Trộm Trái Tim, Đoạt Ái Tình

Chương 96: Quay lại


Bọn họ thật sự không

đợi Triển Thiểu Huy đến, nhưng mà không xem Cố Hạ như người ngoài, ra

vẻ tình cảm không phải chỉ là tình bạn bình thường, Cố Hạ c*̃ng có

chút ngượng ngùng, không biết có nên nói một tiếng thật ra cô và

Triển Thiểu Huy không có gì không.

Mỗi người một phần

súp chim bồ câu, dùng một cái nổi nho nhỏ chưng khoảng vài tiếng,

Trịnh Giang Hà vô c*̀ng hào hứng giải thích đây là chim bồ câu, trên

thị trường rất ít bán, ăn món thôn quê c*̃ng phải có duyên phận, phải

có người bắt được thì mới có cơ hội ăn. Cố Hạ nếm thử, mùi vị

rất riêng, đẳng cấp ăn uống c*̉a người này thật không giống người

thường, chén canh không lớn, uống vài ngụm thì đã đến đáy, Trâu Nhuận

Thành ngồi đối diện la lên, “Mùi vị thì ngon nhưng mà sao lại ít

vậy.”

“Chỉ có ba con,

chia là sáu phần, không ít thì làm sao mà thấy quý.” Mặt Trịnh Giang

Hà vẫn chưa thấy thỏa mãn.

Trâu Nhuận Thành nhìn

mọi người, “Không phải còn một phần nữa sao? Bưng lên cho em đi.”

“Đó là c*̉a đại ca,

có bưng lên c*̃ng không có phần c*̉a cậu.” Trịnh Giang Hà nói. Vốn tối

nay chuẩn bị cho sáu người ăn, năm anh em còn có thêm chị dâu thứ hai

(Trần Mộ) nữa, đã chuẩn bị sáu phần từ trước, nhưng mà Lão Tứ và

đại ca không đến, anh ta nói với Cố Hạ, “Cố Hạ, phần c*̉a đại ca để

cho cô đấy.”

Vừa nói anh ta vừa

nhìn bồi bàn ý bảo bưng thức ăn qua, Cố Hạ không muốn người khác

đối xử đặc biệt với mình, khoát tay nói: “Không cần đâu.”

“Cô còn muốn để dành

lại cho anh ấy sao? Vẫn lo lắng cho anh ấy à.” Trịnh Giang Hà cười

thành tiếng, “Món ngon c*̃ng muốn giữ lại cho anh ấy, nhưng mà loại súp

này phụ nữ uống rất tốt, nếu việc gì cô c*̃ng nghĩ cho anh ấy thì

hãy ăn thật ngon vào, đại ca thấy vậy c*̃ng sẽ vui theo.”

Cố Hạ rất muốn nói

cô không có ý này nhưng lại không biết mở miệng thế nào, Vệ Nam c*̃ng

nói: “Cố Hạ, cô đừng khách sáo, anh ấy tới muộn như vậy, không tích

cực chút nào, không có ăn là đáng đời. Hơn nữa anh ấy tới đây c*̀ng

với Lão Tứ, thừa một phần c*̃ng không biết chia thế nào.”

Cố Hạ c*́i đầu xuống,

bọn họ xem cô như người một nhà như vậy làm cho cô thế áy náy. Nhưng

mà không khí trong nhà hàng náo nhiệt lại vui vẻ, mọi người vô tình

cố ý c*̃ng dẫn cô vào chủ đề nói chuyện, Trịnh Giang Hà có chút

hiểu biết về ẩm thực, mỗi một món ăn đều thuyết minh vài câu, Trâu

Nhuận Thành lại chọc ngoáy anh ta, “Ăn cơm thì ăn đi, nói nhiều như

vậy làm gì.”

“Không có tôi cậu có

thể được ăn nhiều món ngon vậy à, chỉ biết chạy đến mấy khách sạn

cao cấp, không hề có chút đặc sắc nào.” Nếu Trâu Nhuận Thành mà

ngồi gần Trịnh Giang Hà một chút thì Trịnh Giang Hà nhất định sẽ

dùng đũa gõ lên đầu anh ta.

“Ăn c*̃ng nói, ngủ

c*̃ng nói, ăn một bữa cơm mà anh nói nhiều như vậy không thấy mệt

sao?” Trâu Nhuận Thành liệc xéo nói.

