Trộm Trái Tim, Đoạt Ái Tình

Chương 56: Sự thật


Hai người cứ phát

triển quan hệ yêu đương thật thật giả giả như vậy, tại sao lại là

thật thật giả giả? Bởi vì Cố Hạ cảm thấy quá trình c*̀ng kết quả

c*̉a việc này thật là quái dị, hai người đều không nói thích đối

phương nhưng lại làm những việc c*̉a hai người yêu nhau. Mỗi tối nếu

Triển Thiểu Huy không có việc gì làm đều đi ăn cơm c*̀ng cô, gọi lái

xe đưa đón cô, hoặc là tự mình đi, sau khi ăn xong hai người c*̀ng đi

tản bộ, anh sẽ đích thân đưa cô lên xe, chạy xe đến dưới lầu, nhìn cô

chạy lên lầu.

Triển Thiểu Huy không

chính miệng nói thích cô nhưng mà Cố Hạ có thể cảm nhận được anh

thật sự thích cô, anh là một ông chủ lớn như vậy lại đi dạo phố

c*̀ng cô, hỏi cô muốn ăn gì, tuy Triển Thiểu Huy vẫn thường xuyên nói

mấy câu chê bai cô nhưng ánh mắt c*̉a anh lại mang theo một vẻ dịu

dàng, làm cho người ta không kìm được mà sa vào.

Cố Hạ

không c*̃ng không biết chính xác cảm giác c*̉a mình đối với Triển

Thiểu Huy, một người đàn ông ưu tú như vậy, nói không thích chút nào

thì là già mồm cãi láo, khi anh hẹn cô ra ngoài, có muốn từ chối c*̃ng

không thể mở miệng ra được. Ngay cả cô c*̃ng không hiểu mình không dám

từ chối anh hay là không muốn từ chối, hai người c*̃ng giống như một

đôi tình nhân bình thường, c*̀ng ăn cơm, c*̀ng nắm tay, có đôi khi cô

nghĩ, yêu đương có phải là cảm giác này hay không?

Không đến mấy ngày

nữa là lễ tình nhân, sáng sớm trong văn phòng đã có rất nhiều hoa

tươi được chuyển tới, bó hoa được bó rất tinh tế có thể khiến cho

những cô gái phải thét lên, mỗi lần người giao hoa tới là cả văn

phòng lại náo nhiệt, cô gái nhận được hoa hồng có chút đắc ý, nhìn

bó hoa hồng trên bàn làm việc c*̉a người khác, Cố Hạ c*̃ng cực kì

hâm mộ, cô đã từng tặng hoa cho Triển Thiểu Huy vậy mà Triển Thiểu

Huy vẫn chưa tặng hoa cho cô, lại còn hôn cô thay cơm, thật là buồn

cười!

Đến chiều thì tâm

tình cô bình phục trở lại, có người mang đến một bó hoa tulip thật

to đến nói là tặng cho Cố Hạ, trên cánh hoa màu đỏ ngạo nghễ đứng

thẳng có những đường vân, trong nhụy hoa còn lấp lánh những giọt

sương, nhìn qua thì hẳn là loại đắt tiền. Tuy người tặng hoa không

nói là ai tặng nhưng Cố Hạ biết đó là anh, cảm thấy Triển Thiểu Huy

đang cố tình khoe khoang với cô là anh có tiền cho nên mới không tặng

hoa hồng. Một bó hoa tulip cực lớn lập tức khiến cho các đồng nghiệp

nhảy dựng lên, “Cố Hạ, bạn trai cô tặng sao?” “Hoa tulip đẹp như vậy,

xem ra là người tai to mặt lớn nha!”

Có một đồng nghiệp

nam trong phòng tiêu thụ đứng bên cạnh đau khổ nói, “Cố Hạ, sao em đã

có bạn trai rồi, anh còn chưa kịp theo đuổi em mà?”

Nhiều đồng nghiệp nữ

chỉ trỏ, cười trêu ghẹo như vậy, đột nhiên có người lớn tiếng quát

to, “Làm gì thế? Đang giờ làm việc mà không lo làm à!”

Người nói là giám

đốc phòng tiêu thụ, anh ta đứng bên cạnh vài sếp lớn khác, chính

giữa là tổng giám đốc Trâu Nhuận Thành. Sếp lớn xuống kiểm tra tình

hình làm việc, kết quả một đám người tụ lại một chỗ, anh ta có

thể không quát sao?

