Trọng Sinh Vi Quan

Chương 421: Cùng có lợi


Khương Khải bình thường không được vợ cho hút thuốc, chẳng qua hôm

nay Đỗ Tư không dám làm như vậy. Hơn nữa ả còn lấy gạt tàn đặt xuống

trước mặt Khương Khải. Khương Khải hút hết điếu thuốc, dụi tàn thuốc rồi nói:

- Anh hiểu ý của thị trưởng Hứa rồi. Thị trưởng Hứa tới Vọng Giang chưa đầy năm, sau khi tới ngoài cục trưởng Cục công an Triệu Quốc Khánh và thư ký Từ Cương ra thì không gần bất cứ ai cả. Nhưng lần

này thoáng cái khởi tố hơn 20 cán bộ lãnh đạo từ cấp phó trưởng phòng

trở lên, thoáng cái có nhiều vị trí trống như vậy, thị trưởng Hứa bây

giờ cần nhiều người có thể tin được.

- Dùng người ư? Cán bộ

lớn nhỏ ở Vọng Giang còn ít sao? Đừng nói hơn 20 người bị xử, dù là gấp

mười lần thì Vọng Giang chúng ta cũng không đến mức không có người để

đùng mà.

- Em không hiểu ý anh rồi. Ý của anh là thị trưởng

Hứa bây giờ cần gấp một nhóm cán bộ theo mình để thay thế các vị trí

kia. Chỉ có như vậy thì thị trưởng Hứa mới có thể chính thức nắm giữ

Vọng Giang. Dù cho tương lai xảy ra biến hoá gì thì Vọng Giang vẫn là

căn cơ của thị trưởng Hứa, không ai có thể dao động vị trí của y, không

ai cục Chiêu thương thay thế vị trí của y.

- Vậy anh còn chờ

gì nữa? Mai anh phải đi tìm thị trưởng Hứa nói rõ, thể hiện quyết tâm.

Có lẽ vài hôm nữa anh sẽ được điều tới ban ngành nào đó làm lãnh đạo, em cũng được nhờ.

Đỗ Tư nghe vậy vội vàng la lên.

- Được rồi, chuyện này có thể nói ra ngoài được sao? Nếu chuyện thật

như em nói thì sợ rằng truyền ra sẽ làm lãnh đạo ghét. Tối mai chúng ta

tới nhà gặp thị trưởng Hứa, chúng ta không cần nói gì là lãnh đạo cũng

hiểu tâm ý của chúng ta.

Mấy hôm nay nhà Hứa Lập luôn tấp nập người ra vào, tối mỗi ngày đều có người cầm theo túi quà tới nhà hắn.

Mục đích những người này Hứa Lập biết rõ, vì thế gặp phải tình huống này cũng là do một tay Hứa Lập tạo ra. Nếu không hắn ban ngày cũng không

thường xuyên tìm người nói chuyện, bàn công việc.

Mà người

Hứa Lập coi trọng cũng không có ai ngốc cả, mọi người đều chỉ cần điểm

tới là hiểu. Những người này cũng giống như Khương Khải, rất nhanh đều

hiểu ý Hứa Lập, tối cùng ngày liền tới tìm Hứa Lập trao đổi công việc,

nói chuyện gia đình. Chẳng qua những người này có một điểm chung là

không ai mang quà đắt tiền hay tiền mặt tới cho Hứa Lập cả.

Nửa tháng nữa lại trôi qua, mấy ngày này tối mỗi ngày Hứa Lập đều tiếp

hai tới ba người tới gặp. Khương Khải cũng là một trong số đó. Qua mấy

ngày quan sát Hứa Lập về cơ bản xác định được người cần đề bạt, cũng xác định sẽ an bài họ vào vị trí nào.

Chẳng qua việc bổ nhiệm

lãnh đạo trung tầng này còn cần đưa ra hội nghị thường vụ thị ủy thảo

luận, đồng thời cũng cần lưu lại một vài vị trí thích hợp cho các thường vụ khác, chuyện có lợi mọi người cùng hưởng nếu không dù mình mạnh hơn

nữa cũng sẽ khiến người bất mãn.

Một khi các thường vụ đều bất mãn với mình, mình là người từ ngoài tới

tuy bây giờ có thể khống chế được quyền lực của đảng ủy, chính quyền

Vọng Giang nhưng cuối cùng sợ là sẽ có kết quả xám xịt rời khỏi Vọng

Giang.

Hơn nữa khi hội nghị Đại hội đại biểu nhân dân càng

lúc càng gần, những điều chỉnh nhân sự sắp tới có không ít các ban ngành bên chính quyền. Một khi mình thật sự được lên làm bí thư thị ủy thì có vài điều thành ra khó thực hiện, cho nên mấy việc này phải tiến hành

nhanh mới được.