“c*̃ng không biết bình

thường ai nói nhiều nhất bữa cơm…”

Cố Hạ mím môi cười

nhìn bọn họ đấu võ mồm, Trần Mộ ngồi bên cạnh cô, nói với cô: “Mỗi

lần ăn cơm hai người bọn họ đều như vậy, đừng để ý đến bọn họ, thử

món bánh đậu ngọt này đi, rất thơm, ăn c*̃ng rất ngon miệng.”

Cô ấy gắp cho cô một

miếng bánh đậu ngọt, bên trong nhân đậu, hương vị ngọt ngào, Cố Hạ

nhịn không được ăn thêm vài miếng, Trần Mộ ngồi bên cạnh cười nói,

“Không tệ phải không? Món ăn dân dã, phải hấp đến mấy tiếng, c*̃ng xem

như đây là món ăn bản địa đặc sắc. Thấy cô c*̃ng rất thích ăn đồ

ngọt, không giống như một vài người không có lộc ăn.”

Vệ Nam c*̃ng mời cô,

“Nếu thích thì ăn nhiều một chút, đại ca và lão tứ không thích ăn

đồ ngọt, cô cứ ăn nhiều vào, không cần để dành cho bọn họ. Nhất là

đại ca, ngọt một chút c*̃ng không ăn, còn lão tứ thì có khi c*̃ng thử

một miếng…”

“Anh ấy không ăn đồ

ngọt sao?” Cố Hạ nhớ Triển Thiểu Huy không hề kén ăn, “Nhà anh ấy

còn có một đầu bếp chuyên làm những món ngọt mà, sao anh ấy lại

không ăn được?”

“Đó là nhà tôi mà.”

Trịnh Giang Hà nói, lại có vẻ phàn nàn, “Đầu bếp tôi mời về mà

mỗi ngày đều phải làm bánh ngọt cho anh ấy còn chưa tính, anh ấy

còn muốn cướp người c*̉a tôi, quá ghê gớm. Nhưng mà tôi sẽ không tặng

cho anh ấy đâu, đấy chính là đầu bếp tôi có duyên gặp được ở Pháp,

làm bánh ngọt không chê vào đâu được, nếu như vị đầu bếp kia không

lấy một người phụ nữ Trung Quốc định cư luôn ở đây thì tôi c*̃ng không

mời đến được. À, Cố Hạ, cô muốn ăn món gì cứ nói tôi sẽ đưa tới

cho cô, nhưng mà tôi nói trước, không được giật dây đại ca đến chỗ tôi

cướp người đi.”

“Tôi còn tưởng rằng

đó là do anh ấy thuê.” Cố Hạ nhỏ giọng nói, trong lòng cảm thấy rất

ấm áp, mọi người nói chuyện với nhau không hề có vẻ khách sáo chút

nào.

“Hình như cô rất thích

ăn, ngày nào đại ca c*̃ng mang tới cho cô, thật ra c*̃ng thật phiền

toái.” Trịnh Giang Hà dừng lại một chút, lại nghĩ tới lời Cố Hạ

vừa mới nói, “Cô không biết đại ca không thích ăn đồ ngọt sao?”

“Tôi thấy có khi anh

ấy c*̃ng ăn một chút mà.” Cố Hạ nói rất nhỏ, lúc này mới nhớ lại

Triển Thiểu Huy chưa bao giờ chủ động ăn mấy món ngọt ấy, chỉ có Cố

Hạ đút cho anh thì anh mới ăn vài miếng, sau đó cười đẩy sang cho cô,

nói cô ăn nhiều một chút.

“Cho tới bây giờ anh

ấy chưa bao giờ ăn.” Vệ Nam nói, “Chắc là thấy cô thích ăn nên mới

làm vậy để cho cô vui thôi.”

Cố Hạ yên lặng không

nói, cô luôn cảm thấy Triển Thiểu Huy là một đại thiếu gia, chưa bao

giờ biết chiều chuộng người khác, thì ra anh c*̃ng sẽ nhân nhượng cô,

rõ ràng không thích mà còn cố. Cô uống một ngụm canh nhỏ, Trần Mộ

nói: “Công việc c*̉a cô có bận không?”

Cố Hạ ngẩng đầu lên,

“Giờ làm việc thì có hơi bận, nhưng mà rất ít tăng ca.”

“Vậy khi nào rảnh cô

hãy đến đánh bài c*̀ng chúng tôi đi, gần đây chúng tôi có quen một

người bạn rất thú vị, nhất định cô sẽ thích đánh bài c*̀ng người

đó.” Trần Mộ hào hứng nói, “Nếu cô đến biệt thự ven hồ c*̉a đại ca

chơi thì có thể tìm người đó đánh bài.”