Mọi người nhanh chóng

trở về vị trí, Trâu Nhuận Thành dạo bước đi tới, ánh mắt đảo qua

bó hoa tươi trên bàn Cố Hạ, sau đó rơi trên mặt Cố Hạ, ý tứ sâu xa

thở dài: “Cố Hạ, cô rất khá nha!”

Cố Hạ đứng nguyên tại

chỗ không nói gì, đến khi sếp lớn đi rồi, lấy điện thoại di động ra

nhắn tin cho Triển Thiểu Huy, “Cảm ơn hoa c*̉a anh.”

Ngay cả Triển Thiểu

Huy c*̃ng thấy kì lạ, thật ra từ xưa đến nay anh không thích gửi tin

nhắn, cảm thấy rất phí công, ngược lại bây giờ ngồi nhắn từng chữ

từng chữ cho Cố Hạ, anh nhanh chóng trả lời lại: “Nói cảm ơn không

thì không được, tốt xấu gì thì em c*̃ng phải tỏ ra biết ơn chứ.”

Cố Hạ cầm điện thoại

cười cười, trả lời, “Anh có QQ không? Hay là anh login đi, em gửi vài

bông hồng qua cho anh.”

Đầu bên kia không nói

gì, một lát sau Triển Thiểu Huy mới nói: “Tối nay sau khi tan ca xuống

lầu, anh tới đón em.”

Sau khi tan ca, Cố Hạ

ôm bó hoa tulip chui vào trong xe c*̉a Triển Thiểu Huy, cô ôm hoa cười,

“Triển thiếu, em có thể hỏi một chuyện không?”

“Muốn hỏi thì cứ

hỏi.” Khóe miệng Triển Thiểu Huy hiện lên một nụ cười nhàn nhạt vui

vẻ.

“Anh…” Cố Hạ nhìn bó

hoa trước mặt, “Anh có thích em không?”

Triển Thiểu Huy không

trả lời mà hỏi lại, “Còn em thì sao?”

“Nếu như anh thích em

thì em sẽ nghĩ đến chuyện thích anh một chút.”

Triển Thiểu Huy nheo

mắt lại, lời nói mang theo vẻ uy hiếp nồng đậm, “Cố Hạ, có phải em

muốn chết không?”

Cố Hạ nhếch môi cười,

Triển Thiểu Huy rất thích hù dọa người khác, vị thiếu gia này luôn

trọng sĩ diện, anh nhất định là thích cô nhưng lại không chịu nói.

Phụ nữ đều thích hoa tươi, những bó hoa như những ngọn lửa bùng

cháy, nhìn vào trong lòng sẽ cảm thấy ấm áp.

Tối hôm đó Triển

Thiểu Huy lại hôn cô, dưới một tán cây ngoài nhà hàng, chỗ đó rất

yên tĩnh, thỉnh thoảng có vài người đi qua. Buổi tối lúc đưa cô về

thì đã hơn 10h, Cố Hạ xuống xe, lúc chuẩn bị chạy vào trong hiên thì

Triển Thiểu Huy gọi cô lại, “Em quên hoa kìa.”

Anh từ phía sau cầm

bó hoa tươi đến, đưa tới cho cô, vuốt vuốt đầu cô, “Nghỉ ngơi sớm một

chút.”

Cố Hạ vào phòng ngủ

cắm hoa, lúc đang tìm bình hoa khắp nơi thì Từ Lộ Lộ vào phòng, trên

tay cầm một bó hoa hồng đỏ, cô nhìn bó hoa tulip c*̉a Cố Hạ, “Mới

vừa rồi mình nhìn thấy ông chủ c*̉a cậu trở cậu về, không nghĩ tới

hai người lại thành một cặp.”

Cố Hạ có hơi ngượng

ngùng, “Việc này…việc này mình c*̃ng không tiện nói.”

Lần trước Triển Thiểu

Huy tới dùng cơm, Từ Lộ Lộ c*̀ng Trần Đào đều nghĩ rằng anh chỉ là

ông chủ c*̉a Khải Hoành, về sau mới nghe Trần Đào nói Triển Thiểu Huy

vốn là một nhân vật lớn, Từ Lộ Lộ ngồi xuống ghế sofa, “Tiểu Hạ,

cậu xác định anh ta thật lòng sao? Ông chủ c*̉a cậu có thân phận thế

nào chắc cậu c*̃ng rõ, cậu thật sự muốn qua lại với anh ta sao?”

