý Hải Thắng bật cười ha hả

nói. Hắn đã không còn hứng thú nói tiếp với Minh Ngọc Thành, dù sao việc này cũng là mệnh lệnh của Dương Quân Nghĩa, ở cục Cảnh sát cũng không

phải cái gì bí mật, Minh Học Quân chỉ cần dụng tâm, chắc chắn sẽ nghe

ngóng được chút ít, chính mình cũng không cần phải giấu diếm.

Nếu Minh Học Quân có thể cầu xin được Dương Quân Nghĩa, thì mình hà tất

phải gây khó xử cho Minh Ngọc Công, nhưng nếu Minh Học Quân chính hắn

cũng không xử lý được, thì mình cũng chỉ là chân chạy việc, Minh gia

cũng không thể đổ lỗi cho mình được.

Minh Ngọc Thành cũng hiểu

được, Lý Hải Thắng đã giúp mình hết sức rồi, còn về việc em mình lúc này đây có thể thoát được đại nạn hay không, thì phải xem cha có cầu xin

được người ta không nữa!

Hiểu được điều này, sau khi cảm ơn Lý Hải Thắng, Minh Ngọc Thành liền lập tức rời khỏi siêu thị Trường An.

-Minh Ngọc Thành đi tìm Lý Hải Thắng, nhưng thoạt nhiên là vô ích mà trở về rồi!

Lưu Đông Lai trầm giọng nói.

Khóe miệng Lưu Trì khẽ giật giật, kết quả này cũng không không nằm ngoài ý

liệu của hắn, Minh Học Quân có to đến mấy, cũng không thể áp chế được

Dương Quân Nghĩa. Đã thế còn tự rước họa vào thân. Huống chi là Minh

Ngọc Thành!

Quách Nhạc Đồng trầm mặt xuống, ngồi ở một góc, uống

rượu giải sầu. Giải Hưng Hoa và Điền Trung Bình cũng im lặng không nói

tiếng nào.

-Lưu Đông Lai, Hải Thoan kia anh định tính sao bây giờ?

Lưu Trì hỏi.

-Anh Trì, ý của anh là…

Lưu Đông Lai nhìn Lưu Trì, nhẹ giọng hỏi.

-Một quân cờ không qua trọng, bỏ đi thôi! Nhưng phải nhớ dặn dò hắn nhát

định phải kín miệng. Nếu hắn là người hiểu chuyện, ngày sau có cơ hội,

thì kéo hắn theo. Còn như hắn là người hồ đồ, haha, anh tốt nhất là hãy

làm cho hắn hiểu được!

Lưu Trì cười lạnh hai tiếng. Lưu Đông Lai

hiểu ý gật gật đầu. Tuy rằng chuyện này Dương Quân Nghĩa biết được, là

do hắn Lưu Đông Lai đằng sau lung làm trò quỷ, cũng không có gì to tát

lắm! Dương Quân Nghĩa quản được người khác, chứ không trể quản được cha

mình. Loại chuyện này, đối với những người đó, đương nhiên là chuyện

lớn, nhưng đối với Lưu Đông Lai mà nói, kia chỉ là một việc cỏn con.

Những chuyện quá đáng hơn nhiều mà bọn họ đã làm thì quả là nhiều không

đếm xuể, đến bao giờ mới bị trừng phạt cơ chứ? Chỉ cần nhà họ Lưu không

đổ, chỉ cần cha hắn không ngã, thì Lưu Đông Lai vẫn còn được an toàn.

Nhưng lúc này đây người mà hắn chống lại lại chính là Phương Minh Viễn, nhà

họ Phương cũng có người làm chính trị, thì Lưu Đông Lai cũng không thể

không tuân theo một ít quy tắc ngầm, nếu không thì, vấp phải sự trả thù

của nhà họ Phương cũng là lẽ đương nhiên. Vào lúc này, Lưu Trì không

biết rằng chính là thời khắc ngửa bài với nhà họ Phương.

Đương

nhiên, Lưu Trì cũng hiểu được, điều này không có nghĩa rằng Phương Minh

Viễn không đoán được ai là người đứng ở phía sau, nhưng không có chứng

cứ rõ ràng, ngươi Phương Minh Viễn có biết thì cũng làm được gì?

-Các vị, đừng nói những chuyện làm người khác bực bội nữa. Chúng ta nói vào công việc thôi!

Lưu Trì giơ chén lên nói:

-Tôi đến lần này, chính là muốn cùng các vị nói chuyện về việc này. Hoặc là

công ty của các vị hãy nghĩ cách tăng mạnh tư chất, hoặc là phải mời các vị tăng thêm chút áp lực cho Khu!

Giải Hưng Hoa hơi hơi nhíu

mày, công ty nhà mình rốt cuộc là đức hạnh gì, hắn trong lòng rất rõ

ràng. Kỳ thực nói trắng ra là chỉ là một công ty vỏ bọc. Sau khi nhận

đơn đặt hàng liền chuyển giao cho công ty khác xây dựng thi công. Cách

làm này, ở quốc nội kỳ thực là rất phổ biến, những người có phương pháp, phần lớn đều lựa chọn cách này. Một công ty vỏ bọc, muốn trong thời

gian ngắn tăng cường tư chất, thì cũng không phải là chuyện dễ dàng,

không phải hắn nói một câu mà có thể xong chuyện. Mà áp lực xuống khu

vực sao? Giải Hưng Hoa cũng không cho rằng đây là một lựa chọn tốt.

