Trộm Trái Tim, Đoạt Ái Tình

Chương 99: Đàn anh


Gặp lại Quý Phi Dương

lần nữa chính là ở sân golf hoa cả xanh tươi, cuối tuần Triển Thiếu

Huy muốn đi đánh golf với mấy anh em, Trần Mộ nhất định phải kéo Cố

Hạ ra chơi thử, Cố Hạ thử đánh vài phát nhưng thật sự không có hứng

thú nên ngồi xa xa nhìn bọn họ chơi, kết quả được gặp Quý Phi Dương.

Quý Phi Dương mặt một

bộ đồ thể thao màu trắng nhẹ nhàng thoải mái, trông có vẻ ngày

càng đẹp trai, anh nhìn thấy Cố Hạ thì rất ngạc nhiên, trong vài

giây, vẻ kinh ngạc trong ánh mắt biến thành một sự ngạc nhiên vui

sướng, anh chào hỏi với người bên cạnh, đi về phía cô, cười cười,

“Cố Hạ, đã lâu không gặp.”

Cơn gió cuối xuân ấm

áp thổi qua, mang theo hương vị c*̉a cỏ xanh và ánh nắng, dịu dàng

thổi bay vài sợi tóc bên tai, vừa thoải mái vừa khoan khoái, xa cách

một thời gian gặp lại nhau, hai người ngồi xuống dưới một cây dù che

nắng rất to, Quý Phi Dường nửa đùa nửa giận nói: “Em nói đi là đi,

không chào hỏi còn chưa tính, kết quả lại còn cắt đứt hết liên lạc,

thật không xem anh như bạn chút nào.”

“Khi đó có chút

việc.” Cố Hạ thẹn thùng cười, không muốn nói vấn đề này nữa, “Quý

sư huynh, bây giờ anh thế nào rồi? Đã kết hôn chưa?”

“Kết hôn rồi, cuối năm

ngoái.” Quý Phi Dương quay đầu nhìn về phía bên kia, chỉ vào người

phụ nữ mặc một chiếc váy màu vàng trong đám người phía xa nói: “Đó

là vợ c*̉a anh.”

Hình như cô gái kia

c*̃ng cảm nhận được, quay đầu lại đứng từ xa phất phất tay với Quý

Phi Dương, cách hơi xa nên Cố Hạ không thấy rõ mặt c*̉a cô ấy, chỉ

nhìn thấy dáng người cao gầy, Cố Hạ nhịn không được trêu ghẹo:

“Thoạt nhìn tình cảm c*̉a hai người c*̃ng không tệ nhỉ. Quý sư huynh,

em biết anh sẽ hạnh phúc mà.”

“c*̃ng có thể.” Quý

Phi Dương thản nhiên cười nói, lại hỏi: “Còn em thì sao?”

“Em, vẫn như c*̃ thôi.”

Cố Hạ nhún nhún vai, thật sự là vẫn như c*̃, vẫn ở bên cạnh Triển

Thiếu Huy, về phần tương lai thì cô c*̃ng không biết sẽ như thế nào

nữa.

“Em vẫn còn quen với

Triển thiếu sao?” Quý Phi Dương hỏi.

“Anh nghe người khác

nói sao?” Cố Hạ không nghĩ tới anh lại biết.

“Không nghe ai nói cả,

chỉ là có người không ngừng nhìn về phía này.” Quý Phi Dương nhìn

về phía xa, chỗ đó có mấy người đàn ông đang đứng chơi bóng, anh cầm

một cây gậy đánh golf nhưng lại không ngừng quay đầu liếc nhìn về

phía bên này, cách khá xa nên căn bản không thấy rõ nét mặt c*̉a anh,

Quý Phi Dương cười thành tiếng, “Cách xa như vậy mà anh còn cảm thấy

ánh mắt kia mang theo một vẻ thù địch.”

Cố Hạ theo ánh mắt

c*̉a anh ta nhìn lại, quả nhiên Triển Thiếu Huy đang nhìn về phía cô,

xa xa nhìn thấy anh cầm thứ gì đó từ tay người bên cạnh, lập tức

điện thoại c*̉a Cố Hạ reo lên, giọng nói từ đầu dây bên kia có hơi

bất mãn, “Ngồi ở đó mãi làm gì thế? Nhanh tới đây xem bọn họ chơi

bóng đi.”