Lúc này Cố Hạ mới

tỉnh ngộ hình như mình rất đần độn, u mê, Triển Thiểu Huy gọi cô ra

thì cô ra, ngay cả mình có muốn không c*̃ng không biết. Cô không ghét

việc ở c*̀ng với Triển Thiểu Huy, giật mình cảm thấy một loại cảm

giác yêu thương, nhưng mà rốt cuộc bọn họ có quan hệ gì?

Đêm nay Cố Hạ mất

ngủ, cô cảm thấy bọn họ ở bên nhau như vậy rất không ổn, ngộ nhỡ cô

thật sự yêu anh vậy sau này phải tính sao? Lăn qua lộn lại cả đêm,

quyết định ngả bài nói rõ ràng với Triển Thiểu Huy, không thể tiếp

tục như vậy được. Nhưng mà ngày hôm sau Triển Thiểu Huy không tới tìm

cô làm cho dũng khí thật vất vả mới tích lũy được c*̉a cô tiêu tan

phân nửa. Đến khi xe c*̉a Triển Thiểu Huy xuất hiện trước mặt cô, con

người khí chất điển trai kia tới cầm lấy tay cô thì Cố Hạ lại quên

mất mình muốn nói gì.

Gần đây Triển Thiểu

Huy rất đắc ý, khóe mắt c*̃ng mang theo một nụ cười, mấy lãnh đạo

trong công ty c*̃ng thấy tâm trạng c*̉a anh dạo này rất tốt, mỗi ngày

đều ra về rất sớm. Mấy người anh em c*̃ng biết tối nào anh c*̃ng đi ăn

cơm c*̀ng Cố Hạ, đối với việc này, Trâu Nhuận Thành vô c*̀ng đau đớn,

không nghĩ tới đại ca anh minh thần võ lại thật sự để ý đến Cố Hạ,

chưa bao giờ để tâm đi lấy lòng ai, vậy mà gần đến lễ tình nhân lại

tặng cho Cố Hạ một bó hoa thật to. Xưa nay đại ca chưa từng có bạn

gái, nếu muốn tìm, đối phương không phải khuynh quốc khuynh thành thì

tốt xấu gì c*̃ng phải chim sa cá lặn, kết quả người đại ca chọn lại

là Cố Hạ, nhìn ngang nhìn dọc c*̃ng không thể làm cho người ta trầm

trồ khen ngợi, ném cô vào đám người thì nhất định sẽ không tìm thấy

cô đâu, điều này làm cho những cô gái con nhà danh giá muốn khuôn mặt

có khuôn mặt, muốn dáng người có

dáng người chịu sao nổi?

Buổi tối lúc mọi

người chuẩn bị ăn cơm, đến nhà hàng, vài người vừa đi vào phòng thì

Trâu Nhuận Thành đã đóng cửa lại bắt đầu phàn nàn, “Tam ca, anh nói

xem đại ca đang nghĩ gì vậy? Thấy dạo này anh ấy luôn dẫn theo Cố Hạ

bên cạnh, không nóng không lạnh, nhiều người để chọn như vậy anh ấy

lại thấy chướng mắt, hết lần này đến lần khác lại chọn Cố Hạ, mà

Cố Hạ lại là loại muốn thân phận không có thân phận, muốn sắc đẹp

c*̃ng không có sắc đẹp, dẫn theo ra ngoài thật mất mặt nha!”

“Tốt xấu gì cậu c*̃ng

phải nể mặt Cố Hạ chút chứ, lát nữa đại ca sẽ dẫn theo cô ấy đến

ăn cơm đấy, cô ấy lại đang làm trong công ty c*̉a cậu, cậu c*̃ng đừng

có mà gây phiền toái cho cô ấy, c*̃ng đừng có mà tỏ ra ghét bỏ gì

trước mặt cô ấy.” Trịnh Giang Hà nhắc nhở Trâu Nhuận Thành, “Tôi cảm

thấy Cố Hạ c*̃ng không tệ lắm, rất có ý tứ, trước kia bọn họ c*̃ng

lui tới rất mật thiết, chỉ là cậu không chịu quan sát thôi. Trong

lòng đại ca nghĩ gì cậu c*̃ng không cần phải quan tâm làm gì, đừng

có mà đi quản xem bọn họ đang làm cái chuyện khỉ gió gì, năm ngoái

tôi c*̃ng đã hỏi đại ca, đại ca nói anh ấy rất thích trêu chọc Cố

Hạ.”

