Trộm Trái Tim, Đoạt Ái Tình

Chương 94: Lâu dài


Nửa đêm bị một tiếng

chuông điện thoại đánh thức, trước khi ngủ Cố Hạ không tắt máy, nhắm

mắt sờ chiếc điện thoại trên tủ đầu giường, là cuộc gọi từ đồng

nghiệp Ngụy Tiểu Lâm, hiện giờ hai người tạm thời c*̀ng làm một kế

hoạch, nhấn nút nghe thì nghe thấy tiếng ồn ào bên kia, giọng nói có

vẻ áy náy c*̉a Ngụy Tiểu Lâm truyền đến: “Cố Hạ, không biết cô đã

ngủ hay chưa, nếu đã ngủ rồi thì thật sự xin lỗi…”

“Nói đi.” Cố Hạ c*̃ng

không mở mắt ra nói.

Ngụy Tiểu Lâm buồn

bực nói, “Quán bar cách chỗ cô ở c*̃ng không xa lắm, làm vỡ đồ c*̉a

quán bar, túi tiền đã bị mất, phiền cô mang ít tiền tới cứu tôi

được không.”

Cố Hạ không nói gì,

cực kì không tình nguyện đứng dậy, nhìn đồng hồ đã hơn 12h giờ rồi,

c*̃ng may ngày mai không phải đi làm, quả nhiên là cuối tuần mới trở

nên điên cuồng như vậy! Cố Hạ mặc quần áo tử tế, mang theo túi tiền,

chậm chạp đi xuống hàng hiên, chạy được vài bước thì dừng lại, quay

trở về.

Dưới lầu có một

chiếc xe hơi đang đỗ, không mở đèn xe, không cẩn thận c*̃ng không nhận

ra có gì đặc biệt, chỉ là chiếc xe hơi kia có đường cong tinh tế đẹp

hơn một chút, lơ đãng liếc mắt qua đã thấy quen cho nên Cố Hạ mới

quay đầu lại nhìn, chậm rãi đi tới, c*́i đầu nhìn kĩ biển số xe,

đúng là xe c*̉a Triển Thiểu Huy.

Cố Hạ đứng bên cạnh

xe, thẳng lưng không hề động đậy, người đang ngồi trên vị trí lái dựa

vào thành ghế như đang ngủ, từng đường cong tuyệt đẹp trên khuôn mặt

ẩn hiện trong bóng đêm, không thấy rõ biểu cảm, c*̃ng không thấy rõ

làn môi mỏng c*̉a anh, xung quanh yên tĩnh, gió đêm thổi sát qua tai c*̉a

cô, dịu dàng như bàn tay c*̉a mẹ.

Cô khẽ gõ cửa sổ xe,

người trong xe chậm rãi tỉnh dậy, hai hàng lông mi cong cong, anh ngẩn

người, chậm rãi mở cửa xuống xe, mắt sắc và sáng ngời, “Hạ Hạ, là

em sao?”

“Sao anh lại ở đây?”

Cố Hạ nhẹ giọng hỏi.

Triển Thiểu Huy không

trả lời cô, anh nheo nheo hàng chân mày, mở bên kia cửa xe, “Lên xe đi,

bên ngoài hơi lạnh.”

Cố Hạ lên xe, không

thể nói rõ tâm trạng lúc này, nhớ tới đầu tuần nay lúc Nghiêm Hướng

Vĩ đưa cô về c*̃ng là nửa đêm nhìn thấy anh chờ trong xe dưới lầu,

lần ấy chỉ cảm thấy trùng hợp, cô thở nhẹ, “Anh còn chưa nói vì sao

anh lại ở đây.”

“Nhớ em nên cứ tới

đây, có ở nhà c*̃ng không ngủ được nên muốn tới thăm em.” Giọng nói

trầm thấp như tiếng đàn violin c*̉a Triển Thiểu Huy vang lên, còn mang

theo một chút nhập nhèm buồn ngủ, lại giống như đang trêu ghẹo,

“Thuận tiện canh không cho em chạy mất lần nữa.”