Cố Hạ không hào hứng

gì với việc đánh bài, càng không muốn đến nhà Triển Thiểu Huy chơi,

nói qua loa: “Tôi đánh bài không giỏi, bình thường rất ít đánh bài.”

“Biết cô đánh không

giỏi mới bảo cô đến đánh.” Vệ Nam chen vào, vừa nói vừa gắp thức ăn

vào trong chén cho Trần Mộ, “Nếu không tôi lại phải ra đánh thì không

còn gì vui nữa, có cô đến thì vừa đủ, bọn họ thường xuyên ba thiếu

một không tìm được người thích hợp, tôi c*̃ng không muốn đánh bài với

phụ nữ.”

Trận Mộ cực kì nhiệt

tình, tiếp tục dụ dỗ: “Đến chơi đi, người bạn kia rất thú vị, vừa

khôi hài vừa vui vẻ, ngoại hình lại rất đẹp, hôm trước đại ca còn

dẫn ngưởi đó tới đánh bài, có cô đến nữa thì tốt quá, người bạn

kia sắp ra nước ngoài rồi.”

Cố Hạ biến sắc,

Triển Thiểu Huy dẫn một cô gái vô c*̀ng xinh đẹp đến đánh bài, tuy

nghe thì có vẻ không có quan hệ đặc biệt gì nhưng vẫn làm cho người

ta thấy không thoải mái. Biểu lộ trên mặt Cố Hạ làm sao có thể giấu

được những con người tinh tế trên bàn, Vệ Nam c*̃ng không biết xuất

phát từ mục đích gì, tiếp tục nói: “Còn ở lại biệt thự c*̉a đại

ca, ngoại hình đúng là rất đẹp, chẳng những đàn ông chúng tôi thấy

đẹp mà phụ nữ khi thấy người kia c*̃ng khen đẹp, đại ca luôn không quá

nhiệt tình đối với ai mà lúc đánh bài còn chủ động ôm eo người

đó.”

Cố Hạ miễn cưỡng

cười cười, “Vậy sao?”

Vệ Nam vẫn không đếm

xỉa gì nói tiếp, “Miệng lưỡi còn rất ngọt nữa cho nên chúng tôi đều

rất thích người bạn đó, đại ca c*̃ng rất yêu mến, nhưng mà đánh bài

lại quá chậm, tôi thật sự không có kiên nhẫn…”

Trịnh Giang Hà thấy

sắc mặt c*̉a Cố Hạ ngày càng không tốt, cười nói: “Chẳng những là

một người bạn thú vị, hơn nữa còn rất đáng yêu, Cố Hạ, cô nhất

định sẽ yêu mến một cậu nhóc xinh đẹp như vậy, lúc không có việc gì

làm thì hãy c*̀ng chị dâu đánh bài với cậu bé đi.”

“Cậu nhóc?” Cố Hạ

kinh ngạc.

“Thế cô cho rằng là

ai?” Vệ Nam cười thành tiếng, “Bọn họ tìm được một cậu nhóc biết

đánh bài, một bạn nhỏ rất thông minh, vô c*̀ng đáng yêu…”

“Cái gì mà đáng yêu,

đứa nhóc nghịch ngợm đáng ghét thì có, từ trước đến giờ chưa bao

giờ gặp đứa nhóc nào đáng ghét như vậy.” Trâu Nhuận Thành có vẻ

ghét bỏ.

Vệ Nam cười càng lớn

tiếng, “Cậu bé kia và Tiểu Ngũ có thù oán với nhau, nhìn thấy Tiểu

Ngũ là muốn đánh nhau với cậu ấy, lần trước còn ném cà chua…”

“Nhị ca, không được

nói!” Trâu Nhuận Thành vỗ bán, ngắt lời anh ta.

“Thế nào, không được

tôi c*̃ng nói đấy, cậu bé kia lấy cà chua ném vào trong miệng cậu

ta…ha ha… sau đó…sau đó quay đầu bỏ chạy…” Vệ Nam cười lăn lộn.

Vệ Nam nhắc tới việc

này, Trần Mộ và Trịnh Giang Hà c*̃ng cười ầm lên, Cố Hạ thấy mặt

Trâu Nhuận Thành đỏ lên, tưởng tượng dáng vẻ c*̉a anh ta lúc đó c*̃ng

kìm không được cười khẽ, chỉ có Trâu Nhuận Thành vỗ bàn, “Không phải

tôi đây thấy nó còn nhỏ không thèm đề phóng nó nên mới thế thôi sao?