“Bây giờ thì em triệt

để mặc kệ cô gái kia, chẳng qua là thật sự cô ta rất đáng trêu chọc,

chắc là đại ca cảm thấy mới lạ với loại phụ nữ như vậy, thấy nhàm

chán nên muốn trêu đùa cô ta.” Trâu Nhuận Thành lại ngồi xuống ghế

sofa, “Trước kia đại ca còn muốn đẩy Cố Hạ cho Quý Phi Dương, khi đó

em cảm thấy việc này so với việc lăng xê một tiểu minh tinh còn thú

vị hơn nhiều, vừa vặn chúng ta c*̃ng có thể nhìn xem Cố Hạ thành

một cặp với Quý Phi Dương thì sẽ thế nào. Kết quả đại ca lại thay

đổi ý định, tự mình chơi đùa c*̀ng Cố Hạ.”

Mục Bằng ngồi bắt

chéo hai chân, “c*̃ng may lần ở bãi tắm kia cậu bỏ thuốc Cố Hạ, cuối

c*̀ng lại mang người đến phòng c*̉a đại ca, nếu thật sự mang đến

phòng c*̉a Quý Phi Dương, Cố Hạ và Quý Phi Dương mà có xảy ra chuyện

gì thì chắc hẳn đại ca sẽ rất tức giận, không biết có phải khi đó

đại ca đã có ý với Cố Hạ không nhỉ.”

“Nói đến lần kia thật

sự rất oan uổng! Đại ca nói muốn giúp, đẩy Cố Hạ lên một chút, gian

phòng kia c*̃ng là do anh ấy sắp xếp, nếu không thì em c*̃ng sẽ không

bỏ thuốc Cố Hạ, rồi nghĩ làm sao để cho Cố Hạ và Quý Phi Dương gạo

nấu thành cơm? Em còn nghĩ sáng ngày hôm sau sẽ có trò hay để xem,

kết quả tối hôm trước đại ca lại gọi người đổi phòng khác.” Trâu

Nhuận Thành vẫn canh cánh trong lòng chuyện này, lại giống như một

tên trộm nói: “Anh nói xem có phải đêm đó hai người đã xảy ra chuyện

gì không? Dù sao Cố Hạ c*̃ng bị cởi hết quần áo đặt lên giường c*̉a

đại ca, đêm đó hình như đại ca c*̃ng uống không ít, lúc đến tìm chúng

ta vẫn còn mặt áo ngủ, cô nam quả nữ, em cảm thấy nhấy định là đã

xảy ra chuyện gì rồi, sau khi trở về từ bãi tắm thì thái độ c*̉a

đại ca với Cố Hạ khác hẳn.”

“Chắc là không có đâu.

Về sau tôi gọi người đưa Cố Hạ về phòng, lúc ấy hiệu quả c*̉a thuốc

kích thích c*̃ng chưa hết, tôi phải gọi bác sĩ đến.” Trịnh Giang Hà

nhớ lại tình huống hôm đó, “Hôm sau tôi còn đến thăm cô ấy, hình như

Cố Hạ không nhớ gì cả, nhất định là hai người vẫn chưa làm gì. Cố

Hạ thật đúng là quá đơn thuần, nói cô ấy bị sốt cô ấy c*̃ng tin,

nếu không thì Tiểu Ngũ à, c*̃ng không biết cậu sẽ ra sao đâu.”

“c*̀ng lắm thì cho ít

tiền là xong.” Trâu Nhuận Thành thư thái tựa vào ghế salon, “Cố Hạ

thật đúng là may mắn, dáng vẻ thế kia mà c*̃ng có thể bị nhìn

trúng, đại ca chơi đùa với cô ta, nhất định là cho không ít tiền,

phỏng chừng Cố Hạ sẽ nhanh chóng từ chức, còn em thì phải tìm

người khác thay thế cô ta rồi.”

“Đấy không phải là

chuyện rất đơn giản sao? Tiểu Ngũ, cậu đừng ở đây mà phàn nàn nữa!”

Mục Bằng cầm lấy quyển tạp chí trên bàn ném về phía Trâu Nhuận

Thành lại bị Trâu Nhuận Thành dùng một tay bắt được. Không ngờ chậu

hoa đằng sau ghế sofa lại “bụp” một tiếng, giống như bị người ta làm

rơi, ba ánh mắt đều tập trung về hướng kia, nhìn thấy đằng sau ghế

sofa có một người đang ngồi trên mặt thảm, biến sắc: “Sao cô lại ở

đây?”

Tác giả: Triển thiếu,

tôi thật sự không nghĩ người hại anh lại là anh em c*̉a anh!

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.