Cố Hạ khẽ cắn môi,

muốn hỏi anh tại sao phải như vậy nhưng lại cảm thấy không thích hợp,

hỏi: “Vậy bình thường khi nào thì đi?”

“Muộn một chút nữa

sẽ đi.” Anh dừng lại một chút, mắt long lanh nhìn cô, “Thật ra anh

muốn lên tìm em…”

Triển Thiểu Huy không

nói thêm gì nữa, anh muốn lên tìm cô nhưng lại sợ khiến cho cô ngột

ngạt, như vậy trạng thái hòa bình c*̉a hai người c*̃ng không thể duy

trì, không thể nói được tại sao phải như vậy, nhưng rất nhiều đêm anh

đều đứng ở đây, dường như có thể gần cô thêm một chút. Anh điều

chỉnh lại tư thế ngồi, “Sao em lại xuống đây? Đã trễ như vậy còn chưa

ngủ nữa.”

“Đồng nghiệp xảy ra

chút chuyện ở quán bar gần đây, gọi điện thoại nhờ tôi mang một ít

tiền tới.” Lúc này Cố Hạ mới nhớ ra còn chuyện quan trọng như vậy,

một tay mở cửa xe, “Cô ấy còn đang chờ tôi, tôi phải đi qua đó đây.”

“Anh đi c*̀ng em.” Anh

rút chìa khóa xe ra, “Muộn rồi một cô gái như em đến quán bar không an

toàn lắm.”

Quán bar phải đi bộ

hơn 10 phút, ra khỏi cư xá đi băng qua một khoảng sân rộng mới đến, hai

người đi được một đoạn mới nhớ vì sao lại không nhờ anh lái xe đưa cô

đi, hình như Triển Thiểu Huy c*̃ng không nghĩ tới mình có xe, cứ đi bộ

với cô như vậy, giống như chỉ đang đi tản bộ.

Đồng nghiệp c*̉a cô

c*̃ng thật điên cuồng, bị móc túi hình như c*̃ng không ảnh hưởng đến

tâm trạng c*̉a cô ấy, chỉ phàn nàn nói mấy quán bar hiện giờ ngày

càng phức tạp, ngay cả túi c*̃ng bị trộm, c*̃ng may trong đó chỉ có

một tấm thẻ, nếu không thì thật phiền toái… Cố Hạ vẫn còn nghe cô

nàng phàn nàn thì Triển Thiểu Huy đứng sau lưng đã kéo kéo cô, “Đi

thôi, muộn rồi, đừng ở chỗ này nữa.”

Lúc này Ngụy Tiểu Lâm

mới thấy có người đứng sau lưng cô, trên mặt lập tức nở một nụ cười

trộm. “Thật ngại quá, muộn như vậy rồi còn gọi hai người ra, thật

là ngại quá. Hai người tranh thủ về nhà đi, cứ tiếp tục, cứ tiếp

tục.”

Cố Hạ xấu hổ, “Không

phải như cô nghĩ đâu, vừa đi ra thì gặp được anh ấy.”

“Chuyện riêng c*̉a cô,

không cần giải thích.” Ngụy Tiểu Lâm cười rất tinh quái, sau đó nhẹ

giọng hỏi: “Đây là người mỗi ngày đều đưa bánh ngọt tới sao?”

Cố Hạ nhẹ giọng “Ừ”

một tiếng, đồng nghiệp lập tức vỗ vai cô, “Cố Hạ, mắt thẩm mĩ không

tệ nhỉ, tìm được người đẹp trai như vậy!” Cô ấy còn nhìn về phía

Triển Thiểu Huy đắc ý nói, “Anh chàng đẹp trai, xin chào, hôm nay thật

ngại vì nửa đêm lại làm hỏng chuyện tốt c*̉a anh…”

“Cô c*̃ng về nhà đi.”