Vả lại, làm sao tôi có thể so đo với một đứa bé? Các người thật

không có lương tâm, lại còn cười…”

Mọi người cười ầm

lên, cửa bị đẩy ra, hai người đàn ông đi vào, ánh mắt Triển Thiểu Huy

đảo quanh phòng, “Đang nói gì mà cười vui vẻ như vậy?”

“Đang nói Tiểu Ngũ.”

Vệ Nam nhìn anh, nói đùa, “Anh tới rất đúng lúc, Cố Hạ sắp giận

rồi này, chúng em nói hôm trước khi đánh bài anh còn ôm eo một người

bạn xinh đẹp nào đó.”

“Nói bậy gì thế!”

Triển Thiểu Huy cực kì không vui trừng mắt nhìn Vệ Nam, quay đầu nói

với Cố Hạ: “Em đừng nghe bọn họ nói bậy.”

Cố Hạ bị bọn họ

chọc cười, thuận miệng nói: “Anh không ôm người đó sao?”

“Làm gì có bạn bài

gì, đã lâu rồi anh không đánh bài.” Triển Thiểu Huy hơi nhíu mày, lại

thấy Cố Hạ không có vẻ tức giận mới thở phào rồi nhớ tới bọn họ

đang nói ai. “À, anh biết mọi người đang nói ai rồi, làm gì có

chuyện như mọi người nói.”

Triển Thiểu Huy kéo

ghế ngồi xuống bên cạnh cô, vẫn không quên giải thích với Cố Hạ: “Em

có còn nhớ tên thần bài trước kia đã từng đánh bài với chúng ta không,

anh ta và vợ mình là bạn học c*̉a em đã sinh con, gần đây bọn họ mới

phát hiện ra cậu nhóc kia đã biết cách đánh bài, Trần Mộ cứ thích

đánh với cậu bé, đứa bé kia mới ba bốn tuổi, chưa cao bằng bàn mạt

chược nữa, đánh bài phải đứng lên ghế, anh sợ cậu bé bị té nên mới

vịn nó.”

Cố Hạ vẫn cười như

trước, “Em biết rồi, bọn họ đã nói.”

Triển Thiểu Huy ghé

sát vào cô, “Anh không biết em đến đây, nếu không thì đã tới sớm hơn

rồi.”

“Công ty cuả bọn em tổ

chức đi tắm suối nước nóng nên mới gặp, Trần Mộ muốn mời em ăn cơm

nên dẫn em tới đây.” Cố Hạ trả lời anh, chắc là do không khí c*̉a bữa

cơm khá dễ chịu nên cô c*̃ng tháo lớp phòng bị trong lòng xuống, nói

chuyện thoải mái với Triển Thiểu Huy hơn một chút.

Triển Thiểu Huy c*̃ng

nhận ra Cố Hạ đang vui vẻ, “Ăn nhiều một chút, đồ ăn hôm nay là do

Lão Tam đặc biệt chuẩn bị, nghe nói có mấy món thôm quê.”

Cố Hạ nhìn đồng hồ

trên tường, Triển Thiểu Huy tới rất nhanh, hàng chân mày có vẻ hơi

mệt mỏi, nghĩ đến c*̃ng đúng thôi, công việc bận rộn cả ngày, cô nhẹ

nhàng cười, “Chúng em đã ăn rất nhiều rồi, anh tới muộn như vậy mới

phải ăn nhiều một chút đi.”

Cố Hạ thuận tay gắp

một miếng chân giò đặt vào trong chén c*̉a Triển Thiểu Huy, gắp vào

trong chén sứ trắng tinh c*̉a anh mới biết mình vừa có một hành động

rất thân mật, giấu đầu hở đuôi nói: “Món này rất ngon, hầm cực kì

mềm, anh nếm thử đi.”

“Ừ” Triển Thiểu Huy

cầm đũa không khách sáo đưa vào trong miệng, lôi những chuyện khác

vào nói làm cho hai người càng thêm hòa hợp với nhau, “Cả công ty c*̉a

em đến đây sao?”

“Một vài phòng tới,

chiếm khoảng phân nửa.” Cố Hạ trả lời anh, nhìn thấy ngón tay thon

dài c*̉a anh gắp cho cô một miếng gà, Triển Thiểu Huy rất ít khi gắp

thức ăn cho người khác, nhìn thấy ánh mắt c*̉a cô thì có hơi mất tự

nhiên nói: “Anh nhớ em rất thích ăn món này.”

