Trộm Trái Tim, Đoạt Ái Tình

Chương 83: Tính toán


Sau đó Triển Thiểu Huy

mở thêm mấy cuộc tụ tập nữa, nguyên nhân là vì buổi đánh bài hôm

đó, ngày đó Trâu Nhuận Thành nói, “Đại ca, anh c*̃ng tìm một người

sinh em bé đi, đỡ phải nhìn thấy người khác đắc ý như vậy. Vả lại,

không phải bác trai vẫn luông thúc giục sao?”

Lời nói c*̉a Trâu

Nhuận Thành chính là nhắm vào Long Trạch, mấy năm nay phần lớn thời

gian Long Trạch c*̃ng không ở đây, nhưng vừa về nhất định sẽ dẫn theo

vợ con đi khoe khoang khắp nơi, chỉ sợ người khác không biết cả nhà

bọn họ rất hạnh phúc. Ba năm, rất nhiều chuyện đã thay đổi, Lão Nhị

về nước, bây giờ đã kết hôn, ngay cả Lão Tam khắp nơi đều có phụ nữ

đến phát ngán bây giờ c*̃ng đã có một người, hôm đó tâm trạng c*̉a

Triển Thiểu Huy trở nên xấu một cách khó hiểu, nếu như lúc trước anh

đồng ý kết hôn với Cố Hạ thì có phải bây giờ tất cả sẽ không thế

này không? Nói không chừng c*̃ng đã được làm ba.

“c*̃ng nên kết hôn

rồi.” Mấy năm trước thật sự Triển Thiểu Huy không nghĩ đến chuyện

kết hôn, bây giờ nhìn thấy người khác có đôi có cặp, con cái chạy

đầy nhà, Triển Thiểu Huy thật sự có hơi ghen tị. Anh đã 29 tuổi, bây

giờ ba anh vừa nhìn thấy mặt đã nói đến chuyện kết hôn, nhắc tới

đã hơn một năm anh không về nhà, trên cơ bản đều ở lại căn biệt thự

này. Người trước kia muốn kết hôn với anh giờ đã kết hôn với người

khác, anh c*̃ng nên từ bỏ tất cả đi, sống tốt cuộc sống c*̉a mình,

sau này sinh chính đứa còn c*̉a mình, anh hỏi: “Có đối tượng nào phù

hợp không? Quyết định mở một bữa tiệc làm quen luôn đi.”

“Được ạ.” Trâu Nhuận

Thành đồng ý, “Em cam đoan sẽ mời đến toàn bộ mĩ nhân có gia thế

trong nhà phố tới.”

Trâu Nhuận Thành rất

thích mấy loại tiệc tùng này, mỗi lần đều rất náo nhiệt, c*̃ng có

không ít gái đẹp đến, ai nấy c*̃ng không khác nhau là mấy, Triển

Thiểu Huy càng nhìn càng không có chút hứng thú nào, lần đầu tiên

tụ hội vẫn uống rượu, nói chuyện với người khác, về sau căn bản

không còn hứng thú gì nữa, c*̃ng không tới tham gia nữa, chỉ có tên

Tiểu Ngũ nào đó là thích thôi. Hiện giờ Triển Thiểu Huy có xuất

hiện trong mấy buổi tiệc rượu c*̃ng rất miễn cưỡng, người ngoài nói

hai năm qua anh ngày càng làm việc hăng say, người khác khi nói chuyện

với anh đều rất cẩn thận dè dặt, chỉ mong cách xa anh một chút.

Tiệc rượu cuối năm

c*̉a mấy công ty nhất định phải đến, bình thường đến khi bữa tiệc

bắt đầu anh mới đến, c*̃ng chỉ có anh mới độc quyền đến muộn như

vậy, vào khách sạn xoay người bước vào thang máy, bên ngoài truyền

đến vài tiếng người đang nói chuyện, anh nghe thấy một giọng nói làm

cho anh có cảm giác quen thuộc, trong nháy mắt khiến cho lòng anh chấn

động.

Anh không thể kìm được

lấy tay ngăn cánh cửa thang máy đang khép lại, nghiêng người nhìn nhìn

ra ngoài, động tác đột ngột như vậy làm cho Trâu Nhuận Thành bất

ngờ, “Đại ca, sao vậy?”