“Đã lâu không gặp Quý

sư huynh rồi, chỉ nói vài câu thôi, em không có hứng thú gì với việc

đánh golf, anh đánh một lát đi, em muốn nói chuyện với Quý sư huynh

một lát.”

Vốn Cố Hạ nghĩ anh

muốn bắt mình sang đó nhưng đầu bên kia lại rộng lượng nói, “Vậy em

nói chuyện đi, đừng đi quá xa, cứ ngồi đó uống chút gì đó đi.”

c*̃ng không phải Triển

Thiếu Huy không quan tâm, dựa vào tính tình c*̉a anh nhất định sẽ đi

tới tóm Cố Hạ đi, nhưng mà Vệ Nam lại nói: “Đại ca, anh hãy rộng

lượng một chút, thứ gì là c*̉a anh thì nhất định sẽ là c*̉a anh,

còn có thể chạy thoát được sao? Lúc trước khi Quý Phi Dương chưa kết

hôn thì Cố Hạ c*̃ng đã là c*̉a anh, bây giờ Quý Phi Dương đã kết hôn

rồi, chắc c*̃ng chỉ là bạn bè trò chuyện với nhau thôi, đừng tỏ ra

không phong độ như vậy.”

Triển Thiếu Huy c*̃ng

không phải người bụng dạ quá hẹp hòi, mấy anh em đang chờ anh thi

đấu, đánh thêm một ván nữa rồi tìm Cố Hạ là vừa. c*́p điện thoại,

Triển Thiếu Huy xoay người, tiếp tục đánh bóng trên sân. Mà mặt Quý

Phi Dương lại rất vui vẻ, “Anh ta đúng thật là đang nóng lòng vì em.”

“c*̃ng hay.” Cố Hạ tự

giễu cười, “Quý sư huynh, có phải anh cảm thấy em rất đáng buồn cười

không? Đi vài năm, trở về lại đi vào con đường c*̃.”

“Lúc ấy em đi rất vội

vàng, năm đó em đã không tham quyền thế c*̉a anh ta thì bây giờ trở

lại bên cạnh anh ta đã chứng minh em yêu anh ta, cái này thì có gì

đáng buồn cười?” Quý Phi Dương tựa người vào chiếc ghế màu trắng,

mắt nhìn về phía xa, “Lần trước chuyện đính hôn c*̉a Triển Thiếu Huy

không thành, vừa vặn lúc ấy em lại trở về, việc này chưa hẳn là

không có duyên phận.”

“Em c*̃ng không biết đây

có phải là duyên phận không nữa, tuy anh ấy chưa đính hôn nhưng mà anh

ấy c*̃ng không nhất định sẽ đính hôn với em.” Trên mặt Cố Hạ có một

vẻ cô đơn nhàn nhạt.

“Trước kia anh vẫn luôn

cho rằng anh ta chỉ chơi đùa với em mà thôi, không nghĩ tới anh ta lại

thật sự yêu em. Sau khi em bỏ đi anh mới nghe nói anh ta tìm đến một

số công ty bảo không được mướn em, lúc ấy nghe thấy thì rất tức giận,

tốt xấu gì em c*̃ng đã theo anh ta lâu như vậy, không còn tình cảm

c*̃ng phải có tình người. Bây giờ nhìn lại thì hẳn là lúc ấy anh ta

không thể từ bỏ mà thôi.” Quý Phi Dương nhìn cô cười cười, “Anh hy

vọng em có thể hạnh phúc.”

“Thật ra em chỉ luôn hy

vọng có được một hạnh phúc đơn giản, nhưng mà…” Cố Hạ không nói

tiếp mà cầm lấy đồ uống trên bàn, nhấp một ngụm nhỏ, “Một người

có điều kiện tốt như anh lại không thể tự mình làm chủ được, phải

dựa vào ý c*̉a người nhà quyết định chuyện chung thân đại sự, huống

chi là anh ấy, cho nên em c*̃ng không biết tương lai sẽ ra sao nữa.”

Thật ra cô c*̃ng chỉ hy

vọng sống thật hạnh phúc với người mình yêu cả đời, nhưng mà những

nhân tố không xác định kia lại như trái bom hẹn giờ, làm cho Cố Hạ

không thể thả lỏng, không dám dũng cảm theo đuổi hạnh phúc c*̉a mình.