Đến tột c*̀ng đã bao

lâu hai người không c*̀ng nhau ăn một bữa cơm? Bấm tay tính thì c*̃ng đã

ba năm rưỡi bốn năm, đã lâu như vậy mà anh vẫn còn nhớ cô thích ăn

mấy món bánh ngọt, còn nhớ rõ cô thích ăn món gì, trong lòng Cố Hạ

như có một trận gió thổi qua, dấy lên từng đợt từng đợt rung động.

Không khí trên bàn vẫn

thoải mái như trước, mọi người cười cười nói nói, thỉnh thoảng lại

kéo Cố Hạ vào chủ đề đang nói, giống như cảm thấy quan hệ giữa Cố

Hạ và Triển Thiểu Huy đã là chắc chắn. Trong lúc Cố Hạ đi vào nhà

vệ sinh, cô vừa đi thì bàn cơm trở nên yên tĩnh, Vệ Nam nhìn Triển

Thiểu Huy, “Chúng em đã dụ dỗ cô ấy lâu như vậy rồi, đại ca, nếu như

anh còn không bắt được cơ hội này thì chúng em c*̃ng hết cách.”

Trâu Nhuận Thành cường

điệu thêm, “Đại ca, đêm nay phải thu phục được cô ấy về đấy.”

“Tôi biết rồi.” Triển

Thiểu Huy c*̃ng đang tự hỏi phải làm thế nào, cơ hội tốt như vậy mà

không bắt lấy thì ngày mai anh nhất định sẽ bị mọi người cười chết

mất.

Đến khi mọi người đã

ăn uống no say, chuẩn bị rời khỏi nhà hàng, Triển Thiểu Huy thuận

thế giữ tay Cố Hạ lại, nắm rất chặt, “Chúng ta đi tản bộ đi.”

Tục ngữ nói, nói dối

một lần ngàn lần sẽ thành chân lý, tất cả mọi người đã xem bọn họ

như người yêu, Cố Hạ c*̃ng có cảm giác tội lỗi, đêm nay cô rất thoải

mái, dường như c*̃ng đã nghĩ sẽ giữ chặt tay c*̉a anh.

Triển Thiểu Huy không

kéo cô ra ngoài tản bộ mà chậm rãi đi dọc theo hành lang, tay c*̉a anh

vẫn nắm tay cô rất chặt, lòng bàn tay thấm đẫm mồ hôi, đi chưa được

vài phút thì anh ngừng lại, kéo Cố Hạ vào trong lồng ngực, “Hạ

Hạ…”

Giọng nói trầm thấp,

lưu luyến truyền đến từ phương xa, tay c*̃ng dùng thêm một chút lực, ôm

chặt lấy eo c*̉a cô kéo vào trong lòng, Cố Hạ không thể thở được,

“Đừng…”

Chữ vẫn chưa được nói

ra hết thì đã bị miệng c*̉a Triển Thiểu Huy chặn lại, một tay giữ

lấy gáy cô, bao phủ lên cái miệng nhỏ nhắn c*̉a cô, liếm láp bừa

bãi, đầu lưỡi tiến quân thần tốc luồn lách vào trong miệng c*̉a cô,

đầu lưỡi c*̉a cô và anh c*̀ng trêu đùa nhau, Cố Hạ không thể tránh

được, cách một lớp áo sơ mi vẫn có thể cảm nhận được lồng ngực

nóng như lửa c*̉a anh, dường như muốn hòa tan người khác, hơi thở quen

thuộc khơi gợi lên khát vọng trong tiềm thức, cô c*̃ng ôm chặt lấy anh,

vươn đầu lưỡi hòa c*̀ng nụ hôn kịch liệt với anh.

Dưới chân đột nhiên có

một khoảng không, Cố Hạ đã bị bế lên, Triển Thiểu Huy bế cô đi về

căn phòng c*̉a anh cách đó hơn mười mét, Cố Hạ nắm lấy vạt áo trước

ngực anh, muốn giãy giụa ra khỏi lồng ngực c*̉a anh, “Thả em xuống…”

Triển Thiểu Huy phát

ra tiếng cười trầm thấp, ánh mắt tràn ngập lửa tình, “Chẳng lẽ em

muốn làm ngoài này?”