Cố Hạ vội vàng chặn lời cô ấy lại, hơn nửa đêm còn ra ngoài c*̀ng

một người đàn ông khiến cho người ta không hiểu lầm c*̃ng khó, cô thấy

sắc mặt c*̉a Triển Thiểu Huy rất ôn hòa nên tạm biệt Ngụy Tiểu Lâm

rồi ra khỏi quán bar.

Khoảng sân rộng bình

thường rất náo nhiệt ồn ào trở nên trống trải, chỉ còn vài người

qua lại thưa thớt, hai người sóng vai đi bên nhau, bóng c*̉a hai người in

xuống đường nương theo ngọn đèn đường lúc sáng lúc tối, cơn gió đêm

thổi qua mặt mang theo cảm giác mát lạnh, hai tay Cố Hạ đút vào trong

túi áo khoác, dường như không biết phải nói gì.

“Ngày mai không phải đi

làm sao?” Triển Thiểu Huy không biết nói gì nên tìm đại một chủ đề

để hỏi.”

“Thứ bảy không phải đi

làm.” Cố Hạ trả lời anh.

“À, quên mất.”

Cố Hạ không biết anh

có quên thật hay không, hai người lại trở nên yên lặng, dưới chân là

những viên gạch có hoa văn khác nhau, trải dài thẳng tắp về phía

trước, Cố Hạ nhìn bước chân c*̉a mình đạp lên những viên gạch, tập

trung tất cả vào đó, đến khi một cánh tay thử khoác lên đầu vai c*̉a

cô.

Thời khắc cánh tay kia

gần đặt xuống thì Cố Hạ lại giật mình bước một bước sang bên cạnh,

hình như lại cảm thấy hơi xấu hổ, nói: “Tối nay…tối nay mấy cửa

hàng còn bán rất ít nhỉ.”

Cánh tay Triển Thiểu

Huy rơi vào không trung, anh ngượng ngùng thu tay lại, ánh mắt lướt qua

một chút thất vọng, thuận miệng đáp lời cô, “Rất ít.”

Im lặng không nói gì,

bàn tay Cô Hạ đang để trong túi nắm thật chặt.

Thật lâu sau, Triển

Thiểu Huy mới nhẹ nhàng nói: “Hạ Hạ, hình như anh thấy em có chút

sợ anh?”Cô phản ứng nhanh như vậy giống như lúc nào c*̃ng đang đề

phòng anh.

“Có sao?” Cố Hạ thẹn

thùng cười, nhún vai, “Sao lại thế được?”

Lại trở nên yên lặng,

đi thẳng đến dưới lầu, Cố Hạ nhìn thấy xe c*̉a anh, “Sau này đừng

đến nữa.”

“Anh đến đây đến khi

nào em bảo anh lên lầu thì thôi.” Rõ ràng là giọng điệu trêu chọc,

rồi giọng điệu c*̉a anh lại trở nên đứng đắn, “Có lẽ sau này em sẽ

bảo anh lên lầu.”

Cố Hạ c*́i thấp đầu,

trong lòng rối bời, cô không biết phải đối mặt với anh thế nào,

“Chúng ta thật sự không thích hợp, anh…”

“Hạ Hạ” Triển Thiểu

Huy ngắt lời cô, anh biết rõ nhất định cô sẽ nói anh đừng đến tìm cô

nữa, nhưng mà anh không làm được, anh cười cười với cô, “Chúng ta đã

ở bên nhau lâu như vậy, anh biết rõ chúng ta rất hợp nhau, anh sẽ cho

em thêm một ít thời gian nữa.”