Bên ngoài hành lang có

năm ba người đang đứng, nữ có nam có, Triển Thiểu Huy quét mắt qua

rồi lui vào trong thang máy, mặt mang một vẻ tiếc nuối khôn nguôi,

“Không có gì.”

Trâu Nhuận Thành c*̀ng

Trịnh Giang Hà liếc mắt nhìn nhau, ngậm miệng không hỏi nữa. Con số

màu đỏ trên thang máy không ngừng tăng lên, hai hàng chân mày c*̉a Triển

Thiểu Huy nặng nề tăm tối, cơ mặt căng thẳng, anh phỉ nhổ chính mình,

chỉ một giọng nói thoáng qua như vậy thôi mà đã kìm lòng không được

trở nên khẩn trương, lại còn chờ mong. Nếu giải thích ra thì nhất

định là bởi vì anh hận cô, trước đêm bỏ đi còn gọi anh ra, còn tiếp

tục trêu chọc anh, sau đó quyết tuyệt ra đi như vậy, quả thật là đáng

giận đến cực điểm.

Năm ba người đứng trong

hành lang không vội vã nhấn nút thang máy, vẫn đứng đó chờ người,

mấy phút sau, một cô gái trẻ tuổi từ góc cua đi tới, mái tóc dài

mềm mại đen bóng xõa xuống thắt lưng, bọn họ gọi cô, “Cố Hạ, nhanh

lên.”

Cố Hạ cười đi tới,

mái tóc dài đong đưa theo bước chân c*̉a cô, “Đi thôi.”

Cố Hạ vừa mới trở

về không lâu, tổng bộ công ty cô ở thành phố C, cuối năm để đánh giá

các nhân viên sắp được thăng chức, công ty tổ chức một cuộc huấn

luyện khảo sát ba tháng, sau đó căn cứ vào tình hình mới điều đến

những bộ phận khác nhau hoặc đến nhận chức ở tổng bộ. Tuy trước kia

khi rời khỏi thành phố này ít nhiều gì c*̃ng mang theo nỗi đau, nhưng

bây giờ trở về, nhìn thấy tòa nhà cao tầng quen thuộc, Cố Hạ lại

cảm thấy vui mừng, chuyện quá khứ cuối c*̀ng c*̃ng đã trôi qua, thành

phố này vẫn luôn phồn hoa như vậy, nhưng mà sau khi kết thúc huấn

luyện cô không biết có được ở lại đây không.

Phúc lợi c*̉a công ty

c*̃ng không tệ, tổng bộ ra tay c*̃ng rất hào phóng, đêm nay mở tiệc

rượu ở đây để khao nhân viên, Cố Hạ c*̃ng chú ý thấy hôm nay khách

sạn đặc biệt náo nhiệt, hôm qua cửa ra vào được trải thảm đỏ, còn

có những nhân viên lễ tân xinh đẹp đứng ngoài cửa tiếp đón, lúc đi

ngang qua c*̀ng với đồng nghiệp, bọn họ còn vài lần hỏi han về công

ty này, thuận tiện trêu chọc vài câu. Nhưng mà Cố Hạ lại không nghĩ

tới gặp được người quen nhanh như vậy, sau khi tiệc rượu kết thúc,

vừa ra khỏi thang máy đã nhìn thấy bọn họ đi tới thang máy phía đối

diện, hình như c*̀ng một lúc bọn họ c*̃ng nhìn thấy cô.

Bọn họ c*̃ng bất ngờ

không thua gì cô, mặt Trâu Nhuận Thành tràn ngập vẻ kinh ngạc, như

không tin vào mắt mình, ánh mắt c*̉a Trịnh Giang Hà c*̃ng sửng sốt,

dán trên người Cố Hạ, sau đó thấy cô không có bất kì phản ứng gì

xoay người đi, cười nói rời đi c*̀ng đồng nghiệp. Trâu Nhuận Thành

nhìn theo bóng lưng c*̉a cô, thấp giọng nói: “Tam ca, có phải là Cố

Hạ không?”

Ánh mắt c*̉a Trịnh

Giang Hà đã khôi phục lại vẻ bình tĩnh: “Có phải hay không thì có

gì khác biệt?”