Tuy đang bế người khác

nhưng bước chân c*̉a anh rất lớn, dường như đang rất gấp không thể nhịn

được nữa, sau khi mở cửa phòng thì thuận tay khóa trái cửa phòng

lại, ném cô xuống chiếc ghế salon thật to, c*́i người chặn cô lại,

“Hạ Hạ, anh muốn em.”

Tay c*̉a Triển Thiểu

Huy đã bắt đầu cởi c*́c áo c*̉a cô, thân thể cường tráng c*̉a anh đè

lên cô, dường như Cố Hạ không thể thở nổi, thân thể mẫn cảm dưới sự

vỗ về trêu đùa c*̉a anh khẽ run rẩy, có một dòng nhiệt nóng tuôn ra

từ bụng dưới, cô cắn môi, biết rõ tiếp theo sẽ xảy ra chuyện gì

nhưng đã không còn sức chống trả nữa, trong lòng dâng lên một khát

vọng xa xôi.

Triển Thiểu Huy đã

thuận lợi cởi quần c*̉a cô ra, xé nát áo c*̉a cô, bàn tay với những

vết chai mỏng xoa nắn tàn sát bừa bãi trên ngực cô, dùng sức hơi

nhiều khiến cho từng cơn đau đớn dâng lên, làm cho Cố Hạ kêu ra tiếng,

“Đau quá, nhẹ một chút…”

“Được.” Triển Thiểu

Huy thốt ra âm thanh khàn khàn từ trong miệng, tuy nói như vậy nhưng

lực trên tay c*̃ng không giảm, anh tinh tế gặm cắn trên cổ c*̉a cô, “Anh

muốn em…”

Anh đứng lên, nhanh

chóng cởi bỏ quần áo trên người mình rồi lại đè xuống, không hề

dịu dàng chút nào kéo hết mọi chướng ngại trên người cô xuống, một

tay kéo lấy chân c*̉a cô, phần bên dưới xâm nhập vào giữa hai chân cô,

không kịp thực hiện khúc dạo đầu, eo hơi dùng sức đi vào cô thật sâu.

Đêm nay Triển Thiểu Huy

gần như đã điên cuồng, thay đổi rất nhiều tư thế, có đôi khi động tác

thô bạo như muốn nghiền nát cô, có đôi khi lại tình tứ ghé sát vào

tai cô gọi tên cô, “Hạ Hạ…Hạ Hạ…Hạ Hạ…” Cố Hạ bị anh vần vò đến

nỗi cả thể xác và tinh thần đều phải giao ra hết, trong đầu chỉ còn

một mảnh trống rỗng, cuối c*̀ng tiếng kêu c*̃ng trở nên khàn khàn.

Đêm rất dài, cuối

c*̀ng Triển Thiểu Huy ôm Cố Hạ đã xụi lơ vô c*̀ng buồn ngủ vào trong

lòng, anh nghĩ, anh không thể mất đi cô.

Bản đầy đủ như sau:

Triển Thiểu Huy không

kéo cô ra ngoài tản bộ mà chậm rãi đi dọc theo hành lang, tay c*̉a anh

vẫn nắm tay cô rất chặt, lòng bàn tay thấm đẫm mồ hôi, đi chưa được

vài phút thì anh ngừng lại, kéo Cố Hạ vào trong lồng ngực, “Hạ

Hạ…”

Giọng nói trầm thấp,

lưu luyến truyền đến từ phương xa, tay c*̃ng dùng thêm một chút lực, ôm

chặt lấy eo c*̉a cô kéo vào trong lòng, Cố Hạ không thể thở được,

“Đừng…”

Chữ vẫn chưa được nói

ra hết thì đã bị miệng c*̉a Triển Thiểu Huy chặn lại, một tay giữ

lấy gáy cô, bao phủ lên cái miệng nhỏ nhắn c*̉a cô, liếm láp bừa

bãi, đầu lưỡi tiến quân thần tốc luồn lách vào trong miệng c*̉a cô,

đầu lưỡi c*̉a cô và anh c*̀ng trêu đùa nhau, Cố Hạ không thể tránh

được, cách một lớp áo sơ mi vẫn có thể cảm nhận được lồng ngực

nóng như lửa c*̉a anh, dường như muốn hòa tan người khác, hơi thở quen

thuộc khơi gợi lên khát vọng trong tiềm thức, cô c*̃ng ôm chặt lấy anh,

vươn đầu lưỡi hòa c*̀ng nụ hôn kịch liệt với anh.