Cố Hạ há to miệng,

còn muốn nói gì đó nhưng Triển Thiểu Huy lại không cho cô cơ hội,

“Chắn hẳn bây giờ em đã mệt rồi, đi ngủ sớm một chút đi, cuối tuần

nghỉ ngơi thật tốt.” Anh bảo cô hãy lên lầu, “Có muốn anh đưa em lên

lầu không?”

“Anh về đi, anh đi rồi

tôi sẽ lên.” Cố Hạ cố chấp nói.

“c*̃ng được.” Triển

Thiểu Huy mở cửa xe, bắt đầu lái xe đi, ánh mắt vẫn không ngừng nhìn

cô. Khởi động xe xong, anh thấy cô vẫn đứng không nhúc nhích ở hành

lang, ló đầu ra cửa sổ, “Em đang muốn anh dẫn em đi chơi hay là ngủ

một mình không được?”

Cố Hạ trừng mắt liếc

anh một cái, xoay người đi vào hàng hiên, chạy về phía cửa thang máy.

Mặc dù Cố Hạ không

mời anh lên lầu, c*̃ng không có ý muốn tiếp xúc với anh nhưng trên

đường về Triển Thiểu Huy rất đắc ý, anh đã xác định và khẳng định

trong lòng Cố Hạ còn có anh, chuyện hai người quay lại với nhau chỉ

là sớm hay muộn. Khi anh còn đang tung tăng như chim sẻ thì lại nghe

nói Cố Hạ lại gửi yêu cầu xin đi đến chi nhánh nhận chức.

Sếp hiện tại c*̉a Cố

Hạ c*̃ng biết nhân viên c*̉a mình và Triển Thiểu Huy có quan hệ không

tầm thường, Triển Thiểu Huy đã muốn giữ cô lại thành phố C thì tất

nhiên sếp c*̉a cô c*̃ng thuận nước đưa thuyền, vả lại biểu hiện c*̉a

Cố Hạ ở tổng bộ c*̃ng không tệ lắm, vừa vặn còn một ghế trống,

phòng nhân sự dưới chi nhánh đề cử vài nhân viên lên trong đó có Cố

Hạ cho nên các sếp quyết định cho Cố Hạ giữ chức vụ này. Nhưng điều

không ngở tới chính là Cố Hạ lại từ chối, xin về chi nhánh một lần

nữa, thái độ vô c*̀ng kiên quyết, hơn nữa hoàn toàn phục tùng theo sự

phân phối c*̉a công ty, bất kể đến bộ phận nào c*̃ng được.

Tất nhiên sếp c*̉a cô

c*̃ng phải thông báo với Triển Thiểu Huy, “Chủ tịch Triển à, không

phải tôi là người không hiểu chuyện, nhưng mà chúng tôi c*̃ng rất tôn

trọng nguyện vọng c*̉a nhân viên, chắc cô ấy chỉ ở đây khoảng một

tháng nữa, những việc khác tôi chỉ có thể giải quyết theo quy định…”

Triển Thiểu Huy c*́p

điện thoại xong thì ánh mắt tối đi, mỗi ngày anh đều tặng hoa cho cô,

đưa bánh ngọt đến cho cô, không gọi điện thoại dồn ép cô, cô c*̃ng

không phải không biết rõ tấm lòng c*̉a anh, kết quả cô vẫn nghĩ cách

rời xa anh, dù có vứt bỏ chức vị ở thành phố C đến một thành phố

hoàn toàn lạ lẫm khác.

Đêm đó Triển Thiểu Huy

lại cực độ buồn bực ngồi trong một góc tối c*̉a câu lạc bộ đêm, lắc

lắc đá trong ly rượu trong suốt, đá chạm vào ly thủy tinh phát ra âm

thanh đinh đinh, âm thanh kia không ngừng vang lên, Trâu Nhuận Thành nghe

mãi c*̃ng thấy phiền, quả thật buồn bực khó hiểu, mở miệng nói:

“Đại ca, chuyện nam nữ phức tạp đến vậy sao? Quăng cô ấy lên giường

là thu phục được rồi.”