“Cô ta…cô ta còn dám

trở về sao?” Trâu Nhuận Thành tuyệt đối không ngờ tới còn có thể

gặp lại Cố Hạ, “Cô ta thật sự không sợ đại ca sẽ giết cô ta à.”

Hai năm qua Triển Thiểu

Huy thế nào bọn họ đều rất rõ, hai năm trước đột nhiên Triển Thiểu

Huy biến mất hai ngày, không biết anh đã đi đâu. Khi đó

mấy anh em đã đi tìm khắp nơi, lo lắng muốn chết, sau đó anh đã tự

trở về, bình tĩnh lạ thường. Ngoại trừ càng ra sức làm việc thì

sau đó Triển Thiểu Huy c*̃ng không có biểu hiện khác thường nào, đến

khi mấy anh em bọn họ đã sắp quên mất cô gái có tên Cố Hạ thì một

năm vào mùa hè Triển Thiểu Huy uống rượu, cho tới lúc ấy Trâu Nhuận

Thành chưa bao giờ nhìn thấy Triển Thiểu Huy say đến như vậy, bọn họ

không biết anh đã uống bao nhiêu, say đến nỗi không nhận ra ai, anh luôn

miệng nói tại sao lại có thể như vậy? Tại sao lại trở nên như vậy?

Bọn họ không biết đã

xảy ra chuyện gì to tát mà Triển Thiểu Huy lại trở nên như vậy, trong

lòng c*̃ng rất lo lắng, vừa nghe anh nói lại vừa hỏi: “Đại ca, đã

xảy ra chuyện gì? Anh nói ra đi, chúng em sẽ cố gắng giúp anh.”

Lúc ấy Triển Thiểu

Huy đã say đến mức mắt mở không ra, kéo tay Trịnh Giang Hà hỏi: “Cậu

nói xem tại sao lại trở nên như vậy…Tôi cho rằng cô ấy giận dỗi mới

bỏ đi…Sao cô ấy có thể chạy đi kết hôn sinh con với người khác…Sao có

thể như vậy…Rõ ràng cô ấy nói cô ấy yêu tôi mà…”

Khi đó bọn họ mới

biết cho tới bây giờ đại ca vẫn không thể quên Cố Hạ, bởi vì say nên

mới có thể nói ra những lời bình thường không nói, bọn họ không

biết anh hận Cố Hạ hay hận chính mình, thì ra đại ca không đi tìm cô

là bởi vì biết cô đã kết hôn với người khác. Đêm hôm đó Triển Thiểu

Huy say như chết, nhắc đi nhắc lại Cố Hạ mà dám trở về thì nhất

định phải giết cô, về sau giọng lại mềm nhũn, “Hạ Hạ, chúng ta trở

về như trước được không…Em muốn kết hôn thì chúng ta…sẽ… sẽ kết hôn.”

Anh nói đứt quãng một

lúc lâu, Trâu Nhuận Thành nghe thấy c*̃ng đau lòng, ai c*̃ng biết cho dù

Cố Hạ có trở về thì đại ca và Cố Hạ c*̃ng không thể trở về như

trước, Cố Hạ đã kết hôn, phụ nữ chịu sinh con cho một người đàn ông,

tất nhiên là c*̃ng yêu anh ta, thân thể c*̀ng trái tim cô đã trao cho

người khác, c*̃ng không còn là Cố Hạ trước kia nữa, duyên phận c*̉a cô

và đại ca đã đứt đoạn, c*̃ng không còn cách nào nối lại nữa. Ngày

hôm sau Triển Thiểu Huy tỉnh lại, dường như không nhớ

rõ chuyện tối hôm qua, cứ đi làm theo lẽ thường, bọn họ c*̃ng xem như

không biết gì, tiếp tục để như vậy, có một số việc tốt nhất là

phải quên nó đi.

Bây giờ Cố Hạ đã trờ

về, bất kể là Trâu Nhuận Thành hay Trịnh Giang Hà đều thấy may mắn

vì Triển Thiểu Huy đã về sớm. Bọn họ c*̃ng không thấy bóng lưng Cố

Hạ nữa, Trịnh Giang Hà chậm rãi nói: “Lúc trước c*̃ng không phải cô

ấy có lỗi với đại ca, là do chính đại ca buông tay trước.”