Dưới chân đột nhiên có

một khoảng không, Cố Hạ đã bị bế lên, Triển Thiểu Huy bế cô đi về

căn phòng c*̉a anh cách đó hơn mười mét, Cố Hạ nắm lấy vạt áo trước

ngực anh, muốn giãy giụa ra khỏi lồng ngực c*̉a anh, “Thả em xuống…”

Triển Thiểu Huy phát

ra tiếng cười trầm thấp, ánh mắt tràn ngập lửa tình, “Chẳng lẽ em

muốn làm ngoài này?”

Tuy đang bế người khác

nhưng bước chân c*̉a anh rất lớn, dường như đang rất gấp không thể nhịn

được nữa, sau khi mở cửa phòng thì thuận tay khóa trái cửa phòng

lại, ném cô xuống chiếc ghế salon thật to, c*́i người chặn cô lại,

“Hạ Hạ, anh muốn em.”

Tay c*̉a Triển Thiểu

Huy đã bắt đầu cởi c*́c áo c*̉a cô, thân thể cường tráng c*̉a anh đè

lên cô, dường như Cố Hạ không thể thở nổi, thân thể mẫn cảm dưới sự

vỗ về trêu đùa c*̉a anh khẽ run rẩy, có một dòng nhiệt nóng tuôn ra

từ bụng dưới, cô cắn môi, biết rõ tiếp theo sẽ xảy ra chuyện gì

nhưng đã không còn sức chống trả nữa, trong lòng dâng lên một khát

vọng xa xôi.

Triển Thiểu Huy đã

thuận lợi cởi quần c*̉a cô ra, xé nát áo c*̉a cô, bàn tay với những

vết chai mỏng xoa nắn tàn sát bừa bãi trên ngực cô, dùng sức hơi

nhiều khiến cho từng cơn đau đớn dâng lên, lam cho Cố Hạ kêu ra tiếng,

“Đau quá, nhẹ một chút…”

“Được.” Triển Thiểu

Huy thốt ra âm thanh khàn khàn từ trong miệng, tuy nói như vậy nhưng

lực trên tay c*̃ng không giảm, anh tinh tế gặm cắn trên cổ c*̉a cô, “Anh

muốn em…”

Anh đứng lên, nhanh

chóng cởi bỏ quần áo trên người mình rồi lại đè xuống, không hề

dịu dàng chút nào kéo hết mọi chướng ngại trên người cô xuống, một

tay kéo lấy chân c*̉a cô, phần bên dưới xâm nhập vào giữa hai chân cô,

không kịp thực hiện khúc dạo đầu, eo hơi dùng sức đi vào cô thật sâu.

c*̀ng lúc đó, Cố Hạ

kêu lên, hàng chân mày nhíu chặt lại, cô cắn môi.

Cảm thấy mình bị kẹp

thật chặt, cảm giác căng cứng kia dường như làm cho anh điên cuồng, anh

nhìn thấy vẻ khổ sở c*̉a cô, khéo miệng lại nhếch lên thành hình

vòng cung, cuồng nhiệt hôn cô, “Thật là ngoan, thả lỏng một chút, anh

yêu em.”

Thân thể c*̉a Cố Hạ

vùi vào trong ghế salon, một chân rơi trên mặt đất, Triển Thiểu Huy

đặt một chân còn lại c*̉a cô lên vai, biết rõ cô khó chịu nhưng c*̃ng

không có cách nào ngăn chặn dục vọng c*̉a mình, bắt đầu tấn công cô.

Anh đâm vào rất hung

ác rồi lại c*́i đầu ngậm lấy khuôn ngực non mềm c*̉a cô, gần như đang

gặm cắn, cơn đau truyền đến làm cho Cố Hạ kêu ra thành tiếng, trên

mặt Triển Thiểu Huy còn mang theo một nụ cười tà khí, dùng sức tóm

lấy bộ ngực cao ngất c*̉a cô, “Em kêu lên thật dễ nghe.”

Vừa nói vừa hung hăng

đâm vào, vừa sâu lại vừa mạnh, động tác c*̉a anh ngày một nhanh hơn,

mồ hôi từng giọt một rơi xuống, nhỏ trên người Cố Hạ, vật to khỏe

kia c*̉a anh làm cho Cố Hạ không chịu được, thân thể đã lâu không làm

chuyện này bị căng đầy, đau đớn c*̀ng khóai cảm đan xen nhau, thân thể

nóng hổi c*̉a anh đè nặng lên cô, cảm giác vừa mê muội vừa hồi hộp

đánh úp lại. Triển Thiểu Huy lật cả người cô sang, đè lên cô từ phía

sau tiến vào cô, hơi thở ngày càng dồn dập, ra vào thêm vài chục cái

thì miệng phát ra tiếng gầm nhẹ, động tác ngày càng nhanh hơn, một

dòng nhiệt nòng bắn thẳng vào trong cơ thể cô.