Quý Phi Dương nhìn vẻ

lo sợ nghi hoặc trên mặt cô, khẽ cười, “Hoàn cảnh c*̉a mỗi người đều

không giống nhau. Cố Hạ, trong cái vòng luẩn quần này đại đa số mọi

người sẽ chọn người có thể giúp ích cho sự nghiệp c*̉a mình, nhưng

c*̃ng không phải tất cả mọi người đều như vậy, c*̃ng có người không thể

từ bỏ người mình yêu. Khi đó anh c*̃ng không thể tùy tiện nói chuyện

yêu đương, tìm một người mình thích, c*̀ng cô ấy rời khỏi nhà, ra

ngoài tự mình phấn đấu, nhưng mà anh không thể. Chắc hẳn em không

biết, việc kinh doanh c*̉a nhà anh theo kiểu gia tộc, vài người chú

vẫn luôn bất mãn vì ba anh khống chế cả công ty, thậm chí kết hợp

với người ngoài tranh gianh với ba anh, đây chính là nội chiến, cho nên

công việc kinh doanh vài năm trước rất chậm phát triển.”

“Tình hình c*̉a nhà

anh c*̃ng không phải bí mật gì, chỗ Triển thiếu c*̃ng biết, nếu như

anh ra ngoài tự lập mà từ bỏ cổ phần c*̉a mình, không suy nghĩ cho

sự phát triển c*̉a gia tộc thì ba và anh hai sẽ rất xấu hổ, thậm

chí có thể uy hiếp đến vị trí chủ tịch c*̉a ba. Đây gọi là không

thể tự mình làm chủ được, không thể tự mình muốn từ bỏ cái gì là

có thể không cần lo lắng cho người khác, ra đi tự mình theo đuổi ước

mơ.”

Cố Hạ gật gật đầu,

“Em hiểu rồi, mỗi người đều có chỗ khó xử c*̉a mình.”

Quý Phi Dương cười

cười, “Nhưng mà tình huống c*̉a Triển thiếu thì không giống với anh,

hai năm qua đa số cổ phần trong công ty đều do ba c*̉a anh ta nắm hết,

bây giờ Triển thiếu là người cầm quyền cao nhất c*̉a tập đoàn, thật

ra anh ta đã có tư cách làm chuyện mình muốn làm. Cho nên, điểm mấu

chốt là suy nghĩ c*̉a anh ta chứ không phải yếu tố bên ngoài. Đương

nhiên, một đám cưới có lợi cho đôi bên thì càng tốt hơn.”

Một lát sau, Cố Hạ

nhẹ giọng hỏi: “Anh muốn nói cho em biết cái gì?”

“Cố Hạ, nếu em không

tin anh ta thì hãy rời đi thật sớm; nếu tin tưởng anh ra thì c*̃ng

đừng lo lắng nhiều như vậy, hãy vui vẻ đi tiếp.” Quý Phi Dương dừng

lại một chút, “Quan trọng nhất là em hãy tin tưởng vào sự lựa chọn

c*̉a mình.”

Cố Hạ lặng yên, cô tin

anh yêu cô, nhưng mà cô lại không biết tương lai sẽ đi về đâu, anh c*̃ng

đã từng yêu thương cô, kết quả đến cuối c*̀ng lại vứt bỏ tất cả

những lời nói bay bổng kia. Có lẽ bởi vì yêu nên đã từng đau đớn cho

nên cô không muốn ở bên Triển Thiểu Huy nữa, thói quen thật là đáng

sợ, cô không muốn có thói quen ngủ chung với anh, có thói quen mỗi

ngày anh đều đón cô tan ca, có thói quen ăn cơm c*̀ng anh, bởi vì cô sợ

một ngày nào dó những thứ ấy đột nhiên biến mất, vậy phải tốn thêm

bao nhiêu thời gian nữa mới từ bỏ được những thói quen kia đây? Cho nên

nhiều lần Triển Thiểu Huy nói cô hãy chuyển sang nhà anh nhưng cô lại

không muốn, c*̃ng không đưa chìa khóa phòng cho Triển Thiểu Huy, c*̀ng

lắm c*̃ng chỉ là để giữ lại cho mình một sự bảo vệ cuối c*̀ng.

Cô đã chọn anh nhưng

lại không thể hoàn toàn tin tưởng anh, vậy là thế nào đây? Nếu quả

thật như Qúy Phi Dương nói, anh đã có đủ tư cách làm những chuyện

mình muốn vậy thì lời hứa c*̉a anh hình như c*̃ng có thể tin.