Bình / Xuyên / Khu không phải địa phương nào khác, đó là đại bản doanh của

nhà họ Phương, là mảnh đất của gia đình, nhất cử nhất động ở đó, chỉ sợ

đều lọt vào mắt nhà họ Phương. Sự việc làm tốt, thì thôi, nếu làm không

tốt, thì chẳng phải chính là lộ nhược điểm cho nhà họ Phương xem sao?

Hơn nữa, với thân phận của mình, cả tỉnh có nhiều thành phố như vậy, làm sao mà không kiếm ra tiền chứ? Muốn chạy đến chỗ làm giàu của nhà họ

Phương hô phong hoán vũ, chẳng khác nào tự làm mất mặt mình.

Lưu

Trì, sau khi Thời Văn Sinh được điều đến Khang An, đã có không ít hoạt

động, anh ta không đối phó với nhà họ Phương, muốn một tay che trời, là

điều không thể, bản thân không đáng để tham gia vào!

Trong lòng

Giải Hưng Hoa rất rõ, bác mình tuy là Bí thư Tỉnh ủy tỉnh Tần Tây, nhưng muốn tiến xa thêm một bước, thành tích tăng trưởng kinh tế tỉnh Tần Tây chắc chắn chính là chiến tích lớn nhất. Mà tăng trưởng kinh tế của tỉnh Tần Tây, trước mắt, vẫn là sản nghiệp của nhà họ Phương chiếm địa vị vô cùng quan trọng. Tuy rằng trước đó vài ngày, nhà họ Phương đã chơi cho

bác mình một vố, làm mất thể diện của bác mình, thể diện tất nhiên là

quan trọng, nhưng vì thể diện mà tự hủy tương lai, thì mới là đồ ngốc

một đâu. Hơn nữa, nhà họ Lưu không đối phó với nhà họ Phương, thì quan

tâm đến chuyện nhà họ Giải làm gì? Nhà họ Giải cũng không phải là kẻ thù với nhà họ Tô, ngồi nhìn lưỡng hổ đấu nhau, làm ngư ông câu cá, Lã Vọng buông cần mới là lựa chọn tốt nhất.

Điền Trung Bình cũng đã cân

nhắc, hiện giờ khu Bình Xuyên như một khối thịt mỡ, một thành phố kinh

tế tăng trưởng nhanh như Phụng Nguyên, đồng thời cũng là khu có cơ sở

kiến thiết kém cỏi, công trình xây dựng ở khu Bình Xuyên sắp tới có thể

nói là hết dự án này đến dự án khác, hơn nữa hoàn toàn có thể khẳng

định, nội trong vòng từ năm sáu đến mười năm, tình huống này cũng không

sẽ thay đổi. Hơn nữa quan trọng hơn là, khu tài chính Bình Xuyên tương

đối hùng hậu, chẳng những không phải vay nợ từ ngân hàng, mà còn có

khoản dư thừa ra. Những khu này ở Phụng Nguyên, đều là đuôi bọ cạp! Nếu

thừa cơ tiến vào thị trường xây dựng khu Bình Xuyên, thì đến mười năm

sau cũng không phải lo là thiếu dự án để làm. Muốn hắn cứ vậy mà buông

tay, Điền Trung Bình thật sự là không cam lòng!

-Chủ tịch Lưu, tôi nhớ rõ nhà họ Phương cũng có một đội ngũ xây dựng, dự án này có phải bọn họ cũng có ý muốn tiếp nhận?

Nãy giờ không nói gì, Quách Nhạc Đồng đột nhiên lên tiếng hỏi.

-Nhạc Đồng nói rất có lý!

Điền Trung Bình vỗ đùi nói. Dưới trướng nhà họ Phương đúng là có một công ty xây dựng, cũng từng gánh vác không ít dự án công trình, điều này bọn họ sớm đã biết. Công ty vỏ bọc của nhà mình, nếu cùng được nhận thầu với

công ty nhà họ Phương, thì đúng là tự rước lấy nhục. Cán bộ khu Bình

Xuyên sở dĩ ra sức khước từ, hóa ra cũng là có nguyên do của họ.

-Chuyện này mọi người không cần lo lắng, công ty xây dựng nhà họ Phương hiện

tại đang ở tỉnh Quỳnh Hải xây ba công trình, căn bản là không thể còn

nhân lực đến cạnh tranh với mọi người.

Lưu Trì cười nói. Nhà họ Phương nếu có ý nhận dự án xây dựng này, thì sẽ chẳng còn tâm trí làm chuyện khác nữa.

Giải Hưng Hoa ho một tiếng nói:

-Chủ tịch Lưu, Nhạc Đồng, Trung Bình, Đông Lai, nếu Phó thị trưởng Lý Đông

Tinh đã có quy tắc này, chúng ta đương nhiên là phải tôn trọng, công ty

như thế nào, mọi người trong lòng đều rất rõ, trong thời gian ngắn muốn

có sự biến hóa căn bản, đó là điều tuyệt đối không thể có, như vậy tôi

sẽ không tham gia vào việc này nữa!

Những lời này vừa nói ra khiến mấy người Lưu Trì không khỏi ngạc nhiên!

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.