Triển Thiểu Huy sung

sướng đến tận c*̀ng, ghé vào trên lưng c*̉a cô ra vào vài cái, vài

phút sau mới từ từ bình tĩnh trở lại, anh cảm thấy áy náy vì tỉnh

cảm bộc phát quá nhanh chóng c*̉a mình, hôn nhẹ lên lỗ tai cô, “Thật

sự xin lỗi, anh thật sự không nhịn được, Hạ Hạ, em làm cho anh thật

điên cuồng, anh nghỉ ngơi một lát rồi sẽ tiếp tục thỏa mãn em.”

Cố Hạ vẫn còn bị anh

đè bên dưới, một cử động nhỏ c*̃ng không dám, mảnh mai thở gấp, đầu

vùi vào ghế salon, đúng là bọn họ vẫn còn có thể phát sinh quan hệ

thân mật.

“Đừng nóng vội, đêm

còn dài.” Triển Thiểu Huy nhẹ nhàng vuốt ve tấm lưng c*̉a cô, nằm trên

người cô nghỉ ngơi một lúc lâu mới rút ra, lấy chiếc khăn tay bên cạnh

lau cho cô rồi lại ôm lấy cô, đi vào một hồ nước nóng ở phòng kế

bên.

Trong bồn tắm Triển

Thiểu Huy muốn nữa, trực tiếp ôm lấy eo Cố Hạ đặt cô ngồi lên người

mìn, Cố Hạ không muốn anh mới kéo cô xuống, nước trên người còn chưa

lau hết đã đặt Cố Hạ lên chiếc giường rộng thùng thình, hai tay lại

châm ngòi thổi gió trên người cô, “Bây giờ anh chỉ muốn yêu thương em

thật nhiều.”

Lúc này anh vô c*̀ng

dịu dàng, một lần rồi lại một lần nữa hôn lên người cô, ngón tay

vuốt ve khu vực mẫm cảm khiến cho Cố Hạ phát ra từng tiếng kêu yêu

kiều mị hoặc, Triển Thiểu Huy cười cười, đưa hai ngón tay vào thăm dò

trong cơ thể cô, trêu chọc nơi nào đó, lực đạo từ nhỏ đến lớn, sau

đó dùng sức nhấn một cái, toàn thân Cố Hạ run rẩy, thân thể kìm

không được mà co rút.

Ngón tay anh vẫn còn

ở trong cơ thể cô dấy lên từng lớp từng lớp sóng, Cố Hạ khó chịu

vặn vẹo cơ thể, nhớ tới biểu tượng đàn ông to lớn c*̉a anh, thân thể

càng cảm thấy trống rỗng, ánh mắt mê ly nhìn anh, “Cho em.”

“Được.” Triển Thiểu

Huy phát ra tiếng cười trầm thấp, hôn lên mặt cô vài cái, ngón tay

thả chậm tần suất rồi lại cử động nhanh hơn, “Trước tiên hãy nói em

yêu anh.”

Cố Hạ vươn tay ôm cổ

anh, “Em yêu anh.”

“Anh c*̃ng yêu em.”

Triển Thiểu Huy rút ngín tay ra, sau đó tiến vào cô thật sâu, khi đã

chôn đến chỗ sâu nhất còn dùng sức đâm vào khiến cho Cố Hạ kêu ra

thành tiếng, toàn thân run rẩy mãnh liệt.

Đêm nay Triển Thiểu Huy

gần như đã điên cuồng, thay đổi rất nhiều tư thế, có đôi khi động tác

thô bạo như muốn nghiền nát cô, có đôi khi lại tình tứ ghé sát vào

tai cô gọi tên cô, “Hạ Hạ…Hạ Hạ…Hạ Hạ…” Cố Hạ bị anh vần vò đến

nỗi cả thể xác và tinh thần đều phải giao ra hết, trong đầu chỉ còn

một mảnh trống rỗng, cuối c*̀ng tiếng kêu c*̃ng trở nên khàn khàn.

Đêm rất dài, cuối

c*̀ng Triển Thiểu Huy ôm Cố Hạ đã xụi lơ vô c*̀ng buồn ngủ vào trong

lòng, anh nghĩ, anh không thể mất đi cô.

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.