Nghe thấy tiếng đập

tay khẽ lên bàn, Quý Phi Dương đang gọi cô, giọng nói vui vẻ: “Triển

thiếu đã tới, thật hiếm có cơ hội được nhìn thấy dáng vẻ ghen tuông

c*̉a anh ta.”

Cố Hạ nghiêng đầu,

quả nhiên từ xa Triển Thiểu Huy đang đi về phía này, anh nhìn thẳng

vào ánh mắt c*̉a cô, mặt còn có một nụ cười nhàn nhạt, đi tới đặt

tay lên thành ghế c*̉a Cố Hạ, “Đang nói cái gì thế? Thời tiết tốt

như vậy sao không đi dạo nhiều một chút.”

“Đang hỏi thăm thay đổi

c*̉a thành phố C.” Cố Hạ nói dối, “Đã lâu không trở thành thăm trường

học.”

“Cậu Quý là người đã

kết hôn, em nói chuyện phiếm với cậu ấy nếu bị người khác nhìn

thấy lại đi nói lung tung, ảnh hưởng đến danh dự c*̉a cậu ấy.” Triển

Thiểu Huy nhìn thẳng vào Quý Phi Dương, cười như không cười, “Cậu hai

nhà họ Quý, đi ra ngoài chơi sao lại không dẫn bà xã theo?”

“Hôm nay cô ấy c*̃ng

tới, đang ở bên kia xem mọi người chơi.” Giọng nói c*̉a Quý Phi Dương

rất ôn hòa, “Đã lâu không gặp Cố Hạ cho nên nói chuyện vài câu, hy

vọng Triển thiếu bỏ qua cho.”

Triển Thiểu Huy gõ

nhẹ lên đầu Cố Hạ một cái, “Nghe thấy không? Bà xã c*̉a người ta

c*̃ng ở đây, em nói chuyện phiếm với cậu ấy hình như không xem người

ta ra gì cả, đến lúc đó người ta ghen tuông đuổi giết em anh c*̃ng mặc

kệ đấy.”

Anh nói xong thì ôm

lấy Cố Hạ, “Phải đi rồi, trò chuyện lâu thêm chút nữa không sợ bà

xã c*̉a người ta tới gây chuyện với em sao.”

Anh nửa kéo nửa dẫn

Cố Hạ đi, Cố Hạ cười nói lời tạm biệt với Quý Phi Dương, “Quý sư

huynh, khi nào rảnh sẽ gặp lại.”

Vẻ mặt Quý Phi Dương

thoải mái, phất phất tay với cô, “Có việc gì cứ tìm anh, số điện

thoại c*̉a anh vẫn không đổi.”

Giọng Triển Thiểu Huy

lạnh lùng đầy sát khí nói hai chữ “tạm biệt” rồi kéo Cố Hạ đi ra

xa, bực bội nói: “Có gì vui mà nói chuyện, em lại còn nói chuyện

lâu như vậy nữa, anh ở bên kia chờ em tới chơi mà em lại ở mãi chỗ

này.”

“Rõ ràng là không bao

lâu mà.” Cố Hạ cãi lại anh.

“Cái gì mà không bao

lâu? Anh đã đánh hết một ván rồi.” Việc Triển Thiểu Huy không vui

nhất là nhìn thấy Quý Phi Dương.

Cố Hạ bật cười ha ha,

“Có phải anh đang ghen không?”

“Anh mà thèm ăn dấm

chua c*̉a cậu ta à?” Giọng nói c*̉a Triển Thiểu Huy không kìm được trở

nên cao vút, lại tỏ ra xem thường nói: “Hừ, cậu ta vẫn chưa có tư

cách ấy đâu.”

Ngoài miệng thì nói

thế chứ trên mặt thì viết rõ hai chữ – bất mãn, thấy thế lòng Cố

Hạ nở hoa. Cô nhớ tới lời nói c*̉a Quý Phi Dương, phải nên tin tưởng

anh, Cố Hạ khoác khuỷu tay Triển Thiểu Huy, “Anh dạy em chơi bóng đi,

tuy em thấy đánh golf không vui lắm nhưng mà được anh dạy c*̃ng rất

vui.”

Cô lại bồi thêm một

câu, “Nhưng mà anh không được vừa dạy vừa trách mắng em đấy.”

Khóe môi Triển Thiểu

Huy khẽ nhếch lên, ẩn hiện một nụ cười nhẹ, “Được rồi, tuy em có hơi

đần một chút nhưng anh sẽ cố gắng dốc thêm sức mà dạy em.”

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.