“…có cần nói cho đại

ca biết không?” Trâu Nhuận Thành không biết bây giờ Triển Thiểu Huy còn

tình cảm với Cố Hạ không, nói thật, anh vẫn rất thích Triển Thiểu

Huy c*̉a trước kia, vô c*̀ng dễ nói chuyện nha, năm ấy mấy anh em luôn

lừa bịp tống tiền Triển Thiểu Huy, Triển Thiểu Huy c*̃ng không tức

giận, muốn là cho, nhưng còn hiện tại thì ngoại trừ làm việc c*̃ng

chẳng còn tâm tình gì nữa.

Trịnh Giang Hà khẽ

thở dài, “Hay là thôi đi, không lâu sau có thể đại ca sẽ đính hôn, dây

dưa mãi c*̃ng không có ý nghĩa gì.”

Trịnh Giang Hà đoán

không sai, Triển Thiểu Huy quyết định đính hôn, ông Triển đã sắp xếp

cho anh. Mặt c*̉a Triển Thiểu Huy nhanh chóng có mặt trên các tờ báo,

đứng bên cạnh là một cô gái xinh đẹp, gia thế hoàn mĩ, thông thạo năm

ngoại ngữ, hai mươi mấy tuổi đã có sự nghiệp riêng c*̉a mình, vừa

tài hoa, có gia thế tốt, xinh đẹp lại có năng lực. Đôi trai gái môn

đăng hộ đối, Triển Thiểu Huy chưa bao giờ có scandal nào đường hoàng

tuyên bố hai tháng sau bọn họ sẽ đính hôn.

Hình c*̉a bọn họ được

đăng vào ngày 7 tháng giêng, mọi người còn đang đắm chìm trong những

cuộc ăn chơi vào kỉ nghỉ tết âm lịch, tất nhiên không cò tinh thần đi

làm, trong văn phòng đã có vài người náo nhiệt xem tạp chí, bọn họ

líu ríu bàn luận không ngừng, suy nghĩ c*̉a Cố Hạ lại trở nên rối

loạn. Thật ra đã một thời gian dài Cố Hạ không nhìn thấy khuôn mặt

kia c*̉a Triển Thiểu Huy, cô vẫn nhớ dáng vẻ c*̉a anh, tuy không thể vẽ

ra dáng vẻ đầy đủ, bây giờ nhìn lại cảm thấy người đàn ông này vẫn

rất anh tuấn, chỉ khác một chút so với trí nhớ c*̉a cô. Cố Hạ vốn

nghĩ rằng Triển Thiểu Huy đã kết hôn, thì ra bây giờ tin tức tuyên bố

đính hôn mới được công bố, xem ra Triển Thiểu Huy thật là kén chọn.

Kén chọn như vậy c*̃ng

tốt, Cố Hạ nhìn cô gái trong tạp chí kia, quả thật là xứng đôi, tất

cả đều giống với suy nghĩ c*̉a cô, chỉ có người phụ nữ như vậy mới

xứng đôi với anh. Cố Hạ nhìn lướt qua vài lần, mọi người vẫn còn

đang hào hứng cười nói bàn tán, không khí náo nhiệt quá nên Cố Hạ c*̃ng

nhịn không được bình luận vài câu, tất cả đều đã là chuyện c*̉a

người khác, cô c*̃ng chỉ tham gia tám chuyện c*̀ng với mọi người trong

văn phòng thôi.

Tan làm, Cố Hạ xách

túi rời khỏi tòa nhà, đi về phía chiếc xe màu đen có rèm che, một

người đàn ông ra khỏi xe, rất ga lăng mở cửa cho cô, rồi sau đó ngồi

vào ghế lái, vừa khởi động xe vừa nói: “Muốn ăn ở đâu? Hẳn là em

rất quen thuộc với thành phố C, hôm nay anh là chủ chi, em cứ thoải mái.”

Cố Hạ cười, “Đã ba

năm em không ở đây, nói không chừng rất nhiều cửa hàng đã không còn

nữa, hay là anh quyết định đi.”

Nghiêm Hướng Vĩ vừa

lái xe vừa cười nói: “Dù sao bây giờ c*̃ng còn sớm, chúng ta đi thử

xem những cửa hàng ấy còn hay không, anh ăn uống c*̃ng không kén chọn,

em cứ nói địa điểm trước đi.”

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.