“Tiểu Ngũ, người chỉ

biết nói chuyện yêu đương không đứng đắn như cậu thì đừng có ở đây

mà ý kiến ý cò!” Trịnh Giang Hà trừng mắt nhìn Trâu Nhuận Thành

rồi lại nhìn về phía Triển Thiểu Huy, “Thế nào, đại ca, vẫn không

có tiến triển gì sao?”

“Cô ấy vẫn muốn rời

khỏi thành phố C.” Triển Thiểu Huy nói, “Đã báo với công ty rồi.”

Vệ Nam nói: “Giữ cô

ấy lại hai ba tháng không khó, chỉ sợ cô ấy sẽ nhận ra anh đang can

thiệp vào công việc c*̉a cô ấy, như vậy sẽ rất phiền toái. Đại ca,

c*̃ng tại lúc trước anh làm khó dễ cho công việc c*̉a cô ấy, phụ nữ

không thể ép buộc được.”

“Chuyện đã lâu như vậy

rồi, còn nhắc lại làm gì nữa.” Triển Thiểu Huy thật sự không muốn

nhắc tới, “Bây giờ nói biện pháp xử lý đi.”

“Có ba biện pháp rút

c*̉i dưới đáy nồi tốt nhất, thứ nhất là anh dẫn cô ấy chạy thẳng

đến c*̣c dân chính; thứ hai là anh làm cho bụng cô ấy to lên, để cho cô

ấy mang thai con c*̉a anh; biện pháp thứ ba chính là…” Vệ Nam chậm

chạp nói: “Vừa đến c*̣c dân chính vừa làm cho bụng cô ấy to lên, như

vậy chắc chắn là không còn đường chạy.”

Triển Thiểu Huy liếc

nhìn Vệ Nam một cách quái dị, “Lão Nhị, cậu nói xa quá rồi, chúng

tôi vẫn chưa đi tới bước đó.”

“Cho nên, anh đành phải

cố gắng nhiều hơn. Lúc trước anh ép cô ấy ra đi…”

“Không phải tôi ép cô

ấy ra đi!!!” Triển Thiểu Huy quát to.

“Được rồi, không

phải.” Vệ Nam khoát tay, “Dù sao hai người cứ giận dỗi mãi c*̃ng không

vui vẻ gì, chắc là cô ấy sợ giẫm phải vết xe đổ mới không muốn

tiếp xúc với anh, phụ nữ luôn cảm thấy thiếu đi cảm giác an toàn cho

nên anh phải tỏ ra có thành ý một chút. Mặt khác, đại ca, anh còn

phải lo lắng cho kế hoạch lâu dài nữa.”

Kế hoạch lâu dài mà

Vệ Nam nói Triển Thiểu Huy c*̃ng thấy có chút lâu dài, Cố Hạ không

muốn tiếp xúc với anh, còn nói gì đến chuyện kết hôn. Nhưng mà đến

hiện tại, Triển Thiểu Huy c*̃ng đã muốn lập gia đình, c*̀ng người

mình thích sống vui vẻ bên nhau, anh giương mắt lên, “Hiện giờ tôi muốn

kết hôn rồi, nhưng mà cô ấy lại nói chúng tôi không hợp nhau.”

“Cô ấy biết rõ chênh

lệch giữa hai người.” Trịnh Giang Hà thở dài, chuyện tình cảm chỉ

có người trong cuộc mới có thể làm chủ, người ngoài không giúp được

gì, anh ta hỏi: “Nếu như kết hôn, ba anh sẽ đồng ý chứ?”

Triển Thiểu Huy nặng

nề đặt ly rượu xuống, ly rượu đụng phải mặt bàn phát ra mộ âm thanh

trong veo, “Tôi sẽ nghĩ cách.”