Vì đảm bảo ý kiến của mình được tán thành

trong hội nghị thường vụ, Hứa Lập còn tổ chức hội nghị ban bí thư. Tham

gia hội nghị chỉ có bí thư thị ủy Lưu Hồng Đào, thị trưởng Hứa Lập cùng

phó bí thư thị ủy Tô Quảng Nguyên, bí thư đảng ủy chính pháp Triệu Quốc

Khánh, trưởng ban tổ chức cán bộ Hà Trường Giang. Đây đều là những người Hứa Lập cẩn thận suy nghĩ mới lựa chọn như vậy.

Trong 12

thường vụ thị ủy Vọng Giang giờ chia làm hai phái. Một phái do Lưu Hồng

Đào cầm đầu bao gồm Tô Quảng Nguyên, Phương Bách Niên, Trương Quế

Phương, Tiết Kiến Vĩ. Phái còn lại do Hứa Lập cầm đầu gồm Triệu Quốc

Khánh, Diêu Quế Tĩnh, Hà Trường Giang, Lâm Sâm, Trương Quảng Quỳnh cùng

Lăng Chí Viễn. Phái thị trưởng rõ ràng mạnh hơn phái bí thư. Cũng may

bây giờ Lưu Hồng Đào đã có ý lui cho nên bốn người Tô Quảng Nguyên cũng

từ từ dựa vào Hứa Lập. Nếu không khi bí thư, thị trưởng có tranh đấu

nhất định sẽ khiến Vọng Giang bị ảnh hưởng không nhỏ.

Hội

nghị lần này Hứa Lập có thể nói đã mời hai người bên phía Lưu Hồng Đào,

mình và Triệu Quốc Khánh cùng ra trận. Về phần Hà Trường Giang nếu là

nghiên cứu vấn đề nhân sự thì y không thể không tham gia. Trưởng ban tổ

chức cán bộ không có mặt thì còn nghiên cứu thế nào giờ? Chẳng qua Hà

Trường Giang cũng biết trọng lượng của mình. Y vốn đi lại gần với Đổng

Dương Minh, Sử Lâm, danh tiếng cũng không tốt. Y nhìn tình hình nên kịp

thời chuyển về phía Hứa Lập nên mới không bị vấn đề gì, mới không chìm

thuyền cùng đám người Trịnh Quân Ba, Đổng Dương Minh.

Lần này khi tổ điều tra Ủy ban kỷ luật tỉnh tra xét bởi vì có Hứa Lập bảo vệ

nên Hà Trường Giang mới có thể bình yên vô sự. Chẳng qua cũng vì thế là

quyền lên tiếng của Hà Trường Giang tai Vọng Giang đã giảm. Dù là trên

hội nghị thường vụ nói chuyện về vấn đề nhân sự, Hà Trường Giang về cơ

bản không có quyền quyết định. Y chỉ có thể theo sát phía sau Hứa Lập,

nhìn ánh mắt, vẻ mặt của Hứa Lập mà làm việc.

Trên hội nghị

ban bí thư, Hứa Lập đã nói ra nội dung cuộc họp với đám người còn lại,

để bọn họ đưa ra ý kiến, xem bọn họ có cần an bài ai vào vị trí nào đó

không?

Trong thời gian này các hội nghị ở Vọng Giang đều diễn ra trong không khí khá thoải mái, chẳng qua hôm nay mọi người không

thấy dễ dàng mấy. Hội nghị ban bí thư hôm nay có thể nói là hội nghị

quan trọng nhất liên quan tới xu thế chính trường Vọng Giang trong tương lai, càng liên quan tới lợi ích của từng người ở Vọng Giang. Ngay cả

Lưu Hồng Đào dù đã quyết định lui cũng không thể không thận trọng đối

đãi.

Lưu Hồng Đào tin Hứa Lập, y tin dù mình lui thì Hứa Lập

cũng không bạc đãi người của mình. Nhưng những người khác cũng không

nghĩ như vậy, nếu như chính mình lui xuống thì Tô Quảng Nguyên nhất định sẽ làm người giơ ngọn cờ lên. Nếu mình không để cho Tô Quảng Nguyên đủ

lực lượng thì có lẽ không bao lâu nữa đám người Tô Quảng Nguyên, Phương

Bách Niên sẽ bị nhân viên bên dưới xa lánh dù Hứa Lập có ra tay hay

không.

Mà trong mấy người ở đây chỉ có Hà Trường Giang là

thấy dễ dàng nhất. Dù sao y cũng biết hội nghị này không có quan hệ gì

với mình, mình không có quyền lên tiếng chỉ cần chờ mọi người thương

lượng rồi mình dựa theo tinh thần hội nghị viết một văn bản đưa ra hội

nghị thường vụ thị ủy nghiên cứu là xong.

Nhìn không khí khá trầm nắng, Hứa Lập không thể làm gì khác là mở miệng nói trước.

- Hội nghị hôm nay chỉ có năm người chúng ta, mọi người cũng không phải người ngoài, có một số việc hôm nay chúng ta cần nói thẳng. Chẳng qua

việc này mọi người biết là được, nếu ra khỏi phòng hội nghị thì tôi cũng sẽ không thừa nhận là mình đã nói gì.

Mọi người hiểu ý mỉm cười, không khí thoáng cái nhẹ đi nhiều.

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.