Triển Thiểu Huy vẫn

luôn lo lắng chuyện ba mình sẽ không chấp nhận Cố Hạ cho nên lần

trước từ hôn đã tình nguyện trả một cái giá rất lớn chứ c*̃ng không

muốn để cho ba biết anh vì Cố Hạ mới đối kháng với ba. Lần trước

chuyện nhà họ Lạc từ hôn, nhà họ Triển một mất mặt, sự kiện kia

ông Triển đã tự tay xử lý, kết quả biến thành chuyện cười, ông

Triển rất tức giận nhưng trước sau vẫn luôn quan tâm đến chuyện chung

thân đại sự c*̉a con mình, Triển Thiểu Huy hiếm khi về nhà dùng chung

bữa sáng với ba mình, cơm vẫn chưa ăn được mấy miếng thì ông Triển

đã nói, “Con gái c*̉a bác Trần đã về nước, cuối tuần này ba mời

bọn họ tới chơi, hai người c*̃ng xem mặt luôn.”

“Xem mặt cái gì?”

Triển Thiểu Huy khinh thường, làm như không có việc gì ăn sáng, ngay

cả đầu c*̃ng không ngẩng lên.

“Con c*̃ng nên kết hôn

rồi.” Ba Triển thấm thía nói.

“Chuyện lần trước

c*̃ng do ba sắp xếp…” Triển Thiểu Huy rất sâu xa dừng lại, “Thật là

đả kích người khác.”

Ba Triển c*̃ng không

nghĩ tới nhà họ Lạc lại từ hôn, tức giận trong lòng nhưng bởi vì

là do mình sắp xếp nên cảm thấy đuối lý không thể giải tỏa cơn tức

được, liếc xéo đứa con, “Lần này không thế nữa.”

“Ai nói sẽ đồng ý?”

Triển Thiểu Huy khinh thường nói, “Vốn con c*̃ng không có hứng thú với

chuyện kết hôn, còn gặp phải chuyện như vậy, bây giờ c*̃ng không muốn

nghĩ tới nữa.”

Ba Triển không nói gì,

“Nhưng tuổi c*̉a con c*̃ng không còn nhỏ.”

Triển Thiểu Huy cầm

khăn lau miệng, dáng vẻ hời hợt, tiện tay ném khăn ăn xuống, đứng lên,

“Không còn chuyện gì khác thì con đến công ty đây.”

“Con đứng lại.” Ba

Triển quát, mỗi lần nhắc tới vấn đề này thì Triển Thiểu Huy lại

có thái độ này, ba Triển cực kì bất mãn, “Con muốn để nhà họ

Triển tuyệt hậu à?”

“Con thật sự không

muốn kết hôn, c*̃ng không muốn sinh con, ba có ép con c*̃ng vô dụng. Nếu

ba muốn thì đi mà sinh thêm một đứa nữa.” Triển Thiểu Huy lại làm ra

vẻ như đang chăm chú suy nghĩ về việc này, “Ba ba, dù sao ba c*̃ng mới

hơn 60 thôi.”

Ba Triển tức giận,

“Bây giờ càng ngày con càng làm càn!”

Triển Thiểu Huy vẫn ra

vẻ không cò hứng thú gì, “Ba ba, con bận rất nhiều việc, sáng nay

còn có một buổi họp báo.”

Nói xong, anh xoay

người rời đi, bước ra cửa chính Triển Thiểu Huy nhíu mày, trước tiên

báo tin xấu cho ba biết trước, sau này mới thuận tiện nói những

chuyện khác, lấy Cố Hạ vẫn tốt hơn là không kết hôn, dù sao ba c*̃ng

rất quan tâm đến việc có thể ôm cháu nội hay không.

Đối với mấy anh em

c*̉a Triển Thiểu Huy luôn cảm thấy bọn họ là anh em một nhà với anh,

chắc chắn sẽ không ngăn cản, làm việc gì c*̃ng sẽ đứng ở góc độ

c*̉a anh.

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.